← Quay lại

Võ Đạo Tiên Cơ - Chương 2: Đường Đến Võ Đạo

Võ Đạo Tiên Cơ | Chương 2

# Võ Đạo Tiên Cơ - Chương 2: Đường Đến Võ Đạo

Võ Nhi nhìn Hạ Lệ, và nàng thấy trong mắt hắn - không có gì ngoài sự sợ hãi.

"Ta tha cho ngươi." nàng nói.

Hạ Lệ ngẩn ra. "Th... tha?"

"Ừ." Võ Nhi quay đi. "Vì ngươi từng là đại ca của ta. Vì ngươi từng yêu ta. Nhưng..."

Nàng dừng lại, quay lại nhìn hắn. "Nhưng đừng bao giờ quay lại đây nữa. Nếu ta gặp ngươi lần nữa, ta sẽ giết ngươi."

Hạ Lệ bò đi, không dám ngoái đầu.

Để lại Võ Nhi đứng đó, một mình giữa chiến trường.

"Có vẻ ngươi không giết hắn." một giọng nói vang lên.

Võ Nhi quay lại, thấy một lão già đang đứng đó.

"Ngươi là ai?" nàng hỏi.

"Ta là Võ Tiên." lão đáp. "Và ta đến để dạy ngươi."

Võ Nhi nhướn mày. "Dạy ta? Ngươi nghĩ ngươi đủ tư cách?"

Lão mỉm cười. "Ngươi thử đánh ta đi."

Võ Nhi không do dự. Nàng lao tới, kiếm trong tay chém xuống.

Nhưng lão không nhúc nhích. Lão chỉ giơ một ngón tay lên - và ngăn được kiếm của nàng.

Võ Nhi đứng sững. "Làm sao..."

"Ngươi còn yếu." lão nói. "Rất yếu."

Nàng lùi lại, ánh mắt đầy cảnh giác. "Ngươi muốn gì?"

"Ta muốn dạy ngươi." lão đáp. "Võ Đạo thuần túy - không dùng phép thuật, không dùng ngoại lực, chỉ dùng chính cơ thể và ý chí."

"Tại sao?" Võ Nhi hỏi. "Tại sao ngươi lại muốn dạy ta?"

Lão im lặng một lúc, rồi nói: "Vì ngươi giống một người ta từng biết."

"Ai?"

"Một người đã chết." lão đáp, giọng buồn. "Một người mà ta yêu quá nhiều."

Võ Nhi nhìn lão, và nàng thấy trong mắt lão - một nỗi đau mà nàng quen thuộc.

"Được." nàng nói. "Ta sẽ học."

Lão gật đầu. "Tốt. Từ nay, ngươi là đệ tử của ta. Và ta sẽ dạy ngươi mọi thứ ta biết."

Năm năm trôi qua.

Võ Nhi không còn là nữ bang chủ tàn bạo nữa. Nàng đã trở thành một võ sĩ - không, một Võ Đạo Tiên thực sự.

"Võ Nhi." sư phụ gọi.

Nàng quỳ xuống. "Sư phụ."

"Ngươi đã sẵn sàng." lão nói. "Đã đến lúc ngươi phải đối mặt với quá khứ."

Võ Nhi ngẩng lên. "Quá khứ?"

"Gia đình của Hạ Lệ." lão nói. "Họ đã báo thù."

Võ Nhi biến sắc. "Báo thù?"

"Hắn đã gia nhập Tây Sơn Phái." sư phụ nói. "Và bọn họ đang tiến về Thập Tam Phiêu."

Võ Nhi đứng dậy, ánh mắt lạnh như băng. "Vậy ta sẽ tiêu diệt bọn họ."

"Ngươi không thể." sư phụ lắc đầu. "Họ có mười ngàn quân. Và ngươi chỉ có một mình."

Võ Nhi cười - một tiếng cười đầy lạnh lẽo. "Một mình? Không."

"Sư phụ." nàng quỳ xuống. "Con muốn mang toàn bộ Thập Tam Phiêu đến đây."

Lão nhìn nàng, ánh mắt đầy tự hào. "Được. Đi đi."

Võ Nhi đứng dậy, quay lưng với sư phụ. "Sư phụ."

"Gì?"

"Cảm ơn sư phụ." nàng nói, giọng nhẹ nhàng hơn bao giờ hết. "Vì đã dạy con."

Lão mỉm cười. "Đi đi. Và nhớ - Võ Đạo không phải để giết người. Mà để bảo vệ những gì ngươi yêu thương."

Võ Nhi gật đầu. "Con nhớ."

Và nàng biến mất trong bóng đêm.

Mang theo ý chí của một Võ Đạo Tiên.

Và một lời thề sẽ trả thù.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

Bình luận

Đánh giá (0/5):
⚠️ Không chèn link trong bình luận
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc