Chương 23
Ánh sáng từ những ngọn đèn dầu leo lét chiếu rọi lên bức tường đá sần sùi, tạo ra những bóng đen dài kéo lê trên mặt đất.
Không gian hẹp hòi này giống như một cái hộp sắt đang dần bị ép chặt lại.
Lâm Phong đứng giữa tàn tích của luyện khí đường, mùi máu tanh nồng nặc trong không khí hòa quyện với hơi nóng còn sót lại từ trận đấu vừa kết thúc.
Hắn không thở nổi, lồng ngực như bị một bàn tay vô hình siết chặt.
Đối diện hắn là tên Đấu Giả 8 sao áo choàng đen — kẻ đã từng khiến Lâm Phong khiếp sợ chỉ bằng ánh mắt lạnh lùng của mình.
Nhưng giờ đây, vẻ mặt đó đang thành nỗi kinh hoàng tột cùng.
"Phiên bản thứ 9," giọng nói ấy thì thầm, mang theo sự mệt mỏi ngàn năm lẫn nỗi đau mất mát tột cùng khiến cho nước mắt Lâm Phong suýt nữa rơi xuống ngay tại nơi này lúc này đây đang phải đối mặt với những ký ức đen tối nhất mà chính bản thân cũng chưa từng dám nhìn thẳng vào nó bao giờ kể từ khi sinh ra cho đến tận ngày hôm nay!
Lâm Phong nháy mắt, cố gắng xua tan đi cảm giác mơ hồ.
Hắn quay sang Trương Vô Kỵ.
Cậu bé đang ngồi trên một tảng đá vỡ vụn, cầm nửa chiếc bánh mì khô trong tay, vẻ mặt ngây thơ nhưng đôi mắt thì sáng lên như hai ngôi sao.
"Cậu nghe thấy tiếng đó chưa?" Lâm Phong hỏi, giọng khàn đặc vì căng thẳng.
Trương Vô Kỵ ngẩng đầu lên, nhai một miếng thật to rồi nuốt chửng xuống cổ.
Tiếng bụng đói của tôi à?
Hay là tiếng cậu đang lo lắng quá mức cần thiết?"
"Không," Lâm Phong lắc đầu, bước chậm rãi về phía tên Đấu Giả 8 sao đang co quắp trên sàn nhà.
"Đó là giọng nói trong tâm trí ta.
Nó gọi tôi là 'phiên bản thứ 9'.
nó biết tất cả."
Tên Đấu Giả 8 sao bỗng bật cười một cách điên cuồng, tiếng cười vỡ vụn vang vọng trong không gian kín bưng.
Hắn nâng đầu lên, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào Lâm Phong.
"Cậu nghĩ mình là ai?
Một người cứu rỗi thế giới?
Hay chỉ là con rối của số phận?"
Lâm Phong cúi xuống, đặt tay lên vai tên Đấu Giả kia.
Hành động này khiến Trương Vô Kỵ nhăn mặt, nhưng không can thiệp.
Trực giác chiến đấu bảo cậu rằng đây là lúc quan trọng nhất.
"Tôi không cần biết mình là ai," Lâm Phong nói lạnh lùng, ánh mắt sắc như dao cạo.
"Tôi chỉ cần biết vì sao Luật Bất Sát tồn tại.
Và vì sao nó lại chọn tôi làm công cụ để phá vỡ nó."
Tên Đấu Giả 8 sao ngừng cười.
Vẻ mặt hắn thay đổi nhanh chóng từ điên cuồng sang sợ hãi tột độ.
Hắn lùi ra sau, lưng dựa vào bức tường đá lạnh giá.
cậu không hiểu.
Luật Bất Sát không phải là luật pháp.
Nó là cơ chế phòng vệ của vũ trụ này!
Nếu ai đó đạt đến cảnh giới Đấu Đế mà vẫn giữ được ý chí riêng, toàn bộ hệ thống Tâm Âm sẽ sụp đổ!"
Lâm Phong nhíu mày.
Thông tin này quá lớn để tiêu hóa trong khoảnh khắc ngắn ngủi như vậy!
Hắn chưa từng nghe nói về việc Đấu Khí lại có mối liên hệ trực tiếp với sự ổn định của vũ trụ.
Nhưng nếu điều đó đúng, thì Diệp Thiên — kẻ đang theo đuổi mục đích đồng bộ hóa suy nghĩ nhân loại — không chỉ là một phản diện đơn thuần.
"Vậy nghĩa là gì?" Lâm Phong hỏi, giọng trầm xuống.
"Nghe Thầm Nghĩ?
Đồng bộ hóa ý thức?
Tất cả những thứ này đều là để duy trì sự cân bằng?"
"Có," tên Đấu Giả 8 sao gật đầu run rẩy.
"Khi một tu sĩ đạt đến cảnh giới Đấu Sư trở lên, họ có khả năng 'Nghe Thầm Nghĩ' — thu nhận những suy nghĩ, ý định, thậm chí là ký ức ngắn hạn của những kẻ có thực lực thấp hơn họ trong bán kính nhất định.
Điều này giúp kiểm soát đám đông.
Ngăn chặn nổi loạn.
Và quan trọng nhất.
ngăn chặn sự xuất hiện của một cá nhân quá mạnh mẽ làm đảo lộn trật tự."
Lâm Phong cảm thấy máu trong cơ thể mình dường như đông cứng lại một lần nữa.
Hắn nhìn xung quanh, những bức tường đá sần sùi giờ đây giống như những tấm gương phản chiếu nỗi sợ hãi của chính hắn.
Nếu Luật Bất Sát là cơ chế bảo vệ, thì việc phá vỡ nó có nghĩa là hủy diệt thế giới này?
Nhưng nếu không phá vỡ nó, hắn sẽ mãi mãi là nô lệ cho một hệ thống độc tài vô hình.
Và Trương Vô Kỵ — người bạn duy nhất mà hắn coi trọng — cũng sẽ bị cuốn vào vòng xoáy đó.
"Cậu nói tôi là phiên bản thứ 9," Lâm Phong lặp lại, giọng đanh thép hơn.
"Vậy tám người trước đâu?
Họ đã làm gì?"
Tên Đấu Giả 8 sao nhắm mắt lại, nước mắt chảy xuống má hắn.
"Họ đều thất bại.
Không phải vì họ yếu đuối.
Mà vì họ tham vọng quá lớn.
Mỗi phiên bản đều cố gắng trở thành Đấu Đế để chứng minh mình là kẻ mạnh nhất.
Và mỗi lần như vậy, một thiên tai xảy ra.
Một dòng sông cạn kiệt nước.
Một khu rừng cháy rụi.
Vũ trụ này không thể chịu đựng được sức mạnh của một cá nhân vượt ra ngoài tầm kiểm soát."
Lâm Phong im lặng.
Hắn nhớ lại những giấc mơ của mình — những mảnh ký ức mờ nhạt về tám đời trước đó.
Những cảnh tượng hủy diệt, máu chảy thành sông, và tiếng khóc than của vô số sinh linh.
Hắn luôn nghĩ đó là ác mộng.
Nhưng giờ đây, hắn biết đó là sự thật.
"Vậy thì sao?" Lâm Phong hỏi, giọng run lên nhẹ nhàng.
"Tại sao lại chọn tôi?
Tại sao lại cho tôi cơ hội này?"
Tên Đấu Giả 8 sao mở mắt ra, nhìn thẳng vào đôi mắt đen tối của Lâm Phong.
"Bởi vì cậu khác biệt.
Cậu không muốn trở thành Đấu Đế để thống trị.
Cậu muốn bảo vệ những người xung quanh mình.
Và đó chính là điểm yếu chết người nhất."
Lâm Phong bước lùi lại một bước.
Trái tim hắn đập thình thịch trong lồng ngực.
Hắn chưa từng gặp phải ai dám đối chất trực diện như vậy – đặc biệt lại là một kẻ ngoại tộc vốn dĩ không thuộc về hệ thống cân bằng vũ trụ này!
Sự im lặng của hắn kéo dài vài giây trước khi trả lời: "Đúng.
Và kết quả cho thấy ngươi đã vượt qua kỳ vọng của chúng ta rất nhiều!"
Trương Vô Kỵ đứng dậy, bước đến bên cạnh Lâm Phong.
Cậu đặt tay lên vai bạn mình, ánh mắt nghiêm túc hơn bao giờ hết.
"Cậu không phải là kẻ thù của thế giới này," cậu nói với tên Đấu Giả 8 sao.
"Và cũng không phải là nô lệ của nó."
Tên Đấu Giả 8 sao cười khổ.
"Có lẽ đúng vậy.
Nhưng vấn đề nằm ở chỗ.
Luật Bất Sát sẽ không cho phép bất kỳ ai thoát khỏi vòng xoáy này mà không trả giá đắt."
Lâm Phong nhìn xuống đôi bàn tay run rẩy của mình.
Hắn cảm thấy lạnh toát, không phải vì thời tiết hầm ngầm ẩm ướt, mà vì sự cô đơn tột cùng đang bao trùm lấy tâm hồn hắn.
Hắn vừa phá vỡ quy luật của thế giới này, nhưng cái giá phải trả là gì?
"Hãy nói cho tôi biết," Lâm Phong lên tiếng, giọng vang vọng trong không gian tĩnh lặng.
"Làm sao để phá bỏ Luật Bất Sát mà không gây ra hủy diệt?"
Tên Đấu Giả 8 sao im lặng một lúc lâu.
Hắn liếc nhìn Trương Vô Kỵ, rồi quay sang Lâm Phong với vẻ mặt phức tạp khó tả.
"Có một cách duy nhất," hắn thì thầm.
"Đó là tìm ra 'Chìa Khóa Tâm Linh' — vật phẩm cổ đại được giấu trong Lăng Mộ Đấu Đế đầu tiên."
Lâm Phong nín thở.
Trương Vô Kỵ cũng nhíu mày, trực giác chiến đấu của cậu báo hiệu nguy hiểm sắp đến gần hơn bao giờ hết.
"Và nơi đó," tên Đấu Giả 8 sao tiếp tục nói, giọng ngày càng nhỏ đi cho đến khi hầu như không thể nghe thấy, "chính là trung tâm của tất cả những bí mật này."
Lâm Phong bước ra khỏi luyện khí đường, bầu trời đêm đen kịt, những vì sao nhấp nháy như những con mắt đang theo dõi hắn.
Hắn cảm thấy lạnh giá, không phải vì thời tiết, mà vì sự cô đơn.
Hắn vừa phá vỡ quy luật của thế giới này, nhưng cái giá phải trả là gì?
Trương Vô Kỵ chạy theo kịp bước chân Lâm Phong, thở hồng hộc.
"Cậu định đi đâu?"
"Về nhà," Lâm Phong đáp ngắn gọn.
"Và chuẩn bị cho cuộc chiến thực sự."
Nhưng khi hắn quay lại nhìn xuống lòng bàn tay trái của mình, thứ nằm giữa hai ngón tay khiến hắn quên cả thở.
Một mảnh xương đen đang phát sáng, tỏa ra sát khí lạnh lẽo xé toạc không khí xung quanh.
Trương Vô Kỵ thốt lên kinh hãi, nhận ra đó là cốt cách của đại sư họ đã giết sạch năm xưa.
Hắn nhìn lên, thấy Lâm Phong đang mỉm cười
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận