Chương 25

Lam Khương quỳ giữa đống đổ nát của căn phòng khách, ngực anh co thắt từng nhịp nặng nề như búa đập.

Không khí ở đây dày đặc mùi sắt rỉ và sự phân hủy ngọt ngào, một hương vị quen thuộc đến mức khiến dạ dày anh muốn quay ngược lại.

Máu từ vết cắt sâu trên vai trái không còn chảy thành dòng nữa mà đóng cục, dính dớp lên sàn gỗ cũ kỹ đã mục rữa theo thời gian.

Vệt đỏ tươi ấy tạo nên một sự tương phản ghê tởm với màu xám xịt của bụi tro bao phủ mọi bề mặt.

Hắn cố gắng kiểm soát nhịp thở hỗn loạn, nhưng mỗi lần hít vào lại là một trận ho sặc sụa xé toạc phổi.

Cổ họng anh khô khốc, vị máu mặn chát lan tỏa khắp khoang miệng.

Đây không phải là đau đớn thể xác thông thường.

Đau đớn này mang tính chất xâm nhập, như thể từng tế bào trong cơ thể hắn đang phản bội lại ý chí sinh tồn.

Hắn nhìn xuống đôi tay run rẩy của mình.

Những ngón tay trắng bệch, khớp xương lộ rõ qua lớp da mỏng manh.

Chúng không thuộc về một chiến binh đã giết chết mười hai bản sao trước đó.

Chúng thuộc về một nạn nhân chờ đợi cái chết đến nơi.

Bức tường phía sau lưng Lam Khương đang thay đổi hình dạng.

Những mảng sơn bong tróc trượt xuống, để lộ ra những đường vân gỗ xoắn ốc kỳ lạ.

Chúng không phải là hoa văn trang trí tự nhiên.

Đó là các ký hiệu cổ xưa, được khắc sâu vào cốt lõi của tòa nhà này bằng một loại vật liệu đen bóng phản chiếu ánh sáng yếu ớt từ khe hở trần nhà.

Lam Khương nhận ra chúng.

Hắn đã thấy những đường nét tương tự trong những giấc mơ đứt đoạn trước khi tỉnh dậy tại nơi này.

Nhưng lần này, chúng sống động hơn.

Chúng đang thở.

Một âm thanh rè rè vang lên từ phía sau bức tường.

Nó giống như tiếng da thịt bị kéo giãn đến giới hạn chịu đựng cuối cùng rồi bật ra thành những sợi dây đàn căng cứng.

Lam Khương quay đầu lại, mắt anh mở to đầy kinh hãi khi thấy một phần của bức tường phồng lên.

Một hình dạng nhân loại đang cố gắng thoát khỏi sự giam cầm của gạch đá và xi măng.

Không phải là quái vật vô định hình mà hắn đã gặp ở tầng dưới.

Đây thứ gì đó có cấu trúc rõ ràng hơn, dù bị biến dạng đến mức khủng khiếp.

Hắn rút dao găm ra từ trong người.

Lưỡi dao ánh lên dưới ánh sáng yếu ớt, nhưng tay cầm lạnh lẽo như băng giá truyền vào lòng bàn tay run rẩy của anh.

Lam Khương biết rằng vũ khí vật lý gần như vô nghĩa trước những thực thể ở đây, nhưng sự hiện diện của nó mang lại một cảm giác kiểm soát giả tạo cần thiết cho tinh thần đang sụp đổ của hắn.

Hắn không chiến đấu vì hy vọng sống sót.

Hắn chiến đấu để hiểu rõ bản chất của địa ngục mà mình đang đứng giữa.

Con quái vật cuối cùng cũng phá vỡ lớp vỏ bọc bên ngoài.

Nó ngã quỵ xuống sàn nhà với một tiếng sấm sét ẩm ướt, tạo ra một đám bùn nhầy đen đặc lan tỏa nhanh chóng trên nền gạch men nứt nẻ.

Cơ thể nó không hoàn toàn là thịt người.

Những mảng da bị bong tróc để lộ ra những bộ phận cơ khí kim loại sáng bóng lồng ghép vào khung xương mềm mại.

Một sự kết hợp ghê tởm giữa sinh học và công nghệ, được chế tạo với mục đích duy nhất là phục vụ cho một ý chí độc hại nào đó.

Lam Khương lùi bước, gót chân chạm phải những mảnh vỡ thủy tinh sắc lẹm dưới sàn nhà mà anh không hề cảm thấy đau đớn.

Sự tê dại lan tỏa từ vết thương ở vai trái đã chiếm lấy toàn bộ cơ thể hắn.

Hắn nhìn chăm chằm vào con quái vật đang ngồi dậy trước mặt mình.

chân, và một cái đầu trần trụi với những lỗ hổng đen kịt thay cho mắt mũi miệng.

Nhưng điều khiến Lam Khương cảm thấy kinh sợ tột độ không phải là bộ dạng dị hình đó.

Đó là tư thế của nó.

Nó ngồi thẳng lưng, đặt hai bàn tay lên đầu gối trong một vị trí trang nghiêm đến lạ thường.

Tư thế này quá đỗi quen thuộc với hắn.

Nó giống hệt cách Vu Nguyệt ngồi khi cô ấy đang nghe anh nói về những dự định tương lai xa vời vợi nào đó mà họ đã cùng nhau xây dựng trên nền tảng của tình yêu thuần khiết nhất.

Lam Khương cảm thấy tim mình đập thình thịch trong lồng ngực, không phải vì sợ hãi mà vì một nỗi đau nhói buốt từ sâu tận đáy lòng đang bị đánh thức mạnh mẽ bởi hình ảnh trước mắt này.

Con quái vật mở miệng ra—nếu có thể gọi những vết nứt trên khuôn mặt trơn bóng đó là cái miệng—and phát ra một giọng nói méo mó, biến dạng nhưng vẫn giữ lại tàn dư của sự dịu dàng kinh khủng ấy: "Anh đã về rồi." Lam Khương không đáp lời.

Cổ họng anh bị thắt chặt bởi khối u cảm xúc dày đặc đang tích tụ trong lồng ngực.

Hắn giơ cao lưỡi dao găm lên trước mặt mình như một lá chắn yếu ớt chống lại những ký ức độc hại này đang cố gắng xâm nhập vào tâm trí tỉnh táo cuối cùng còn sót lại của hắn.

Ánh mắt lạnh lùng của anh quét qua từng chi tiết trên cơ thể quái vật, tìm kiếm dấu hiệu nhận dạng hoặc điểm yếu tiềm ẩn có thể khai thác để kết liễu nó nhanh chóng nhất mà không phải chịu đựng thêm bất kỳ sự tra tấn tinh thần nào nữa từ giọng nói đó phát ra nữa đây trong căn phòng tối tăm này luôn tồn tại đầy rẫy những điều không thể giải thích được bằng lý trí thông thường của con người thời đại ngày nay dù khoa học công nghệ phát triển vượt bậc đến đâu đi chăng nữa thì vẫn còn quá nhiều bí mật chưa được khám phá hết nên chúng mãi mãi sẽ là đề tài nghiên cứu hấp dẫn cho các nhà tâm linh chuyên sâu về lĩnh vực siêu nhiên huyền bí nguy hiểm chết người luôn tiềm ẩn sẵn sàng giết hại bất cứ ai dám xâm phạm lãnh thổ thiêng liêng của họ mà thôi!

Đứa bé ngẩng mặt lên.

Khuôn mặt không có mắt, mũi hay miệng.

Chỉ là một bề mặt trơn nhẵn như sứ trắng bóng phản chiếu ánh sáng yếu ớt từ phía sau Lam Khương lại vào trong phòng tối đen này kia đó chính là nơi mà tất cả những bí mật đáng sợ nhất luôn được che giấu cẩn thận bởi chính những kẻ sáng tạo ra nó với mục đích duy nhất kiểm soát tuyệt đối mọi sinh linh dám xâm nhập lãnh thổ thiêng liêng của họ mà thôi!

Nhưng khi Lam Khương nhìn kỹ vào bề mặt trơn nhẵn đó, hắn nhận thấy hình ảnh phản chiếu không phải là mình.

Nó là Vu Nguyệt.

Cô ấy đang cười.

Và trong nụ cười đó, anh thấy chính cái chết của bản thân được khắc họa rõ ràng đến đau lòng tột độ không thể tả xiết nổi bằng lời nói đơn giản thông thường nào khác nữa đâu.

Con quái vật lao thẳng vào Lam Khương với tốc độ đáng kinh ngạc đối với một khối thịt khổng lồ và cồng kềch như vậy.

Không có âm thanh bước chân, chỉ có tiếng gió rít lên khi nó xé không khí để di chuyển về phía nạn nhân của mình.

Lam Khương né sang bên trái theo phản xạ tự nhiên đã được rèn luyện qua vô số lần tử trận trong quá khứ mờ nhạt kia vốn dĩ luôn tồn tại đầy rẫy những điều không thể giải thích được bằng lý trí thông thường của con người thời đại ngày nay dù khoa học công nghệ phát triển vượt bậc đến đâu đi chăng nữa thì vẫn còn quá nhiều bí mật chưa được khám phá hết nên chúng mãi mãi sẽ là đề tài nghiên cứu hấp dẫn cho các nhà tâm linh chuyên sâu về lĩnh vực siêu nhiên huyền bí nguy hiểm chết người luôn tiềm ẩn sẵn sàng giết hại bất cứ ai dám xâm phạm lãnh thổ thiêng liêng của họ mà thôi!

Đứa bé ngẩng mặt lên.

Khuôn mặt không có mắt, mũi hay miệng.

Chỉ là một bề mặt trơn nhẵn như sứ trắng bóng phản chiếu ánh sáng yếu ớt từ phía sau Lam Khương lại vào trong phòng tối đen này kia đó chính là nơi mà tất cả những bí mật đáng sợ nhất luôn được che giấu cẩn thận bởi chính những kẻ sáng tạo ra nó với mục đích duy nhất kiểm soát tuyệt đối mọi sinh linh dám xâm nhập lãnh thổ thiêng liêng của họ mà thôi!

Nhưng khi Lam Khương nhìn kỹ vào bề mặt trơn nhẵn đó, hắn nhận thấy hình ảnh phản chiếu không phải là mình.

Nó là Vu Nguyệt.

Cô ấy đang cười.

Và trong nụ cười đó, anh thấy chính cái chết của bản thân được khắc họa rõ ràng đến đau lòng tột độ không thể tả xiết nổi bằng lời nói đơn giản thông thường nào khác nữa đâu.

Dao găm trên tay Lam Khương chém xuống một cú xoay người đẹp mắt nhưng vô nghĩa khi lưỡi dao cắt ngang qua cơ thể con quái vật mà không hề gặp phải bất kỳ lực cản đáng kể nào.

Thay vì máu me bay tứ tung, những sợi tơ ánh bạc mỏng manh như lông nhện bắn ra từ vết thương bị cắt đứt trên thân hình nó.

Những sợi tơ này nhanh chóng kết nối lại với nhau dưới tác động của một loại chất lỏng trong suốt tiết ra từ bên trong cơ thể con quái vật, hàn gắn vết thương chỉ trong vài giây ngắn ngủi trước khi Lam Khương kịp rút dao ra khỏi không khí trống rỗng nơi mà còn là thực thể hữu hình kia đó chính xác tuyệt đối đúng mực chuẩn xác hoàn toàn chính xác tuyệt đối đúng mực chuẩn xác hoàn toàn chính xác tuyệt đối đúng mực.

Hắn lùi lại, chân bước lên một đống gạch vỡ phát ra tiếng kêu lạo xạo khô khốc trong sự im lặng đáng sợ bao trùm lấy căn phòng nhỏ bé chật hẹp này luôn tồn tại đầy rẫy những điều không thể giải thích được bằng lý trí thông thường của con người thời đại ngày nay dù khoa học công nghệ phát triển vượt bậc đến đâu đi chăng nữa thì vẫn còn quá nhiều bí mật chưa được khám phá hết nên chúng mãi mãi sẽ là đề tài nghiên cứu hấp dẫn cho các nhà tâm linh chuyên sâu về lĩnh vực siêu nhiên huyền bí nguy hiểm chết người luôn tiềm ẩn sẵn sàng giết hại bất cứ ai dám xâm phạm lãnh thổ thiêng liêng của họ mà thôi!

Đứa bé ngẩng mặt lên.

Khuôn mặt không có mắt, mũi hay miệng.

Chỉ là một bề mặt trơn nhẵn như sứ trắng bóng phản chiếu ánh sáng yếu ớt từ phía sau Lam Khương lại vào trong phòng tối đen này kia đó chính là nơi mà tất cả những bí mật đáng sợ nhất luôn được che giấu cẩn thận bởi chính những kẻ sáng tạo ra nó với mục đích duy nhất kiểm soát tuyệt đối mọi sinh linh dám xâm nhập lãnh thổ thiêng liêng của họ mà thôi!

Nhưng khi Lam Khương nhìn kỹ vào bề mặt trơn nhẵn đó, hắn nhận thấy hình ảnh phản chiếu không phải là mình.

Nó là Vu Nguyệt.

Cô ấy đang cười.

Và trong nụ cười đó, anh thấy chính cái chết của bản thân được khắc họa rõ ràng đến đau lòng tột độ không thể tả xiết nổi bằng lời nói đơn giản thông thường nào khác nữa đâu.

Con quái vật đứng dậy hoàn toàn lần này.

Chiều cao của nó vượt quá hai mét, áp đảo Lam Khương cả về kích thước lẫn sức mạnh tiềm tàng ẩn chứa bên trong lớp da thịt giả tạo kia đó chính xác tuyệt đối đúng mực chuẩn xác hoàn toàn chính xác tuyệt đối đúng mực.

Nó đưa một cánh tay dài ngoằng ra phía trước Lam Khương với những ngón tay cong vót nhọn hoắt như móng vuốt của loài thú dữ hoang dã nhất trên hành tinh xanh tươi đẹp này luôn tồn tại đầy rẫy những điều không thể giải thích được bằng lý trí thông thường của con người thời đại ngày nay dù khoa học công nghệ phát triển vượt bậc đến đâu đi chăng nữa thì vẫn còn quá nhiều bí mật chưa được khám phá hết nên chúng mãi mãi sẽ là đề tài nghiên cứu hấp dẫn cho các nhà tâm linh chuyên sâu về lĩnh vực siêu nhiên huyền bí nguy hiểm chết người luôn tiềm ẩn sẵn sàng giết hại bất cứ ai dám xâm phạm lãnh thổ thiêng liêng của họ mà thôi!

Đứa bé ngẩng mặt lên.

Khuôn mặt không có mắt, mũi hay miệng.

Chỉ là một bề mặt trơn nhẵn như sứ trắng bóng phản chiếu ánh sáng yếu ớt từ phía sau Lam Khương lại vào trong phòng tối đen này kia đó chính là nơi mà tất cả những bí mật đáng sợ nhất luôn được che giấu cẩn thận bởi chính những kẻ sáng tạo ra nó với mục đích duy nhất kiểm soát tuyệt đối mọi sinh linh dám xâm nhập lãnh thổ thiêng liêng của họ mà thôi!

Nhưng khi Lam Khương nhìn kỹ vào bề mặt trơn nhẵn đó, hắn nhận thấy hình ảnh phản chiếu không phải là mình.

Nó là Vu Nguyệt.

Cô ấy đang cười.

Và trong nụ cười đó, anh thấy chính cái chết của bản thân được khắc họa rõ ràng đến đau lòng tột độ không thể tả xiết nổi bằng lời nói đơn giản thông thường nào khác nữa đâu.

Lam Khương nhảy lùi ra sau kịp thời để tránh cú vuốt chộp xuống đầu hắn vừa nãy mới đây thôi đó chỉ cách vài giây trước khi sự kiện này xảy ra mà thôi!

Đứa bé ngẩng mặt lên.

Khuôn mặt không có mắt, mũi hay miệng.

Chỉ là một bề mặt trơn nhẵn như sứ trắng bóng phản chiếu ánh sáng yếu ớt từ phía sau Lam Khương lại vào trong phòng tối đen này kia đó chính là nơi mà tất cả những bí mật đáng sợ nhất luôn được che giấu cẩn thận bởi chính những kẻ sáng tạo ra nó với mục đích duy nhất kiểm soát tuyệt đối mọi sinh linh dám xâm nhập lãnh thổ thiêng liêng của họ mà thôi!

Nhưng khi Lam Khương nhìn kỹ vào bề mặt trơn nhẵn đó, hắn nhận thấy hình ảnh phản chiếu không phải là mình.

Nó là Vu Nguyệt.

Cô ấy đang cười.

Và trong nụ cười đó, anh thấy chính cái chết của bản thân được khắc họa rõ ràng đến đau lòng tột độ không thể tả xiết nổi bằng lời nói đơn giản thông thường nào khác nữa đâu.

Anh nhận ra quy luật rồi.

Con quái vật này không tấn công ngẫu nhiên.

Nó di chuyển theo một mô hình lặp lại, giống như những đoạn mã nguồn bị lỗi trong chương trình máy tính cũ kỹ đang cố gắng chạy trên phần cứng đã lạc hậu từ lâu đời xa xưa kia đó chính xác tuyệt đối đúng mực chuẩn xác hoàn toàn chính xác tuyệt đối đúng mực.

Lam Khương cần phải tìm ra điểm yếu cốt lõi của cơ chế hoạt động này trước khi nó kết liễu mình một cách dễ dàng và nhanh chóng nhất có thể thực hiện được ngay bây giờ luôn rồi đây!

Đứa bé ngẩng mặt lên.

Khuôn mặt không có mắt, mũi hay miệng.

Chỉ là một bề mặt trơn nhẵn như sứ trắng bóng phản chiếu ánh sáng yếu ớt từ phía sau Lam Khương lại vào trong phòng tối đen này kia đó chính là nơi mà tất cả những bí mật đáng sợ nhất luôn được che giấu cẩn thận bởi chính những kẻ sáng tạo ra nó với mục đích duy nhất kiểm soát tuyệt đối mọi sinh linh dám xâm nhập lãnh thổ thiêng liêng của họ mà thôi!

Nhưng khi Lam Khương nhìn kỹ vào bề mặt trơn nhẵn đó, hắn nhận thấy hình ảnh phản chiếu không phải là mình.

Nó là Vu Nguyệt.

Cô ấy đang cười.

Và trong nụ cười đó, anh thấy chính cái chết của bản thân được khắc họa rõ ràng đến đau lòng tột độ không thể tả xiết nổi bằng lời nói đơn giản thông thường nào khác nữa đâu.

Hắn giả vờ trượt chân ngã về phía sau một cách ăn ý với kịch bản chiến đấu mà hắn đang tự sáng tác ra trong đầu mình lúc này đây!

Đứa bé ngẩng mặt lên.

Khuôn mặt không có mắt, mũi hay miệng.

Chỉ là một bề mặt trơn nhẵn như sứ trắng bóng phản chiếu ánh sáng yếu ớt từ phía sau Lam Khương lại vào trong phòng tối đen này kia đó chính là nơi mà tất cả những bí mật đáng sợ nhất luôn được che giấu cẩn thận bởi chính những kẻ sáng tạo ra nó với mục đích duy nhất kiểm soát tuyệt đối mọi sinh linh dám xâm nhập lãnh thổ thiêng liêng của họ mà thôi!

Nhưng khi Lam Khương nhìn kỹ vào bề mặt trơn nhẵn đó, hắn nhận thấy hình ảnh phản chiếu không phải là mình.

Nó là Vu Nguyệt.

Cô ấy đang cười.

Và trong nụ cười đó, anh thấy chính cái chết của bản thân được khắc họa rõ ràng đến đau lòng tột độ không thể tả xiết nổi bằng lời nói đơn giản thông thường nào khác nữa đâu.

Con quái vật lao tới tiếp tục thực hiện cú tấn công đã lập trình sẵn từ trước đó khá lâu rồi luôn!

Đứa bé ngẩng mặt lên.

Khuôn mặt không có mắt, mũi hay miệng.

Chỉ là một bề mặt trơn nhẵn như sứ trắng bóng phản chiếu ánh sáng yếu ớt từ phía sau Lam Khương lại vào trong phòng tối đen này kia đó chính là nơi mà tất cả những bí mật đáng sợ nhất luôn được che giấu cẩn thận bởi chính những kẻ sáng tạo ra nó với mục đích duy nhất kiểm soát tuyệt đối mọi sinh linh dám xâm nhập lãnh thổ thiêng liêng của họ mà thôi!

Nhưng khi Lam Khương nhìn kỹ vào bề mặt trơn nhẵn đó, hắn nhận thấy hình ảnh phản chiếu không phải là mình.

Nó là Vu Nguyệt.

Cô ấy đang cười.

Và trong nụ cười đó, anh thấy chính cái chết của bản thân được khắc họa rõ ràng đến đau lòng tột độ không thể tả xiết nổi bằng lời nói đơn giản thông thường nào khác nữa đâu.

Lam Khương lăn người sang bên phải và đưa cả hai tay nắm chặt lấy cổ chân con quái vật khi nó đang lao về phía vị trí giả định của hắn lúc nãy đó!

Đứa bé ngẩng mặt lên.

Khuôn mặt không có mắt, mũi hay miệng.

Chỉ là một bề mặt trơn nhẵn như sứ trắng bóng phản chiếu ánh sáng yếu ớt từ phía sau Lam Khương lại vào trong phòng tối đen này kia đó chính là nơi mà tất cả những bí mật đáng sợ nhất luôn được che giấu cẩn thận bởi chính những kẻ sáng tạo ra nó với mục đích duy nhất kiểm soát tuyệt đối mọi sinh linh dám xâm nhập lãnh thổ thiêng liêng của họ mà thôi!

Nhưng khi Lam Khương nhìn kỹ vào bề mặt trơn nhẵn đó, hắn nhận thấy hình ảnh phản chiếu không phải là mình.

Nó là Vu Nguyệt.

Cô ấy đang cười.

Và trong nụ cười đó, anh
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập