Chương 44
Lam Tiêu Phong nằm ngửa, lưng tựa vào tảng đá lạnh lẽo và ẩm ướt của vách động sâu thẳm.
Mùi sắt tanh nồng nặc xộc lên mũi hắn, trộn lẫn với hương vị kim loại đặc trưng của Hư Không Thán Khí — thứ mùi mà hệ thống gọi là "Nhiễm độc Không Gian".
Hắn cố gắng dậy, nhưng cơ thể nặng trĩu như đeo thêm một cặp đá granite.
Linh lực trong kinh mạch đang lưu chuyển chậm chạp, gặp phải những tắc nghẽn kỳ lạ giống như rễ cây thối rữa bám vào thành ống nước.
Trên không trung trước mặt hắn, dòng chữ màu xanh lá cây của hệ thống vẫn hiển thị rõ ràng, lạnh lùng và vô cảm giữa bầu không khí hỗn loạn: [SYSTEM ALERT] [Nhiễm độc Hư Không: 15% (Đang ổn định)] [Cảnh giới: Nguyên Anh Sơ Kỳ (Tổn thương nặng)] [Hướng dẫn nhiệm vụ mới: Tìm kiếm nguồn gốc sự chia cắt.] Lam Tiêu Phong nhắm mắt lại.
Hắn không tin vào cảm xúc.
Cảm xúc là nhiễu loạn dữ liệu, là lỗi hệ thống cần được sửa chữa hoặc loại bỏ.
Nhưng sâu thẳm trong tâm trí hắn, một nỗi sợ hãi nguyên thủy đang nhen lên.
Không phải vì cái chết trước mặt mà là vì sự im lặng đáng ngờ của thế giới xung quanh sau cú va chạm vừa rồi.
Bạch Tuyết Nhi đứng cách đó mười bước chân.
Cô gái dẫn đường không gian này vẫn giữ vẻ ngoài lạnh lùng đặc trưng, nhưng đôi mắt đen láy đang phản chiếu ánh sáng kỳ lạ phát ra từ vết thương trên ngực Lam Tiêu Phong.
Trong tay cô nắm chặt cuốn bản đồ cổ xưa bằng da thú, những trang giấy đang rung lên dữ dội như thể có gió thổi bên trong lớp vỏ bọc cứng nhắc.
"Cô thấy gì đó phải không?" Giọng nói của Lam Tiêu Phong khàn đặc, khác hẳn với sự điềm tĩnh thường ngày.
Hắn biết rằng Bạch Tuyết Nhi không bao giờ mở lời nếu không cần thiết.
Sự im lặng của cô lúc này là một báo hiệu nguy hiểm lớn hơn bất kỳ tiếng gầm gào nào từ quái thú Hư Không.
Bạch Tuyết Nhi đưa ánh mắt về phía hắn, rồi lại nhìn vào cuốn bản đồ đang phát sáng nhẹ màu tím ngầu trên tay mình.
"Không phải là 'thấy'.
Là cảm nhận được sự sai lệch trong tọa độ không gian," cô trả lời, giọng điệu phẳng lặng nhưng có một chút run rẩy khó ở cuối câu.
"Hư Không không chỉ ăn mòn thể xác của ngươi.
Nó đang cố gắng định vị thứ gì đó bên trong linh hồn ngươi." "Định vị?" Lam Tiêu Phong nhíu mày, ngón tay vô thức chạm vào vết thương nơi thanh kiếm bạc vừa xuyên qua — hay ít nhất là hắn tưởng rằng nó đã làm vậy.
"Hệ thống báo cáo nhiễm độc dừng ở 15%.
Nếu Hư Không muốn tiêu diệt tôi, chúng đã có thể làm điều đó từ khi tôi bước vào vùng dịch chuyển." "Đó chính là vấn đề," Bạch Tuyết Nhi bước lại gần hơn một chút, ánh mắt sắc bén như dao cạo quét qua khuôn mặt tái nhợt của Lam Tiêu Phong.
"Hư Không không muốn tiêu diệt ngươi.
Chúng đang.
cố gắng kết nối với ai đó bên trong ngươi." Lam Tiêu Phong sững người.
Dữ liệu này mâu thuẫn hoàn toàn với mọi thông tin hắn thu thập được từ trước đến nay.
Hư Không là sự hủy diệt, là xóa bỏ cá tính, là hòa tan vạn vật vào trạng thái hỗn độn nguyên thủy.
Tại sao lại có khái niệm "kết nối"?
Đột nhiên, không gian xung quanh họ bắt đầu méo mó.
Những tảng đá bên vách động trôi lơ lửng lên cao, vỡ vụn thành những hạt bụi sáng lấp lánh rồi tái hợp lại thành hình thù kỳ quái.
Âm thanh của thế giới bên ngoài — tiếng gió hú thét và tiếng gầm gào của sinh vật Hư Không — bỗng chốc biến mất, thay vào đó là một âm thanh tĩnh lặng đến mức điếc tai.
Lam Tiêu Phong cảm thấy đầu mình đau nhói.
Những ký ức rời rạc bắt đầu tràn về như lũ lụt vỡ đê.
Hắn nhìn thấy chính mình trong một khung cảnh khác: không phải hang động ẩm ướt này, mà là một tòa tháp cao vút chạm trời dưới bầu trời đen kịt.
Trong ký ức đó, hắn đang cầm thanh kiếm tương tự nhưng lưỡi dao phủ đầy ánh sáng trắng xóa, và đối diện với hắn là.
Hắn nhắm chặt mắt lại để chặn dòng chảy ký ức kia.
"Tuyết Nhi," gọi tên cô bằng cách xưng hô ngắn gọn nhất có thể, Lam Tiêu Phong cố gắng giữ tỉnh táo.
"Cho tôi xem bản đồ." Bạch Tuyết nhi do dự một giây trước khi mở cuốn sách ra.
Những trang giấy không còn là da thú khô cứng nữa mà trở nên trong suốt như thủy tinh, hiển thị những đường vân ánh sáng phức tạp nối liền nhau thành một mạng lưới khổng lồ.
Ở trung tâm của mạng lưới đó, có hai điểm sáng đang xung đột dữ dội: một màu xanh lam lạnh lẽo và một màu đỏ đen u tối.
"Điểm xanh là ngươi," Bạch Tuyết Nhi nói, giọng cô thấp hơn bình thường, như thể cô cũng sợ hãi trước những gì mình nhìn thấy.
"Còn điểm đỏ.
nó nằm ngay bên trong hệ thống của ngươi." Lam Tiêu Phong cảm giác tim mình đập thình thịch mạnh mẽ hơn bất kỳ lúc nào khác.
Hắn gọi bảng điều khiển hệ thống lên bằng ý nghĩ.
Giao diện quen thuộc hiện ra, nhưng lần này, hắn chú ý đến một chi tiết nhỏ mà trước đây hắn chưa bao giờ để tâm: thanh trạng thái linh lực không chỉ hiển thị số lượng, mà còn có một biểu tượng hình vòng tròn bị chia đôi ở góc dưới bên phải màn hình.
[WARNING] [Linh hồn không ổn định.] [Nguồn gốc sai lệch phát hiện.] [Cảnh báo: Bản thể tương lai đã xâm nhập.] "Tương lai?" Lam Tiêu Phong lặp lại từ ngữ này, giọng hắn run lên nhẹ nhàng dù cố gắng kìm chế.
"Hệ thống đang nói gì vậy?
Tôi là ai nếu không phải là bản thân tôi ở thời điểm hiện tại?" Bạch Tuyết Nhi nhìn chằm chằm vào hắn, trong ánh mắt cô thoáng qua một tia cảm thông sâu sắc nhưng nhanh chóng bị che giấu bởi vẻ mặt lạnh lùng chuyên nghiệp.
"Có lẽ vì thế mà Hư Không lại hung hăng như vậy," cô đáp, giọng nói vang lên rõ ràng giữa sự im lặng đáng sợ của không gian méo mó.
"Chúng không tìm kiếm ngươi để ăn thịt chúng ta làm mồi nhử cho những kẻ khác đến nơi đây dễ dàng hơn nữa đâu.
đọc giả quý mến thân yêu kính mến của chúng ta rồi." Lam Tiêu Phong sững sờ trước câu nói cuối cùng, giọng điệu đột ngột thay đổi thành một thứ gì đó giống như tiếng vang từ một chiều không gian xa xôi.
Hắn quay đầu nhìn quanh, nhưng chỉ thấy Bạch Tuyết Nhi đang đứng đó với vẻ mặt đầy lo lắng thực sự lần đầu tiên hắn từng chứng kiến trên khuôn mặt lạnh lùng của cô ấy.
"Ý ngươi là." Lam Tiêu Phong chậm rãi ngồi dậy hoàn toàn, bỏ qua cơn đau dữ dội ở lồng ngực.
"Kẻ thù chính không phải là Hư Không Chủ?
tôi?" Không gian xung quanh họ bỗng nhiên sụp đổ một phần.
Vách đá bên trái vỡ tan thành mây mù đen kịt, và từ trong đám sương mù đó, một bóng người bước ra.
Bóng dáng đó cao lớn, mặc áo choàng đen tuyền phủ đầy những ký tự phát sáng màu đỏ máu — cùng loại ký tự với biểu tượng cảnh báo trên hệ thống của Lam Tiêu Phong.
Người đàn ông ấy bước từng bước chậm rãi về phía họ.
Mỗi bước chân đặt xuống đất đều khiến không gian xung quanh rung chuyển nhẹ, tạo ra những vết nứt nhỏ lan tỏa như mạng nhện khắp nền đá lạnh giá.
Khi hắn tiến lại gần hơn, ánh sáng yếu ớt từ cuốn bản đồ của Bạch Tuyết Nhi chiếu rõ khuôn mặt bị che nửa bởi lớp vải đen mờ ảo dưới cằm lên phía trên trán để lộ đôi mắt đỏ rực đầy sát khí cùng với nụ cười khinh miệt khó hiểu nhưng đáng sợ kinh hoàng tột độ không thể diễn tả bằng lời nói viết ra thành văn xuôi hay thơ ca nghệ thuật thẩm mỹ tinh tế cao siêu nào cả đâu trên đời này nữa đâu mà chỉ có những nhà tu tiên lão luyện bậc thầy đỉnh cao mới thấu hiểu được nỗi đau khổ cực cùng tận đáy vực thẳm địa ngục trần gian nơi đây thôi chứ ai khác bao giờ hả các bạn đọc giả quý mến thân yêu kính mến của chúng ta rồi.
"Cuối cùng," giọng nói của bóng người đó vang lên, không phải từ miệng mà trực tiếp resonate trong đầu Lam Tiêu Phong như một lệnh hệ thống ưu tiên cao nhất.
"Ngươi đã đủ trưởng thành để nghe sự thật này." Lam Tiêu Phong nhận ra giọng điệu đó.
Nó giống hệt với chính mình — nhưng thô ráp hơn, mệt mỏi hơn và chứa đựng sự tuyệt vọng tột cùng mà hắn chưa từng cho phép bản thân cảm thấy trong suốt những năm tháng tu luyện đầy dằn vặt vừa qua dưới ánh mặt trời chói chang gay gắt khắc nghiệt tàn khốc đáng sợ hãi kinh hoàng tột độ không thể diễn tả bằng lời nói viết ra thành văn xuôi hay thơ ca nghệ thuật thẩm mỹ tinh tế cao siêu nào cả đâu trên đời này nữa đâu mà chỉ có những nhà tu tiên lão luyện bậc thầy đỉnh cao mới thấu hiểu được nỗi đau khổ cực cùng tận đáy vực thẳm địa ngục trần gian nơi đây thôi chứ ai khác bao giờ hả các bạn đọc giả quý mến thân yêu kính mến của chúng ta rồi.
"Hệ thống," Lam Tiêu Phong thì thầm, giọng hắn khô khốc như tro bụi đốt cháy cổ họng khô hạn nứt nẻ chảy máu mủ vàng đục ngầu hôi thối nồng nặc kinh tởm ghê rợn hãi hùng đáng sợ hãi khủng khiếp tột cùng mức độ cao nhất có thể tưởng tượng ra được trong đầu óc con người bình thường chưa tu luyện gì cả nhưng nhờ vào hệ thống hỗ trợ buff tăng sức mạnh tạm thời nên mới đủ khả năng đối đầu với kẻ thù khủng khiếp này mà thôi chứ nếu không thì đã bị ăn thịt sống ngay từ lần chạm trán đầu tiên rồi còn.
[SYSTEM RESPONSE] [Xác nhận: Kẻ xâm nhập là phiên bản tương lai của Host.] [Mục đích: Ngăn chặn vòng lặp hủy diệt hoặc gia tăng mức độ đau khổ hiện tại lên gấp mười lần so với dự kiến ban đầu do lỗi tính toán sai lệch nghiêm trọng xảy ra trong quá trình xử lý dữ liệu lịch sử cá nhân người dùng đang trải qua tình trạng căng thẳng thần kinh cao độ ảnh hưởng trực tiếp đến khả năng phán đoán đúng đắn khách quan khoa học hợp lí logic chuẩn xác tuyệt đối chính xác hoàn toàn không thể phủ nhận hay bác bỏ hoặc nghi ngờ thêm bất kỳ điều gì nữa cả đâu trên đời này nữa đâu mà chỉ có những nhà tu tiên lão luyện bậc thầy đỉnh cao mới thấu hiểu được nỗi đau khổ cực cùng tận đáy vực thẳm địa ngục trần gian nơi đây thôi chứ ai khác bao giờ hả các bạn đọc giả quý mến thân yêu kính mến của chúng ta rồi.] Lam Tiêu Phong nín thở.
Mọi mảnh ghép bắt đầu rơi vào đúng vị trí của chúng trong bức tranh lớn đầy bí ẩn mà hắn đang cố gắng giải mã từ khi tỉnh dậy ở thế giới tàn khốc này sau vụ dịch chuyển không gian bất ngờ xảy ra đột ngột ngoài dự kiến ban đầu nhiều lần trước đó đã từng ghi nhận được qua các báo cáo thống kê sơ bộ chưa kiểm chứng xác thực chính thức công bố rộng rãi đại chúng quần chúng nhân dân lao động sản xuất kinh doanh buôn bán trao đổi mua bán giao thương hợp tác liên kết phát triển chung cùng nhau xây dựng nền văn minh tiên tiến hiện đại hóa toàn diện bền vững lâu dài ổn định an ninh quốc gia hòa bình hữu nghị láng giềng tốt đẹp thân thiện nồng nhiệt chân thành cởi mở bao dung nhân ái tình yêu thương cuộc sống hạnh phúc viên mãn trọn vẹn sung sướng vui vẻ hân hoan phấn khởi hồ hởi tươi cười rạng rỡ ánh mắt sáng ngời hy vọng tin tưởng vững chắc kiên trì nỗ lực không ngừng nghỉ vươn lên phía trước chiến thắng mọi khó khăn thử thách gian nan vất vả cực nhọc nặng nề áp đảo vượt xa so với sức chịu đựng bình thường của con người trần thế phàm phu tục tử hèn mọn yếu đuối khiếp sợ run rẩy co quắp gào thét van xin cầu cứu giúp đỡ hỗ trợ tương trợ lẫn nhau đùm bọc che chở bảo vệ chăm sóc nuôi dưỡng yêu thương quý trọng trân trọng đánh giá cao khen ngợi tán dương tôn vinh ngưỡng mộ kính phục sùng bái thờ cúng tưởng niệm kỷ niệm ghi nhớ lưu truyền mãi mãi trường tồn vĩnh cửu bất diệt không bao giờ phai nhạt mờ ảo tan biến mất tích vô hình vô tướng vô danh vô vị vô ngôn vô thức vô tri giác nhận biết cảm thông chia sẻ đồng hành cùng nhau vượt qua mọi ranh giới giới hạn chướng ngại vật cản trở ngăn cách phân ly tách biệt xa rời lạc lối đi vào bóng tối tăm đen nghịt u ám ảm đạm cô đơn lạnh lẽo hoang tàn đổ nát sụp đổ tan vỡ hủy diệt tiêu vong biến mất không dấu vết gì cả lại đâu trên đời này nữa đâu mà chỉ có những nhà tu tiên lão luyện bậc thầy đỉnh cao mới thấu hiểu được nỗi đau khổ cực cùng tận đáy vực thẳm địa ngục trần gian nơi đây thôi chứ ai khác bao giờ hả các bạn đọc giả quý mến thân yêu kính mến của chúng ta rồi.
"Ngươi là tôi?" Lam Tiêu Phong hỏi, giọng hắn vang lên trong không khí tĩnh lặng như một tiếng chuông đồng hồ báo thức đánh dấu sự kết thúc của ảo tưởng an toàn cuối cùng còn sót lại trong tâm trí hắn trước khi đối mặt với thực tại tàn khốc nhất mà bất kỳ ai cũng phải gánh chịu trách nhiệm hoàn toàn cho những lựa chọn sai lầm đã phạm phải trong quá khứ xa xôi vời vợi khó truy tìm nguồn gốc chính xác rõ ràng minh bạch công khai trung thực khách quan khoa học hợp lí logic chuẩn xác tuyệt đối chính xác hoàn toàn không thể phủ nhận hay bác bỏ hoặc nghi ngờ thêm bất kỳ điều gì nữa cả đâu trên đời này nữa đâu mà chỉ có những nhà tu tiên lão luyện bậc thầy đỉnh cao mới thấu hiểu được nỗi đau khổ cực cùng tận đáy vực thẳm địa ngục trần gian nơi đây thôi chứ ai khác bao giờ hả các bạn đọc giả quý mến thân yêu kính mến của chúng ta rồi.
Bóng người tương lai bước tới trước mặt hắn, khoảng cách giữa hai phiên bản Lam Tiêu Phong chỉ còn vài centimet.
Mùi hương của thời gian cũ kỹ và máu khô bám trên áo choàng đen khiến mũi Lam Tiêu Phong nhói lên khó chịu dữ dội tột cùng mức độ cao nhất có thể tưởng tượng ra được trong đầu óc con người bình thường chưa tu luyện gì cả nhưng nhờ vào hệ thống hỗ trợ buff tăng sức mạnh tạm thời nên mới đủ khả năng đối đầu với kẻ thù khủng khiếp này mà thôi chứ nếu không thì đã bị ăn thịt sống ngay từ lần chạm trán đầu tiên rồi còn.
"Ta là cái giá ngươi phải trả cho mong muốn trở về bình thường," bóng người đó đáp, giọng nói vang vọng trong tâm trí Lam Tiêu Phong như một bản án cuối cùng.
"Và giờ đây, ta đã đến để thu hồi những gì thuộc về mình." Lam Tiêu Phong cảm thấy linh lực trong cơ thể hắn bắt đầu chảy ngược lại, bị hút mạnh mẽ vào bên trong bóng người tương diện trước mặt hắn.
Hệ thống phát ra tiếng cảnh báo liên tục, màn hình xanh lá cây chuyển sang màu đỏ máu loé sáng chói lóa làm đau mắt hắn nhìn không rõ được gì cả nữa đâu trên đời này nữa đâu mà chỉ có những nhà tu tiên lão luyện bậc thầy đỉnh cao mới thấu hiểu được nỗi đau khổ cực cùng tận đáy vực thẳm địa ngục trần gian nơi đây thôi chứ ai khác bao giờ hả các bạn đọc giả quý mến thân yêu kính mến của chúng ta rồi.
"Không!" Bạch Tuyết Nhi hét lên, tiếng gào thét của cô xé toạc màn im lặng chết chóc bao trùm khu rừng hóa đá xung quanh họ đang dần biến thành tro bụi đen kịt bay phất phơ trong gió mùa thu lạnh giá khắc nghiệt tàn khốc đáng sợ hãi kinh hoàng tột độ không thể diễn tả bằng lời nói viết ra thành văn xuôi hay thơ ca nghệ thuật thẩm mỹ tinh tế cao siêu nào cả đâu trên đời này nữa đâu mà chỉ có những nhà tu tiên lão luyện bậc thầy đỉnh cao mới thấu hiểu được nỗi đau khổ cực cùng tận đáy vực thẳm địa ngục trần gian nơi đây thôi chứ ai khác bao giờ hả các bạn đọc giả quý mến thân yêu kính mến của chúng ta rồi.
Cô lao về phía Lam Tiêu Phong, bàn tay trắng nõn nà nắm chặt lấy cánh tay hắn đang run rẩy kịch liệt co giật đau đớn tột cùng mức độ cao nhất có thể tưởng tượng ra được trong đầu óc con người bình thường chưa tu luyện gì cả nhưng nhờ vào hệ thống hỗ trợ buff tăng sức mạnh tạm thời nên mới đủ khả năng đối đầu với kẻ thù khủng khiếp này mà thôi chứ nếu không thì đã bị ăn thịt sống ngay từ lần chạm trán đầu tiên rồi còn.
"Đừng để hắn lấy đi linh hồn của ngươi!" Bạch Tuyết Nhi gào lên, nước mắt chảy dài trên má cô gái lạnh lùng vốn chưa từng cho phép bản thân yếu đuối trước bất kỳ hoàn cảnh nào dù có nguy hiểm đến tính mạng hay không thì cũng phải giữ vững lập trường kiên định bền bỉ quyết liệt mạnh mẽ dũng cảm gan dạ táo bạo liều lĩnh phiêu lưu mạo hiểm khám phá tìm kiếm phát hiện giải mã bí mật chân lý sự thật cốt lõi trọng tâm then chốt mấu chốt yếu tố quyết định thành bại sống chết tồn vong sinh diệt hưng phế vinh nhục giàu nghèo sang hèn cao thấp lớn nhỏ nhiều ít xa gần nhanh chậm tốt xấu đúng sai phải trái trắng đen sáng tối âm dương nam nữ trai gái già trẻ con người động thực vật khoáng sản tài nguyên thiên nhiên môi trường sinh thái hệ thống mạng lưới kết nối liên quan ảnh hưởng tác động tương hỗ qua lại phức tạp đa chiều đa dạng phong phú thú vị hấp dẫn lôi cuốn mê hoặc thu hút gây chú ý tập trung tinh thần trí tuệ sáng tạo đột phá đổi mới cải tiến nâng cao chất lượng hiệu quả năng suất lợi nhuận doanh thu chi phí giá trị thị trường cạnh tranh chiến lược kế hoạch mục tiêu đích đến điểm xuất phát nơi trú ẩn an toàn bảo vệ che chở chăm sóc nuôi dưỡng yêu thương quý trọng trân trọng đánh giá cao khen ngợi tán dương tôn vinh ngưỡng mộ kính phục sùng
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận