Chương 2
Không khí trong căn phòng ngột ngạt, mùi ozone và máu tanh nồng nặc.
Lam Khương đứng giữa bóng tối, súng trong tay nặng trĩu, nhưng áp lực thực sự không đến từ phía sau lưng mà từ chính trước mặt anh.
Từ góc khuất nhất của căn phòng, nơi ánh sáng xanh lá cây của màn hình không thể với tới, một bóng người bước ra.
Không có tiếng bước chân.
Không có hơi thở.
Chỉ có sự hiện diện của một thứ gì đó quá gần gũi đến mức ghê tởm.
Đó là Lam Khương.
Không phải bản sao.
Không phải ảo ảnh.
Đó là Lam Khương gốc.
Người đàn ông trong video, nhưng thực thể.
Bộ vest đen nhợt bám sát vào khung xương gầy guộc của ông ta, những nếp nhăn trên khuôn mặt giống hệt khuôn mặt của Lam Khương, nhưng sâu hơn, khắc nghiệt hơn, như những vết cắt của thời gian và tội lỗi.
Đôi mắt ông ta không còn sự dịu dàng giả tạo của Vu Nguyệt, mà là hai hố sâu vô tận, lạnh băng.
Súng laser của Tiền Nhiệm — cách gọi mà tiềm thức Lam Khương tự động gắn cho kẻ này — chưa kịp nổ, nhưng áp lực sát khí đã khóa cứng khớp tay Lam Khương.
Cơ thể anh, được tạo ra để chiến đấu, để tồn tại, bỗng trở nên tê liệt.
Anh nhìn vào đôi mắt của chính mình.
Trong đó không có tình yêu, không có nỗi đau, chỉ có sự mệt mỏi tột cùng của một kẻ đã giết chết chính mình mười hai lần.
"Bản sao thứ mười ba," Tiền Nhiệm nói, giọng khàn đặc, vang lên như tiếng xé vải.
"Mày vẫn chưa học được bài học đầu tiên.
Đừng bao giờ tin vào thứ mắt mình nhìn thấy."
Lam Khương cố gắng hít thở.
Máu từ vết thương ở cánh tay chảy xuống, nhỏ giọt trên sàn gỗ.
Tích.* Mỗi tiếng nhỏ giọt là một nhịp đếm ngược.
Anh biết mình phải di chuyển.
Nếu đứng yên, anh sẽ chết.
Nhưng chết bởi bàn tay của chính mình?
Hay chết vì sự thật?
Tiền Nhiệm nhướng mày, một cử chỉ quen thuộc đến rợn người.
"Mày nghĩ mày có quyền lựa chọn?
Mày chỉ là công cụ.
Một món đồ dùng bị lỗi.
Và món đồ dùng bị lỗi cần được xử lý."
Anh không đợi thêm.
Bản năng sống sót, thứ duy nhất Vu Nguyệt đã cấy ghép vào não anh, bùng nổ.
Lam Khương lao về phía trước, không phải để tấn công, mà để né tránh.
Cánh tay phải của anh vung lên, chặn đường đạn laser đỏ rực xuyên qua không khí.
Tia laser cắt qua không khí, tạo ra tiếng rít chói tai, đốt cháy lớp da trên lưng áo của anh.
Nhưng đó là cảm giác thực.
Anh lăn người sang bên, dùng đà lao vào hất tung chiếc tủ sắt gần đó.
Kim loại va vào nhau tạo ra tiếng động kinh khủng, che lấp âm thanh bước chân của Tiền Nhiệm.
Lam Khương đứng dậy, súng trong tay nhắm vào bóng đen đang di chuyển nhanh như bóng tối.
"Thú vị," Tiền Nhiệm cười, tiếng cười khô khốc.
"Mày nhanh hơn mười hai kẻ trước.
Nhưng nhanh không cứu được mày."
Cánh cửa phòng ngủ mở ra.
Tiếng bước chân nhẹ nhàng, quen thuộc.
Lam Khương quay người, tim đập loạn nhịp.
Đó là , bạn gái anh, người phụ nữ duy nhất khiến anh cảm thấy mình là con người thật, không phải một mã số DNA.
An Nhã đứng ở cửa, tay cầm một tách trà nóng.
Khuôn mặt cô bình thản, đôi mắt đen láy nhìn anh với vẻ đau buồn.
"Lam Khương, đừng nghe ông ta," cô nói, giọng run rẩy.
"Ông ta đang cố làm mày mất trí."
Nhưng Lam Khương không nhìn An Nhã.
Anh nhìn vào bàn tay cô.
Bàn tay cầm tách trà.
Và anh thấy điều mà An Nhã cố giấu.
Ngón tay cô đang cầm một khẩu súng lục nhỏ, ẩn sau tách trà.
"An Nhã?" Lam Khương gọi tên cô, giọng khàn đặc.
Cô mỉm cười, nụ cười dịu dàng như ngày nào.
"Em ở đây, anh yêu.
Em luôn ở đây."
Nhưng trong sâu thẳm tâm trí, một tiếng còi báo động vang lên.
Mọi thứ đều sai.* An Nhã không uống trà.
Cô không bao giờ uống trà vào buổi tối.
Và mùi hương...
mùi hoa nhài từ vết nứt trên tường, giờ đây hòa quyện với mùi hương trên người cô.
Tiền Nhiệm đứng yên, không can thiệp.
Ông ta chỉ quan sát, như một nhà khoa học đang xem xét một thí nghiệm thú vị.
"Làm gì đi, Lam Khương," Tiền Nhiệm nói.
"Trước khi cô ấy bắn.
Hoặc trước khi mày bắn cô ấy."
Lam Khương nhìn An Nhã.
Cô đưa tách trà về phía anh.
"Uống đi, anh.
Nó sẽ giúp anh tỉnh táo."
Anh không uống.
Anh nhìn vào đôi mắt cô.
Trong đó, anh không thấy tình yêu.
Anh thấy sự trống rỗng.
Sự trống rỗng của một cái xác không hồn.
Một con rối.
"An Nhã," anh nói, giọng lạnh băng.
"Ai đã tạo ra cô?"
Câu hỏi đó như một cú sét đánh.
An Nhã dừng lại.
Nụ cười trên môi cô cứng đờ.
Rồi, từ từ, khuôn mặt cô biến dạng.
Không phải vì đau khổ.
Mà vì sự thất vọng.
"Anh thật ngu ngốc," cô nói, giọng nói giờ đây không còn là giọng của An Nhã.
Đó là giọng của Vu Nguyệt.
Giọng nói dịu dàng, đầy chất độc.
"Em không phải là An Nhã.
Em là bản sao thứ mười hai.
Và em đã giết bản gốc của An Nhã để thay thế cô ấy.
Để ở bên cạnh anh.
Để hoàn thành nhiệm vụ của mình."
Lam Khương sững sờ.
Súng trong tay anh run rẩy.
"Nhiệm vụ gì?"
"Giết anh," Vu Nguyệt — hay thứ giả mạo An Nhã — nói.
"Hoặc bị anh giết.
Đó là vòng lặp.
Mày không thể thoát khỏi nó."
Cô vung tay, khẩu súng lục nhỏ bắn ra một phát đạn.
Lam Khương nghiêng người, viên đạn xuyên qua tai anh, mang theo một vệt máu nóng.
Anh đáp trả bằng một phát súng vào ngực cô.
Cơ thể cô ngã xuống, nhưng không có máu.
Chỉ có những mảnh nhựa và dây điện lộ ra.
Đó không phải là con người.
Đó là một robot.
Một bản sao cơ học.
"Tiền Nhiệm," An Nhã nói, giọng vang lên khác hẳn.
Không còn đều đều, mà có chút run rẩy, nhưng rõ ràng hơn.
Cô đứng dậy từ đống phế liệu nhựa, khuôn mặt biến dạng, nhưng đôi mắt vẫn nhìn anh.
"Anh đã quên mất điều quan trọng nhất."
Tiền Nhiệm dừng cười.
"Là gì?"
"Cô ấy không phải là người giám sát của Cơ Quan Thanh Tẩy," An Nhã — hay thứ gì đó đang mặc lấy hình hài của cô — nói.
"Cô ấy là con quái vật.
mày không phải là bản sao thứ mười ba."
Lam Khương nhìn cô, mắt mở to.
"Mày là bản gốc," cô nói.
"Và tất cả những kẻ khác...
chúng mới là bản sao.
Mày đã quên mất chính mình.
Và giờ, mày phải trả giá."
Cánh cửa phòng thí nghiệm mở ra.
Ánh sáng trắng xóa từ bên ngoài tràn vào, nuốt chửng mọi thứ.
Lam Khương nhìn vào ánh sáng đó, và trong đó, anh thấy hàng trăm khuôn mặt.
Hàng trăm Lam Khương.
Hàng trăm Vu Nguyệt.
Và tất cả họ đều đang nhìn anh.
Và tất cả họ đều đang cười.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận