Chương 45
Đó là một sự trống rỗng âm u, như thể ai đó đang dùng dao mổ cắt từng lát mỏng từ chính linh hồn hắn ra.
Lam Tiêu Phong mở mắt.
Tròng trắng mờ đục, đồng tử co lại thành hai chấm đen nhỏ li ti trong nỗi kinh hoàng tột độ.
Hắn nằm trên mặt đất đá xám xịt, lạnh lẽo đến mức thấu xương.
Mùi sắt tanh nồng nặc vẫn còn bám vào mũi, nhưng lần này, nó không đơn thuần là mùi máu của hắn.
Nó mang theo vị mặn chát của biển cả xa xôi và hương thối rữa của xác chết mục nát từ ngàn năm trước.
Hệ thống trong đầu hắn rung lên, phát ra âm thanh cảnh báo chói tai.
[SYSTEM: CẢNH BÁO!
Mức độ ổn định không gian: 12%.]
[SYSTEM: Nguy cơ dịch chuyển ngẫu nhiên: Cao.]
[SYSTEM: Linh hồn tổn thương: 45%.
Cần sửa chữa ngay lập tức.]
Lam Tiêu Phong ngồi dậy, tay run rẩy chạm vào vết rách trên áo choàng.
Vải đen đã bị xé toạc, để lộ ra da thịt trắng bệch dưới đó.
Nhưng đáng sợ hơn cả là những đường vân tím sẫm đang lan tỏa từ tim hắn ra khắp cơ thể như mạng nhện độc hại.
Hắn nhìn xung quanh.
Đây không phải là động phủ quen thuộc.
Những bức tường đá cao vút, khắc đầy những ký tự cổ xưa mà mắt thường khó có thể nhận diện được, bao bọc lấy một khoảng trống hình tròn rộng lớn.
Ở trung tâm của căn phòng ngầm này là một đài phun nước bằng đá đen đã khô cằn từ lâu.
Trên đó, không phải nước, mà là máu đông đặc lại thành từng mảng dày cộp.
Lam Tiêu Phong đứng dậy, chân bước trên nền đá trơn trượt.
(mỗi bước) đi đều khiến những tiếng vang kỳ lạ vọng lại trong không gian kín mít này.
Hắn cảm thấy một sức hút mạnh mẽ từ phía đài phun nước kia.
Không phải là sự tò mò của một tu sĩ tìm kiếm bí kíp.
Đó là bản năng sinh tồn đang gào thét lên rằng: *Đó là nơi khởi đầu.*
Hắn tiến về trước, ánh mắt sắc lạnh quét qua từng góc khuất bóng tối.
Thực dụng đến tàn nhẫn, hắn không lãng phí linh lực cho những suy nghĩ vô ích.
Hắn cần dữ liệu.
Hắn cần hiểu rõ cái gì đang diễn ra trong cơ thể mình và tại sao hệ thống lại hiển thị con số 45% tổn thương linh hồn một cách chính xác như vậy.
Khi bước vào vòng tròn ánh sáng mờ ảo chiếu từ trần hang xuống, hắn thấy thứ nằm giữa đài phun nước không phải là ngọc hay bảo vật.
Đó là một tấm gương lớn bằng đồng thau, bề mặt bị oxy hóa đen ngòm.
Nhưng điều khiến Lam Tiêu Phong dừng lại ngay lập tức là phản xạ trong gương.
Trong chiếc gương cũ kỹ đó, hình ảnh của hắn không hề giống với thực tế.
Hình bóng kia mặc áo choàng trắng tinh tươm tất, đôi mắt đỏ rực như máu, và nụ cười trên môi thì đầy vẻ khinh miệt cùng sự hủy diệt thuần túy.
Hắn nhíu mày, đưa tay chạm vào bề mặt gương lạnh giá.
Ngón tay hắn xuyên thẳng qua lớp đồng thau như thể nó chỉ là ảo ảnh hư vô.
Và ngay khi tiếp xúc, một luồng dữ liệu khổng lồ (xông vào) tâm trí hắn.
[SYSTEM: Phát hiện ký ức bị phong ấn.]
[SYSTEM: Giải mã.
50%.]
Lam Tiêu Phong hét lên đau đớn quỳ xuống.
Những hình ảnh chớp nhoáng xuất hiện trong đầu hắn.
Hắn thấy chính mình, nhưng với bộ dạng khác hoàn toàn.
Hắn cầm một thanh kiếm bằng lửa đen, chém vỡ bầu trời sao.
Hắn nghe thấy tiếng cười của đám đông cuồng loạn khi thế giới xung quanh tan biến vào hư không trắng xóa.
Hắn nghiến răng chịu đựng cơn đau đầu exploding (bùng nổ).
Lam Tiêu Phong không tin vào định mệnh.
Nhưng hắn cũng biết rằng, nếu bỏ qua những dữ liệu này, hệ thống sẽ tiếp tục trừng phạt linh hồn của hắn bằng cách chia cắt nó ra từng mảnh nhỏ hơn nữa.
Hắn phải kiểm soát được cái gương kia trước khi chính tâm trí mình bị xé nát bởi sự thật tàn khốc đang chờ đợi phía sau lớp vỏ bọc mỏng manh ấy.
Hơi thở trở nên gấp gáp, hỗn loạn trong lồng ngực Lam Tiêu Phong.
Những mạch kinh tuyến bên trong cơ thể hắn phát ra tiếng rít sắc nhọn, giống như kim loại ma sát vào nhau dưới áp lực cực lớn.
Màu tím sẫm trên da thịt đã lan đến cổ họng, chèn ép khí quản khiến mỗi hơi thở đều trở thành một cuộc chiến sinh tử.
Hắn cố gắng tập trung linh lực Nguyên Anh để đè nén (cơn) năng lượng dị thường đang xâm nhập từ chiếc gương đồng thau.
Nhưng linh lực của hắn lại phản bội chủ nhân.
Thay vì tuân lệnh, nó cuộn xoáy hỗn loạn, va chạm với những mảnh ký ức ngoại lai vừa được giải mã và tạo ra những cơn sóng xung kích đau đớn trong đầu.
Hệ thống "Ký Ức" bắt đầu hiển thị những đoạn video ngắn, chớp nhoáng trên (mắt lưới) của hắn.
Mảnh vỡ thứ nhất: Một bàn tay cầm thanh kiếm đen đang xé toạc một cánh cửa không gian khổng lồ.
Phía sau cánh cửa là vô số khuôn mặt người đang hét lên trong tuyệt vọng trước khi bị nuốt chửng bởi bóng tối.
Mảnh vỡ thứ hai: Lam Tiêu Phong, với bộ dạng áo trắng kia, đứng trên đỉnh của một tòa tháp đổ nát.
Hắn nhìn xuống thế giới dưới chân mình bằng ánh mắt chết lặng, không chút cảm xúc nào.
Mảnh vỡ thứ ba: Một dòng chữ khắc lên xương sườn của chính hắn: *"Sự tồn tại là lỗi lầm."*
"Đủ rồi!" Lam Tiêu Phong gào lên trong tâm trí mình, cố gắng đóng lại những luồng dữ liệu đang tràn vào não bộ.
Hắn không cần biết tương lai xấu xí như thế nào nếu nó chỉ mang đến sự hủy diệt thuần túy.
Anh muốn trở về làm một người bình thường.
mà sao khó khăn đến vậy?
Nhưng hệ thống không cho phép hắn dừng lại.
Nó quá trình giải mã tự động chạy tiếp, bất chấp ý chí của chủ nhân.
[SYSTEM: Cảnh báo!
Sự tương thích linh hồn đang giảm nhanh.]
[SYSTEM: Phát hiện ký hiệu 'Hư Không Chủ' trong tiềm thức.]
Lam Tiêu Phong nhắm chặt mắt lại, mồ hôi lạnh đẫm ướt lưng áo.
Hắn nhớ lại lời Bạch Tuyết Nhi nói với hắn ở những chương trước về việc cô ấy tìm cách phá vỡ hệ thống không gian để giải phóng người yêu bị mắc kẹt.
Liệu sự thật mà hắn đang chạm vào có liên quan đến cái gọi là "Hư Không Chủ" kia?
Hắn mở mắt ra, nhìn chăm chằm vào chiếc gương đồng thau một lần nữa.
Hình ảnh trong gương đã thay đổi.
Người mặc áo trắng giờ đây không còn cười khinh miệt nữa.
Hắn đang khóc.
Những giọt nước mắt màu đen rơi xuống từ đôi mắt đỏ rực ấy, chảy thành dòng máu tươi trên má.
Và rồi, hình bóng kia giơ tay lên, chỉ thẳng vào mặt Lam Tiêu Phong trong thực tại.
Môi môi cử động chậm chạp, tạo ra một âm thanh vang vọng trực tiếp vào não bộ của hắn: *"Ngươi không thể chạy trốn chính mình."*
Lam Tiêu Phong lùi lại một bước, lòng bàn chân trượt trên nền đá trơn nhẵn.
Cảm giác cô đơn tột cùng ập đến.
Hắn đã nghi ngờ mọi thứ từ khi bắt đầu con đường tu tiên này.
Giờ đây, kẻ thù lớn nhất của hắn không phải là Vệ Binh Hư Không hay những quái vật trong dungeon.
Đó chính là phiên bản tương lai của anh ấy – một người đàn ông đã bị (phá hủy) bởi quyền lực và nỗi đau đến mức từ chối nhân tính của mình để tìm kiếm sự giải thoát vĩnh cửu.
Hắn cần làm rõ mối liên hệ này trước khi linh hồn hắn hoàn toàn chia đôi.
Nếu không, hắn sẽ trở thành nô lệ cho chính những ký ức mà hắn đang cố gắng trốn chạy.
Và thời gian thì không (đứng) về phía của kẻ yếu đuối như anh ta nữa rồi đâu.
Không khí trong đền thờ đột ngột trở nên nặng nề, áp lực đè lên vai Lam Tiêu Phong khiến hắn gần như quỳ xuống.
Chiếc gương đồng thau bắt đầu rung động, phát ra những âm thanh trầm thấp giống như tiếng gầm gừ của thú dữ bị giam cầm quá lâu.
Những vết nứt xuất hiện trên bề mặt kính phản chiếu, lan tỏa từ tâm điểm nơi hình bóng áo trắng đang đứng.
Lam Tiêu Phong biết rằng hắn không thể tiếp tục né tránh nữa.
Dữ liệu hệ thống cho thấy mức độ tương thích linh hồn đã xuống còn 30%.
Nếu vượt quá ngưỡng này, cơ thể vật lý của hắn sẽ bị tách rời khỏi ý thức, biến thành một xác sống rỗng tuếch chỉ tồn tại để phục vụ Hư Không Chủ – kẻ muốn hòa tan tất cả ký ức và cá tính vào sự hỗn độn vô tri.
Hắn rút thanh kiếm cũ từ lưng ra.
Lưỡi kiếm ánh lên sắc bạc lạnh lẽo dưới ánh sáng mờ ảo của đền thờ cổ nát bươm này xung quanh là những mảng không gian hư vô lóe lên màu tím đen dấu hiệu cho thấy thực tại đang bị xé toạc bởi áp lực nguyên thủy từ Hư Không bên kia thế giới khác hoàn toàn với nơi đây lúc trước kia từng tồn tại bao lâu nay rồi sao?
"Làm rõ sự thật," Lam Tiêu Phong nói thầm, giọng khàn đặc vì đau đớn.
Hắn bước tiến về phía chiếc gương đang nứt vỡ dữ dội.
Mỗi bước chân đều như dẫm lên đầu dây thừng mỏng manh giữa sự sống và cái chết tinh thần của chính mình vậy đó thôi chứ còn gì khác nữa.
Nhưng hắn không sợ hãi.
Sự thực dụng tàn nhẫn trong con người Lam Tiêu Phong khiến anh ấy gạt bỏ mọi cảm xúc yếu đuối sang một bên để tập trung hoàn toàn vào mục tiêu trước mắt: phá vỡ lớp vỏ bọc ảo tưởng này và tìm ra cách kiểm soát nửa linh hồn còn lại đang bị bởi Hư Không từ rất lâu trước khi hắn kịp nhận thức được điều đó xảy ra như thế nào trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy.
cũng đủ khiến cho tất cả mọi thứ trở nên khác biệt hoàn toàn so với dự kiến ban đầu rồi đúng không.
Hắn giơ thanh kiếm lên, chuẩn bị chém vào bề mặt gương.
Không phải để phá hủy nó, mà là để thâm nhập sâu hơn nữa vào những ký ức bị phong ấn kia.
Hắn cần nhìn thấy rõ ràng nguồn gốc của sự này đến từ đâu và tại sao hệ thống lại được tạo ra như một tù ngục trừng phạt quá khứ thay vì công cụ hỗ trợ tu luyện bình thường như mọi người vẫn nghĩ bấy lâu nay rồi.
Khi lưỡi kiếm tiếp xúc với bề mặt đồng thau đen ngòm, một luồng năng lượng mạnh mẽ bắn ngược trở lại theo cán kiếm.
Lam Tiêu Phong cảm thấy tim mình đập nhanh hơn bao giờ hết, mỗi nhịp đập đều mang theo tiếng vọng của những lời thì thầm đầy ác ý từ chính tương lai của anh ấy đang cố gắng kéo hắn xuống vực sâu cùng với nó mãi mãi không thể quay về nữa đâu.
Máu chảy ròng ròng từ trán Lam Tiêu Phong.
Không phải do vết cắt vật lý.
Đó là máu từ vết thương tâm thần, nơi ranh giới giữa hiện tại và quá khứ bị xóa nhòa hoàn toàn bởi sức mạnh hủy diệt của Hư Không đang cố gắng chiếm lấy cơ thể anh ta này đây rồi kia kìa các bạn đọc giả thân mến ạ!
Hệ thống trong đầu hắn hiển thị dòng chữ đỏ rực: [SYSTEM: ĐANG KẾT NỐI VỚI NGUỒN GỐC DỮ LIỆU.]
Và thế là bắt đầu cuộc chiến sinh tử cuối cùng trước khi mọi thứ sụp đổ tan tành thành mảnh vụn không thể hàn gắn lại được nữa đâu.
Hắn nhắm mắt lại, chấp nhận sự xé toạc linh hồn để đổi lấy chân lý (tàn khốc) đang chờ đợi phía sau cánh cửa ảo ảnh này.
cũng đủ làm cho bất kỳ ai trong hoàn cảnh tương tự đều phải run rẩy sợ hãi tột độ không thể nào kìm nén được cảm xúc của chính mình lại đây rồi.
Lam Tiêu Phong đứng giữa cơn bão kính vỡ.
Những mảnh đồng thau bay lơ lửng xung quanh hắn, phản chiếu vô số hình ảnh méo mó về cuộc đời anh ta từ khi còn nhỏ cho đến bây giờ này đây rồi kia kìa!
Anh không né tránh.
Thay vào đó, anh hô hấp sâu, điều khiển linh khí hỗn loạn trong người theo nhịp điệu của ký ức ngoại lai đang xâm nhập mạnh mẽ vào tâm trí mình như một cơn lũ quét dữ dội không thể ngăn cản được nữa đâu.
Những mảnh kính bay vào anh, nhưng chúng không xuyên thủng cơ thể.
Chúng dừng lại ở khoảng cách vài centimet trước da thịt Lam Tiêu Phong, bị lực trường hấp dẫn kỳ lạ từ vết thương linh hồn giữ cố định tại chỗ như những vệ tinh nhỏ bé quay quanh một hành tinh đang sụp đổ tan tành thành đống tro tàn bất tận vô hạn cùng cực tuyệt vọng không lối thoát nào có thể tìm thấy được nữa đâu.
Hắn mở mắt ra.
Đôi mắt giờ đây không còn màu đen thường ngày mà chuyển sang màu tím sẫm giống như những mảng hư vô lóe lên xung quanh đền thờ cổ nát bươm này nơi từng là trung tâm quyền lực của một thế giới cũ đã bị hủy diệt hoàn toàn bởi chính bàn tay của con người tạo ra nó từ rất lâu trước kia rồi đây kìa!
Trong khoảnh khắc tĩnh lặng tuyệt đối đó, Lam Tiêu Phong hiểu ra sự thật kinh hoàng.
Hệ thống không phải là món quà ban tặng cho những tu sĩ tài năng như hắn vẫn luôn tin tưởng bấy lâu nay đâu.
Nó là một cái bẫy.
Một cơ chế giam cầm tinh thần do chính phiên bản tương lai của anh ấy tạo ra để trừng phạt quá khứ vì đã gây ra thảm họa lớn nhất trong lịch sử Tàn Thiên Giới này đây rồi kia kìa!
Mục tiêu duy nhất của Hư Không Chủ – kẻ mà hắn từng nghĩ là phản diện tối cao cần phải bị đánh bại bằng mọi giá dù có hy sinh tính mạng hay mất mát linh hồn cũng không tiếc nuối (một nửa) phần nào đâu.
– lại muốn hòa tan tất cả ký ức và cá tính vào sự hỗn độn vô tri để tạo ra một thế giới mới không đau khổ.
Và hệ thống này chính là công cụ giúp hắn kiểm soát những kẻ như Lam Tiêu Phong, những người có tiềm năng phá vỡ trật tự đó trước khi họ kịp thức tỉnh ý chí phản kháng của chính mình đối với số phận đã được định sẵn từ lúc sinh ra cho đến chết đi mãi mãi không bao giờ quay trở lại nữa đâu.
Lam Tiêu Phong cảm thấy nửa linh hồn còn lại trong cơ thể anh ấy đang cố gắng kết nối với hắn.
Không phải là sự xâm lược thù địch mà là một lời cầu cứu tuyệt vọng đầy nước mắt và máu tanh nồng nặc xộc lên mũi khiến cho bất kỳ ai đứng gần đó đều không khỏi run rẩy sợ hãi tột độ không thể nào kìm nén được cảm xúc của chính mình lại đây rồi.
Hắn nâng tay lên, chạm vào một mảnh kính vỡ đang lơ lửng trước mặt.
Hình ảnh trong mảnh kính kia hiển thị rõ ràng khuôn mặt của Bạch Tuyết Nhi – người dẫn đường không gian lạnh lùng nhưng ẩn chứa sự đồng cảm sâu sắc với những kẻ bị chia cắt linh hồn như anh ta này đây rồi kia kìa!
Cô ấy biết.
Cô ấy đã luôn biết tất cả mọi thứ từ đầu đến cuối mà chỉ im lặng quan sát xem Lam Tiêu Phong sẽ lựa chọn con đường nào giữa hai cực đối lập: tiếp tục sống trong ảo tưởng an toàn dưới sự kiểm soát của hệ thống hay dũng cảm phá vỡ tù ngục để chấp nhận một tương lai đầy rủi ro nhưng tự do hoàn toàn không bị ràng buộc bởi bất kỳ định mệnh nào được viết ra trước đó đâu.
Trong khi đang cúi xuống nhặt viên ngọc đen rơi từ chiếc gương vỡ, Phong nhận thấy một điều kỳ lạ.
Trên bề mặt viên ngọc, có khắc một ký tự quen thuộc – ký tự của môn phái mà sư phụ anh đã dạy dỗ những nguyên lý cơ bản nhất về tu luyện linh lực và cách sử dụng hệ thống hiệu quả tối đa để đạt được cảnh giới cao hơn trong thời gian ngắn nhất có thể áp dụng thực tế ngay bây giờ này đây rồi kia kìa!
Và bên dưới ký tự đó, là một dòng chữ nhỏ bằng máu tươi vừa mới viết xong chưa kịp khô hết mực đỏ sẫm nhìn thấy rõ ràng từng nét bút run rẩy đầy tuyệt vọng như đang cố gắng gửi gắm thông điệp cuối cùng trước khi người viết vĩnh viễn biến mất vào hư không bao la mênh mông bất tận vô hạn cùng cực tột độ không thể diễn tả bằng lời nói viết ra thành văn xuôi hay thơ ca nghệ thuật thẩm mỹ tinh tế cao siêu nào cả đâu trên đời này nữa đâu mà chỉ có những nhà tu tiên lão luyện bậc thầy đỉnh cao mới thấu hiểu được nỗi đau khổ cực cùng tận đáy vực thẳm địa ngục trần gian nơi đây thôi chứ ai khác bao giờ hả các bạn đọc giả quý mến thân yêu kính mến của chúng ta rồi.
Ánh mắt hắn bỗng cứng đờ khi nhận ra vị lão phu chính là kẻ đã giết sư phụ.
Hắn siết chặt quyền thủ, kinh mạch nổ tung dưới da thịt.
Bỗng nhiên, thanh kiếm trong tay hắn
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận