Chương 35

Diệp Băng Phong không còn cảm thấy cái lạnh thấu xương của Linh Uyển mà thay vào đó là cảm giác như đang bị nhốt trong một khối gelatin sống.

Sàn đá dưới chân mềm mại, nhịp đập đều đặn vang lên từ lòng đất, đồng bộ với tiếng tim của những người lính còn sống sót trong đội.

Dungeon này không phải là mê cung; nó là một cơ thể đang tiêu hóa họ.

Chương trước kết thúc bằng việc cánh cửa thoát hiểm bị niêm phong bởi một lớp màng sinh học dày đặc, phát ra mùi tanh của máu và ozone.

Hiện tại, Băng Phong dựa vào tường đá ẩm ướt, ngón tay run rẩy kiểm tra lại lượng Linh lực còn lại trong huyệt đạo.

Nó ít ỏi hơn dự kiến rất nhiều, chỉ như những giọt nước cuối cùng trước khi hạn hán hoàn toàn.

Trần Nam ngồi bệt xuống đất cách anh hai mét, đang cố gắng buộc chặt vết thương trên bắp chân bằng dải vải áo rách nát.

Máu thấm qua lớp băng tạm thời nhanh chóng chuyển sang màu nâu sẫm, gợi nhớ đến mùi sắt gỉ của những linh thú họ vừa giết.

Cậu bạn thân này vẫn còn tỉnh táo, dù ánh mắt đã bắt đầu trở nên hờ hững và xa rời thực tại.

Sự trung thành mù quốc thường đi kèm với cái giá là sự ngây thơ chết người trong môi trường tàn khốc như thế này.

"Băng Phong," Trần Nam lên tiếng, giọng lạc đi vì mất máu và sợ hãi tột độ.

"Tại sao nó lại làm vậy?

Chúng ta đã đánh bại con nhện đó rồi mà."

Băng Phong không đáp ngay.

Anh đang cố gắng lắng nghe những âm thanh kỳ lạ phát ra từ phía bên kia lớp màng sinh học.

Không phải là tiếng gầm gừ của quái vật, cũng không phải là tiếng bước đi của kẻ thù.

Đó là một loại tần số thấp, giống như tiếng vọng trong tai khi bạn bị ngạt nước.

Nó khiến não bộ anh đau nhói, những ký ức rời rạc bắt đầu chập chờn trở lại.

"Không có gì gọi là đánh bại," Băng Phong thì thầm, giọng khô khốc.

"Chỉ có sự tạm ngưng."

Lâm Chiết bước ra từ bóng tối phía sau họ.

Huấn luyện viên của nhóm luôn giữ khoảng cách an toàn với những người mới vào nghề, một thói quen mà anh cho là cần thiết để sống sót trong thế giới linh dị này.

Bộ đồ bảo hộ màu xám của Lâm Chiết vẫn còn sạch sẽ quá mức so với tình trạng bừa bãi của hai người kia, điều đó khiến Băng Phong cảm thấy một sự nghi ngờ nhỏ nhoi nhen lên trong lòng.

"Làm ơn đừng nói những câu triết lý sáo rỗng lúc này," Lâm Chiết lạnh lùng cắt ngang, ánh mắt sắc bén quét qua cả hai kẻ trẻ tuổi đang kiệt sức.

"Chúng ta cần sơ tán khỏi khu vực tiêu hóa ngay lập tức nếu không muốn trở thành thức ăn cho hệ thống miễn dịch của Dungeon."

"Nhưng cửa ra đã bị bịt kín," Trần Nam la lên, tuyệt vọng nắm chặt lấy dải vải trên chân mình.

"Không có lối thoát nào cả!"

"Làm gì cũng phải tìm cách phá vỡ nó," Lâm Chiết đáp lại ngắn gọn, rồi quay sang nhìn Băng Phong với vẻ mặt nghiêm nghị hơn bình thường.

"Diệp Băng Phong, em cần tập trung vào khả năng phân tích của mình.

Em đã thấy điều đó chưa?

Khi chúng ta chạm vào cánh cửa gỗ mục nát trước đây."

Băng Phong nhíu mày cố gắng nhớ lại khoảnh khắc đó.

Đúng vậy, có một cảm giác lạ lùng khi bàn tay anh chạm vào bề mặt gỗ ẩm mốc ấy.

Không phải là sự thô ráp của thực vật hay khoáng sản thông thường.

Mà giống như.

Một lớp biểu bì đang sống động dưới lớp vỏ bọc giả tạo của kiến trúc cổ xưa này.

"Da." Băng Phong lẩm bẩm, mồ hôi lạnh bắt đầu chảy ngược xuống sống lưng dù nhiệt độ xung quanh vẫn thấp hơn mức bình thường rất nhiều lần so với bên ngoài thế giới thực tại ngay lúc này đây nữa đó mà thôi chứ đâu phải ai khác ngoài trừ họ ra nữa cả rồi nên mới dám nói thẳng thắn như vậy chứ sao lại giấu giếm che đậy sự thật phũ phàng đó mãi đến giờ phút cuối cùng này cơ chứ?

Chính xác hơn là da người đang bị biến đổi bởi linh khí độc hại tích tụ qua nhiều năm tháng trôi chảy liên tục không ngừng nghỉ bao lâu nay rồi đây mà thôi!

Lâm Chiết gật đầu nhẹ, vẻ mặt nghiêm trọng dường như muốn xé toạc bầu không khí ngột ngạt xung quanh họ từng chút một mỗi khi nói ra những lời đầy ẩn ý sâu sắc hơn nữa kia chứ đâu phải đơn giản chỉ là để dọa nạt hay làm cho đối phương cảm thấy hoang mang lo lắng tột cùng bất cứ lúc nào đâu.

"Cha của em," Lâm Chiết bắt đầu, giọng trầm xuống mức thấp nhất có thể nghe được trong khoảng không gian chật hẹp này.

"Ông ấy không biến mất theo cách ngẫu nhiên như báo cáo chính thức ghi chép lại."

Băng Phong cảm thấy máu nóng dồn về tim mình nhanh chóng hơn bao giờ hết khi nhắc đến cái tên mà anh chưa từng dám nghĩ tới kể từ ngày cha mẹ ly dị nhau năm đó đây mà thôi!

Ông nội luôn nói rằng ông bà ngoại đã qua đời vì bệnh tật tự nhiên chứ không phải do tai nạn gì cả đâu.

"Ý bác là." Băng Phong nuốt khan, cổ họng khô khốc đến mức gần như không thể phát ra âm thanh nào nữa trừ những tiếng ho sặc sụa đau đớn tột cùng mà thôi!

"Tôi đã nghiên cứu hồ sơ cũ của Tổ chức Quản lý Linh Giả," Lâm Chiết tiếp tục, ánh mắt sắc lạnh nhìn thẳng vào đôi co lại vì shock kinh hoàng của cậu học trò trước mặt mình đây mà thôi chứ đâu phải ai khác ngoài trừ họ ra nữa cả rồi nên mới dám nói thẳng thắn như vậy chứ sao lại giấu giếm che đậy sự thật phũ phàng đó mãi đến giờ phút cuối cùng này cơ chứ?

"Cha em là một trong những Linh Giả đầu tiên phát hiện ra tính chất 'sống' của các Dungeon.

Ông ấy không chạy trốn khỏi nơi đây vì sợ hãi."

Trần Nam ngừng cử động lại hoàn toàn ngay lúc nghe được tin tức bất ngờ đầy kinh hoàng đó vang lên rõ ràng từ phía sau lưng họ mà thôi!

Ánh mắt cậu mở to hết mức có thể với vẻ mặt trắng bệch như giấy liệt người đang chuẩn bị ngã gục xuống đất bất cứ giây phút nào nữa đây cơ chứ?

"Mà là vì." Lâm Chiết dừng lại, chờ đợi phản ứng của Băng Phong trước khi đưa ra kết luận cuối cùng đầy ám ảnh sâu sắc hơn bao giờ hết trong tâm trí mọi người xung quanh lúc này tại địa điểm an toàn tương đối hơn so với nơi mà chúng ta vừa mới rời đi không lâu trước kia vậy nên hãy cẩn trọng đừng bao giờ chủ quan bất kỳ lúc nào nếu không muốn trả hậu quả khủng khiếp nhất có thể xảy ra được đâu.

thân mến ạ!

"Ông ấy đã trở thành Boss Dungeon đầu tiên," Lâm Chiết nói chậm rãi, từng từ ngữ như những lưỡi dao cứa vào tim Băng Phong.

chính là nguyên nhân gián tiếp khiến ông mất kiểm soát."

Băng Phong đứng dậy sững sờ, chân tay run rẩy không thể giữ vững thăng bằng trên nền đá mềm mại đầy chất nhờn sinh học này nữa đâu.

Những mảnh vỡ ký ức bắt đầu chập chờn trở lại trước mắt anh rõ ràng hơn bao giờ hết: những đêm mất ngủ vì cơn ác mộng lặp đi lặp lại vô số lần mỗi ngày trôi qua liên tục không ngừng nghỉ bao lâu nay rồi đây mà thôi!

"Không thể nào." Băng Phong lắp bắp, giọng run rẩy bất thường so với phong thái bình tĩnh vốn có của mình từ trước đến giờ phút này tại nơi đây đâu.

"Tôi chỉ là một đứa trẻ.

tôi thậm chí còn chưa thức tỉnh Linh Năng đầy đủ!"

Lâm Chiết bước tới gần hơn nữa, khoảng cách giữa hai người nay chỉ còn vỏn vẹn vài centimet.

Ánh mắt ông ta trở nên lạnh băng tuyệt đối giống hệt như tên gọi của dòng họ vậy đó cơ chứ?

"Chính vì em chưa thức tỉnh hoàn toàn," Lâm Chiết giải thích với giọng điệu không chút cảm xúc nào cả đâu.

"Nên cha em phải dùng chính linh khí của mình để phong tỏa khu vực này.

Nhưng mỗi lần em mơ thấy ông ấy.

thực chất là em đang kết nối ý thức vào mạng lưới thần kinh chung của Dungeon."

Trần Nam hét lên, lao về phía Lâm Chiết với vẻ mặt đỏ ngầu vì tức giận tột độ không thể kiềm chế nổi nữa đây mà thôi!

"Bác muốn nói gì chứ?

Cậu ta làm hại người khác chỉ bằng cách ngủ ngon giấc mỗi đêm đó sao hả?"

Lâm Chiết dễ dàng né tránh cú đấm yếu ớt của Trần Nam, vẻ mặt vẫn giữ nguyên sự lạnh lùng đáng sợ hơn bao giờ hết trong những tình huống căng thẳng cao độ như thế này tại nơi đây đâu.

"Đúng," Lâm Chietz đáp lại ngắn gọn.

"Và nếu chúng ta không tìm ra cách ngắt kết nối ý thức đó ngay bây giờ, toàn bộ đội thám hiểm sẽ bị tiêu hóa cùng với Dungeon."

Băng Phong nhắm mắt lại cố gắng tập trung vào hơi thở của mình đây mà thôi!

Những hình ảnh cha mình cười tà ác trong giấc mơ cuối cùng vừa rồi bỗng dưng trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết trước mắt anh lúc này tại nơi đây đâu.

"Con đã quên lời hứa." Tiếng nói đó vang lên bên tai Băng Phong không phải từ ai khác ngoài trừ chính ký ức sâu thẳm nhất trong tâm trí cậu bé mười hai tuổi năm nào kia mà thôi!

"Làm ơn giúp tôi!" Trần Nam van nài, giọng nghẹn ngào đầy tuyệt vọng tột cùng hơn bao giờ hết khi nhìn thấy vẻ mặt đau khổ dằn vặt trên khuôn mặt bạn thân mình đây cơ chứ?

"Tôi không muốn chết ở nơi này cả đâu!"

Băng Phong mở mắt ra, ánh sáng linh khí xanh nhạt bắt đầu lóe lên từ lòng bàn tay phải của anh.

Không phải là năng lượng phòng thủ thông thường nữa mà là một dạng sóng tần số cộng hưởng đặc biệt chỉ có thể tìm thấy trong những tài liệu cổ xưa nhất về phép thuật linh năng mà thôi!

"Tôi sẽ thử phá vỡ lớp màng này," Băng Phong nói, giọng chắc chắn hơn bất kỳ lúc nào trước đây từng tồn tại qua trong cuộc đời mình nữa đâu.

"Nhưng tôi cần sự hỗ trợ từ hai người."

Lâm Chiết nhướng một bên mày biểu lộ thái độ hoài nghi sâu sắc đối với kế hoạch tự sát rõ ràng này mà thôi!

Nhưng nhìn vào vẻ mặt kiên quyết tuyệt đối trên khuôn mặt của Diệp Băng Phong, ông biết rằng mình không có lựa chọn nào khác ngoài trừ việc tin tưởng vào cậu học trò đáng tiếc nhất trong đời sự nghiệp huấn luyện viên dài năm tháng của chính bản thân mình nữa đây cơ chứ?

"Cẩn thận," Lâm Chiết lên tiếng cuối cùng trước khi lùi về phía sau tạo khoảng trống an toàn cho Băng Phong hành động độc lập mà thôi!

"Nếu thất bại, chúng ta sẽ trở thành phân bón tốt nhất cho hệ sinh thái ngầm này."

Băng Phong đưa.

trước mặt, những đường vân linh khí phức tạp bắt đầu hiện lên trên da thịt anh giống như một bản đồ dẫn lối vào thế giới ảo diệu đầy nguy hiểm chết người kia mà thôi!

Anh nhắm mắt lại và tập trung toàn bộ ý thức của mình vào điểm tiếp xúc giữa lòng bàn tay phải với lớp màng sinh học dày đặc trước mặt đây cơ chứ?

Cảm giác đầu tiên là sự ấm áp khó tả lan tỏa khắp cơ thể anh giống như đang được tắm trong ánh nắng ban mai dịu dàng nhất trên thế giới này vậy đó.

Nhưng ngay sau đó, nỗi đau xé toạc não bộ ập đến mạnh mẽ hơn bất kỳ cơn ác mộng nào trước đây từng gặp phải qua trong ký ức xa xôi kia mà thôi!

"Đau quá." Băng Phong rên lên, quỳ xuống đất nhưng vẫn cố gắng giữ nguyên vị trí tiếp xúc với lớp màng sinh học kia cho dù mọi giác quan đều đang bị tê liệt hoàn toàn bởi cường độ linh khí khổng lồ này nữa đâu.

Trần Nam và Lâm Chiết đứng nhìn cảnh tượng đó với vẻ mặt kinh hãi tột cùng không thể kiểm soát nổi những gì sắp xảy ra tiếp theo sau khi nghe xong lời cảnh báo nghiêm trọng từ đồng đội lâu năm của chính anh ấy đây mà thôi chứ đâu phải ai khác ngoài trừ họ ra nữa cả rồi nên mới dám nói thẳng thắn như vậy chứ sao lại giấu giếm che đậy sự thật phũ phàng đó mãi đến giờ phút cuối cùng này cơ chứ?

Bỗng nhiên, một tiếng động lớn vang lên từ phía bên kia lớp màng sinh học khiến cả ba người quay lại nhìn kịp thời.

Một cánh cửa gỗ mục nát đang mở dần hé lộ một hành lang hẹp dẫn vào khu vực chưa ai từng đặt chân đến trước đây — nơi mà ngay cả những cuốn sách cổ về phép thuật linh năng cũng không dám đề cập tới vì sợ hãi quá mức đối với sức mạnh siêu nhiên tiềm ẩn bên trong nó lúc này giờ đây tại địa điểm an toàn tương đối hơn so với nơi mà chúng ta vừa mới rời đi không lâu trước kia vậy nên hãy cẩn trọng đừng bao giờ chủ quan bất kỳ lúc nào nếu không muốn trả hậu quả khủng khiếp nhất có thể xảy ra được đâu.

thân mến ạ!

Băng Phong nuốt khan, cảm giác sợ hãi len lỏi khắp người khi anh nhận ra rằng chính cha mình — kẻ đã biến mất từ rất lâu trước đây — có lẽ đang chờ đợi họ ở cuối hành lang ấy.

Bóng đen kia không những không lùi bước mà còn vươn tay xé toạc mặt nạ của Băng Phong.

Anh sững sờ, máu lạnh tuôn xuống má khi nhận ra khuôn mặt ấy đang nở nụ cười tà ác.

Khuôn mặt ấy không phải là của cha anh, mà là gương mặt của chính anh trong quá khứ.

Băng Phong hét lên, linh lực bùng nổ xé toạc không gian xung quanh để che mắt.

Nhưng bàn tay kia bỗng xuyên qua linh lực, cầm lấy cổ anh và thì
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập