Chương 2

Không khí trong hầm nặng nề như chì, dày đặc mùi ẩm mốc và sắt gỉ.

Lâm Phong nuốt khan, cổ họng rát bỏng vì khát, nhưng anh không dám uống ngụm nước cuối cùng trong bình.

Anh nhận ra đôi mắt đen kịt của Mạc Vô không phải đang nhìn anh với vẻ sùng bái mù quáng, mà là một sự quan sát lạnh lùng, như một con thú săn mồi đang đánh giá con mồi yếu ớt.

Những tên đàn em mất nhận diện đứng rải rác xung quanh, cơ thể họ rung lên bần bật, phát ra những tiếng rít khe khẽ như động cơ cũ hỏng.

Chúng không còn là con người, chỉ còn là những vỏ bọc rỗng tuếch, đang chờ đợi một mệnh lệnh, hoặc một cú kích thích để thức tỉnh hoàn toàn.

Lâm Phong lùi về góc tường, lưng chạm vào bề mặt gạch lạnh lẽo.

Anh cảm thấy ngón tay cái trái của mình – thứ đã biến mất trong cơn thịnh nộ của Mạc Vô – vẫn để lại một cảm giác trống rỗng kinh hoàng.

Không đau, nhưng sự hiện diện của nó đã bị xóa sổ khỏi thực tại.

Anh nhìn vào bàn tay phải còn lại, những đường gân nổi lên xanh nhợt.

Anh cần phải tỉnh táo.

Nếu anh mất kiểm soát, cả anh và Tiểu Uyển sẽ cùng tan biến vào hư không.

Nhưng áp lực từ bóng tối bên trong anh đang gia tăng, như một cơn sóng ngầm đẩy anh ra xa bờ an toàn.

Mạc Vô bước tới một bước.

Bóng của anh ta kéo dài trên sàn nhà, không khớp với ánh sáng yếu ớt từ bóng đèn huỳnh quang nhấp nháy.

Bóng đó không chỉ là sự thiếu ánh sáng; nó là một thực thể vật lý, một vết loét trên thực tại.

*"Họ đang đói, Phong,"* giọng nói của Mạc Vô vang lên trong đầu, không cần môi môi cử động.

*"Họ đói ký ức.

Và mày đang mang theo thứ ngon nhất: nỗi sợ hãi và ký ức về người em gái của mày."*

Lâm Phong nghiến răng.

Anh không đáp lại.

Anh biết rằng bất kỳ phản ứng cảm xúc nào cũng sẽ là nhiên liệu cho Bóng Ma.

Anh tập trung vào hơi thở, cố gắng tách biệt ý thức khỏi cơ thể đang run rẩy.

Đây là kỹ thuật anh đã luyện tập trong những năm tháng sống sót: tách cảm xúc, quan sát, và tồn tại.

Nhưng lần này, kẻ thù không ở bên ngoài.

Nó nằm ngay trong xương tủy anh.


Bên ngoài hầm, tiếng gào thét của những "Kẻ Lãng Quên" vang lên dồn dập, xé toạc sự im lặng giả tạo.

Chúng không còn là những tên đàn em mất trí nữa.

Chúng đã biến đổi.

Da thịt chúng chuyển sang màu xám xịt, trong suốt, lộ ra những mạch máu đen kịt bên trong.

Chúng đang cào cấu cửa sắt, móng tay biến thành những chiếc đinh sắc nhọn, phát ra tiếng kim loại rít lên đau đớn.

Cánh cửa rung lắc dữ dội, bụi bê tông rơi xuống mắt Lâm Phong, cay xè.

"Cửa sắp vỡ," Mạc Vô bình thản nói, giọng nói giờ đây không còn vang trong đầu, mà phát ra từ chính môi anh ta, dù anh ta vẫn đứng cách Lâm Phong vài mét.

"Chúng đã mất hoàn toàn bản ngã.

Giờ chúng chỉ là những xác sống ký ức, bị điều khiển bởi bản năng săn mồi: tìm kiếm ký ức còn nguyên vẹn để ăn."

Lâm Phong nhìn vào cánh cửa.

Những vết lõm sâu đang hiện ra trên bề mặt kim loại.

Mỗi cú đấm của chúng làm rung chuyển cả không gian hầm nhỏ hẹp.

Anh cảm thấy độ bám dính của mình đang giảm.

Bàn chân anh bắt đầu mờ nhạt, như thể đang hòa vào sàn nhà.

Anh đang bị quên lãng.

Không phải bởi những kẻ ngoài kia, mà bởi chính thế giới này.

Sự hiện diện của anh đang bị xói mòn bởi sự hoảng loạn và nỗi sợ.

"Chúng ta phải ra ngoài," Lâm Phong nói, giọng run rẩy.

"Nếu ở lại đây, chúng ta sẽ bị chôn vùi cùng với ký ức."

"Ra ngoài là tự sát," Mạc Vô cười nhạt.

"Trừ khi mày có thứ gì đó đủ mạnh để đánh lạc hướng chúng.

thứ gì đó để hy sinh."

Lâm Phong nhìn về phía góc hầm, nơi anh đặt chiếc hộp sắt nhỏ.

Bên trong là nhật ký của mẹ anh, và tấm ảnh chụp gia đình ngày xưa.

Đó là những thứ duy nhất còn lại, những neo giữ ký ức giúp anh không bị tan rã hoàn toàn.

Nếu anh phá hủy chúng, anh sẽ mất đi một phần lớn độ bám dính.

Anh sẽ trở nên mờ nhạt hơn, dễ bị quên lãng hơn.

Nhưng nó sẽ tạo ra một cơn sóng xung kích ký ức, một mùi hương tinh thần mạnh mẽ khiến những Kẻ Lãng Quên quay lại, tập trung vào đó thay vì vào anh và Mạc Vô.

Nhưng đó là thứ anh trân trọng nhất.

Đó là bằng chứng cho thấy anh từng là một phần của một gia đình hạnh phúc, trước khi thế giới sụp đổ.

Phá hủy nó có nghĩa là thừa nhận rằng quá khứ đó đã chết, và anh phải sống với sự trống rỗng.

"Mày muốn tao làm điều đó?" Lâm Phong hỏi, giọng lạnh băng.

"Ta muốn mày sống," Mạc Vô đáp.

"Hy sinh ký ức để cứu hiện tại.

Đó là quy luật của sự sinh tồn, Phong.

Hãy chọn."

Cánh cửa sắt phát ra tiếng kêu rên rỉ, một khe nứt nhỏ xuất hiện ở góc dưới.

Những ngón tay xám xịt, trong suốt, đang luồn qua khe hở, cào cấu vào không khí bên trong.


Mạc Vô lau sạch máu – hay đúng hơn là bụi ký ức – trên tay, quay lại vị trí "bóng tối" sau lưng Lâm Phong.

Nhưng lần này, anh ta không cúi đầu.

Anh ta đứng ngang hàng, nhìn ra khỏi cửa hầm đang vỡ nát.

Ánh mắt anh ta không còn đỏ rực, mà đen kịt, sâu thẳm như vực thẳm.

"Họ đang đến," Mạc Vô nói, giọng nói lạnh lùng, không chút cảm xúc.

"Những người còn nhớ anh."

Lâm Phong nhìn ra.

Bên ngoài, dưới ánh đèn đường nhấp nháy yếu ớt, một nhóm người đang tiến về phía hầm.

Họ không phải là Kẻ Lãng Quên.

Họ mặc đồng phục trắng tinh, sạch sẽ, đeo mặt nạ hình mặt cười bằng giấy.

Trên ngực họ có huy hiệu của Hội Đồng Ký Ức.

Đứng đầu nhóm là một người phụ nữ cao ráo, tóc buộc gọn gàng, khuôn mặt lạnh lùng sau tấm mặt nạ.

Cô ta giơ tay lên, và những người trong nhóm đồng loạt dừng lại.

Cô ta nhìn thẳng vào Lâm Phong, dù khoảng cách khá xa.

"Lâm Phong," cô ta nói, giọng nói được khuếch đại, vang lên rõ ràng trong không gian tĩnh lặng.

"Chúng tôi đã tìm thấy dấu vết ký ức của em gái mày.

Cô ấy đang ở trong tay chúng tôi.

Nếu mày muốn gặp cô ấy, hãy đến trung tâm Hội Đồng.

Không mang theo...

bóng ma của mày."

Lâm Phong cứng đờ.

Em gái anh.

Cô ấy đang ở trong tay Hội Đồng.

Và họ biết về Mạc Vô.

Họ biết anh ta đang dần chiếm lấy cơ thể anh.

Mạc Vô cười, một nụ cười lạnh lẽo, đầy sự châm biếm.

"Chọn đi, Phong.

Cứu em gái mày bằng cách giao nộp chính linh hồn mày cho Hội Đồng?

Hay ở lại đây, để ta tiêu diệt chúng, và cùng nhau xây dựng một thế giới mới?"

Lâm Phong nhìn vào đôi mắt đen kịt của Mạc Vô, rồi nhìn về phía nhóm người Hội Đồng.

Tim anh đập thình thịch, nhưng không phải vì sợ hãi.而是因为 một sự hiểu biết kinh hoàng.

Hội Đồng không muốn bắt giữ anh.

Họ muốn thu hoạch anh.

Và Mạc Vô...

Mạc Vô không muốn cứu anh.

Anh ta muốn dùng anh làm chìa khóa để phá vỡ trật tự của Hội Đồng.

Và Tiểu Uyển...

cô ấy có thực sự đang bị bắt cóc?

Hay cô ấy đang tự nguyện đến đó, vì cô ấy biết rằng chỉ có Hội Đồng mới có thể chữa trị cho "Bệnh Lãng Quên" mà anh đang mắc phải?

Lâm Phong nhìn xuống bàn tay mình.

Nó đã gần như hoàn toàn trong suốt.

Anh chỉ còn vài giây trước khi tan biến.

Anh đưa tay lên, chạm vào mặt nạ giấy của một người Hội Đồng gần nhất – người vừa bước vào hầm.

"Đi với tao," Lâm Phong nói, giọng nói vang lên không phải từ cổ họng, mà từ chính bóng tối đang bao trùm lấy anh.

"Hoặc chết."

Và trong khoảnh khắc đó, Lâm Phong không còn biết ai đang kiểm soát cơ thể này.

Anh, hay Bóng Ma?
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập