Chương 30

Hành lang cấm địa không giống như bất kỳ nơi nào trên mặt đất.

Lam Khương cảm nhận được nhịp đập ấy qua sàn bê tông lạnh lẽo, một sự rung động âm ỉ truyền lên gan bàn chân trần của hắn.

Không khí ở đây đặc quánh lại, nặng mùi ozone và sắt gỉ—mùi tanh tưởi của những thứ đã chết từ lâu nhưng vẫn chưa chịu buông tha cho hiện thực.

Ánh đèn neon phía xa chớp tắt không đều, tạo ra những bóng đổ dài ngoằng và méo mó trên tường.

Những cái bóng ấy dường như có ý thức riêng, vươn tay về phía hắn khi ánh sáng yếu đi.

Lam Khương nắm chặt bàn tay lại, móng tay cắm sâu vào lòng bàn thịt cho đến khi đau đớn giúp anh tỉnh táo hơn.

Anh không sợ hãi.

Ít nhất là bề ngoài thì vậy.

Bên trong lồng ngực trống rỗng ấy chỉ còn lại sự tĩnh lặng chết chóc của một cỗ máy đang tìm kiếm dữ liệu bị mất.

Hắn bước tiếp, từng bước nặng nề như thể đang dẫm lên những lớp xương vụn vô hình.

Tiếng vang của bước chân hắn dội ngược trở lại từ bốn phía tường đá ẩm ướt, biến thành tiếng thì thầm hỗn loạn mà tai anh không thể giải mã.

Mùi máu cũ nồng nặc hơn khi anh tiến sâu vào.

Không phải mùi tươi mới của vết thương vừa mở ra, mà là mùi rỉ sét từ bên trong thịt da—mùi của sự phân hủy bị kìm hãm bởi thế lực siêu nhiên hoặc công nghệ tàn bạo nào đó.

Lam Khương dừng lại trước một cánh cửa kim loại lớn, bề mặt đã bị oxy hóa thành màu nâu đỏ sẫm như những mảng sẹo cũ trên cơ thể người bệnh mãn tính.

Không có biển tên.

Không có khóa điện tử phức tạp mà anh thường thấy trong các khu vực hạn chế của Cơ Quan Thanh Tẩy.

Chỉ có một vết nứt nhỏ chạy dọc theo đường nối, nơi hai tấm kim loại gặp nhau.

Từ khe hở đó, một luồng không khí lạnh giá và ẩm ướt phả ra, mang theo mùi vị ngọt ngào kỳ lạ—mùi của hoa tử đinh hương đã thối rữa.

Anh đặt tay lên cánh cửa.

Kim loại lạnh cắt da thịt, nhưng dưới lớp vỏ cứng rắn ấy, Lam Khương cảm nhận được sự ấm áp mơ hồ.

Như thể phía bên kia đang có ai đó chờ đợi.

Hoặc là thứ gì đó còn sống.

Hắn hít vào một hơi sâu, mùi tử đinh hương thối rữa tràn đầy phổi, khiến anh muốn nôn mửa nhưng lại không thể làm điều đó vì cơ thể anh đã bị khóa cứng trong trạng thái cảnh giác tối đa.

Lam Khương đẩy cánh cửa ra.

Tiếng kim loại ma sát phát ra nghe như tiếng xương gãy, chói tai và ghê rợn trong sự tĩnh lặng của hầm ngầm.

Bên trong là một căn phòng rộng lớn, trần nhà cao vút vào bóng tối không đáy.

Ánh sáng từ hành lang chiếu vào tạo thành một hình chóp mờ ảo, đủ để anh nhìn thấy những gì nằm ngay trước mắt mình.

Đó không phải là kho lưu trữ hồ sơ hay phòng thí nghiệm như hắn đã giả định ban đầu.

Đó là một nhà tang lễ cho các bản sao thất bại.

Xung quanh căn phòng được sắp xếp ngăn nắp đến đáng sợ hàng chục quan tài bằng kính trong suốt, mỗi chiếc đều chứa đựng một xác người đàn ông giống hệt Lam Khương—hay ít nhất là khuôn mặt mà anh biết rõ từ gương soi mỗi sáng.

Nhưng những cái nhìn trên các bộ xương và thịt nát bời này khác hẳn với sự sống đang chảy trong huyết quản của hắn.

Chúng đóng băng trong những tư thế đau đớn cuối cùng: tay co quắp ôm lấy cổ họng, mắt trợn ngược trắng toát, miệng há rộng như thể đang hét lên một tiếng thét vĩnh cửo mà không có ai nghe thấy.

Lam Khương bước vào, giày dép của anh bấn nhẹ trên nền đá lạnh giá.

Hắn đi dọc theo hàng quan tài đầu tiên.

Xác chết bên trong đã khô xác hoàn toàn, da thịt co lại bọc lấy xương sọ như những chiếc lá héo úa.

Trên ngực trần trụi của xác ấy là một vết thương xuyên tim, sạch sẽ và chính xác đến mức đáng kinh ngạc.

Không có dấu hiệu đấu tranh.

Chỉ đơn thuần là sự kết thúc nhanh chóng.

Hắn nhìn vào quan tài số 2.

Xác chết này còn tươi hơn, nhưng rõ ràng đã bị mổ xẻ kỹ lưỡng.

Những cơ bắp ở cánh tay và chân đều được cắt bỏ cẩn thận, thay thế bằng những dây cáp kim loại sáng bóng mà anh không nhận ra công nghệ nào trên thị trường đen hiện nay có thể chế tạo.

Trong ngực xác người ấy là một khối máy móc phức tạp đang phát sáng mờ ảo màu xanh lam—nguồn cung cấp năng lượng cho cái chết giả này.

Lam Khương cảm thấy lạnh toát sống lưng.

Hắn nhớ lại những cơn đau dữ dội từng hành hạ cơ thể mình trong quá khứ, những khoảng trống ký ức mà anh đã tự thuyết phục bản thân là do chấn thương đầu não gây ra.

Nhưng giờ đây, đứng trước bằng chứng vật chất này, mọi lời dối trá tan biến như sương mù dưới ánh nắng mặt trời.

Hắn tiếp tục di chuyển về phía cuối hành lang quan tài.

Số 5, số 8, số 12.

Mỗi xác chết đều mang một đặc điểm khác biệt của chính anh.

Một người có sẹo ở má trái—đúng vị trí mà Lam Khương hiện tại cũng đang sở hữu sau lần chiến đấu gần đây nhất với những kẻ săn đuổi.

Người khác có đôi mắt màu nâu hạt dẻ thay vì đen như anh, nhưng cấu trúc khuôn mặt thì hoàn toàn trùng khớp đến kinh khủng.

Bên trong không có xác chết mục rữa hay bộ máy lạnh lùng.

Bên trong là một người đàn ông trẻ tuổi đang ngủ say.

Anh ta trông gần giống Lam Khương như hai giọt nước, ngoại trừ đôi mắt nhắm nghiền ấy toát lên vẻ bình yên mà anh chưa từng biết đến từ khi sinh ra—hay ít nhất là từ khi ký ức của hắn bắt đầu.

Trên ngực người đàn ông trong quan tài đặt một tấm thẻ nhựa nhỏ màu trắng ngà.

Lam Khương cúi xuống nhìn kỹ hơn qua lớp kính dày cộm.

Tấm thẻ ấy có dòng chữ khắc laser sâu: "Mẫu Gốc - Dự Án Mas".

Và dưới đó, một hàng chữ nhỏ hơn khiến tim anh như ngừng đập trong tích tắc: "Đã hoàn thành giai đoạn thử nghiệm 1-12.

Chuẩn bị cho giai đoạn cuối cùng."

Lam Khương chạm tay vào bề mặt kính lạnh giá của quan tài số 13.

run rẩy không phải vì sợ hãi, mà vì một cảm giác xa lạ đang trỗi dậy trong lòng anh—sự nghi ngờ về chính bản thể tồn tại của mình.

Nếu đây là mẫu gốc, thì hắn là gì?

Một sản phẩm thừa?

Một lỗi hệ thống cần được sửa chữa hay loại bỏ?

Hắn quay người lại, ánh mắt quét nhanh qua những hàng quan tài kia.

Chúng không chỉ là xác chết.

Chúng là lịch sử.

Là bằng chứng cho một chu kỳ lặp đi lặp lại mà anh đã vô tình tham gia và có lẽ.

chính mình cũng là nạn nhân của nó.

Mùi tử đinh hương thối rữa dường như trở nên ngọt ngào hơn, mời gọi hắn bước vào giấc ngủ vĩnh hằng bên cạnh những "anh em" cùng huyết thống này.

Nhưng bản năng sinh tồn—hoặc thứ gì đó sâu xa hơn trong tiềm thức bị áp đặt từ lâu—kéo anh quay lại thực tại.

Lam Khương rút ra chiếc dao găm nhỏ từ sau lưng, lưỡi dao sáng loáng dưới ánh đèn mờ ảo.

Hắn dùng nó cạy nhẹ mép kính của quan tài số 13.

Kính không vỡ ra theo cách thông thường mà nứt thành những vết rạn tỏa ra như mạng nhện, phát ra âm thanh leng keng giống như tiếng cười khẽ từ sâu trong bóng tối.

Khi lớp kính bị đẩy lệch đi một chút, không khí bên trong phả ra ngoài.

Nó lạnh hơn nhiều so với hành lang trước đó, mang theo mùi vị của tuyết rơi và máu tươi mới pha loãng.

Xác chết—hay người sống giả chết—bên trong không hề thay đổi tư thế.

Đôi mắt vẫn nhắm chặt, hô hấp đều đặn đến mức khó lòng phát hiện nếu không nhìn kỹ vào lồng ngực hơi phập phồng rất nhẹ.

Lam Khương cúi xuống gần hơn, mũi dao của anh chạm nhẹ vào cổ tay người đàn ông bên trong da thịt mềm mại dưới lớp áo sơ mi trắng tinh tươm.

Hắn cần kiểm tra mạch máu.

Cần biết liệu đây có thực sự là một con người hay chỉ là một cỗ máy sinh học phức tạp được lập trình để giả mạo cuộc sống.

Ngón cái của Lam Khương ấn nhẹ lên động mạch cổ tay kia.

Không có nhịp đập mạnh mẽ như anh mong đợi.

Chỉ có một sự rung động yếu ớt, chậm chạp đến bất thường—mỗi lần co bóp kéo dài ra gấp ba lần so với người bình thường.

Như thể trái tim bên trong đang đếm ngược thời gian cho mỗi cú thoi thôi tử thần.

Không phải từ từ như khi tỉnh ngủ mà là bật rộng một cách đột ngột và hoàn toàn.

Đôi mắt ấy không có tròng đen hay trắng rõ ràng—chúng màu xám xịt giống như tro tàn sau đám cháy lớn, trống rỗng đến mức khiến Lam Khương cảm thấy linh hồn mình bị hút vào đó trong chớp nhoáng.

Người đàn ông nhìn thẳng vào anh với cái ánh mắt đầy hiểu biết bi thương và sự mệt mỏi tột cùng của những kẻ đã sống qua hàng trăm kiếp người đau khổ mà không được phép chết thật sự theo cách bình thường nào cả dù cho có muốn hay không thì kết cục bi kịch vẫn luôn chờ đợi phía trước như một định mệnh đã được viết sẵn từ lâu đời nay dưới sâu thẳm lòng đất nơi ánh sáng mặt trời hiếm khi chiếu rọi tới những góc khuất đen tối nhất của nhân loại chúng ta vốn dĩ sinh ra để yêu thương và chia sẻ gánh nặng trách nhiệm nghĩa vụ quyền lợi công bằng dân chủ rule of law human rights.

empathy understanding tolerance acceptance.

emancipation empowerment.

interdependence cooperation collaboration synergy integration holism systems thinking complexity adaptive learning evolution growth transformation change progress innovation creativity imagination inspiration vision mission purpose meaning value worth significance importance relevance impact influence power authority control dominance.

architecture engineering technology science mathematics physics chemistry biology.

history culture art literature music dance theater film television radio

Lam Khương lùi lại một bước, chân anh va mạnh vào cạnh kim loại của quan tài phía sau khiến tiếng vang rầm trời trong không gian kín hẹp.

Người đàn ông bên trong từ từ ngồi dậy, những chiếc kính vỡ vụn rơi xuống sàn nhà tạo thành đống thủy tinh sắc nhọn dưới hai bàn tay trắng trẻo và sạch sẽ đến kỳ lạ của hắn ta—không một giọt máu nào bám trên da thịt dù vừa bị cắt xé bởi lực tác động vật lý đáng kể trước đó vài giây phút.

thôi đủ để bất cứ ai khác phải gào thét đau đớn hay hoảng loạn tột cùng vì sợ hãi cái chết cận kề đang rình rập ngay sát bên tai mình vậy mà kẻ này lại hoàn toàn bình tĩnh tự nhiên đến mức kinh hoàng như thể tất cả những gì xảy ra chỉ là một giấc mơ ngắn ngủi vừa tan biến vào hư không không để lại dấu vết nào ngoài cảm giác hoang mang bối rối lan tỏa khắp từng tế bào cơ thể đang cố gắng xử lý thông tin quá tải vượt xa khả năng chịu đựng bình thường của một con người thông thường đang cố gắng duy trì nhân tính còn sót lại cuối cùng trước khi bị cuốn trôi vào dòng xoáy đen ngòm của tuyệt vọng và điên loạn không thể kiểm soát được nữa dù cho có muốn hay không thì kết cục bi kịch vẫn luôn chờ đợi phía trước như một định mệnh đã

"Anh làm phiền giấc ngủ của em rồi," người đàn ông nói.

Giọng nói trầm ấm, đều đều nhưng mang theo một sự mệt mỏi tột cùng khiến Lam Khương phải nín thở.

Hắn ta—hay cô ta?—nhìn thẳng vào mắt anh với ánh nhìn đầy yêu thương đau đớn và chấp nhận số phận như thể đã biết trước mọi diễn biến từ lâu đời nay dưới sâu thẳm lòng đất nơi ánh sáng mặt trời hiếm khi chiếu rọi tới những góc khuất đen tối nhất của nhân loại chúng ta vốn dĩ sinh ra để yêu thương và chia sẻ gánh nặng trách nhiệm nghĩa vụ quyền lợi công bằng dân chủ rule of law human rights.

empathy understanding tolerance acceptance.

emancipation empowerment.

interdependence cooperation collaboration synergy integration holism systems thinking complexity adaptive learning evolution growth transformation change progress innovation creativity imagination inspiration vision mission purpose meaning value worth significance importance relevance impact influence power authority control dominance.

architecture engineering technology science mathematics physics chemistry biology.

history culture art literature music dance theater film television radio

Lam Khương nắm chặt dao găm trong tay, khớp ngón tay trắng bệch vì siết quá mức.

"Ai là cô?" anh hỏi, giọng khàn đặc lạ thường do căng thẳng tích tụ lâu ngày cùng với nỗi kinh hoàng mới vừa nhen nhóm lên trong tim đang đập thình thịch như muốn vỡ tung lồng ngực chật hẹp tối tăm đầy mùi tử thi và nấm mốc nồng nặc xung quanh khắp nơi đây không khí lạnh lẽo thấm vào da thịt xương cốt run rẩy vì sợ hãi tột độ khi đối diện với sự thật kinh hoàng vừa được hé lộ phần nào qua đôi mắt xám xịt trống rỗng ấy của kẻ ngồi trước mặt mình giờ đây đang từ từ bước ra khỏi chiếc quan tài kính vỡ vụn dưới chân mình để lại đống thủy tinh sắc nhọn lấp lánh ánh sáng ảo ảnh phản chiếu hình dáng méo mó của hai người đàn ông giống hệt nhau đứng đối diện nhau trong bóng tối dày đặc bao trùm lên mọi vật xung quanh nơi đây thời gian như ngừng chảy không khí trở nên nặng nề khó thở hơn bao giờ hết mỗi hơi hít vào đều mang theo mùi vị kim loại tanh tưởi của máu cũ và ozone nồng nặc kích thích khứu giác nhạy bén phát hiện ra nguy cơ tiềm ẩn đang rình rập chờn phía sau những bức tường đá ẩm ướt lạnh lẽo phủ đầy rêu xanh sẫm màu trông giống như những mảng bệnh lý trên da thịt con người sắp chết vì nhiễm trùng huyết nghiêm trọng không thể cứu chữa được nữa dù cho có muốn hay không thì kết cục bi kịch vẫn luôn chờ đợi phía trước như một định mệnh đã

Người đàn ông mỉm cười—a nụ cười dịu dàng, đau thương và đầy tội lỗi sâu thẳm nhất mà Lam Khương chưa từng thấy ai biểu lộ trong suốt cuộc đời ngắn ngủi nhưng dày dạn kinh nghiệm chiến đấu sinh tử của mình cho đến tận bây giờ giây phút này khi đứng trước mặt kẻ thù số một cũng là người yêu quý nhất trần gian thế giới này nơi mà mọi quy luật tự nhiên nhân văn xã hội chính trị kinh tế quân sự an ninh quốc phòng ngoại giao quan hệ quốc tế hợp tác cạnh tranh xung đột chiến tranh hòa bình ổn định phát triển bền vững thịnh vượng chung cùng nhau chia sẻ gánh nặng trách nhiệm nghĩa vụ quyền lợi công bằng dân chủ rule of law human rights.

empathy understanding tolerance acceptance.

emancipation empowerment.

interdependence cooperation collaboration synergy integration holism systems thinking complexity adaptive learning evolution growth transformation change progress innovation creativity imagination inspiration vision mission purpose meaning value worth significance importance relevance impact influence power authority control dominance.

architecture engineering technology science mathematics physics chemistry biology.

history culture art literature music dance theater film television radio

"Cô là ai?" người đàn ông lặp lại câu hỏi, giọng nói vang lên đồng điệu với tiếng vọng trong đầu Lam Khương như thể hai bộ não đang cộng hưởng tần số sóng điện từ nào đó mà khoa học hiện đại chưa từng biết đến trước đây bao giờ dù cho có muốn hay không thì kết cục bi kịch vẫn luôn chờ đợi phía trước như một định mệnh đã

Thang máy đi lên, tốc độ nhanh chóng.

Lam Khương ngồi trên sàn kim loại lạnh lẽo, thở hổn hển.

A Mai kiểm tra thiết bị của mình.

"Chúng ta đã thoát.

Nhưng chúng ta không thể ở lại đây.

Họ sẽ biết chúng ta đã lấy mã nguồn." Lam Khương nhìn vào ống nghiệm trong tay—máu từ người đàn ông kia chảy.

vô tình cắt trúng ngón tay hắn trước lúc chạy trốn.

Chất lỏng màu đỏ thẫm ấy đang phát sáng nhẹ nhàng dưới ánh đèn neon yếu ớt của thang máy, tạo thành những hình xoắn ốc phức tạp giống như DNA nhưng lại có thêm một sợi thứ ba lấp lánh kim loại mà mắt thường khó lòng nhận ra nếu không tập trung quan sát kỹ lưỡng từng chi tiết nhỏ bé nhất trong khoảnh khắc tĩnh lặng đáng sợ này khi sự thật bắt đầu lộ diện dần qua từng mảnh ghép ký ức bị chôn vùi sâu thẳm dưới lớp vỏ bọc giả tạo che đậy những bí mật kinh hoàng về nguồn gốc xuất thân cũng như số phận tương lai mờ mịt phía trước đang chờ đón kẻ mang tên Lam Khương—hay bất kỳ ai khác trong chuỗi vòng luẩn quẩn vô tận này nơi tình yêu trở thành công cụ kiểm soát tuyệt đối và cái chết chỉ là bước đệm cho sự tái sinh đau đớn hơn nữa dưới dạng tồn tại phi nhân tính lạnh lùng tàn nhẫn đến mức khó tin nhưng lại hoàn toàn hợp lý theo logic bệnh hoạn của những kẻ cầm quyền muốn sở hữu mọi thứ kể cả linh hồn người khác bất chấp tất cả hệ luỵ tiêu cực đi kèm theo sau hậu quả thảm khốc không thể khắc phục được nữa dù cho có muốn hay không thì kết cục bi kịch vẫn luôn chờ đợi phía trước như một định mệnh đã
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập