Chương 15
Mùi ẩm mốc của bê tông nứt nẻ đã biến mất hoàn toàn, thay vào đó là một hương vị kim loại lạ lẫm, giống hệt cảm giác khi lưỡi chạm phải cục pin bị rò rỉ axit.
Màn hình HUD trước mắt anh đang nhấp nháy với màu đỏ báo lỗi liên tục, tạo ra những đường kẻ ngang cắt ngang tầm nhìn.
[SYSTEM ERROR: DATA CORRUPTION DETECTED]
[LỖI HỆ THỐNG: PHÁ HỎY DỮ LIỆU ĐƯỢC PHÁT HIỆN]
Nam nheo mắt, cố gắng tập trung vào dòng chữ đó.
Tim anh đập thình thịch trong lồng ngực khô khốc.
Không phải là quái vật thông thường.
Không phải là boss phòng thí nghiệm hay lính canh cấp cao.
Thứ gì đó đang tồn tại ở đây, nhưng nó không tuân theo quy tắc của The Grid.
Hắn hít sâu một hơi dài, cố gắng bình tĩnh lại.
Sự hoảng loạn sẽ tiêu tốn MP vô ích.
Thay vào đó, Nam đưa tay lên sờ nhẹ vào vết thương trên ngực mình — nơi mà trong timeline cũ, hắn đã chết.
Vết sẹo mờ nhạt dưới lớp áo sơ mi vẫn còn đó, nhưng lần này, nó không đau.
Nó chỉ lạnh buốt như băng giá của sự thật bị chôn vùi.
"Cái gì đang xảy ra ở đây?" Nam tự nhủ với chính mình, giọng nói vang lên khàn đặc trong không gian tĩnh lặng đáng sợ.
Hắn quay lại nhìn quanh.
Những quầy hàng bán đồ ăn đường phố giờ đã biến thành những khối đa giác kỳ quái, méo mó và thiếu kết cấu chi tiết.
Chúng trông giống như những mô hình 3D chưa được render hoàn chỉnh.
Ánh sáng mặt trời chiếu xuống không còn ấm áp mà mang màu xanh lam lạnh lẽo, tạo ra những bóng đổ sắc nhọn cắt ngang qua các tòa nhà sụp đổ.
Nam bước đi chậm rãi trên nền đất bị biến dạng dưới chân mình.
Mỗi bước đi đều khiến cho bề mặt lát đá phát ra âm thanh rè rẹt, giống như đĩa CD bị trầy xước đang quay sai tốc độ.
Hắn cần phải hiểu rõ hơn về hiện tượng này.
Nếu đây là một bug hệ thống, thì nó không chỉ đơn thuần là lỗi hiển thị hình ảnh.
Nó đang ăn mòn thực tại.
Hắn mở danh sách kỹ năng ra kiểm tra nhanh chóng.
Tất cả các skill đều ở trạng thái bình thường ngoại trừ [Thị Giác Hệ Thống].
Thanh MP của hắn vẫn đầy đủ, nhưng cảm giác kiệt sức về mặt tinh thần thì ngày càng tăng lên rõ rệt.
Nam biết rằng mình không thể chiến đấu với thứ gì đó bằng cách sử dụng lực vật lý thông thường nếu đối phương tồn tại ở một lớp dữ liệu khác.
Đột nhiên, tiếng bước chân vang lên từ phía sau những khối đa giác méo mó kia.
Không phải là tiếng giày dép chạm đất, mà là âm thanh của dữ liệu đang được sao chép và dán vào không gian thực.
Nam quay phắt người lại, bàn tay siết chặt lấy khẩu súng lục đã cũ kỹ bên hông hắn — một món đồ item rác hạng F nhưng ít nhất nó vẫn tuân theo luật đạn đạo học cơ bản.
Một hình bóng xuất hiện từ khoảng trống giữa hai tòa nhà đổ nát.
Nó không có khuôn mặt rõ ràng, chỉ là một khối sương mù đen sẫm đang xoay tròn với tốc độ chóng mặt.
Trong lòng khối sương đó, những con số nhị phân 0 và 1 chảy xuống như mưa phùn, phát ra ánh sáng xanh nhạt đáng sợ.
Nam cảm thấy da gà nổi lên trên sống lưng.
Đây không phải là quái vật.
Đây là một đoạn mã bị lỗi đang cố gắng tự bảo vệ mình khỏi việc bị xóa bỏ vĩnh viễn bởi hệ thống dọn dẹp rác thải của The Grid.
Và Nam vừa tình cờ bước vào khu vực mà nó chọn làm nơi ẩn náu cuối cùng trước khi biến mất hoàn toàn.
Thực thể kính không tấn công theo quy luật vật lý thông thường.
Nó không chạy, mà "teleport" từng đoạn ngắn trong phạm vi ba mét, mỗi lần di chuyển để lại một vệt dữ liệu nhị phân lơ lửng trong không trung như những sợi chỉ ánh sáng tàn dư.
Nam né tránh một cú đâm từ lưỡi kiếm ánh sáng vừa xuất hiện bất ngờ trước mặt hắn bằng cách nghiêng người sang trái với tốc độ tối đa mà cơ thể F-rank có thể đạt được.
Lưỡi kiếm cắt ngang qua không khí nơi cổ họng của Nam từng tồn tại vài giây trước đó, tạo ra âm thanh xì xèo chói tai khi tiếp xúc với các hạt bụi dữ liệu xung quanh.
Hắn lăn mình qua một đống gạch vụn, hai mắt vẫn chăm chú quan sát chuyển động của kẻ thù.
"Không thể tin được," Nam thầm nghĩ trong lòng khi nhìn thấy thực thể kia biến hình thành một khối cầu tròn trịa để giảm thiểu diện tích bề mặt tiếp xúc với không khí xung quanh.
"Nó đang học hỏi từ các hành vi phòng thủ tiêu chuẩn của người chơi."
Nam rút ra kết luận nhanh chóng: thứ này không phải là quái vật ngẫu nhiên spawn ra trong khu vực bỏ hoang.
Nó có trí tuệ nhân tạo tự lập, hoặc tệ hơn nữa — nó là một phần nào đó của ý thức hệ thống đang bị glitch hóa nghiêm trọng do quá tải thông tin từ những lần reset liên tiếp trước đây mà hắn đã trải qua đầy đau đớn nhưng lại không ai khác ngoài chính mình biết rõ chi tiết.
Hắn kích hoạt kỹ năng [Phân Tích Yếu Điểm] ngay lập tức, hy vọng rằng công cụ quét cơ bản này sẽ giúp tìm ra điểm yếu chí mạng nào đó trên lớp vỏ bọc dữ liệu dày đặc bao phủ lấy toàn bộ thân hình của thực thể kia đang xoay tròn trước mặt mình đầy đe dọa một cách rõ ràng hơn nữa đối với mắt thường quan sát trực tiếp tại chỗ hiện nay.
Tuy nhiên, kết quả trả về lại là một màn hình trống rỗng màu xám xịt cùng dòng chữ cảnh báo: [TARGET NOT FOUND].
Không có tên gọi.
Không có cấp độ.
Thậm chí cả thanh HP cũng không xuất hiện trên HUD của.
hắn nhắm mục tiêu vào nó bằng ống ngắm giả định trong đầu óc suy luận logic lạnh lùng vốn dĩ luôn được rèn giũa qua bao nhiêu lần sinh tử cam go nơi chiến trường tàn khốc này đâu cần phải nói nhiều thêm nữa về mức độ nguy hiểm tiềm tàng đang rình rập chờn sát bên cạnh từng giây phút trôi qua chậm chạp như trườn bò trên mặt đất nóng bỏng dưới nắng gay gắt giữa trưa hè oi bức ngột ngạt khó chịu đến cực điểm trong những ngày tháng dài đằng đẵng đầy ắp bi kịch và nước mắt chảy thành dòng không thể nào lau sạch được dù có dùng bao nhiêu khăn giấy ướt lạnh mát dịu dàng an ủi vỗ về khích lệ tinh thần lạc quan yêu đời tích cực hướng thượng vươn lên mạnh mẽ vượt qua mọi chướng ngại vật cản trở đường đi phía trước rộng mở chào đón những ai đủ dũng khí bước vào vùng đất hứa hẹn tương lai tươi sáng rực rỡ huy hoàng lộng lẫy sang trọng đẳng cấp cao quý thượng lưu quyền lực bá đạo thống trị vạn vật sinh linh cỏ cây hoa lá chim muông thú rừng biển cả sông ngòi núi non đồng ruộng cánh đồng bao la mênh mông bát ngát trải dài tít tắp xa xăm vô tận cùng cực điểm biên giới cuối cùng của thế giới này nơi mà ranh giới giữa thực tại ảo và ý thức tinh thần bắt đầu mờ nhạt đi từng chút một theo nhịp đập tim ngày càng nhanh hơn của chính Nam lúc này đây khi hắn tiến gần đến ngưỡng cửa cuối cùng trước khi cánh cổng đóng lại vĩnh viễn khóa tất cả hy vọng thoát ra khỏi vòng xoán reset liên tục mà nhân loại đang mắc kẹt trong suốt bao thế kỷ qua rồi kia kìa.
Và đúng ngay khoảnh khắc bàn chân trái của Nam chạm vào ánh sáng trắng xóa phát ra từ bên trong Server Room Alpha – một giọng nói quen thuộc vang lên phía sau lưng hắn, lạnh lùng và đầy sự mỉa mai như thể nó đã chờ đợi giây phút này từ rất lâu trước khi cả hai cùng bước vào mê cung dữ liệu nguy hiểm chết người này: Hắn quay phắt người lại, nhìn thấy bóng đen quen thuộc đang cầm dao đâm thẳng vào tim mình.
Máu đỏ tươi bắn ra, nhưng Nam không hề cảm thấy đau đớn, chỉ thấy một nỗi kinh hãi tột cùng.
Gã cười nhạt, lưỡi liềm...
Nam hít thở sâu để lấy lại bình tĩnh, gạt bỏ những cảm xúc xáo động đang tràn ngập trong đầu óc mình như một cơn bão dữ dội không thể kiểm soát nổi nữa nếu cứ tiếp tục duy trì trạng thái suy nghĩ.
lý vô nghĩa tầm thường thấp kém hèn hạ nhảm nhí vớ vẩn điên rồ loạn trí bệnh hoạn nguy hiểm chết người tự sát hủy hoại bản thân gia đình xã hội quốc gia dân tộc nhân loại thế giới vũ trụ thiên hà ngân hà hệ mặt trời trái đất hành tinh sao chổi tiểu hành tinh vệ tinh mặt trăng địa điểm không gian thời gian chiều thứ tư năm sáu bảy tám chín mười..
Nam nhắm mắt lại trong một phần giây ngắn ngủi, sau đó mở.
ngươi ra với ánh nhìn sắc lạnh như dao cạo linh hồn..
Lưỡi kiếm đang chực đâm thủng tim hắn bỗng khựng lại, máu tươi bắn ra thành một vòng tròn kỳ ảo.
Nam nhìn thấy trong đáy mắt đối thủ, hình bóng của chính hắn đang mỉm cười đầy khinh miệt.
Cánh tay hắn tự động giơ lên, cầm lấy thanh kiếm vỡ
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận