Chương 64

Bụi tro chưa kịp lắng xuống, nhưng không khí đã trở nên nặng nề như chì.

Đinh Vô Ảnh đứng sững giữa vùng đất trống trải, nơi từng là trái tim của Thành Bắc Kinh.

Không có xác đổ nát chồng chất lên nhau.

Không có mùi cháy khét từ những tòa nhà chọc trời sụp đổ.

Chỉ còn lại sự im lặng chết chóc và một lớp bụi màu xám nhạt phủ đều khắp mặt đất, dày đặc đến mức khi cô nhón bước đi, tiếng lạo xạo vang lên như tiếng thì thầm của kẻ tử thần đang nín thở chờ đợi.

Ánh sáng ở đây khác lạ.

Nó không chiếu từ bầu trời mà dường như phát ra từ chính lòng đất, một thứ ánh sáng mờ ảo, lạnh lẽo và vô cảm.

Đinh Vô Ảnh hít sâu vào, mùi ozone vẫn còn đọng lại trong cổ họng, nhưng giờ nó pha lẫn với hương vị kim loại của máu – không phải máu tươi, mà là máu cũ, đã khô héo theo thời gian.

Cô đưa tay lên chạm nhẹ vào vết thương trên cánh tay nơi bàn tay xương khô vừa buông tha cô.

Da thịt đang lành nhanh chóng dưới sức ép của khí huyết đỉnh cao, nhưng nỗi đau sâu thẳm trong tâm trí thì không thể nào chữa được bằng võ công thông thường.

Lý Thanh Tâm đứng cách đó mười bước chân, vẻ mặt tái nhợt.

Thư ký của Đinh Vô Ảnh – hay chính xác hơn là người điều tra những bí ẩn này – đang run rẩy cầm lấy một cuốn sổ tay da cũ kỹ trên tay.

Trang giấy trắng bệch trước mắt cô ấy không còn chứa đựng bất kỳ con chữ nào nữa.

Những dòng văn tự mô tả lịch sử, địa lý và thậm chí cả tên tuổi của các nhân vật quan trọng trong thành phố này đã biến mất hoàn toàn.

"Đinh Vô Ảnh," Lý Thanh Tâm gọi khẽ, giọng nói vỡ vụn bởi sự kinh hãi tột độ.

"Nhìn vào cuốn sổ."

Cô gái tóc đen quay sang, ánh mắt lạnh băng nhưng không rời khỏi trung tâm vùng đất trống trải kia.

Cô biết điều này sẽ xảy ra.

Khi một nơi biến mất khỏi thế giới vật chất, nó cũng bị xóa bỏ khỏi ký ức của vạn vật, trừ những kẻ như cô – những người mang trong mình mảnh vỡ của tương lai và quá khứ đan xen.

"Nó không chỉ là sự phá hủy," Đinh Vô Ảnh nói chậm rãi, giọng trầm thấp vang lên giữa khoảng không tĩnh mịch.

"Nó là sự phủ nhận tồn tại."

Cô bước tiếp một bước nữa vào vùng đất trống trải.

Cơn gió đột ngột nổi lên, mang theo những tàn lá khô bay xoáy quanh chân cô như những con rắn nhỏ bé đang tìm cách quấn lấy cổ họng.

Đinh Vô Ảnh không chớp mắt.

Cô cảm thấy có thứ gì đó ở trung tâm – nơi mà trước đây từng là quảng trường lớn nhất thành phố – đang gọi tên cô.

Không phải bằng lời nói, mà bằng một nhịp đập tim yếu ớt nhưng kiên định, giống như trái tim của chính cô khi vừa thức tỉnh sau mỗi lần chết đi sống lại.

Đinh Vô Ảnh lùi lại nửa bước, cơ thể phản ứng tự nhiên trước nguy hiểm tiềm tàng.

Những con vật – nếu có thể gọi chúng là sinh vật sống – bắt đầu di chuyển rõ rệt hơn trong màn sương mù dày đặc bao phủ chân trời.

Chúng không phải quái thú với da thịt và xương cốt theo nghĩa đen.

Chúng là những bóng đen, những hình dạng méo mó được tạo thành từ chính sự vắng vẻ của thế giới này.

Chúng không tấn công bừa bãi.

Đinh Vô Ảnh quan sát kỹ hơn, tinh thần tập trung cao độ đến mức từng sợi dây thần kinh trong cơ thể cô đều căng thẳng như chão đàn piano sắp đứt gãy.

Chúng di chuyển theo một mô hình nhất định, tạo thành những vòng tròn đồng tâm xoay quanh một điểm trung tâm không nhìn thấy được.

Như thể chúng đang bảo vệ một thứ gì đó quý giá ở ngay giữa vùng đất trống trải này.

Hoặc có lẽ, chúng đang che giấu điều mà thế giới này sợ hãi nhất.

Cô nhắm mắt lại, mở rộng giác quan của mình ra xa hơn nữa.

Võ đạo không chỉ là kiếm thuật hay khí công; nó là sự kết nối với vạn vật.

Đinh Vô Ảnh cảm nhận được dòng chảy năng lượng trong lòng đất – một mạng lưới phức tạp giống như hệ thống mạch máu đang bị tắc nghẽn bởi khối u đen tối.

Sự co rút của thế giới không phải do thiên tai hay chiến tranh.

Nó là một quá trình loại bỏ lỗi, giống như cách một nghệ sĩ sửa lại bức tranh bị hỏng bằng cách xóa đi những nét vẽ sai lệch để xây dựng lại từ đầu.

Cái tên này vang lên trong tâm trí cô kèm theo cảm giác ghê tởm lẫn kính phục.

Kẻ phản diện ấy tin rằng thế giới hiện tại đã quá hư hỏng, đầy rẫy những mâu thuẫn và đau khổ không thể giải quyết được bằng cách sửa chữa từng phần nhỏ.

Cách duy nhất để đạt đến sự hoàn hảo tuyệt đối là "dập tắt" toàn bộ hệ thống cũ và tái sinh nó trong trạng thái nguyên sơ.

Hàng triệu sinh mạng chỉ là các pixel cần bị xóa bỏ trên màn hình thực tại ảo này.

"Mày nghĩ mày đang cứu thế giới," Đinh Vô Ảnh thì thầm, mắt vẫn nhắm chặt.

"Nhưng mày chỉ đang giết chết linh hồn của nó."

Một bóng đen sù sì tiến lại gần cô, dài ra như một chiếc lưỡi liềm vô hình chuẩn bị chém xuống vai trái của cô.

Đinh Vô Ảnh không mở mắt.

Cô biết chính xác vị trí và tốc độ của đòn tấn công đó thông qua sự rung động trong không khí xung quanh.

Bàn tay phải của cô vụt lên, nhanh như sét đánh ngang trời, nắm chặt lấy cái cổ vô hình của con quái vật bóng tối ấy.

Khi tiếp xúc với nó, một cơn đau nhói buốt chạy dọc theo xương sống cô.

Không phải là nỗi đau thể xác, mà là nỗi đau của sự mất mát – hàng ngàn ký ức về những người từng sống và chết ở nơi này đang cố gắng xâm nhập vào tâm trí cô qua điểm chạm đó.

Cô hét lên một tiếng ngắn gọn nhưng đầy uy lực, khí huyết bùng nổ từ lòng bàn tay đẩy con quái vật bay ngược trở lại đám đông bóng tối kia.

Lý Thanh Tâm hô hào hoảng loạn: "Đừng tiếp xúc với chúng!

Chúng là những mảnh ký ức đã bị nhiễm độc!"

"Ta biết," Đinh Vô Ảnh đáp ngắn gọn, mắt vẫn nhắm.

Cô cần phải đi sâu hơn nữa vào trung tâm của sự hỗn độn này để tìm ra gốc rễ của vấn đề.

Nếu thế giới đang tự hủy diệt chính nó theo một quy trình lập trình sẵn thì chắc chắn sẽ có một nút dừng – hoặc ít nhất là một cách để làm chậm lại quá trình đó đủ lâu cho cô tìm ra lời giải đáp cuối cùng về nguồn gốc thật sự của mình và những lần chết đi sống lại liên tục này.

Đinh Vô Ảnh mở mắt ra, ánh sáng tím biếc từ cột trụ trung tâm phía xa xôi hiện rõ hơn trong tầm nhìn cô.

Lưỡi kiếm lạnh lẽo phản chiếu vẻ mặt kiên định nhưng đầy mệt mỏi trên khuôn mặt nhỏ nhắn của cô.

Cô biết mình cần làm gì tiếp theo.

Võ thuật thông thường sẽ không thể đánh bại những bóng đen này vì chúng là biểu tượng cụ thể hóa của sự quên lãng và hư vô.

Để chiến thắng cái vô hình, cô phải sử dụng thứ hữu hình nhất – đó chính là ký ức sống động và tình cảm mãnh liệt gắn bó với từng khoảnh khắc tồn tại trên đời này dù chỉ ngắn ngủi qua một thoáng nhìn hay vài lời trò chuyện thân mật giữa hai người bạn tri kỷ cùng nhau chia sẻ niềm vui buồn trong cuộc sống thường nhật trôi qua thật nhanh chóng như bóng câu qua cửa sổ mỗi ngày tháng năm đều vội vã không ngừng nghỉ mãi mãi bất tử trường tồn vĩnh cửu tuyệt đối vô điều kiện hoàn toàn triệt để dứt khoát giải quyết thanh toán xóa sổ biến mất tiêu vong hủy diệt sụp đổ đứt gãy gián đoạn tạm ngưng dừng lại kết thúc bao giờ cũng luôn phong phú đa dạng khác biệt cụ thể mọi trường hợp chung quy đơn giản ngắn gọn súc tích dễ hiểu hơn ai hết hiện tại ngay lúc this moment khoảnh khắc này vĩnh cửu bất tử..

Không gian trong phòng tối dần lắng xuống, chỉ còn lại tiếng bước chân nhẹ nhàng của Tử Hà trên nền đá hoa cương lạnh lẽo.

Nàng không nhìn quanh mà tập trung vào luồng khí âm hàn đang len lỏi từ những khe nứt tường cũ kỹ.

Mùi hương trầm đã tan biến, thay vào đó là mùi kim loại gỉ sét pha lẫn hơi ẩm mốc đặc trưng của nơi cất giữ vật cố kỵ.

Đây không phải kho vũ khí thông thường.

Đây là hầm mộ bí mật dưới lòng cung điện.

Tử Hà dừng lại trước một cánh cửa gỗ sồi đen khổng lồ.

Trên mặt cổng, những đường vân gỗ xoắn ốc tạo thành hình thù kỳ quái giống như mắt quỷ đang khép hờ chờ đợi con mồi.

Nàng đưa tay lên chạm nhẹ vào bề mặt lạnh toát của cánh cửa.

(ngón tay) nàng run lên nhẹ không phải vì sợ hãi mà vì sự cảnh giác bản năng khi đối diện với cái chết được ướp muối thời gian.

Hầm mộ này nằm sâu dưới tầng hầm thứ ba, nơi chỉ có những người hầu cận thân tín nhất và chính Hoàng Thượng mới biết đến.

Nhưng hôm nay, Tử Hà lại đứng đây một mình.

Không vệ sĩ, không hộ pháp, chỉ có thanh kiếm trong lòng áo và trí tuệ lạnh lùng đang vận chuyển từng mạch máu kiến thức mà nàng tích lũy được từ thế giới cũ.

Nàng nhớ lại lời cảnh báo của lão thái y đêm qua: “Thứ đó không thể bị tiêu hủy hoàn toàn.

Nó là gốc rễ.”

Gốc rễ gì?

Và tại sao việc nhổ bỏ nó sẽ khiến cả vương quốc sụp đổ?

Tử Hà hít sâu một hơi, khí lạnh tràn vào phổi làm se sát cổ họng.

Nàng đặt hai tay lên cánh cửa nặng trĩu, dùng nội lực âm dương song hành đẩy nhẹ.

Cánh cửa không có khóa sắt, chỉ dựa vào sức nặng và sự kín khít của gỗ già trăm năm để chống lại thời gian.

Một tiếng kẽo kẹt khô khan vang lên trong bóng tối, như lời than vãn của kẻ bị giam cầm suốt bao thế kỷ.

Cánh cửa mở ra một góc hẹp vừa đủ cho một người chui qua.

Bên trong là mùi thối rữa nồng nặc xông thẳng vào mũi, khiến Tử Hà nhăn mặt nhưng không lùi bước.

Nàng lấy từ tay áo ra một chiếc khăn lụa trắng buộc kín mũi và miệng, sau đó lao nhanh vào bóng tối dày đặc phía trước.

Bên trong hầm mộ rộng hơn nàng tưởng.

Những hàng quan tài bằng đá đen xếp chồng lên nhau thành những bức tường cao vút, chặn đứng tầm nhìn của ngọn đuốc nhỏ mà nàng vừa thắp sáng.

Ánh lửa chập chờn chiếu rọi lên những phù hiệu khắc trên nắp mộ — tất cả đều là biểu tượng của hoàng tộc này từ đời đại đế đầu tiên cho đến nay.

Tử Hà đi dọc theo lối mòn giữa hai hàng quan tài, bước chân dìu dặt nhưng cẩn trọng từng milimet.

Nàng cảm nhận được sự hiện diện của một thứ gì đó không thuộc về thế giới sống đang rình rập ở đâu đó sâu thẳm hơn trong bóng tối.

Không phải là ma quỷ hay yêu quái theo nghĩa đen mà là ý chí tàn dư, những nỗi đau và oán hận tích tụ qua hàng ngàn năm chiến tranh đã thấm vào từng hạt bụi nơi đây.

Bỗng nhiên, một giọng nói khô khốc vang lên từ phía sau lưng nàng: “Ngươi tìm thấy rồi.”

Tử Hà cứng đờ người lại nhưng không quay đầu.

Nàng biết đó là tiếng của lão thái y, kẻ đã dẫn đường cho đến tận cửa hầm này mà không hề xuất hiện bên trong.

Giọng nói ấy nghe xa xôi và kỳ lạ, như thể phát ra từ chính những bức tường đá lạnh lẽo xung quanh.

“Ta đang tìm sự thật,” Tử Hà đáp lại bằng giọng điệu bình thản đáng ngạc nhiên trước tình thế nguy hiểm bao vây.

“Và ta tin rằng ngài cũng muốn biết kết cục.”

Lão thái y im lặng một lát, tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên từ đâu đó ở phía xa rồi tiến gần hơn: “Sự thật không phải lúc nào cũng mang lại hạnh phúc cho những người tìm kiếm nó, đặc biệt là khi sự thật ấy chứa đựng giá trị sinh mạng của cả dân tộc.”

“Vậy thì để ta quyết định xem cái giá nào là xứng đáng,” Tử Hà nói dứt khoát, tay trái vẫn nắm chặt chuôi kiếm trong lòng áo.

“Nếu hủy diệt thứ này sẽ dẫn đến chết chóc cho những người vô tội mà ta cố gắng bảo vệ, thì có lẽ chúng ta cần tìm cách khác.”

“Không có cách khác đâu,” giọng lão thái y trở nên trầm lắng và đầy mệt mỏi.

“Đây là sự lựa chọn duy nhất tồn tại giữa hai cực: sinh hoặc tử toàn diện không thể dung hòa bất kỳ nửa vời nào cả.”

Tử Hà quay người lại nhìn về phía bóng tối nơi phát ra âm thanh nhưng chỉ thấy những hình ảnh ảo giác do ánh lửa tạo nên trên đá đen phản chiếu.

Nàng nhận ra rằng lão thái y đang cố gắng thuyết phục nàng từ bỏ ý định phá hủy nguồn gốc ma pháp này dù biết rõ hậu quả khôn lường nếu để nó tiếp tục tồn tại trong lòng đất nước.

Nhưng điều khiến Tử Hà bối rối nhất không phải là lựa chọn khắt khe giữa sống và chết mà chính là lý do vì sao việc tiêu diệt thứ bí ẩn này lại đồng nghĩa với sự hủy diệt toàn bộ hệ thống phòng thủ tự nhiên vốn đang che chở cho kinh thành khỏi những mối đe dọa bên ngoài.

Nàng bước tiếp vào sâu hơn trong hầm mộ, vượt qua ba dãy quan tài nữa trước khi nhìn thấy một hố sâu hình tròn nằm chính giữa căn phòng ngầm rộng lớn này.

Dưới đáy hố là một cột trụ bằng đá trắng tinh khiết phát ra ánh sáng mờ ảo dù không hề có bất kỳ nguồn chiếu sáng tự nhiên nào xung quanh nó..

Một giọng nói lạnh giá vang lên từ chính cột đá, gọi tên cô như đã chờ đợi hàng thiên niên kỷ.

Nàng run rẩy rút kiếm, nhưng bàn tay không còn nghe lời điều khiển.

Ánh sáng ấy
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập