← Quay lại

Võ Pháp Thần Tôn - Chương 2: Đối Thủ Mới

Võ Pháp Thần Tôn | Chương 2

# Võ Pháp Thần Tôn - Chương 2: Đối Thủ Mới

"Đánh mà không có đối thủ thì cô đơn."

Tôi ngồi trên đỉnh núi, nhìn xuống thế giới bên dưới. Từ đây, tôi có thể thấy mọi thứ - nhưng tôi không thấy ai xứng đáng để đánh.

"Sư phụ." tôi gọi.

Một lão già xuất hiện từ hư không. "Sao vậy, đồ nhi?"

"Có ai mạnh hơn con không?"

Lão im lặng một lúc, rồi nói: "Có."

Tôi đứng dậy ngay. "Ai?"

"Một nơi." lão đáp. "Gọi là Đấu Trường Ngũ Hành."

"Đấu Trường Ngũ Hành?"

"Ừ." lão gật đầu. "Đây là nơi quy tụ những chiến binh mạnh nhất từ khắp nơi. Người ta nói rằng ai chiến thắng ở đó sẽ trở thành... Pháp Thần."

Tôi nhìn lão, ánh mắt sáng lên. "Con muốn đến đó."

Lão thở dài. "Ta đoán được rồi. Được rồi, ta sẽ đưa con đến."

Lão vẫy tay, một cánh cổng xuất hiện trước mặt chúng tôi.

"Đi vào." lão nói. "Và nhớ - ở đó, ngươi không được phép thua."

Tôi bước qua cánh cổng.

Ngay lập tức, tôi thấy mình đứng trong một đấu trường khổng lồ. Xung quanh là hàng ngàn khán đài, đầy ắp người.

Và ở trung tâm đấu trường là một người đàn ông đang đợi tôi.

"Gần đây có nhiều kẻ ngứa nghề đến đây." hắn nói, giọng khinh miệt. "Nhưng tất cả đều chết dưới kiếm của ta."

Tôi nhìn hắn. Hắn mặc áo đen, tay cầm một thanh kiếm đỏ thẫm.

"Ta là Võ Phong." tôi đáp. "Và ta đến để đánh bại ngươi."

Hắn cười - một tiếng cười đầy khinh thường. "Ngươi? Một đứa trẻ?"

"Đứa trẻ có thể đánh bại ngươi." tôi nói.

Hắn ngừng cười. "Được. Để xem."

Hắn lao tới - nhanh như chớp, mạnh như sấm. Kiếm đỏ của hắn chém xuống với một lực có thể chia đôi núi non.

Nhưng tôi không nhúc nhích.

Tôi giơ tay lên.

Bàn tay tôi chặn thanh kiếm.

*Hựu!*

Khán đài im lặng.

Người đàn ông đứng đó, mặt tái nhợt. "Ngươi... ngươi là..."

"Võ Pháp Thần Tôn." tôi nói, giọng bình thản.

Tôi đẩy hắn ra, và hắn ngã xuống.

"Chiến thắng!" trọng tài hét lên.

Khán đài bùng nổ tiếng hoan hô.

Nhưng tôi không vui. Tôi chỉ cảm thấy... thất vọng.

"Đối thủ này quá yếu." tôi lẩm bẩm.

Nhưng đúng lúc đó, một giọng nói vang lên từ trên cao.

"Không yếu đâu."

Tôi ngẩng đầu, thấy một cô gái đang đứng trên không trung.

Cô mặc áo trắng, tóc bạc, ánh mắt đỏ như máu.

"Ta là Thái Hư." cô nói. "Và ta là đối thủ của ngươi."

Tôi nhìn cô, và lần đầu tiên trong đời, tôi cảm thấy một thứ gì đó.

Một thứ gì đó mà trước đây tôi chưa từng cảm thấy.

"Sợ?" cô hỏi.

Tôi lắc đầu. "Không."

"Vậy là gì?"

Tôi mỉm cười - lần đầu tiên trong nhiều năm. "Hứng thú."

Cô cũng mỉm cười. "Ta thích ngươi."

Và trận chiến thật sự bắt đầu.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

Bình luận

Đánh giá (0/5):
⚠️ Không chèn link trong bình luận
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc