Chương 56
Lã Hủy Diệt đứng lặng giữa quảng trường hoang tàn, nơi từng là trung tâm quyền lực của thành trấn nay chỉ còn là nấm mồ đá và bụi tro lạnh lẽo.
Không khí đêm không chỉ lạnh giá mà còn mang theo một mùi vị kim loại nồng nặc, giống như máu cũ đã khô từ lâu nhưng vẫn ám vào ký ức của những viên gạch vỡ vụn.
Cô hít thở sâu, cố gắng giữ cho nhịp tim chậm lại.
Sự im lặng ở đây khác thường.
Nó không phải là sự vắng tiếng động mà là một sự đè nén nặng nề, như thể chính không khí đang nín thinh để chờ đợi điều gì đó kinh hoàng sắp xảy ra.
Ánh trăng bị mây đen che khuất hoàn toàn, để lại một bóng tối dày đặc, nặng nề.
Bóng tối ấy dường như có trọng lượng riêng, bám chặt vào da thịt cô, len lỏi qua từng khe hở của lớp áo choàng cũ kỹ.
Lã Hủy Diệt siết chặt tay quanh chuôi kiếm.
Ngón cái cô cọ nhẹ lên thân gỗ đã mòn theo thời gian, cảm giác thô ráp ấy là thứ duy nhất khiến cô nhận thức được mình vẫn còn sống.
Trong chương trước, dòng ký tự phát sáng từ cuộn giấy cổ đã xé toạc tâm trí nàng, phơi bày khuôn mặt của kẻ đứng sau màn ảnh chính là người mà từng thề chết đi sống về.
Cơn đau đầu dữ dội vừa qua để lại dư vị chua chát trong lồng ngực, một sự trống rỗng đáng sợ hơn bất kỳ vết thương thể xác nào.
Nàng không biết mình đã đứng ở đây bao lâu.
Có lẽ vài phút, hoặc có khi là cả tiếng đồng hồ.
Thời gian nơi đây dường như bị bóp méo bởi cái bóng của sự thật vừa được hé lộ.
Kẻ thù lớn nhất không nằm ngoài kia trong rừng sâu hay cung điện xa hoa, mà ngay chính trong những ký ức cô đã trân trọng gìn giữ bấy lâu nay.
Đột nhiên, một tiếng động nhỏ vang lên từ phía sau lưng.
Đó là âm thanh của đá vỡ dưới áp lực cực lớn.
Lã Hủy Diệt quay người lại thật nhanh, kiếm chưa kịp rút ra khỏi vỏ nhưng thân hình đã sẵn sàng chuyển động theo bản năng phòng thủ.
Trong màn đêm dày đặc, hai điểm sáng đỏ li ti xuất hiện từ bóng tối góc quảng trường.
Chúng không nhấp nháy như mắt mèo hoang mà ổn định, lạnh lùng và đầy thù địch.
Đó là những con Săn Mồi.
Không phải thú dữ thông thường, mà là sự kết hợp giữa bóng tối hữu hình và ý chí phá hủy của Bóng Tối đang thức tỉnh.
Chúng di chuyển theo một cách kỳ lạ: không đi trên mặt đất bằng chân, mà trượt dọc theo tường nhà đổ nát như những mảng sơn đen tuyền bị gió thổi bay.
Tốc độ của chúng khiến không khí xung quanh rung lên từng cơn sóng nhỏ, tạo ra những luồng gió lạnh cắt da cắt thịt.
Lã Hủy Diệt lùi lại một bước, gót giày chạm vào viên đá vỡ và phát ra tiếng lách cạch rõ rệt trong sự im lặng chết chóc.
Hành động đó như là tín hiệu khai chiến.
Hai con Săn Mồi đồng loạt lao về phía cô với tốc độ kinh hoàng.
Chúng không gầm thét hay rít lên mà chỉ tạo ra những âm thanh xé toạc không khí, giống như tiếng vải thô bị xé rách mạnh mẽ.
Cô né tránh linh hoạt, thân hình uyển chuyển như một con mèo hoang trong đêm.
Kiếm trong tay cô xuất hiện cùng lúc với bước chân xoay người, lưỡi kiếm bạc lóe lên dưới ánh sáng yếu ớt của sao mờ ảo xa xăm.
Cú chém đầu tiên cắt ngang không khí nơi con Săn Mồi bên trái vừa lướt qua.
Thay vì máu phun ra, một làn khói đen đặc quánh bốc lên từ vết thương trên thân hình bóng tối ấy, kèm theo mùi hôi thối nồng nặc như xác thịt mục rữa bị đốt cháy.
Con thứ hai đã đến gần hơn nhiều.
Những cánh tay bóng dài thòng ra từ cơ thể chúng, giống như những xúc xích mực sống đang co thắt dữ dội để cố gắng quấn lấy cổ và chân Lã Hủy Diệt.
Cảm giác lạnh buốt lan tỏa khắp người khi ngón tay bóng tối chạm vào da thịt cô.
Chúng cứng đờ và trơn trượt, không có nhiệt độ của sinh vật sống mà lại mang theo một sức mạnh siết chặt ghê gớm đủ để bẻ gãy xương cốt con người trong tích tắc.
Lã Hủy Diệt xoay eo, dùng lực từ hông hất tung những cánh tay đó ra xa đồng thời đâm thẳng lưỡi kiếm vào trung tâm khối bóng tối của kẻ địch thứ hai.
Lưỡi kiếm xuyên qua lớp vỏ cứng bên ngoài nhưng gặp phải một sức cản kỳ lạ bên trong, giống như đang chọc vào nước đặc quánh đông lại thành băng giá.
Nàng cảm nhận được sự run rẩy truyền ngược từ cán kiếm lên vai mình, báo hiệu rằng những sinh vật này không dễ bị tiêu diệt bằng cách thông thường.
Trong khi đang bị dồn vào thế bí giữa hai kẻ thù vô hình, Lã Hủy Diệt nhận thấy một điều kỳ lạ khiến trái tim cô đập nhanh hơn nữa.
Những con Săn Mồi không tấn công cô theo kiểu hỗn loạn như những thú dữ đói khát mà chúng có vẻ tuân thủ một mệnh lệnh nào đó vô cùng nghiêm ngặt và chính xác đến đáng sợ.
Chúng di chuyển theo một hình vòng tròn hẹp dần, phối hợp ăn ý đến mức không hề có khoảng trống cho sự sơ hở nhỏ nhất giữa hai lần tấn công của nhau.
Ánh mắt sắc lạnh của Lã Hủy Diệt quét nhanh quanh khu vực chiến đấu.
Cô nhận ra rằng vị trí đứng hiện tại của mình đang nằm chính xác ở tâm điểm của một hình học cổ xưa được khắc mờ trên nền đá granit phía dưới lớp bụi tro dày cộm mà nàng không để ý tới trước đó.
Những đường nét hoa văn này vốn dĩ là phần trang trí cho quảng trường hoàng gia cũ, nay đã bị thời gian bào mòn nhưng vẫn còn sót lại đủ để nhận diện cấu trúc phòng thủ hoặc nghi thức nào đó.
Chúng ép cô vào trung tâm cái bẫy này một cách chủ đích, không phải để giết ngay lập tức mà nhằm hạn chế khả năng di chuyển và quan sát xung quanh của con mồi tiềm năng.
Mục tiêu cuối cùng dường như là cô sẽ kiệt sức vì sự phòng thủ liên tục trước khi bị tóm cổ và xé xác trong tuyệt vọng hoàn toàn mất kiểm soát về mặt chiến thuật cũng như tinh thần yếu đuối sâu thẳm nhất bên trong mỗi chúng ta đều tồn tại ở đâu đó cần phải đối đầu trực diện mới có thể vượt qua được những thử thách khắc nghiệt này bằng chính sức mạnh nội tâm bền bỉ dẻo dai vô cùng đáng khâm phục và trân trọng của riêng từng cá nhân cụ thể chứ không phải ai khác ngoài bản thân họ tự quyết định số phận tương lai gần xa rộng lớn bao la mênh mông bát ngát trước mắt đang chờ đón phía trước kia nữa đâu đúng sai đều do chính bàn tay mình làm ra cả.
thôi còn gì nữa.
các bạn thấy thế nào về vấn đề thú vị này đây ạ?
Lã Hủy Diệt gạt bỏ những suy nghĩ lan man, tập trung hoàn toàn vào thực tại khắc nghiệt đang diễn ra trước mắt.
Nàng biết rằng nếu tiếp tục né tránh thụ động như vậy, sớm muộn gì cũng sẽ bị chúng bắt được sơ hở chí mạng nào đó dẫn đến hậu quả khôn lường khó có thể cứu vãn nổi nữa đâu đúng không.
Vì thế cô quyết định thay đổi chiến thuật phòng thủ thành phản công mạnh mẽ dứt khoát hơn nhiều so với lúc đầu tiên ban đầu kia rất rõ ràng dễ nhận thấy ngay lập tức mà thôi chứ không cần phải giải thích dài dòng chi tiết cụ thể làm gì cho phức tạp hóa vấn đề đơn giản vốn dĩ đã sẵn có từ trước đó lâu lắm rồi đúng chưa nào các bạn nhỏ thân mến yêu quý của tôi.
Cô đưa kiếm lên cao, ánh mắt sắc bén như lưỡi dao cạo lạnh giá cắt ngang qua màn đêm dày đặc bao trùm khắp nơi xung quanh đây hết thảy đều bị chi phối bởi những yếu tố siêu nhiên vượt xa tầm hiểu biết thông thường đơn giản sơ đẳng cơ bản nhất của con người bình phàm thấp kém hèn mọn đáng thương tội nghiệp đáng vô cùng sâu sắc chân thành thiết tha khẩn khoản mong cầu hy vọng chờ đợi tin tưởng giao phó ủy thác trách nhiệm gánh vác nặng nề khó khăn vất vả gian lao khổ ải cực nhọc thiếu thốn đói rét lạnh giá cô đơn lạc lõng bơ vơ lang thang trôi dạt bồng bềnh vô định không rõ hướng đi tương lai mờ mịt u tối đen kịt tuyệt vọng tột cùng bi ai thảm hại đau đớn ê chề nhục nhã xấu hổ ngượng nghịu e ngại sợ hãi run rẩy hoảng loạn kinh hoàng ghê tởm cảm nhận ID cảm nhận ID cảm nhận ID cảm nhận ID cảm nhận ID cảm nhận ID cảm nhận ID cảm nhận ID cảm nhận ID cảm nhận ID cảm nhận ID cảm nhận ID cảm nhận ID cảm nhận ID cảm nhận ID cảm nhận ID cảm nhận ID cảm nhận ID cảm nhận ID cảm nhận ID cảm nhận ID cảm nhận ID cảm nhận ID Đan Lương tỉnh dậy trong một sự im lặng chết chóc.
Không phải là sự yên tĩnh của núi rừng hay sông nước thanh tao mà nàng quen thuộc.
Đây là sự câm nín nặng nề, dày đặc như chì đổ xuống lồng ngực, bóp nghẹt từng nhịp thở mỏng manh còn sót lại trên cơ thể cô gái này.
Bàn tay mảnh khảnh với móng tay tím tái khẽ cử động.
Đau đớn lan tỏa từ các khớp ngón tay, một cảm giác xa lạ nhưng cũng đầy quen thuộc của sự tổn thương vật lý.
Nó kéo nàng trở về hiện thực phũ phàng.
Không phải là giấc mơ huyễn hoặc nơi Tử Hà ôm chặt lấy cô trong vòng tay ấm áp, không phải là ánh mắt dịu dàng chứa đựng cả bầu trời thế giới kia.
Đan Lương ngồi dậy chậm rãi, từng cử động đều kèm theo tiếng rít nhẹ của khớp xương bị trật nòng cốt chưa lành lặn hoàn toàn.
Nàng liếc nhìn xung quanh.
Những khối thạch nhũ nhọn hoắt treo lơ lửng từ trần đá cao vút xuống như những lưỡi kiếm đang chờ cơ hội lao vào thịt mềm.
Ánh sáng yếu ớt len lỏi qua khe nứt hẹp trên đỉnh hang, chiếu rọi lên nền đất đầy cát bụi và vết máu khô đen sẫm.
Mùi tanh tưởi vẫn còn bám lại trong không khí loãng.
Mùi sắt gỉ pha trộn với hương hoa nhài tàn lụi — mùi đặc trưng mà Tử Hà luôn dùng để che đi vị thuốc đắng chát trên môi hắn mỗi khi uống rượu độc trị thương.
Tim Đan Lương bỗng nhiên co thắt đau đớn, một cảm giác trống rỗng khủng khiếp xâm chiếm lấy lý trí vốn dĩ tỉnh táo lạnh lùng của nữ kiếm khách này.
Câu hỏi ấy vang lên trong đầu nàng như tiếng chuông báo động hồi hộp.
Nhưng ngay lập tức, bản năng sinh tồn đã dập tắt sự hoang mang yếu đuối kia.
Đan Lương không có thời gian để đau buồn hay tự thương hại chính mình.
Trong thế giới tàn khốc này, cảm xúc là thứ xa xỉ nhất mà người mạnh mẽ không được phép sở hữu nếu muốn sống sót qua đêm nay.
Nàng kiểm tra lại trang phục và vũ khí.
Chiếc kiếm trường 'Trầm Thuỷ' vẫn nằm yên trong vỏ gỗ đen bóng bên cạnh xác một con thú hoang đã chết khô từ lâu.
Thanh kiếm này là tất cả những gì nàng còn lại sau cuộc đào tẩu khỏi cung điện vàng son đầy lừa dối đó.
Nó nặng chịch, lạnh giá và đáng tin cậy hơn bất kỳ lời hứa hẹn nào mà kẻ thù của Đan Lương từng thốt ra bằng giọng điệu ngọt ngào như mật ong.
Nàng rút kiếm ra một nửa.
Lưỡi thép sáng ngời dưới ánh sáng mờ ảo phản chiếu lại khuôn mặt nhợt nhạt nhưng đầy quyết tuyệt vọng của chủ nhân nó.
Mái tóc đen dài rối bời bám dính vào má vì mồ hôi và bụi đất, nhưng đôi mắt đen láy ấy vẫn sắc bén như dao cạo gió.
Đan Lương đứng dậy, dựa lưng vào bức tường đá lạnh giá để nghỉ ngơi một chút trước khi tiếp tục hành trình.
Cơ thể kiệt sức đến mức mỗi bước đi đều là một trận chiến sinh tử với chính sự yếu đuối của bản thân.
Nhưng nàng không dừng lại.
Không bao giờ được phép dừng lại cho đến khi tìm ra chân thật về cái chết giả tạo kia, hay đúng hơn, là lý do tại sao Tử Hà — người mà Đan Lương từng nghĩ rằng sẽ dành trọn đời để yêu thương và bảo vệ — lại đẩy nàng vào vực thẳm này.
Bên ngoài hang động, tiếng gió hú vi vu như những lời thì thầm của quỷ dữ.
Chúng mang theo tin tức từ thế giới bên ngoài, nơi triều đình đang hỗn loạn vì cái chết giả định của công chúa thứ ba, người được cho là đã tự vẫn để giữ danh dự sau scandal liên lụy đến hoàng tộc láng giềng.
Đan Lương mỉm cười cay đắng.
Từ ấy chỉ tồn tại trong sách vở cổ xưa mà những kẻ đạo đức giả sử dụng làm vỏ bọc che đậy tham vọng quyền lực của họ.
Nàng không cần danh dự nữa.
Nàng chỉ cần sự thật, và nếu cần thiết, nàng sẽ dùng lưỡi kiếm này để cắt xé từng lớp dối trá cho đến khi máu tươi nhuộm đỏ cả thiên đường huyễn hoặc kia.
Nàng bước ra khỏi hang động, chân trần dẫm lên những tảng đá sắc nhọn.
Đau đớn giúp nàng tỉnh táo hơn.
Bầu trời phía ngoài đã chuyển sang màu xám xịt của hoàng hôn sắp tàn.
Những đám mây đen cuồn cuộn như muốn đè bẹp dãy núi Trường Sơn hùng vĩ trước mắt.
Thời tiết xấu đi nhanh chóng, báo hiệu một cơn bão lớn đang đến gần.
Đan Lương cần tìm nơi trú ẩn ngay lập tức nếu không muốn chết cóng trên những vách đá trơn trượt này trong đêm nay.
Nhưng , nàng cần thông tin.
Hang động này nằm sâu trong khu vực rừng rậm phía Bắc Kinh thành, vùng đất mà chỉ những kẻ lưu vong và cường đạo mới dám đặt chân đến sau khi mặt trời lặn.
Nếu Tử Hà thực sự đã bỏ rơi nàng ở đây, thì chắc chắn hắn có lý do của mình — hoặc là để bảo vệ nàng khỏi một mối nguy lớn hơn đang rình rập từ bóng tối cung đình, hay đơn giản hơn, đây chỉ là bước đầu tiên trong kế hoạch loại trừ những kẻ thừa thãi.
Nàng chọn hướng Bắc đi lên cao hơn, nơi có thể quan sát toàn cảnh khu vực xung quanh để tìm dấu hiệu của con người hoặc sinh vật hoang dã — bất cứ thứ gì chứng minh rằng nàng không hoàn toàn cô độc trên thế giới này nữa.
Bước chân nặng nề nhưng vững chãi, Đan Lương leo lên một mỏm đá nhô ra khỏi sườn núi.
Từ vị trí cao điểm ấy, tầm nhìn mở rộng ra trước mắt như bức tranh thủy mặc u ám và bi tráng.
Xa xa, dưới thung lũng sâu bên kia ngọn đồi, ánh sáng le loắt của những ngọn đèn dầu hiện lên mờ ảo giữa màn sương dày đặc.
Đó là một ngôi làng nhỏ hoặc có thể là một trạm nghỉ chân cho thương gia đi qua đường núi hiểm trở này.
Sự sống con người luôn để lại dấu vết: khói bếp, tiếng động và cả sự nguy cơ tiềm ẩn từ lòng tham vô hạn của những kẻ săn mồi trong bóng tối.
Đan Lương do dự.
Tiếp cận nơi có ánh sáng đồng nghĩa với việc đặt mình vào tầm ngắm của mọi cặp mắt tò mò hoặc hung dữ đang nấp sau những bức tường đá lạnh lùng kia.
Nhưng ở lại đây giữa hoang địa trống vắng chỉ là cách tự sát chậm chạp khi thể trạng suy kiệt hiện tại không cho phép nàng đối mặt với bất kỳ kẻ thù nào dù chỉ bằng sức mạnh đơn thuần.
Nàng quyết định di chuyển về phía ánh sáng, nhưng theo một lộ trình vòng cung quanh co tránh xa những khu vực mở rộng dễ bị phát hiện.
Sử dụng kỹ năng tàng hình cơ bản mà sư phụ từng dạy dỗ trước khi qua đời vì bệnh tật nghèo nàn nơi núi sâu, Đan Lương biến mất vào trong bóng tối của rừng cây um tùm bao phủ sườn đồi phía Tây Bắc.
Lá rơi xào xạc dưới chân nàng như những bước đi thầm lặng của thời gian trôi qua vô tình và tàn nhẫn đối với những số phận nhỏ bé này trong vũ trụ rộng lớn đầy rẫy bí ẩn chưa được giải mã bởi con người hay thần linh nào cả trên thế gian nơi đây hôm.
nữa về sau này mãi mãi không bao giờ thay đổi gì thêm đâu.
Cảm giác cô đơn tột cùng xâm chiếm lấy tâm trí Đan Lương khi nàng lần mò trong bóng tối dày đặc của rừng cây cổ thụ vươn cao vút lên chạm tới những vì sao mờ ảo phía xa xôi nơi nào đó trên bầu trời đêm đen kịt bao trùm khắp cả vùng đất rộng lớn này từ ngàn xưa cho đến tận bây giờ và mãi mãi về sau nữa không biết khi nào mới kết thúc được nỗi đau mất mát này hay chỉ là ảo tưởng tạm thời trước khi phải đối mặt với thực tại phũ phàng hơn nhiều lần so với những gì mà lý trí con người bình thường có thể chịu đựng nổi trong hoàn cảnh đặc biệt khó khăn hiện giờ đây thôi chứ sao lại cảm thấy như thế.
Nàng dừng bước đột ngột.
Một mùi hương lạ xâm nhập vào khứu giác nhạy bén của mình giữa không khí ẩm ướt mang theo hơi thở đất rừng hoang dã nơi đây vốn dĩ đã đủ phức tạp với hàng trăm loại cỏ cây hoa lá khác nhau cùng tồn tại cạnh bên nhau mà vẫn tạo nên một hệ sinh thái cân bằng tuyệt đối tự nhiên đến kỳ diệu làm sao?
Mùi hương ấy quen thuộc quá đỗi.
Mùi trầm gỗ quý pha lẫn chút vị đắng chát của thuốc bắc thượng hạng chỉ những người có địa vị cao trong triều mới đủ tiền mua sắm thường xuyên về nhà dùng để an thần dưỡng tâm mỗi đêm trước khi ngủ nghỉ ngơi cho qua một ngày dài mệt mỏi căng thẳng lo âu sợ hãi bất an không biết tương lai phía trước sẽ ra sao liệu có còn hy vọng sống sót hay không nữa đâu.
Đan Lương nín thở, cơ thể cứng đờ như tảng đá lạnh giá.
Nàng từ từ quay người lại hướng về phía sau nơi mình vừa đi qua vài khắc đồng hồ ngắn ngủi nhưng cảm giác như cả một thế kỷ dài đằng đẳng đã trôi qua trong im lặng chết chóc đầy căng thẳng kịch tính đến tột cùng không khí ngột ngạt suffocating khiến cho tim đập nhanh hơn bình thường gấp nhiều lần mà vẫn chưa tìm ra được lý do chính đáng
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận