Võ Thiên Thần - Chương 2: Đường Đến Hang Ẩn
Võ Thiên bước ra khỏi cổng Võ Thần Cung, thân thể đã quá yếu sau khi bị giáng lưng. Mỗi bước chân như đeo đá, nhưng hắn không dừng lại.
Hắn phải rời khỏi đây trước khi bọn họ phát hiện ra lão kia đã ban cho hắn thứ gì đó.
"Thiên Sư, ngươi định đi đâu?" Một giọng nói vang lên.
Võ Thiên quay đầu, thấy một cô gái mặc áo trắng đang đứng sau gốc cây. Nàng là Võ Dao, đệ tử của Võ Thần Cung, và cũng là người duy nhất không hãm hại hắn.
"Ta đi tìm nơi tu luyện." Võ Thiên đáp, giọng yếu.
"Ngươi bị thương nặng." Võ Dao bước tới, đôi mắt đầy lo lắng. "Để ta..."
"Không." Võ Thiên lùi lại. "Ngươi không nên đến gần ta. Nếu bọn họ thấy..."
"Bọn họ đang bận ăn mừng." Võ Dao cắt ngang. "Ta nghe được kế hoạch của bọn họ. Bọn họ định giết ngươi trong ba ngày nữa."
Võ Thiên nghe vậy, trái tim lạnh ngắt. Hắn đã đoán được, nhưng nghe trực tiếp lại là một chuyện khác.
"Tại sao ngươi lại nói cho ta biết?" hắn hỏi.
Võ Dao mỉm cười, nụ cười đầy bi ai. "Vì ta yêu ngươi, Thiên Sư. Và vì ta không thể nhìn đồng môn bị hãm hại mà làm ngơ."
Võ Thiên ngẩn ra. Hắn biết Võ Dao có tình cảm với hắn, nhưng hắn chưa bao giờ đáp lại. Lúc đó, hắn còn là thiên tài của Võ Thần Cung, có tương lai rộng mở. Giờ hắn chỉ là kẻ bị đoạt hết, sống chết chưa biết.
"Ta không xứng đáng với tình cảm của ngươi." hắn nói.
"Ta không cần ngươi xứng đáng." Võ Dao đáp. "Ta chỉ cần ngươi sống."
Nàng lấy ra một viên đan dược màu xanh. "Đây là Thanh Mộc Đan, có thể chữa lành vết thương của ngươi. Ta đánh cắp từ kho của sư môn."
Võ Thiên nhận lấy, trong lòng đầy cảm kích. Hắn muốn nói gì đó, nhưng không kịp.
"Ngươi phải đi ngay." Võ Dao nói. "Hướng đông bắc, cách đây ba dặm có một hang động. Ở đó có một lão tiền bối đang tu luyện. Ngươi có thể tìm được sự bảo hộ."
"Sao ngươi biết?"
"Ta... ta đã điều tra." Võ Dao đáp, ánh mắt hơi lảng tránh. "Bây giờ đi đi, đừng nói với ai."
Võ Thiên gật đầu, cất viên đan dược vào người. Hắn định quay lại nói lời cảm ơn, nhưng Võ Dao đã biến mất trong bóng đêm.
"Huynh sư..."
Võ Thiên lắc đầu, bước đi. Hắn không có thời gian để nghĩ ngợi. Bây giờ, hắn chỉ có một mục tiêu - sống sót và trở nên mạnh mẽ.
Hắn đi theo hướng đông bắc, thân thể đau đớn nhưng ý chí kiên định. Trên đường đi, hắn uống viên Thanh Mộc Đan. Một luồng khí mát lan tỏa khắp cơ thể, chữa lành các vết thương.
Nhưng dù vậy, tu vi của hắn vẫn bị phong bế. Hắn không thể tu luyện theo con đường bình thường.
"Xem ra chỉ còn con đường ý chí." hắn lẩm bẩm.
Lão kia đã nói - sức mạnh thật sự đến từ ý chí không bao giờ bỏ cuộc. Võ Thiên bắt đầu tập trung vào ý chí của mình.
Hắn đi suốt đêm, đến khi trời sáng thì đã đến hang động mà Võ Dao đã nói.
Hang động nằm sâu trong một vách núi, bên ngoài có một thác nước cao ba trượng. Nước đổ xuống tạo thành tiếng ù ù, nghe như tiếng gầm rống của thú dữ.
Võ Thiên bước vào hang.
Bên trong tối om, chỉ có ánh sáng le lói từ một ngọn đuốc đang cháy. Và ở đó, có một lão nhân đang ngồi xếp bằng trên một tảng đá.
"Mời bước vào." lão nói, không quay đầu.
Võ Thiên giật mình. "Tiền bối biết ta đến?"
"Từ khi nào ngươi rời Võ Thần Cung." lão đáp. "Võ Dao đã báo cho ta."
Võ Thiên sững sờ. "Võ Dao? Nàng..."
"Nàng là đệ tử của ta." lão quay lại, để lộ một khuôn mặt đầy nếp nhăn nhưng ánh mắt sáng như sao. "Mười năm trước, nàng được gửi vào Võ Thần Cung để làm gián điệp cho ta."
Võ Thiên nghe vậy, trong lòng đau như bị dao đâm. Hắn đã tin tưởng Võ Dao, nhưng hóa ra nàng là gián điệp.
"Ngươi không cần thất vọng." lão nói, như nhìn thấu tâm can của Võ Thiên. "Nàng làm gián điệp, nhưng tình cảm của nàng với ngươi là thật. Nàng đã cố tình báo tin cho ngươi, dù biết sẽ phải chịu hình phạt."
"Tại sao..."
"Vì nàng muốn ngươi sống." lão cắt ngang. "Và vì ta cần ngươi."
Võ Thiên nhướn mày. "Tiền bối cần ta? Ta chỉ là kẻ bị phế."
Lão mỉm cười. "Ngươi không biết ngươi đã nhận được gì từ Võ Thần đệ nhất kia. Cái chết của hắn đã giải phóng một thứ mà tu giới chưa từng thấy."
"Năng lượng ý chí." Võ Thiên nói.
"Không chỉ năng lượng." lão lắc đầu. "Mà là ý chí của Võ Thần đệ nhất - một ý chí có thể phá vỡ bất kỳ phong bế nào."
Võ Thiên nghe vậy, trong lòng chấn động. Hắn đã cảm nhận được sức mạnh bên trong mình, nhưng chưa hiểu rõ bản chất.
"Ý chí có thể phong bế tu vi, nhưng không thể phong bế ý chí." lão nói. "Nếu ngươi có thể rèn luyện ý chí của mình, ngươi sẽ không cần tu vi để chiến đấu."
"Tức là ta có thể trở nên mạnh mà không cần tu vi?"
"Đúng vậy." lão gật đầu. "Nhưng con đường này gian nan hơn rất nhiều. Ngươi phải chịu đựng đau đớn hơn bất kỳ ai khác."
Võ Thiên không do dự. "Ta sẽ làm."
"Tốt." lão đứng dậy. "Ta sẽ dạy ngươi Võ Ý Đạo - con đường của ý chí. Nhưng ta cần ngươi phải trả một cái giá."
"Cái giá gì?"
"Ngươi phải giết Võ Thần Cung." lão nói, ánh mắt lạnh như băng. "Không phải vì ta, mà vì chính ngươi. Võ Thần Cung đã phản bội ngươi, đã đoạt đi tất cả của ngươi. Ngươi có muốn trả thù không?"
Võ Thiên hít một hơi thật sâu. Hắn nhớ lại khoảnh khắc bị giáng lưng, nhớ lại những lời lăng nhục của các sư huynh.
"Ta muốn." hắn đáp.
"Tốt." lão mỉm cười. "Vậy từ nay, ngươi là đệ tử của ta. Ta sẽ dạy ngươi mọi thứ ta biết. Và khi ngươi trở nên đủ mạnh, ngươi sẽ tự mình phá hủy Võ Thần Cung."
Võ Thiên quỳ xuống, dập đầu ba cái. "Đệ tử Võ Thiên, cảm ơn sư tôn."
Lão đỡ Võ Thiên đứng dậy. "Được rồi, không cần hình thức quá. Bây giờ, bắt đầu buổi tập đầu tiên."
Võ Thiên gật đầu, ý chí kiên định. Hắn biết con đường phía trước gian nan, nhưng hắn không sợ.
Hắn đã mất hết - tu vi, địa vị, thậm chí cả người hắn tin tưởng. Nhưng hắn không mất ý chí.
Và với ý chí này, hắn sẽ trở lại.
Sư phụ, các sư huynh... hãy chờ xem.
Kẻ mà các ngươi đã hãm hại sẽ trở thành Võ Thiên Thần - người mà các ngươi không bao giờ có thể ngăn cản.
Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận nhanh hơn