Chương 1
Lam Khương đứng trước cánh cửa an ninh lớp 9, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi lạnh, dính chặt vào bề mặt kim loại lạnh lẽo.
Ông không mang theo vũ khí, chỉ có một chiếc thẻ ID cũ kỹ, bề mặt đã bị xước mờ đến mức gần như không thể đọc được mã vạch.
Theo "Luật Xác Minh Danh Tính Tối Thượng", nếu hệ thống không nhận diện được DNA từ mống mắt hoặc da thịt, ông sẽ bị coi là "Vô Danh" — một tồn tại phi pháp, không có quyền tồn tại, và là mục tiêu hợp lệ cho việc thanh trừng tức thì.
Không khí trong hành lang tràn ngập mùi ozon và sắt gỉ, mùi của sự phân hủy được che đậy bằng nước hoa tổng hợp đắt tiền.
Ánh đèn neon nhấp nháy yếu ớt, tạo ra những khoảng tối sâu thẳm nơi bóng đổ dường như có ý thức riêng.
Lam Khương hít một hơi dài, cố gắng làm chậm nhịp tim đang đập loạn xạ.
Anh biết rằng cơ thể mình, dù là bản sao, vẫn phản ứng với nỗi sợ hãi nguyên thủy.
Nhưng nỗi sợ hãi không phải là cho chính anh.
Nó là cho thứ anh sắp phải đối mặt.
Thứ anh yêu nhất.
Và thứ anh phải giết để giải phóng cô ấy.
Cánh cửa an ninh rít lên, một tiếng động khô khan như xương gãy, mở ra một khe hẹp vừa đủ cho một người đi qua.
Bên trong là bóng tối dày đặc, không có ánh sáng nhân tạo, chỉ có tiếng vọng của hệ thống thông gió hú lên như tiếng thở dài của những linh hồn bị mắc kẹt.
Lam Khương bước vào, đóng cửa lại phía sau lưng.
Tiếng khóa click vang lên, chắc nịch, như một lời phán quyết.
Anh không quay lại.
Không có đường lui.
Trong thế giới này, danh tính là tất cả, và anh đang mang theo một danh tính bị giả mạo, một con dấu tử hình được in sâu vào từng tế bào.
Lam Khương di chuyển đến căn phòng ngủ phía sau, bước chân nặng nề trên sàn gỗ cũ kỹ.
Cửa phòng bị khóa chặt từ bên trong, một lớp khóa điện tử phức tạp, nhưng anh có mã truy cập.
Mã đó được ghi nhớ trong tiềm thức, một mảnh ký ức không thuộc về anh, nhưng lại là chìa khóa để mở cánh cửa này.
Anh nhập mã, nghe tiếng "bíp" xác nhận, và đẩy cửa vào.
Trong phòng, một người phụ nữ đang ngồi trên giường, ôm gối, nước mắt chảy dài trên má.
Đó là "Mẹ" ông.
Người phụ nữ mà ông nhớ về trong từng giấc mơ, người đã nuôi dưỡng ông bằng tình yêu thương và những câu chuyện cổ tích về một thế giới nơi danh tính không quan trọng.
Nhưng đây không phải là mẹ anh.
Đây là Vu Nguyệt.
Vu Nguyệt nhìn lên, đôi mắt sưng húp, khuôn mặt nhợt nhạt nhưng vẫn giữ được vẻ đẹp kỳ lạ, mê hoặc.
Cô không sợ hãi.
Cô mỉm cười, một nụ cười dịu dàng nhưng đầy chất độc.
"Con về rồi," cô nói, giọng nói run rẩy nhưng rõ ràng.
"Mẹ đã chờ con rất lâu."
Lam Khương đứng im, lưỡi dao trong tay run rẩy.
Anh nhìn cô, nhìn sự thật trước mắt.
Cô không phải là mẹ anh.
Cô là kẻ đã tạo ra anh.
Kẻ đã giết chết mười hai bản sao trước đó, bao gồm cả chính anh trong những kiếp sống trước.
Và giờ, cô đang chờ đợi bản sao thứ mười ba, Lam Khương, để hoàn thành nghi lễ cuối cùng.
"Con không hiểu," Vu Nguyệt nói, đưa tay ra, như muốn chạm vào anh.
"Mẹ chỉ muốn bảo vệ con.
Bảo vệ chúng ta.
Nhưng thế giới này...
nó quá tàn nhẫn.
Nó yêu cầu chúng ta phải có danh tính.
Phải có DNA hợp lệ.
Nhưng con...
con là của mẹ.
Chỉ của mẹ thôi."
Lam Khương lùi lại, cảm giác ghê tởm dâng lên trong dạ dày.
Anh nhìn bàn tay cô, những ngón tay mảnh khảnh, trắng muốt, nhưng ẩn sâu trong đó là sự điên loạn, sự kiểm soát tuyệt đối.
Cô tin rằng tình yêu là sự sở hữu.
Và để sở hữu anh, cô đã biến anh thành một món đồ, một công cụ, một bản sao có thể thay thế được.
"Mẹ không phải là mẹ," Lam Khương nói, giọng nói khàn đặc, lạnh lùng.
"Mẹ là Vu Nguyệt.
Và con không phải là con trai của mẹ.
Con là một bản sao.
Một sản phẩm."
Vu Nguyệt cười, tiếng cười vang lên trong căn phòng kín, vang vọng như tiếng khóc của một đứa trẻ.
Con là bản sao.
Nhưng con là bản sao hoàn hảo nhất.
Con giống anh ấy nhất.
Giống người đàn ông mà mẹ yêu.
Giống Lam Khương gốc."
"Mẹ" bên cạnh vẫn ngồi yên, chờ đợi câu trả lời.
Súng trong tay Lam Khương nặng như chì, áp lực của nó đè lên bàn tay anh, như thể nó đang cố gắng tự mình quyết định số phận.
Nếu ông bắn, ông sẽ giết chết ký ức cuối cùng, nhưng cũng giải phóng mình khỏi sự kiểm soát.
Nếu ông không bắn, ông sẽ tiếp tục là một con rối, một bản sao vô danh trong thế giới đầy dối trá, lặp lại vòng luẩn quẩn của sự đau khổ và cái chết.
Bên ngoài, tiếng còi hú của Cơ Quan Thanh Tẩy vang lên, ngày càng gần hơn.
Họ đã phát hiện ra sự hiện diện của "Vô Danh" trong khu phức hợp.
Họ đang đến đây.
Để tiêu diệt anh.
Để thanh trừng sự tồn tại phi pháp của anh.
Lam Khương nhìn vào đôi mắt của Vu Nguyệt.
Trong sâu thẳm đôi mắt đó, anh thấy sự sợ hãi.
Không phải sợ anh.
Mà sợ chính mình.
Sợ sự điên loạn đang ăn mòn tâm trí cô.
Sợ rằng tình yêu của cô đã biến thành một thứ độc hại, giết chết cả hai.
Anh hạ súng xuống.
Không phải vì anh tha thứ.
Mà vì anh hiểu rằng, cái chết không phải là giải pháp.
Cái chết chỉ là sự trốn tránh.
Anh cần phải đối mặt với sự thật.
Anh cần phải tìm ra cách để phá vỡ vòng luẩn quẩn.
Để giải phóng cả anh và cô.
Nhưng trước khi anh có thể nói gì, một âm thanh lạ vang lên từ phía sau lưng anh.
Một tiếng thì thầm, không có nguồn gốc, vang lên trong bóng tối.
"Lam Khương...
con đã quên mất một điều."
Anh quay người lại.
Không có ai ở đó.
Chỉ có bóng tối.
Nhưng trên tường, một vết máu tươi đang chảy xuống, tạo thành một hình dạng kỳ lạ.
Một con mắt.
Con mắt đang nhìn anh.
Và trong con mắt đó, anh thấy phản chiếu của chính mình.
Nhưng đó không phải là anh.
Đó là một thứ gì đó khác.
Một thứ gì đó đã chờ đợi anh từ rất lâu.
Và rồi, cánh cửa phòng thí nghiệm đóng sầm lại, khóa chặt từ bên trong.
Lam Khương biết rằng, anh không thể thoát ra được.
Anh bị mắc kẹt.
Với sự thật.
Với bóng tối.
Và với chính mình.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận