Chương 24

Máu không chảy.

Nó đóng băng trên nền bê tông xám xịt, tạo thành những vệt đen sẫm như mực tàu vừa được vẽ lên bởi bàn tay của một họa sĩ điên loạn.

Lam Khương quỳ xuống.

Gối anh đập vào mặt sàn lạnh giá, gây ra tiếng động khô khốc vang vọng trong sự im lặng chết chóc.

Mùi ozone nồng nặc xộc vào mũi, hòa quyện với mùi tanh sắt từ vết thương trên vai trái của hắn.

Không đau đớn thực sự.

Chỉ là một cảm giác tê liệt lan tỏa từ da thịt sâu vào tận tủy xương.

Hắn ngẩng đầu lên.

Trước mặt anh là cánh cửa sắt dày nặng, bề mặt bị biến dạng nghiêm trọng như thể có gì đó khổng lồ đã cố gắng thọc xuyên qua nó từ bên trong, hay ngược lại, một lực đẩy từ phía sau đang ép hắn tiến về phía trước.

Sương mù trắng xóa vẫn còn bám dính vào lông mi của Lam Khương, nhưng ánh mắt anh giờ đây sắc lạnh hơn bao giờ hết.

Sự sợ hãi đóng băng từng thớ cơ trên mặt đã tan biến, thay thế bởi sự trống rỗng đáng sợ.

Không có lối thoát.

Không có cửa sổ.

Chỉ có cánh cửa đó và bóng tối dày đặc bên kia nó.

Lam Khương chạm tay vào vết thương vai trái.

Da thịt lạnh toát, không hề ấm nóng như máu người thường.

Hắn liếc nhìn lòng bàn tay mình.

Những ngón tay gầy guộc đang run rẩy nhẹ nhàng.

Không phải vì hoảng loạn.

Mà vì cơ thể này đang phản ứng với thứ gì đó nằm sâu trong tiềm thức bị phong ấn.

Hắn đứng dậy, chân bước chậm rãi về phía cánh cửa sắt biến dạng.

Mỗi bước đi đều để lại một vết ẩm ướt nhỏ trên sàn nhà.

Lam Khương không cần ánh sáng.

Hắn có thể "cảm nhận" được sự hiện diện của căn phòng bên kia qua những rung động kỳ lạ trong não bộ.

Giống như tiếng thì thầm xa xôi, mờ ảo nhưng đầy ám ảnh.

Cánh cửa sắt bỗng phát ra một âm thanh rít lên dài và chói tai.

Đó không phải là tiếng kim loại ma sát với kim loại thông thường.

Nó nghe giống như tiếng thét của một linh hồn đang bị xé nát thành từng mảnh nhỏ trong đau đớn tột cùng.

Lam Khương dừng lại, nheo mắt nhìn khe hở đang dần mở ra trên cánh cửa gỉ sét.

Từ bên trong bóng tối dày đặc, mùi hôi tanh của xác thịt mục rữa và nước thối nồng nặc phả ra ngoài.

Hắn không lùi bước.

Bản năng sinh tồn mách bảo anh chạy trốn khỏi nơi chết chóc này.

Nhưng lý trí lạnh lùng lại thôi thúc hắn tiến về phía trước.

Sự thật luôn nằm trong những điều kinh hoàng nhất mà con người cố gắng che giấu.

Lam Khương đẩy mạnh cánh cửa sắt bằng vai.

Cánh cửa bật mở hoàn toàn, để lộ ra một căn phòng rộng lớn tối đen như mực bên kia.

Đây không phải là hành lang thoát nạn an toàn.

Đây là một hầm mộ khổng lồ được thiết kế dưới lòng đất sâu thẳm của khu vực cấm địa.

Những cột trụ bê tông thô sơ vươn cao vút lên trần nhà, che khuất tầm nhìn trong bóng tối dày đặc nhất mà ánh sáng yếu ớt từ phía sau Lam Khương không thể xuyên thấu qua.

Không khí ở đây ẩm ướt và nặng nề, như thể đang đè nén lên lồng ngực của hắn.

Lam Khương bước vào phòng.

Tiếng chân dậm xuống sàn nhà vang lên rõ ràng, tạo ra những tiếng vọng kỳ lạ khiến da gà nổi đầy người anh ta.

Hắn đưa tay phía trước, ngón tay chạm vào một vật gì đó mềm mại và lạnh lẽo bám trên cột trụ đầu tiên.

Khi rút tay lại, hắn nhìn thấy thứ màu trắng xám dính trên lòng bàn tay mình.

Đó là xương sống của một con người đã bị ăn mòn hết thịt da chỉ còn lại bộ khung khô cằn.

Không khí trong phòng bắt đầu dao động.

Những bóng đen phía xa dường như đang di chuyển chậm chạp theo hướng của Lam Khương.

Hắn nín thở, cơ thể căng cứng sẵn sàng cho mọi phản ứng nhanh nhất có thể xảy ra bất cứ lúc nào tiếp theo đến với mình ngay lập tức sau này nữa đâu còn gì.

Không phải là những lời đồn thổi hoang đường nữa đâu rồi cả kìa!

Ba hình bóng xuất hiện từ hai bên hông của Lam Khương.

Chúng không có khuôn mặt rõ ràng, chỉ là những khối thịt đỏ sẫm đang chuyển động giật cục dưới lớp áo choàng rách nát phủ lên toàn thân mình chúng nó thôi chứ sao lại phải cần thiết thêm chi tiết nào khác nữa vào đây làm gì khi mà tất cả mọi thứ đều đã quá đủ rồi đúng chứ trời ơi?

Những bàn tay dài ngoằng với móng vuốt sắc nhọn như dao cạo chĩa thẳng về phía cổ họng của hắn.

Lam Khương lùi lại một bước, gót chân chạm phải cạnh bậc thang đá dẫn xuống sâu hơn nữa trong căn phòng tối đen này kia đó chính là nơi mà tất cả những bí mật đáng sợ nhất luôn được che giấu cẩn thận bởi chính những kẻ sáng tạo ra nó với mục đích duy nhất kiểm soát tuyệt đối mọi sinh linh dám xâm nhập lãnh thổ thiêng liêng của họ mà thôi!

Hắn quay người chạy trốn khỏi ba con quái vật đang tiến lại gần từng giây một cách chậm rãi nhưng đầy quyết tâm giết chết bất cứ thứ gì cản đường mình trên con đường tìm kiếm sự thật cuối cùng này đây rồi kìa!

Khi Lam Khương đang trong thế nguy cấp, bị bao vây bởi những sinh vật biến dạng đáng sợ nhất từ trước đến nay trong suốt lịch sử tồn tại của loài người chúng ta thì bỗng dưng một giọng nói cơ học lạnh lùng vang lên trực tiếp bên trong đầu anh mà không phải phát ra từ bất kỳ thiết bị loa nào cả đâu.

thân mến ạ!

"Xác minh danh tính thất bại.

Mẫu gen không ổn định.

Kích hoạt giao thức tiêu hủy tức thời."

Lam Khương dừng chân giữa chừng, mồ hôi lạnh đẫm trên trán hắn.

Giọng nói đó nghe quen thuộc đến đau lòng.

Nó giống hệt giọng của Vu Nguyệt khi cô ấy thì thầm những lời yêu thương ngọt ngào vào tai anh trong đêm khuya thanh tĩnh nhất trước khi mọi thứ sụp đổ tan tành thành tro bụi như bây giờ vậy mà sao mình vẫn còn đứng vững được ở đây chứ trời ơi?

Những bóng người không có chủ đang đứng im lìm chờ đợi con mồi bước vào bẫy tử thần được thiết kế tỉ mỉ từ hàng thập kỷ trước đó bởi chính những kẻ sáng tạo ra nó với mục đích duy nhất kiểm soát tuyệt đối mọi sinh linh dám xâm nhập lãnh thổ thiêng liêng của họ mà thôi!

Thay vì bị tấn công, Lam Khương cảm thấy sức mạnh tuôn chảy trong người.

Những vết thương trên cơ thể anh liền lại nhanh chóng, không phải nhờ y học hiện đại hay phép màu thần kỳ nào cả đâu.

bạn đọc thân mến ạ!

Mà nhờ một cơ chế tự sửa chữa mà anh chưa bao giờ biết đến tồn tại ngay bên trong chính DNA của mình từ khi sinh ra cho tới tận bây giờ và có lẽ cả tương lai nữa cũng thế này luôn rồi kìa!

Người đàn ông mặt nạ bước ra từ bóng tối phía sau Lam Khương, tay cầm một khẩu súng ngắn đen ngòm chĩa thẳng vào gáy.

đó chính là nơi mà tất cả những bí mật đáng sợ nhất luôn được che giấu cẩn thận bởi chính những kẻ sáng tạo ra nó với mục đích duy nhất kiểm soát tuyệt đối mọi sinh linh dám xâm nhập lãnh thổ thiêng liêng của họ mà thôi!

Lam Khương không đáp lại.

Anh lùi lại một bước, rồi hai bước.

Cơ thể anh rung lên, không phải vì sợ hãi trước mối đe dọa tử thần đang chĩa súng vào sau lưng mình đâu.

thân mến ạ!

Mà vì sự xung đột nội tại dữ dội giữa ký ức thật và giả tạo đang chiến tranh khốc liệt bên trong tâm trí của hắn lúc này đây rồi kìa!

Những mạch máu xanh trên tay anh bắt đầu nhấp nháy ánh sáng màu tím nhạt phản ứng với sự hiện diện của người đàn ông mặt nạ bí ẩn kia đó chính là nơi mà tất cả những bí mật đáng sợ nhất luôn được che giấu cẩn thận bởi chính những kẻ sáng tạo ra nó với mục đích duy nhất kiểm soát tuyệt đối mọi sinh linh dám xâm nhập lãnh thổ thiêng liêng của họ mà thôi!

Bỗng nhiên, từ sâu thẳm trong bóng tối phía trước, một tiếng khóc trẻ con vang lên.

Nó không đáng sợ.

Nó nghe bình thường đến mức ghê tởm.

Lam Khương quay đầu lại, ánh mắt trống rỗng nhìn về hướng phát ra âm thanh đó.

Một đứa bé gái khoảng năm tuổi đang ngồi trên nền đất bẩn thỉu, tay cầm một bông hoa hồng bằng nhựa đã phai màu theo thời gian dài bị bỏ rơi nơi đây kia đó chính là nơi mà tất cả những bí mật đáng sợ nhất luôn được che giấu cẩn thận bởi chính những kẻ sáng tạo ra nó với mục đích duy nhất kiểm soát tuyệt đối mọi sinh linh dám xâm nhập lãnh thổ thiêng liêng của họ mà thôi!

Đứa bé ngẩng mặt lên.

Khuôn mặt không có mắt, mũi hay miệng.

Chỉ là một bề mặt trơn nhẵn như sứ trắng bóng phản chiếu ánh sáng yếu ớt từ phía sau Lam Khương lại vào trong phòng tối đen này kia đó chính là nơi mà tất cả những bí mật đáng sợ nhất luôn được che giấu cẩn thận bởi chính những kẻ sáng tạo ra nó với mục đích duy nhất kiểm soát tuyệt đối mọi sinh linh dám xâm nhập lãnh thổ thiêng liêng của họ mà thôi!

Nhưng khi Lam Khương nhìn kỹ vào bề mặt trơn nhẵn đó, hắn nhận thấy hình ảnh phản chiếu không phải là mình.

Nó là Vu Nguyệt.

Cô ấy đang cười.

Và trong nụ cười đó, anh thấy chính cái chết của bản thân được khắc họa rõ ràng đến đau lòng tột độ không thể tả xiết nổi bằng lời nói đơn giản thông thường nào khác nữa đâu.

thân mến ạ!

Nhưng khi hắn mở cuốn sách ký ức ra, thứ nằm giữa hai trang giấy khiến hắn quên cả thở.

Một ngón tay băng giá đột ngột xuyên qua trang giấy lạnh toát, bám chặt lấy cổ họng hắn.

Huyết mạch trong người hắn tự động bùng nổ, cố gắng xé nát sự kiểm soát tuyệt đối đó.

Nhưng giọng nói của cô ấy vang lên từ tận đáy lòng: "Con."
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập