Chương 1

Hơi thở của Lâm Phong khàn đặc, từng luồng khí lạnh cắt vào phế quản như những lưỡi dao nhỏ.

Anh đứng trước gương vỡ còn sót lại trong căn phòng tối om, ánh mắt dán chặt vào ngón tay cái trái.

Mảnh da thịt ở đầu ngón tay đang trong suốt, không phải màu trắng của xương hay màu đỏ của máu, mà là sự trống rỗng hoàn toàn.

Nó không còn chạm vào thực tại nữa.

Đó là dấu hiệu của "Độ Bám Dính" giảm xuống dưới ngưỡng an toàn.

Nếu không ai nhớ đến anh, hoặc nếu anh không đủ ký ức để neo giữ bản ngã, anh sẽ tan biến vào hư không.

Lâm Phong siết chặt nắm đấm.

Cơn đau buốt lạnh lan tỏa lên cẳng tay, nhưng anh không nhíu mày.

Anh đã học cách tách biệt cảm xúc với cơ thể từ ngày thế giới này sụp đổ.

Cảm xúc là thứ dễ bị Nhiễm Độc nhất, và anh không thể để nó làm loãng đi ý chí sinh tồn.

Trong túi áo khoác cũ kỹ, chai nước lọc tinh khiết anh vừa đổi lấy đang va nhẹ vào hông.

Đổi lấy nó là ký ức về nụ cười cuối cùng của mẹ anh.

Một ký ức đẹp đẽ, ấm áp, và giờ đây, nó đã trở thành một khoảng trống đen kịt trong tâm trí.

Anh cố gắng nhớ lại khuôn mặt đó, nhưng chỉ thấy một màn sương dày đặc.

Sự lãng quên không chỉ là mất mát; nó là cái chết từng phần.

Anh bước ra khỏi "Trạm Kiểm Nghiệm Ký ức", nơi những người giàu có bán ký ức đau buồn để mua sự thanh thản, còn những kẻ nghèo khổ như anh phải bán đi những gì quý giá nhất để mua lấy sự hiện hữu.

Bầu trời bên ngoài xám xịt, những đám mây giống như những vệt mực spilled ra trên giấy cũ.

Những tòa nhà chọc trời quanh đó đã bị xói mòn bởi thời gian và sự vô tâm, các tầng dưới cùng trở nên mờ nhạt, gần như không thể nhìn thấy rõ ràng.

Chỉ có những "Thần Tích" – những kẻ được hàng nghìn người nhớ đến – mới có thể giữ nguyên vẹn hình hài của mình, tỏa ra một ánh sáng yếu ớt nhưng bền bỉ.

Lâm Phong không phải Thần Tích.

Anh là một bóng ma đang cố gắng bám víu vào thế giới thực.


Lâm Phong không đáp lại.

Anh chỉ nhìn chằm chằm vào Chu Thần, tìm kiếm một điểm yếu.

Trong thế giới này, sức mạnh không đến từ cơ bắp, mà từ sự ổn định của ký ức.

Ai có ký ức vững chắc, ai được nhiều người nhớ đến, người đó mạnh hơn.

Nhưng ký ức cũng là điểm yếu.

Nó là neo giữ, nhưng cũng là mục tiêu.

Bỗng nhiên, Lâm Phong di chuyển.

Không phải lùi lại, mà lao thẳng vào vòng vây.

Tốc độ của anh không nhanh, nhưng chính xác.

Anh né tránh một cú đấm của tên đàn em bên trái, đồng thời dùng khuỷu tay đánh vào cổ họng của kẻ bên phải.

Tên đàn em gập người xuống, ho sặc sụa.

Nhưng ngay lập tức, ba tên còn lại lao vào.

Một thanh kiếm đen lóe sáng, nhắm thẳng vào bụng Lâm Phong.

Anh nghiêng người, lưỡi kiếm cứa qua áo khoác, để lại một vết rách dài.

Cơn đau không đến từ vết thương, mà từ sự mất mát.

Mỗi khi cơ thể anh bị tổn thương, một phần ký ức liên quan đến cảm giác đó cũng bị xé toạc.

Anh nhớ đến lần đầu tiên em gái Tiểu Uyển gọi anh là "anh trai", và giờ ký ức đó đang mờ dần.

"Mày điên rồi sao!" Chu Thần gầm lên, tiến lên phía trước, thanh kiếm trong tay anh ta phát ra ánh sáng lạnh lẽo.

"Mày không thể đánh bại chúng ta!

Độ bám dính của tao cao gấp mười lần mày!"

Lâm Phong thở dốc, mồ hôi lạnh tràn xuống trán.

Anh biết Chu Thần nói đúng.

Về mặt sức mạnh thô, anh không cơ hội.

Nhưng anh có thứ mà Chu Thần không có: sự tuyệt vọng và một bí mật mà không ai biết.

Anh nhìn về phía sau Chu Thần, nơi bức tường gạch cũ kỹ treo một tấm ảnh gia đình.

Đó là tấm ảnh duy nhất còn lại của Chu Thần trước khi thế giới sụp đổ.

Trong ảnh là vợ và con gái anh ta, những người đã chết vì bệnh Lãng Quên năm trước.

Chu Thần đã giữ tấm ảnh đó như một vật thánh, một cách để neo giữ ký ức về họ, để duy trì độ bám dính của chính mình.

Lâm Phong hét lên, một tiếng hét chứa đựng toàn bộ nỗi đau và sự giận dữ tích tụ trong lòng.

Anh không né tránh cú đấm tiếp theo của tên đàn em.

Thay vào đó, anh nhận lấy đòn đánh, cơ thể anh văng ra xa, nhưng tay phải anh đã rút ra một mảnh kính vỡ từ túi áo.

Anh ném nó đi, không nhắm vào kẻ thù, mà nhắm vào bức tường phía sau Chu Thần.

"Mày muốn ký ức của tao?

Vậy hãy lấy đi!" Lâm Phong gào thét, giọng nói vỡ vụn.

"Nhưng trước tiên, hãy xem thứ gì sẽ xảy ra khi mày mất đi thứ duy nhất khiến mày còn là con người!"

Mảnh kính bay qua không trung, xuyên qua khoảng cách ngắn, và đâm thẳng vào tấm ảnh.

Glass shattered.

Tấm ảnh vỡ tan thành từng mảnh nhỏ, rơi lả tả xuống đất.

Chu Thần đứng đờ người.

Đôi mắt anh ta mở to, không phải vì sợ hãi, mà vì sự kinh hoàng tột độ.

Anh ta quay lại, nhìn những mảnh vỡ của ký ức mình.

Một tiếng hét thất thanh xé toạc không gian.

Không!"

Độ bám dính của Chu Thần bắt đầu dao động.

Cơ thể anh ta bắt đầu rung lắc, trở nên mờ nhạt.

Những ký ức về vợ con, thứ đã giữ anh ta lại với thế giới này, giờ đây đang bị xé toạc bởi sự hủy hoại của vật chất.

Nếu không có neo giữ, ký ức sẽ tan rã, và cùng với nó là con người.


Lâm Phong muốn hét, nhưng cổ họng anh đã khô kiệt.

Anh nhìn vào đôi mắt đen kịt của Mạc Vô – hình ảnh phản chiếu của chính anh trong một vũng nước đọng trên mặt đất.

Lần đầu tiên, anh thấy trong đó không phải là sự trung thành, mà là sự...

Một sự chờ đợi đầy hung hãn, như một con thú đói khát đang đợi chủ nhân yếu đi để cắn vào cổ.

Mạc Vô quay lại, nhìn thẳng vào Lâm Phong.

Không phải từ trong vũng nước, mà từ phía sau lưng anh.

Một bóng đen, cao lớn, với đôi mắt đỏ rực, đang đứng sát bên anh.

Những tên đàn em mất nhận diện không hề phản ứng.

Họ không thấy nó.

Chỉ có Lâm Phong thấy.

*"Mày đã phá hủy thứ mình trân trọng nhất để cứu người khác,"* Mạc Vô thì thầm, hơi thở lạnh lẽo phả vào tai Lâm Phong.

*"Nhưng giờ thì sao?

Chu Thần đã chết.

Những kẻ này đã mất trí.

Và Tiểu Uyển...

cô ấy đang đợi mày ở nhà.

Nhưng mày có chắc là cô ấy còn nhớ mày không?

Hay cô ấy cũng đang dần quên đi anh trai của mình, vì anh trai của cô ấy đang dần trở thành một quái vật?"*

Lâm Phong quay người lại, tay run rẩy đưa ra, muốn chạm vào bóng đen đó.

Nhưng bàn tay anh đi xuyên qua nó.

Nó không thực.

Nhưng nỗi sợ hãi nó mang lại lại thực đến kinh hoàng.

"Đi khỏi đầu tao," Lâm Phong nói, giọng nói yếu ớt nhưng đầy đe dọa.

Mạc Vô cười, và lần này, tiếng cười vang lên từ khắp mọi nơi, từ những bức tường, từ mặt đất, từ chính trong xương cốt của Lâm Phong.

*"Không, Phong.

Tao sẽ ở lại.

Và khi mày bắt đầu quên đi lý do tại sao mày chiến đấu, tao sẽ thay thế mày.

Hãy nhớ lấy điều này: Trong thế giới của Sự Lãng Quên, kẻ mạnh nhất không phải là người được nhớ đến nhiều nhất.

Mà là kẻ biết cách xóa bỏ ký ức của kẻ khác."*

Bóng đen tan biến vào bóng tối.

Những tên đàn em mất nhận diện bỗng nhiên đồng loạt quay đầu lại, hướng về phía Lâm Phong.

Đôi mắt trắng bệch của họ giờ đây không còn trống rỗng, mà ánh lên một ánh sáng đỏ chót, giống hệt đôi mắt của Mạc Vô.

Lâm Phong bước lùi lại, tim đập thình thịch.

Anh vừa phá hủy kẻ thù, nhưng anh vừa đánh thức một thứ gì đó nguy hiểm hơn nhiều.

Và giờ, những kẻ vừa mất trí này đang nhìn anh với ánh mắt của những kẻ săn mồi.

Cuộc chiến mới vừa bắt đầu.

Và kẻ thù lớn nhất của anh, có lẽ, đang nằm ngay trong tâm trí anh.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập