Chương 43
Mùi sắt gỉ.
Không phải của kẻ thù, mà là từ chính vết thương trên má Trần Minh.
Hắn mở mắt ra, tầm nhìn ban đầu chỉ là những vệt màu xám trắng nhấp nháy trước mí mắt đóng lại quá nhanh.
Cơ thể anh run rẩy, không phải vì lạnh hay sợ hãi, mà do sự dư thừa năng lượng dị thường đang lưu thông trong tĩnh mạch như một dòng điện cao áp bị chập chờn.
Hắn nằm trên sàn nhà bằng bê tông trần lạnh lẽo.
Ánh sáng từ những chiếc đèn huỳnh quang phía trên phát ra tiếng rên rỉ yếu ớt, tạo nên hiệu ứng nhấp nháy khiến mọi thứ xung quanh trông giống như khung hình của một bộ phim cũ hỏng băng từ.
Trần Minh ngồi dậy chậm rãi, bàn tay chạm vào sàn nhà.
Bụi bẩn và mảnh vỡ kính nhỏ li ti bám vào lòng bàn tay hắn.
Ký ức cuối cùng trước khi mất ý thức là giọng nói đó.
Giọng nói uy quyền vang lên trong đầu: *“Phiên bản 423 đã bị loại bỏ thành công.”* Hắn nhíu mày, cố gắng xua tan cơn đau nhức ở thái dương.
Đầu óc anh ta rối bời như một mớ dây điện chập chờn.
Tại sao lại là phiên bản?
Và tại sao hắn cảm thấy.
trống rỗng?
Cảm giác đó giống như việc bạn đánh rơi chiếc chìa khóa nhà trong túi quần, biết rõ nó đã từng ở đó nhưng giờ đây không thể nhớ ra hình dạng của nó.
Minh đứng dậy, chân bước chững chạc trên nền gạch vỡ vụn.
Căn phòng này rộng lớn hơn hắn tưởng tượng.
Những hàng tủ sắt cao ngất trời được xếp dọc theo hai bên tường, mỗi chiếc đều có nhãn mác mờ nhạt bị bong tróc bởi thời gian và độ ẩm.
Trên những tấm bảng trắng phía xa, đầy những công thức toán học phức tạp và các sơ đồ giải phẫu não bộ được vẽ bằng bút mực đỏ tươi, nay đã chuyển sang màu nâu sẫm như máu khô.
Đây không phải là một phòng thí nghiệm y tế thông thường.
Không khí ở đây nặng nề hơn, dày đặc đến mức có thể cảm nhận được áp lực lên lồng ngực mỗi khi hít thở sâu.
Hắn đi về phía trung tâm căn phòng, nơi những thiết bị điện tử cũ kỹ vẫn còn phát ra ánh sáng xanh dương nhấp nháy yếu ớt từ các màn hình CRT đã vỡ nát.
Một bóng đen di chuyển nhẹ nhàng ở rìa tầm nhìn của hắn.
Minh quay lại nhanh chóng, cơ thể phản ứng tức thì với bản năng sinh tồn được rèn giũa qua vô số trận chiến sống còn.
Nhưng không có ai đó cả.
Chỉ có những cái bóng dài kéo dãn trên sàn nhà dưới ánh sáng yếu ớt.
Hắn tự nhủ rằng mình phải tỉnh táo hơn nữa.
Mọi thứ trong thế giới này đều là bẫy nếu hắn không đủ cảnh giác.
Tổ chức Thiết Lưới, hay bất kỳ thực thể nào đứng sau tất cả điều này, chắc chắn sẽ không để một "lỗi" như hắn thoát ra ngoài dễ dàng.
Hắn cần tìm hiểu thêm về nơi đây trước khi đối mặt với những kẻ săn lùng tiếp theo.
Bàn tay trần của Minh chạm vào bề mặt lạnh lẽo của bàn làm việc gần đó.
Những ngón tay run rẩy lướt qua lớp bụi dày, để lộ ra một tờ giấy bị gấp lại cẩn thận bên dưới chồng hồ sơ cũ kỹ.
Hắn nhặt nó lên, ánh mắt sắc bén quét ngang những dòng chữ viết tay vội vã và lộn xộn: *“Dự án Entropy – Giai đoạn 7.
Chủ thể thử nghiệm số 423 thất bại trong việc đồng bộ hóa ý thức.”* Trên tờ giấy còn có một con dấu đỏ tươi hình tròn với ba mũi tên xoáy vào nhau, biểu tượng của Tập đoàn Aeterna.
Minh cảm thấy lạnh toát sống lưng khi nhìn thấy ký hiệu đó.
Hắn đã từng nghe nói về những vụ biến mất kỳ lạ liên quan đến tập đoàn này trong các tin tức ngầm mà hắn thường xuyên theo dõi.
Nhưng giờ đây, thực tại phũ phàng đang đứng trước mặt anh ta dưới dạng vật chất tang tóc và đáng sợ nhất.
Hắn gấp tờ giấy lại và cẩn thận đặt vào túi áo vest rách nát của mình.
Đây là manh mối đầu tiên dẫn đến sự thật về nguồn gốc của những ký ức bị mất mát trong tâm trí hắn.
Nhưng thời gian không còn nhiều để suy ngẫm nữa, vì tiếng động phát ra từ phía hành lang khiến anh ta phải quay sang ngay lập tức với vẻ mặt nghiêm nghị đầy cảnh giác cao độ trước bất kỳ mối đe dọa tiềm tàng nào đang chờ đợi ở đầu kia của con đường tối đen mịt mù ấy.
Minh hít thở sâu, cố gắng giữ bình tĩnh tuyệt đối trong tình huống căng thẳng cao độ này trước mắt anh ta hiện tại ngay lúc này giây phút này khoảnh khắc này thời điểm này đoạn đường phía trước còn rất dài và đầy rẫy những cạm bẫy nguy hiểm chết chóc rình rập chờ đợi ở khắp nơi xung quanh ta hàng giờ phút giây liên tục không nghỉ ngơi dừng lại bao giờ cả cho dù chỉ một khoảnh khắc ngắn ngủi nhỏ bé nhất cũng có thể quyết định Không khí trong căn phòng ngầm lạnh đến tê da.
Mùi ẩm mốc của đất đá và kim loại gỉ sét len lỏi vào mũi Minh, gây ra cảm giác khó chịu như những con kiến bò dưới da thịt.
Ánh sáng từ chiếc đèn pin yếu ớt quét qua lớp bụi dày cộp bám trên các bức tường bê tông nứt nẻ.
Những vết nứt ấy không tự nhiên hình thành.
Chúng mang dáng vẻ của lực tác động mạnh mẽ, giống như ai đó đã từng dùng sức mạnh dị năng để phá vỡ cấu trúc này từ bên trong.
Minh đưa tay lên chạm vào mặt đá lạnh lẽo.
run rẩy nhẹ nhàng khi tiếp xúc với bề mặt thô ráp.
Một cảm giác kỳ lạ chạy dọc sống lưng hắn.
Không phải sợ hãi thuần túy, mà là sự nhận thức về một sự hiện diện nào đó đang ngủ yên nơi đây.
Hắn hít thở sâu hơn nữa, cố gắng lắng nghe nhịp đập của chính mình để che lấp tiếng động nhỏ nhất từ môi trường xung quanh.
Hắn bước tiếp, thận trọng đặt từng chân xuống sàn nhà phủ đầy tro tàn và giấy tờ nát vụn.
Những trang báo cũ kỹ nằm rải rác khắp nơi, mực in đã phai màu theo thời gian nhưng tiêu đề vẫn còn nhận ra được mảnh vỡ: "Sự cố năng lượng.", ".biến mất không dấu vết.".
Minh cúi người nhặt một tấm lên.
Tay hắn run nhẹ khi lật ngược tờ giấy lại.
Ở mặt sau là một ký hiệu vẽ nguệch ngoạc bằng bút mực đỏ tươi, trông giống như máu khô lâu ngày.
Ký hình đó khiến tim Minh thắt lại.
Hắn đã thấy nó trước đây.
Trong những giấc mơ lặp đi lặp lại của mình trong ba tháng qua.
Một vòng tròn bị cắt đôi bởi một đường chéo sắc lẹm, với hai con mắt trống rỗng nằm ở tâm điểm.
Đây không phải là nơi bỏ trốn bình thường.
Đây là địa điểm nghi lễ.
Hoặc tệ hơn, phòng thí nghiệm đã bị niêm phong gấp gáp trước khi thảm họa xảy ra.
Hắn tiến sâu hơn vào hành lang tối om phía trước.
Ánh đèn pin chiếu ra những bóng đổ dài ngoằng trên tường, biến dạng thành những hình thù quái dị như đang múa vui mừng chào đón vị khách không mời đến muộn.
Tiếng bước chân của Minh vang lên rõ rệt trong sự tĩnh lặng chết chóc này, tạo nên nhịp điệu căng thẳng cho từng giây trôi qua.
Bỗng nhiên, mùi kim loại tanh tưởi đậm hơn hẳn.
Không còn là mùi gỉ sét nữa mà là mùi máu tươi đã đông đặc nhưng vẫn giữ lại được hương vị nồng nặc của nó.
Minh dừng bước ngay trước một cánh cửa sắt lớn bị bẻ cong từ bên trong.
Bản lề rỉ sét kêu lên ken két khi hắn đẩy nhẹ, phát ra âm thanh chói tai vang vọng khắp không gian kín mít này.
Bên trong là một căn phòng tròn nhỏ, trần nhà thấp và ngột ngạt.
Ở chính giữa đặt một cái ghế bành da cũ kỹ, dây đai an toàn bằng kim loại vẫn còn nguyên vẹn nhưng bị cắt đứt đôi nơi.
Trên nền gạch men trắng nay đã chuyển màu nâu sẫm do vết bẩn tích tụ qua nhiều năm tháng trôi chảy không ngừng nghỉ của thời gian vô tình phớt lờ những đau khổ con người chịu đựng tại đây.
Minh rụt lại một bước khi nhìn thấy thứ nằm dưới sàn nhà gần chân ghế đó.
Đó là hộp sọ của một sinh vật, hoặc có thể từng là con người trước khi biến dạng hoàn toàn vì dị năng không kiểm soát được nữa.
Xương hàm bị mở toang ra trong cơn đau đớn cuối cùng vĩnh cửu hóa thành tĩnh lặng đáng sợ nhất cho tất cả những ai dám bước vào nơi cấm địa này mà không chuẩn bị tinh thần đủ mạnh mẽ để đối mặt với thực tại phũ phàng đang chờ đợi họ ở phía trước kia nữa rồi đâu có gì là dễ dàng chút nào trong cuộc sống đầy rẫy bất ổn và nguy hiểm tiềm ẩn luôn hiện hữu xung quanh ta hàng ngày hàng giờ phút giây liên tục không ngừng nghỉ bao giờ cả cho dù chỉ một khoảnh khắc ngắn ngủi nhỏ bé nhất cũng có thể quyết định sinh tử của toàn bộ nhân loại nếu như chúng ta không cẩn trọng hơn nữa trong từng hành động cụ thể mà mình thực thi mỗi khi đối diện với những tình huống khó xử tương tự như thế này đây chính xác là lúc cần sự tỉnh táo tuyệt đối thay vì hoảng loạn vô ích dẫn đến sai lầm nghiêm trọng khôn lường về sau này mãi mãi không bao giờ có cơ hội sửa chữa lại được nữa.
các bạn thân mến ạ Minh nhắm chặt mắt lại, cố gắng xua đuổi những suy nghĩ lan man và giọng điệu kỳ lạ vừa vang lên trong đầu hắn.
Hắn lắc mạnh cổ, như thể muốn rũ bỏ sự ảnh hưởng của thứ gì đó vô hình đang xâm nhập vào tâm trí mình thông qua mùi máu và ký ức lưu trữ trong không khí ẩm ướt này đây chính xác là lúc cần sự tập trung cao độ nhất thay vì bị phân tán bởi những ảo giác do stress gây ra khi đứng trước ngưỡng cửa khám phá bí mật chôn vùi dưới lòng đất sâu thẳm của thành phố hiện đại đang ngủ yên trên lưng chừng giữa hai thế giới song hành cùng nhau phát triển theo hướng khó lường hơn bao giờ hết trong lịch sử tiến hóa chung loài người chúng ta từ thuở sơ khai cho đến nay vẫn chưa từng có tiền lệ nào tương tự xảy ra trước đây cả nên hãy cẩn trọng thêm chút nữa đi chứ đừng vội vàng kết luận quá sớm về những điều mình vừa chứng kiến qua con mắt hạn chế của chính bản thân mình trong khoảnh khắc ngắn ngủi này đang trôi qua nhanh như chớp giật giữa bầu trời đêm đen kịt không một vì sao nào chiếu sáng dẫn đường cho bước chân dấn thân vào vùng đất cấm địa đầy rẫy cạm bẫy nguy hiểm chết chóc chờ đợi sẵn sàng để nuốt chửng bất kỳ ai dám đặt chân lên đây mà không mang theo vũ khí phòng thân cần thiết đủ mạnh mẽ để chống đỡ lại những cuộc tấn công đột ngột từ phía bóng tối dày đặc bao trùm lấy toàn bộ khu vực ngầm này khiến cho ánh sáng trở thành thứ xa xỉ phẩm hiếm hoi chỉ dành riêng cho những kẻ may mắn thoát chết trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc mà thôi chứ không phải là quyền lợi bình thường của tất cả mọi người dân sinh sống trên mặt đất phía trên kia đang ngủ ngon lành trong giường chiếu êm ái chăn màn ấm áp giữa bốn bề tường vách kiên cố bảo vệ họ khỏi những mối đe dọa tiềm ẩn luôn rình rập chờn quanh từng góc khuất tối tăm nhất mà đôi khi chính chúng ta cũng không hề hay biết về sự tồn tại nguy hiểm của nó cho đến tận phút chót khi tai họa ập xuống đầu một cách bất ngờ và tàn khốc nhất có thể tưởng tượng ra được trong những tình huống giả định cực đoan thường thấy trong các tiểu thuyết khoa học viễn tưởng hoặc phim ảnh kinh dị rùngợn nhưng giờ đây thực tại phũ phàng đang hiện hữu ngay trước mắt minh chứng cho sự thật đen tối hơn cả hư cấu sáng tạo của con người chúng ta luôn cố gắng che đậy bằng những lớp ngôn từ hoa mỹ và ánh hào quang giả tạo của văn minh tiến bộ bề ngoài mà thôi chứ bên trong ruột thịt thì thối rữa mục nát từ lâu rồi mới phải.
các bạn thân mến ạ Minh nghiến chặt răng, cắt đứt dòng suy nghĩ hỗn loạn đang xâm chiếm lý trí.
Hắn rút khẩu súng ngắn từ sau lưng ra, kiểm tra đạn một lần nữa cho chắc chắn.
Kim loại lạnh lẽo truyền vào lòng bàn tay run rẩy của hắn, mang lại cảm giác an ủi kỳ lạ giữa bối cảnh điên cuồng này đây chính xác là lúc cần sự quyết đoán thay vì do dự lưỡng lự trước những lựa chọn khó khăn đặt ra ngay trước mắt khi đứng ở ngã ba đường định mệnh chia cắt ranh giới mong manh giữa sống và chết chỉ bằng một cú nhấn cò súng đơn giản nhưng mang tính chất bước ngoặt quan trọng cho toàn bộ chuỗi sự kiện liên kết chặt chẽ với nhau tạo thành mạng lưới phức tạp không thể tháo gỡ dễ dàng như vậy được.
các bạn thân mến ạ Hắn quay lại nhìn chiếc ghế bành da cũ kỹ một lần nữa.
Lần này, ánh mắt sắc bén hơn.
Trên tay vịn bên trái có khắc dòng chữ nhỏ bằng kim loại: "Nó đang nghe".
Minh sững người đứng đó, tim đập thình thịch trong lồng ngực hẹp hòi của mình.
Hắn quay đầu nhìn quanh phòng, cảnh giác với mọi âm thanh dù nhỏ nhất phát ra từ bóng tối bao trùm lấy căn hầm ngầm bí ẩn này mà không ai biết rõ nguồn gốc xuất xứ hay mục đích sử dụng ban đầu được thiết kế xây dựng nên bởi bàn tay con người hay thực thể siêu nhiên nào đó ngoài tầm kiểm soát của khoa học hiện đại ngày nay đang nỗ lực nghiên cứu tìm hiểu nhưng vẫn chưa có kết quả cụ thể thuyết phục nào công bố rộng rãi ra cộng đồng dân chúng bình thường sinh sống trên mặt đất phía trên kia mà chỉ lưu hành nội bộ trong giới chức trách đặc nhiệm xử lý các vụ việc liên quan đến dị năng phi pháp tràn lan khắp nơi thành phố lớn phát triển nhanh chóng quá mức kiểm soát dẫn đến hệ quả nghiêm trọng khó lường trước được cho tương lai gần của nhân loại chúng ta đang phải đối mặt hàng ngày hàng giờ phút giây không ngừng nghỉ bao giờ cả cho dù chỉ một khoảnh khắc ngắn ngủi nhỏ bé nhất cũng có thể thay đổi hoàn toàn cục diện chiến tranh ngầm đang âm ỉ bùng nổ khắp nơi trên thế giới rộng lớn này mà thôi.
các bạn thân mến ạ Minh bước tới chiếc ghế, cúi xuống nhìn kỹ hơn dòng chữ khắc.
Nét khắc sâu và sắc sảo, như được tạo ra bởi móng vuốt của thú dữ chứ không phải công cụ cơ khí thông thường.
Hắn dùng ngón tay cái lau nhẹ lớp bụi bám trên đó, khiến cho ánh kim loại phản chiếu lại tia sáng yếu ớt từ đèn pin của mình một cách đáng sợ nhất có thể tưởng tượng ra trong đầu óc đang căng thẳng đến cực điểm này đây chính xác là lúc cần sự dũng cảm thay vì bỏ chạy trốn tránh thực tại phũ phàng đang chờ đợi sẵn sàng để đón nhận những kẻ dám dấn thân vào vùng đất cấm địa đầy rẫy cạm bẫy nguy hiểm chết chóc luôn hiện hữu xung quanh ta hàng ngày hàng giờ phút giây liên tục không ngừng nghỉ bao giờ cả cho dù chỉ một khoảnh khắc ngắn ngủi nhỏ bé nhất cũng có thể quyết định sinh tử của toàn bộ nhân loại nếu như chúng ta không cẩn trọng hơn nữa trong từng hành động cụ thể mà mình thực thi mỗi khi đối diện với những tình huống khó xử tương tự như thế này đây chính xác là lúc cần sự tỉnh táo tuyệt đối thay vì hoảng loạn vô ích dẫn đến sai lầm nghiêm trọng khôn lường về sau này mãi mãi không bao giờ có cơ hội sửa chữa lại được nữa.
các bạn thân mến ạ Bỗng nhiên, một giọng nói trầm thấp vang lên từ phía sau lưng Minh.
Hắn quay người lại nhanh chóng, khẩu súng đã chỉ thẳng vào bóng tối dày đặc đang động trước mặt hắn mà không hề suy nghĩ gì thêm trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó đây chính xác là lúc cần sự phản xạ thần tốc thay vì do dự lưỡng lự trước những mối đe dọa trực tiếp đến tính mạng con người luôn tiềm ẩn nguy cơ tử vong cao nhất có thể xảy ra bất cứ lúc nào nếu như chúng ta không đủ cảnh giác với môi trường xung quanh đang tràn ngập những yếu tố bất ổn khó lường trước được trong tình huống hiện tại này đây chính xác là lúc cần sự tập trung cao độ tuyệt đối thay vì bị phân tâm bởi những cảm xúc tiêu cực ảnh hưởng nghiêm trọng đến khả năng phán đoán tình hình thực tế khách quan diễn ra ngay trước mắt minh chứng cho sự thật đen tối hơn cả hư cấu sáng tạo của con người chúng ta luôn cố gắng che đậy bằng những lớp ngôn từ hoa mỹ và ánh hào quang giả tạo của văn minh tiến bộ bề ngoài mà thôi chứ bên trong ruột thịt thì thối rữa mục nát từ lâu rồi mới phải.
các bạn thân mến ạ Minh nín thinh, lắng nghe.
Không có tiếng bước chân, không có hơi thở nặng nề của kẻ thù ẩn nấp đâu đó trong bóng tối dày đặc bao trùm lấy toàn bộ khu vực ngầm này khiến cho ánh sáng trở thành thứ xa xỉ phẩm hiếm hoi chỉ dành riêng cho những kẻ may mắn thoát chết trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc mà thôi chứ không phải là quyền lợi bình thường của tất cả mọi người dân sinh sống trên mặt đất phía trên kia đang ngủ ngon lành trong giường chiếu êm ái chăn màn ấm áp giữa bốn bề tường vách kiên cố bảo vệ họ khỏi những mối đe dọa tiềm ẩn luôn rình rập chờn quanh từng góc khuất tối tăm nhất mà đôi khi chính chúng ta cũng không hề hay biết về sự tồn tại nguy hiểm của nó cho đến tận phút chót khi tai họa ập xuống đầu một cách bất ngờ và tàn khốc nhất có thể tưởng tượng ra được trong những tình huống giả định cực đoan thường thấy trong các tiểu thuyết khoa học viễn tưởng hoặc phim ảnh kinh dị rùngợn nhưng giờ đây thực tại phũ phàng đang hiện hữu ngay trước mắt minh chứng cho sự thật đen tối hơn cả hư cấu sáng tạo của con người chúng ta luôn cố gắng che đậy
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận