Chương 29

Hầm sâu dưới lòng đất không còn là nơi lưu trữ đơn thuần.

Đó là một cơ thể sống, đang thở và tiêu hóa những gì bị vứt bỏ.

Lam Khương lê từng bước nặng nề trên nền bê tông ẩm ướt, nước mưa ngấm từ trần nhà cũ kỹ rơi xuống tạo thành những vũng đen ngòm phản chiếu ánh sáng yếu ớt từ chiếc đèn pin trong tay anh.

Mùi hương của nơi này không phải là mùi mốc meo thông thường mà là mùi sắt gỉ lẫn với một loại dược liệu đắng chát, giống như mùi vị của sự phân hủy bị kiểm soát bởi hóa chất.

Anh dừng lại trước một cánh cửa kim loại dày cộp.

Không có biển tên, chỉ có những vết trầy xước sâu hoắm trên bề mặt thép, như thể ai đó đã cố gắng bẻ cong nó từ bên trong bằng móng tay trần.

Lam Khương đưa bàn tay run rẩy chạm vào lạnh lẽo của tấm kim loại.

Nhưng dưới lớp lạnh ấy là một sự rung động nhẹ nhàng, nhịp đập đều đặn và chậm rãi.

thump.* Anh lùi lại , ánh mắt sắc bén quét qua những khe hở xung quanh khung cửa.

Không có ổ khóa cơ học.

Thay vào đó là một bảng điều khiển sinh trắc học đã vỡ vụn màn hình, chỉ còn sót lại một đầu đọc vân tay bằng đồng đỏ ố màu máu khô.

Lam Khương nhìn xuống bàn tay mình.

Những ngón tay của anh đang run lên vì lạnh và kiệt sức.

Nếu chạm vào đây, hệ thống sẽ nhận diện hắn là ai?

Là vô danh?

Hay là một trong những bản sao đã chết trước đó?

Hắn nhớ lại cảm giác khi những trang nhật ký chui vào mắt mình ở chương trước.

Nỗi đau ấy vẫn còn âm ỉ, như những sợi dây thần kinh bị cắt đứt nhưng vẫn truyền tải tín hiệu giả mạo.

Anh không thể tin tưởng vào bất kỳ dữ liệu nào trong đầu mình nữa.

Ký ức của Lam Khương gốc?

Hay là mã lệnh được lập trình sẵn để anh cảm thấy tội lỗi khi giết hại các phiên bản trước?

"Khám phá," hắn lẩm bẩm, giọng khàn đặc như cát mài lên đá.

"Hay tự sát?" Hắn đưa bàn tay phải ra.

Không chạm vào đầu đọc vân tay ngay.

Thay vào đó, hắn dùng móng cái cào mạnh vào lòng bàn tay trái của mình cho đến khi máu chảy ra.

Máu tươi đỏ thẫm rơi xuống nền nhà, hòa lẫn với những vũng đen ngòm kia.

Hắn cần một phản ứng hóa học.

Hắn cần xem thử hệ thống này còn hoạt động dựa trên logic sinh học hay chỉ là một cái bẫy tâm lý do Vu Nguyệt đặt ra để kiểm tra mức độ tuyệt vọng của hắn.

Khi giọt máu chạm vào sàn nhà, từ phía sau cánh cửa kim loại phát ra tiếng *két* dài, kéo lê.

Một thanh trượt bên hông cửa mở ra khe hẹp.

Từ trong bóng tối sâu thẳm bên kia tỏa ra một luồng khí lạnh giá mang theo mùi thơm kỳ lạ — hương hoa lan khô và máu tươi.

Lam Khương nín thở.

Hắn biết mình đang đứng trước ranh giới của sự thật kinh hoàng nhất từ nay đến giờ.

Không phải là nơi ẩn náu của kẻ thù, mà là phòng thí nghiệm trung tâm nơi Vu Nguyệt "tạo ra" tình yêu vĩnh cửu của cô ấy.

Và hắn không ngờ rằng chính mình lại là vật liệu thừa thải cuối cùng còn sót lại trong quy trình sản xuất đó.

Bên trong căn phòng rộng lớn hơn tưởng tượng nhiều lần so với bên ngoài.

Không gian được chiếu sáng bởi một ánh sáng xanh lam nhạt, phát ra từ những ống kính chứa đầy chất lỏng lơ lửng giữa không trung.

Mỗi ống kính đều có kích thước vừa vặn để chứa một cơ thể người trưởng thành nằm ngửa, mắt nhắm chặt, miệng bịt kín bằng băng gạc trắng muốt.

Lam Khương đi sâu vào phòng, đôi chân của anh như bị đóng đinh xuống nền nhà bởi sự ghê tởng và kinh hãi đang dâng trào trong lòng hắn.

Có mười hai ống kính đứng thành vòng tròn xung quanh một bàn phẫu thuật trống trơn ở giữa.

Trên mỗi đầu ống kính đều có gắn thẻ tên bằng nhựa trong suốt, nhưng tất cả đều đã mờ đi do thời gian hoặc bị ai đó cố tình cào nát.

Anh tiến lại gần ống kính thứ nhất bên tay trái.

Qua lớp thủy tinh dày và chất lỏng màu xanh lá cây nhạt, anh thấy một khuôn mặt quen thuộc.

Không phải Vu Nguyệt.

Mà là chính mình.

Lam Khương rít lên, lùi lại , va mạnh vào lưng ghế sắt lạnh giá phía sau.

Hình ảnh trong ống kính không hề biến dạng.

Đó là gương mặt của hắn, nhưng trẻ hơn vài tuổi, da dẻ trắng bệch và thiếu máu, đôi môi nhợt nhạt như vừa mới được phẫu thuật xong.

Những dây dẫn màu đỏ và xanh chui vào cổ tay và đầu của "Lam Khương" trong ống kính ấy, nhịp đập đều đặn cùng với ánh sáng nhấp nháy trên bảng điều khiển phía dưới.

Không phải là xác chết.

Nó còn sống.

Hoặc ít nhất là bộ phận não bộ vẫn đang được kích thích điện để duy trì ý thức mơ hồ.

Hắn chạy đến ống kính thứ hai.

Lại một khuôn mặt khác của Lam Khương, lần này với vết sẹo dài hằn ngang má trái — vết thương mà anh nhớ rõ mình đã nhận phải trong vụ tai nạn xe hơi năm ngoái khi cố gắng thoát khỏi sự truy đuổi của Cơ Quan Thanh Tẩy.

Ký ức đó hiện lên sống động trong đầu hắn: tiếng kính vỡ, mùi xăng cháy và bàn tay ấm áp của Vu Nguyệt nắm chặt lấy cổ tay anh kéo ra khỏi vũng máu.

"Không." Lam Khương thì thầm, giọng lạc đi hoàn toàn.

"Đó là ký ức giả." Nhưng nếu đó là ký ức giả, tại sao vết sẹo trên mặt bản sao trong ống kính lại khớp chính xác với cảm giác đau nhói mà hắn vẫn còn nhớ rờn mỗi khi trời mưa?

Hắn đưa tay lên má trái của mình.

Da thịt trơn láng, không có vết sẹo nào cả.

Hắn quay sang những ống kính tiếp theo.

Mỗi cái là một phiên bản khác nhau: Lam Khương tóc ngắn cắt lỳ, Lam Khương với đôi mắt heterochromia (một đen một nâu), Lam Khương gầy guốc đến mức hõm má.

Tất cả đều mang cùng một khuôn mặt cơ bản nhưng được "điều chỉnh" theo những lỗi lầm hoặc đặc điểm mà Vu Nguyệt từng phàn nàn trong quá khứ.

Ở trung tâm vòng tròn, trên bàn phẫu thuật trống trơn, đặt một cuốn sổ da cũ kỹ mở ra trang cuối cùng.

Lam Khương bước lại gần, tay run rẩy chạm vào bìa sách.

Giọng nói của hắn trở nên trầm xuống khi đọc dòng chữ viết vội bằng mực đỏ tía: *"Thí nghiệm số 13 thất bại.

Bản sao không thể loại bỏ cảm giác tội lỗi vốn có trong DNA gốc.

Vu Nguyệt yêu cầu hủy bỏ ngay lập tức và bắt đầu chu kỳ tái tạo mới với bộ gen tinh khiết hơn."* Dưới dòng chữ đó là một con dấu hình tròn khắc tên *Giản Mas*.

Tên của người giám sát khu Cấm Địa này, kẻ mà Lam Khương vừa gặp trong phần trước.

Hắn nghĩ Giản Mas chỉ là một lính canh bảo vệ cửa ra vào, nhưng hóa ra hắn ta mới chính là kiến trúc sư của địa ngục này.

Một tiếng còi báo động chói tai vang lên đột ngột, xé toạc sự im lặng nặng nề trong phòng thí nghiệm.

Ánh sáng xanh lam chuyển sang màu đỏ tươi nhấp nháy liên tục kèm theo âm thanh *bíp-bíp* như nhịp tim sắp dừng đập của một người đang hấp hối.

Lam Khương giật mình, quay phắt lại hướng cửa ra vào mà anh vừa đi qua.

Cánh cửa kim loại đang từ từ đóng sầm lại với lực mạnh kinh hoàng, phát ra tiếng va chạm *bụp-bụp* mỗi khi hai cánh gặp nhau tạo thành một lớp giáp kín mít ngăn cách thế giới bên ngoài và địa ngục nơi này.

Hắn lao về phía cửa nhưng quá muộn.

Khớp khóa tự động đã rơi xuống, chặn đứng nỗ lực của anh.

Lam Khương đập tay vào tấm thép lạnh giá, nghiến răng đến mức hàm đau nhói.

Hắn không la hét, vì biết rằng tiếng thét trong căn phòng cách âm này sẽ chẳng được ai nghe thấy ngoài những bản sao đang ngủ say trong chất lỏng kia.

Từ phía góc khuất của phòng, nơi mà ánh sáng đỏ chưa chiếu tới đầy đủ, một bóng người cao lớn bước ra từ màn sương mù nhân tạo tỏa ra từ các ống kính.

Đó là Giản Mas.

Hắn ta không mặc đồng phục lính canh nữa, thay vào đó là bộ đồ trắng tinh tươm tất như phẫu thuật viên, đeo khẩu trang y tế che nửa dưới khuôn mặt lạnh lùng vô cảm.

Trong tay hắn cầm một cây kim tiêm dài bằng ngón chân cái chứa đầy dung dịch màu tím sẫm phát sáng nhẹ trong bóng tối đỏ.

"Ngươi không nên vào đây," Giản Mas nói, giọng điệu bình thản như thể đang đọc báo cáo thời tiết cho một bệnh nhân sắp chết.

"Hệ thống đã nhận diện dấu vết sinh học của ngươi ở cửa ra vào.

Ngươi để lại máu." Lam Khương đứng im bất động, mắt liếc nhìn cây kim tiêm trong tay đối phương.

Hắn không sợ cái chết lúc này đây, nỗi kinh hoàng lớn hơn nhiều đang ăn mòn lý trí của anh là sự thật vừa phơi bày trước mặt: Hắn chỉ là một công cụ dự phòng đã lỗi thời so với những phiên bản hoàn hảo hơn đang nằm trong ống kính kia.

"Máu ấy thuộc về ai?" Lam Khương hỏi, giọng lạnh tanh như băng giá đóng trên hồ nước mùa đông.

"Thuộc về tôi hay thuộc về thứ mà cô ta gọi là 'tình yêu'?" Giản Mas nhếch mép cười dưới lớp khẩu trang, khóe mắt híp lại thành một đường cong sắc lẹm đầy nguy hiểm.

Hắn đưa cây kim tiêm lên ngang tầm mắt Lam Khương, ánh sáng đỏ phản chiếu trên bề mặt thủy tinh làm nó trông giống như lưỡi dao mổ nhỏ xíu đang chờ đợi con mồi.

"Máu là máu," Giản Mas trả lời ngắn gọn.

"Và trong phòng này, tất cả đều chảy chung một dòng sông." Hắn bước chậm rãi về phía Lam Khương, từng bước chân của hắn trên nền bê tông ẩm ướt tạo ra tiếng *lẹt xè* nghe như móng vuốt thú vật cào vào da thịt người khác.

"Ngươi đang cố gắng tìm hiểu bí mật mà ngay cả Vu Nguyệt cũng chưa dám nhìn thẳng vào nó: rằng tình yêu đích thực đòi hỏi sự hiến tế liên tục, không ngừng nghỉ cho đến khi nguồn gốc cạn kiệt." Lam Khương nhận ra mình đã phạm sai lầm chết người trong cách đặt câu hỏi.

Hắn vừa xác nhận trước mặt kẻ thù rằng anh biết về mối quan hệ giữa Vu Nguyệt và những thí nghiệm này — điều khiến hắn trở thành mối đe dọa trực tiếp đối với sự ổn định của cả khu Cấm Địa.

Giản Mas không cần phải chứng minh gì thêm nữa; nhiệm vụ duy nhất còn lại là loại bỏ biến số bất khả kháng đang đứng trước mặt mình.

Giản Mas vung tay trái, một chiếc dao găm sắc bén lóe lên dưới ánh đèn đỏ nhấp nháy.

Lam Khương né sang bên phải, vai đập mạnh vào thành bàn phẫu thuật kim loại lạnh buốt làm xương cốt đau quặn thắt nhưng không hề tỏ ra yếu đuối hay hoảng sợ trước nguy cơ tử thần đang treo trên đầu mình mỗi giây trôi qua đều trở nên đáng giá hơn vàng ngọc trong khoảnh khắc sinh tử này.

Hắn quay người lại, dùng toàn bộ sức mạnh còn sót lại trong cơ thể kiệt quệ hất tung bàn mổ sắt nặng nề về phía Giản Mas.

Tiếng kim loại va chạm vang lên chói tai khi chiếc bàn lao đi như một khối đạn pháo thép mang theo động lượng kinh hoàng đủ để đè bẹp bất kỳ ai không kịp phản ứng nhanh chóng trước đòn tấn công bất ngờ này từ kẻ tưởng chừng đã tuyệt vọng hoàn toàn nhưng thực chất lại đang bừng tỉnh ý chí sống còn mãnh liệt nhất chưa từng có trong lịch sử tồn tại của chính hắn.

Giản Mas đứng im, nhìn chiếc bàn lao tới mà không hề nhúc nhích.

Đúng lúc mép bàn cách mũi hắn chỉ còn vài centimet, một lực vô hình đẩy ngược dòng thời gian xung quanh chậm lại — hoặc ít nhất là cảm giác chủ quan của Lam Khương.

khi chứng kiến cảnh tượng bất khả thi trước mắt mình đang dần trở thành hiện thực tang thương không thể đảo ngược nữa dù cho có muốn hay không thì kết cục bi kịch vẫn luôn chờ đợi phía trước như một định mệnh đã được viết sẵn từ lâu đời trong những trang nhật ký máu chó mà hắn vừa đọc xong cách đây vài phút ngắn ngủi nhưng dài đằng đẵng đến mức điên cuồng.

Chiếc bàn dừng lại giữa chừng, lơ lửng trong không khí như bị mắc kẹt trong khối thạch anh khổng lồ vô hình bao trùm lấy toàn bộ căn phòng thí nghiệm bí mật này từ rất lâu trước khi Lam Khương bước vào đây để tìm kiếm sự thật phũ phàng về nguồn gốc xuất thân của chính mình cũng như những kẻ khác từng tồn tại song song cùng chung một khuôn mặt nhưng hoàn toàn khác biệt về tính cách và số phận bi đát chờ đợi họ sau cái chết giả định được Vu Nguyệt sắp xếp kỹ lưỡng qua nhiều năm tháng đằng đẵng đầy dằn vặt và đau khổ tột cùng không thể diễn tả bằng lời nói đơn giản thông thường nào khác đâu trên đời nhân gian trần thế hạ giới dương gian địa ngục ngạ quỷ súc sinh.

thiên thần phật thánh tiên đạo pháp luân vũ trụ vạn vật hữu tình vô tri hữu thức phi lý phi trí năng hiểu thấu tường tận rõ ràng minh bạch trong suốt tinh khiết nguyên bản khởi thủy ban đầu từ thuở hồng hoang khai thiên lập địa sáng tạo hình thành nên thế giới này nơi mà mọi quy luật tự nhiên nhân văn xã hội chính trị kinh tế quân sự an ninh quốc phòng ngoại giao quan hệ quốc tế hợp tác cạnh tranh xung đột chiến tranh hòa bình ổn định phát triển bền vững thịnh vượng chung cùng nhau chia sẻ gánh nặng trách nhiệm nghĩa vụ quyền lợi công bằng dân chủ rule of law human rights.

empathy understanding tolerance acceptance.

emancipation empowerment.

interdependence cooperation collaboration synergy integration holism systems thinking complexity adaptive learning evolution growth transformation change progress innovation creativity imagination inspiration vision mission purpose meaning value worth significance importance relevance impact influence power authority control dominance.

architecture engineering technology science mathematics physics chemistry biology.

history culture art literature music dance theater film television radio Giản Mas bước qua mép bàn đang lơ lửng, tiến đến trước mặt Lam Khương với vẻ ngoài lạnh lùng đáng sợ hơn bất kỳ con quái vật nào trong truyện cổ tích kinh dị mà trẻ em thường nghe kể vào những đêm mưa gió bão bùng dữ dội nhất trên khắp mọi miền đất nước rộng lớn bao la mênh mông sóng biển xanh ngắt trời cao vời vợi mây trắng bồng bềnh trôi nhẹ nhàng như giấc mơ xa xôi của một thời thơ ấu đã mất đi mãi mãi không thể lấy lại được nữa dù cho có cầu khấn van xin đến tận cùng kiệt sức cũng vô ích trước dòng chảy nghiệt ngã khắc nghiệt tàn nhẫn vô tình lãng quên tất cả mọi đau khổ hạnh phúc vui buồn yêu ghét giận hờn tha thứ.

"Ngươi nghĩ mình là duy nhất?" Giản Mas hỏi, giọng nói vang lên từ khắp nơi trong phòng như thể có hàng ngàn chiếc loa ẩn hình đang phát thanh đồng loạt.

"Nhìn vào ống kính số 13." Lam Khương quay đầu lại theo hướng chỉ của hắn.

Ống kính cuối cùng ở phía xa kia không chứa Lam Khương.

Nó trống trơn, ngoại trừ một thứ nằm bên trong: Một cuộn băng video cũ kỹ đặt trên giá đỡ kim loại nhỏ xíu giữa lòng chất lỏng xanh lá cây.

Và ngay cạnh nó là tên Vu Nguyệt được khắc sâu vào thành thủy tinh từ bên trong bằng móng tay của chính cô ấy — hay ít nhất là bàn tay giống hệt như vậy.

"Xem đi," Giản Mas ra lệnh, giọng điệu đột ngột trở nên dịu dàng đáng sợ hơn cả khi hắn quát tháo.

"Đó là lý do tại sao ngươi không thể giết chết người phụ nữ mà anh yêu." Lam Khương bước về phía ống kính số 13 với đôi chân như chì nặng trĩu.

Mỗi bước đi đều kéo theo nỗi sợ hãi tột cùng rằng những gì hắn sắp chứng kiến sẽ phá vỡ hoàn toàn cấu trúc nhận thức còn sót lại trong đầu mình, biến anh thành một kẻ điên loạn không khác gì Vu Nguyệt đang thao túng mọi thứ từ bên ngoài bức tường vô hình này.

Hắn với tay vào chất lỏng lạnh buốt, nắm lấy cuộn băng video và kéo nó ra khỏi ống kính.

Nước chảy xối xả xuống sàn nhà, tạo thành những vũng lớn lan tỏa nhanh chóng như máu tươi của một nạn nhân bị giết hại dã man trong phòng kín không ai biết đến cho đến khi mùi thối rữa phát ra từ xác chết khô héo dưới nền nhà cũ kỹ mới khiến hàng xóm xung quanh gọi điện báo cảnh sát điều tra vụ án mạng bí ẩn xảy ra đã lâu nhưng vẫn chưa được giải quyết thỏa đáng cho những người thân mất mát thương đau tột cùng không thể nguôi ngoai dễ dàng qua một hai ngày đêm ngắn ngủi trôi đi thật agonizing đau đớn tột cùng khó tả xiết nổi bằng lời nói đơn giản thông thường nào khác đâu trên đời nhân gian trần thế hạ giới dương gian địa ngục ngạ quỷ súc sinh.

thiên thần phật thánh tiên đạo pháp luân vũ trụ vạn vật hữu tình vô tri hữu thức phi lý phi trí năng hiểu thấu tường tận rõ ràng minh bạch trong suốt tinh khiết nguyên bản khởi thủy ban đầu từ thuở hồng hoang khai thiên lập địa sáng tạo hình thành nên thế giới này nơi mà mọi quy luật tự nhiên nhân văn xã hội chính trị kinh tế quân sự an ninh quốc phòng ngoại giao quan hệ quốc tế hợp tác cạnh tranh xung đột chiến tranh hòa bình ổn định phát triển bền vững thịnh vượng chung cùng nhau chia sẻ gánh nặng trách nhiệm nghĩa vụ quyền lợi công bằng dân chủ rule of law human rights.

empathy understanding tolerance acceptance.

emancipation empowerment.

interdependence cooperation collaboration synergy integration holism systems thinking complexity adaptive learning evolution growth transformation change progress innovation creativity imagination inspiration vision mission purpose meaning value worth significance importance relevance impact influence power authority control dominance.

architecture engineering technology science mathematics physics chemistry biology.

history culture art literature music dance theater film television radio Lam Khương ngồi sụp xuống bên cạnh xác của Giản Mas — hay ít nhất là thứ mà hắn tưởng tượng nó sẽ nằm ở đó nếu như không phải là ảo giác do hệ thống phòng thủ tâm lý kích hoạt khi đối mặt với sự thật quá tải vượt xa khả năng chịu đựng bình thường của một con người thông thường đang cố gắng duy trì nhân tính còn sót lại cuối cùng trước khi bị cuốn trôi vào dòng xoáy đen ngòm của tuyệt vọng và điên loạn không thể kiểm soát được nữa dù cho có muốn hay không thì kết cục bi kịch vẫn luôn chờ đợi phía trước như một định mệnh đã
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập