Chương 62

Không khí tại đây dày đặc đến mức nghẹt thở.

Mùi ozone chát chúa hòa lẫn với mùi tro bụi kim loại còn sót lại từ trận chiến trước, tạo nên một hương vị của sự tan vỡ và tái sinh hỗn loạn.

Đinh Vô Ảnh đứng im lặng giữa lòng khu vực vừa mới bị "co rút".

Những tòa nhà cao tầng của thành phố Long Uy giờ chỉ là những đống đổ nát xám xịt, nhưng ngay bên cạnh đó, những bức tường đá cổ kính lại hiện ra rõ rệt dưới ánh sáng tím biếc kỳ lạ.

Cô đưa tay chạm vào một phiến đá lạnh lẽo.

Bàn tay cô run nhẹ, không phải vì sợ hãi mà vì cảm giác nhận biết được sự bất thường của thế giới này.

Đây không phải là hư ảnh.

Đây cũng không hoàn toàn là thực tại.

Nó giống như hai lớp da thịt bị lột ra khỏi cơ thể, lộ ra những mạch máu và gân cốt bên dưới đang rỉ máu năng lượng nguyên thủy.

Đinh Vô Ảnh hít sâu một hơi dài, cố gắng lắng nghe nhịp đập của trái tim mình giữa sự tĩnh lặng đáng sợ này.

Cô cần tỉnh táo.

Sự hoảng loạn sẽ giết chết cô nhanh hơn bất kỳ con quái vật nào trong vùng hoang vu không tên gọi này.

Bước chân cô tiến về phía trước, mỗi bước đều in hằn lên lớp đất sét bị xé toạc.

Trước mặt cô là một lối đi hẹp, dẫn vào sâu thẳm những tàn tích đó.

Không có dấu vết của sự sống, chỉ có tiếng gió rít nhẹ như lời thì thầm đầy ma mị.

Đinh Vô Ảnh rút kiếm ra khỏi vỏ, lưỡi kiếm phản chiếu ánh sáng tím mờ ảo.

Cô không biết phía trước là gì, nhưng trực giác mách bảo cô rằng bí mật về sự co rút này nằm ngay ở trung tâm của vùng đất chết chóc này.

Gã đàn ông mặt sẹo xuất hiện từ bóng tối, bước đi nhẹ nhàng như một con thú săn mồi đang chờ thời cơ.

Hắn không tấn công ngay lập tức.

Thay vào đó, hắn dừng lại cách Đinh Vô Ảnh mười bước chân, ánh mắt lạnh lẽo quan sát cô với vẻ tò mò đầy dềnh dàng của kẻ đã nắm giữ sự thật trong tay.

Hắn rút ra từ lòng áo choàng một cuộn giấy cổ.

Bề mặt cuộn giấy bị cháy xém ở góc cạnh, mùi khét vẫn còn vương vấn dù có thể nó đã cũ hàng trăm năm.

Đinh Vô Ảnh nheo mắt, khí thế phòng thủ của cô không hề giảm sút.

Lưỡi kiếm của cô hướng thẳng về phía ngực gã đàn ông kia, sẵn sàng chém xuống bất cứ lúc nào nếu hắn có ý định xấu.

Gã đàn ông phác thảo vài đường nét trên mặt đất bằng đầu ngón tay cái, những đường kẻ sâu hoắm cắt ngang qua lớp bụi tro.

Đinh Vô Ảnh nghiêng đầu, nhận ra ngay lập tức đó là bản đồ của Thành Bắc – nơi từng là trung tâm thương mại sầm uất nhất trước khi biến mất vào hư không.

Nhưng các đường đi lại bị xoắn vặn theo một quy luật kỳ lạ, giống như những chiếc rễ cây đang ăn sâu xuống lòng đất để hút lấy sinh khí.

"Ngươi nghĩ ngươi tìm được lối thoát?" Gã đàn ông nói, giọng điệu trầm thấp vang vọng trong đêm tối tĩnh mịch.

"Thế giới này không có lối ra, Đinh Vô Ảnh.

Chỉ có sự sụp đổ và tái tạo."

Cô một tiếng lạnh lùng.

"Ta không cần lối ra của kẻ yếu đuối.

Ta tìm nguyên nhân để chấm dứt nó."

Hắn cười nhạt, nụ cười đầy mỉa mai nhưng lại ẩn chứa sự tôn trọng ngầm đối với bản lĩnh phi thường của Đinh Vô Ảnh đang thể hiện rõ ràng trước mắt mọi người chứng kiến tận mắt cảnh tượng này sao cho thỏa mãn trí tò mò vốn có của con người chúng ta vậy chứ?

"Nguyên nhân?" Hắn nhấc cuộn giấy lên, ném nó vào giữa không trung.

Cuộn giấy tự bốc cháy thành một đốm lửa xanh lét, soi rọi rõ hơn những đường vân trên mặt đất mà hắn vừa vẽ.

Đinh Vô Ảnh nhìn chăm chú vào đốm lửa đó.

Cô nhận ra rằng các con đường trong bản đồ kia không dẫn đến bất kỳ đâu cả.

Chúng chỉ quay vòng quanh một điểm trung tâm – nơi chính xác là vị trí cô đang đứng lúc này.

Một vòng tròn tử thần được thiết kế cẩn thận, nhằm bẫy những ai đủ mạnh để bước vào đây.

"Thành phố không biến mất," Đinh Vô Ảnh nói chậm rãi, từng từ ngữ đều nặng trĩu như chì rơi xuống đất lạnh.

"Chúng bị nhai nát và nuốt chửng bởi thứ gì đó dưới lòng đất."

Gã đàn ông mặt sẹo gật đầu nhẹ, ánh mắt hắn trở nên nghiêm túc hơn.

"Chính xác.

Và ngươi đang đứng trên chiếc răng nanh của nó."

Đất đá xung quanh đột ngột rung chuyển dữ dội.

Những sợi rễ đen kịt, dính đầy bùn nhơ và máu tươi bắt trồi lên từ các khe nứt dưới chân Đinh Vô Ảnh.

Chúng không phải là thực vật thông thường mà là những sinh thể năng lượng bị thối rữa đang khao khát sự sống của cô.

Vô Ảnh cố gắng (thoát ra) theo cách thông thường, nhưng càng kháng cự, những sợi rễ ấy lại quấn chặt hơn vào cổ chân và tay cô.

Chúng lạnh như băng, hút lấy khí huyết trong cơ thể cô từng chút một.

Cô cảm thấy sức lực đang bị rút cạn nhanh chóng, giống như đứng trên bờ vực thẳm mà không có dây an toàn nào để bám víu.

Thay vì tiếp tục chống cự vô nghĩa, Đinh Vô Ảnh quyết định thay đổi chiến thuật.

Cô thả lỏng các cơ bắp, chủ động hạ thấp trọng tâm cơ thể xuống thấp nhất có thể.

Những sợi rễ tưởng chừng đã kiểm soát được cô, liền kéo mạnh khiến người cô ngã chúi về phía trước.

Khi lưng cô chạm đất lạnh giá, cô không hề tỏ ra đau đớn hay hoảng loạn.

Ngược lại, đôi mắt cô mở to hơn bao giờ hết, tràn đầy sự tập trung tuyệt đối.

Cô đẩy mạnh khí huyết còn sót lại trong kinh mạch vào lòng bàn tay phải, rồi ấn chặt xuống bề mặt đất nơi những sợi rễ đang tụ họp dày đặc nhất.

"Võ đạo chiết tận," cô lẩm bẩm nhỏ nhẹ, đọc thành tiếng câu (khẩu quyết) mà cô đã học được từ ký ức mờ nhạt của chính mình trong một kiếp trước nào đó.

Ánh sáng vàng rực bùng lên từ lòng bàn tay cô, lan tỏa ra xung quanh như những gợn sóng trên mặt hồ phẳng lặng.

Thay vì phá hủy những sợi rễ kia, ánh sáng này thẩm thấu vào chúng, đi ngược lại dòng chảy năng lượng đang hút lấy sinh lực của cô.

Đinh Vô Ảnh cảm nhận được sự kết nối giữa mình và vùng đất chết chóc này.

Cô "thấy" được cấu trúc bên dưới – một mạng lưới khổng lồ các ống dẫn năng lượng bị tắc nghẽn bởi những ký ức đau khổ và nỗi sợ hãi tích tụ qua hàng ngàn năm.

Gã đàn ông mặt sẹo lùi lại , vẻ mặt hắn đầy kinh ngạc lẫn dè chừng.

Hắn chưa từng thấy ai dám dùng phương pháp tự hủy như vậy để đối đầu với lực lượng của Vùng Hoang Vu.

Đinh Vô Ảnh không chiến đấu bằng sức mạnh vật lý nữa.

Cô đang giải mã cấu trúc thực tại bằng cách hòa mình vào nó, chấp nhận đau đớn và sự xé toạc nội tạng vì áp lực năng lượng quá lớn.

Mồ hôi trán cô rơi xuống đất, bốc hơi ngay lập tức dưới nhiệt độ cao của ánh sáng vàng.

Cơ thể cô run lên bần bật, nhưng ý chí thì kiên định hơn bao giờ hết.

Cô không muốn thoát ra.

Cô muốn hiểu rõ thứ gì đang ăn mòn thế giới này từ bên trong.

Và lúc này đây, những ký ức bị chôn vùi dưới lớp đất đá đang bắt đầu hé lộ chân tướng tàn khốc mà Lạc Hồn và Hội Thanh Tẩy đã cố gắng che giấu suốt bao đời nay.

Thay vì một cuộc chiến giữa Vô Ảnh và Hội Thanh Tẩy hay bất kỳ sinh thể quái dị nào, một vết nứt khổng lồ mở ra trên mặt đất, ngay giữa vòng tròn năng lượng mà Vô Ảnh vừa tạo ra.

Tiếng kêu xé toạc của đá núi vang lên như lời than khóc của ngàn vạn linh hồn bị giam cầm.

Từ trong vết nứt sâu thẳm ấy, một cột ánh sáng trắng xóa bắn thẳng lên trời, xuyên qua lớp mây dày đặc che phủ bầu trời hoang vu.

Ánh sáng đó không mang theo nhiệt độ hay sự hủy diệt, mà lại phát ra một loại âm thanh kỳ lạ – giống như tiếng chuông đồng cổ vang vọng trong thiền viện giữa đêm khuya tĩnh mịch.

Đinh Vô Ảnh bị lực hút mạnh mẽ kéo xuống sâu hơn nữa, nhưng cô không hề sợ hãi.

Cô rơi vào khoảng trống giữa hai thế giới.

Ở đây, thời giandường như (như thể) ngừng chảy.

Những hình ảnh ảo ảnh bắt đầu hiện ra xung quanh cô – những khuôn mặt của người dân Thành Bắc trước khi họ biến mất, đang sống cuộc đời bình thường của mình: ăn cơm, cười nói, làm việc.

rồi đột ngột tan vỡ thành bụi tro dưới mắt cô.

Cô nhận ra rằng sự "co rút" không phải là một thảm họa tự nhiên hay phép thuật hủy diệt đơn thuần.

Đó là một cơ chế phòng vệ của thế giới này đang cố gắng loại bỏ những yếu tố gây bất ổn – con người với tham vọng và nỗi sợ hãi quá lớn đã làm rối loạn dòng chảy năng lượng nguyên thủy.

Lạc Hồn muốn mở 'Cổng Sự Thật' để tái sinh hoàn hảo, nhưng Đinh Vô Ảnh hiểu ra sự thật đáng kinh hoàng hơn: Cổng đó không dẫn đến một thế giới mới.

Nó là nơi xả thải những ký ức và cảm xúc tiêu cực của cả một dân tộc, biến chúng thành nhiên liệu cho vòng tuần hoàn hủy diệt này.

Những người thân mất tích mà Lý Thanh Tâm đang tìm kiếm, cũng như chính bản thân Đinh Vô Ảnh trong quá khứ – tất cả đều đã trở thành phần bón dưỡng cho hệ thống phòng thủ điên rồ này.

Ánh sáng trắng xóa bao bọc lấy cơ thể cô, xé toạc đi lớp vỏ bọc giả tạo của hiện thực.

Cô thấy rõ những sợi dây vô hình kết nối giữa các thành phố biến mất và vùng hoang vu này.

Chúng không hề ngẫu nhiên.

Chúng được sắp xếp theo một kiểu dáng cụ thể – giống như con dấu phong ấn mà chính Lạc Hồn đang cố gắng phá vỡ để giải phóng thứ gì đó từ bên trong lòng đất.

Đinh Vô Ảnh nhận ra rằng mình đã sai lầm khi nghĩ rằng chỉ cần tiêu diệt kẻ thù là có thể cứu thế giới.

Bây giờ, cô phải đối mặt với một lựa chọn tàn khốc hơn: liệu có nên tiếp tục tồn tại như một phần của vòng xoáy này để hiểu rõ cội nguồn sức mạnh của chính mình hay phá vỡ hoàn toàn cấu trúc đó và chấp nhận nguy cơ hủy diệt tất cả?

Vô Ảnh đứng trước ranh giới của vết nứt ánh sáng.

Gió thổi mạnh hơn, cuốn theo những cánh hoa trắng bay lên trời – loại hoa không thuộc về bất kỳ giống loài nào trên thế giới thực tại này mà chỉ tồn tại trong ký ức tập thể của nhân loại.

Cô nhìn xuống bàn tay mình, những vết sẹo từ trận chiến trước đang mờ dần, thay vào đó là những đường vân sáng lấp lánh như kim tuyến hòa quyện vào da thịt cô.

Cảm giác lạnh lẽo xâm chiếm toàn bộ cơ thể, nhưng trái tim cô lại đập mạnh hơn bao giờ hết.

Cô đã chạm đến biên giới của sự thật, và cái giá phải trả cho bước chân này không chỉ là mạng sống mà còn là những niềm tin cũ kỹ về công lý và trật tự thế gian.

Đinh Vô Ảnh nhắm mắt lại một giây ngắn ngủi để thu thập cảm nhận cuối cùng trước khi thực tại sụp đổ hoàn toàn xung quanh cô.

Khi mở mắt ra, hình ảnh của gã đàn ông mặt sẹo đã biến mất.

Thay vào đó là bóng dáng mờ ảo của Lý Thanh Tâm đang đứng ở phía bên kia ranh giới ánh sáng, khuôn mặt đầy nước mắt và tuyệt vọng nhưng vẫn cố gắng giơ tay về phía Đinh Vô Ảnh như muốn cầu cứu hay cảnh báo điều gì đó kinh hoàng.

"Đừng bước qua!" Tiếng hét của Lý Thanh Tâm vang lên chói tai, xuyên thấu lớp màn năng lượng dày đặc.

"Nếu ngươi làm vậy, mọi thứ sẽ trở lại điểm xuất phát!

Ngươi sẽ quên tất cả chúng ta!"

Đinh Vô Ảnh mỉm cười một nụ cười buồn bã nhưng kiên định.

Cô biết rằng mình không thể quay đầu nữa.

Những mảnh ký ức tương lai đang gọi tên cô từ phía sau bức tường ánh sáng kia, mời gọi cô bước vào để hoàn thành sứ mệnh mà chính cô đã đặt ra cho bản thân trong vô số kiếp sống trước đó.

Cô nâng bàn tay có những đường vân sáng lên, chạm nhẹ vào lớp màng ngăn cách hai thế giới.

Màng năng lượng vỡ tan như thủy tinh dưới sức ép của khí huyết đỉnh cao.

Và ngay khoảnh khắc chân cô vượt qua ranh giới đó, một tiếng chuông lớn vang lên khắp vùng hoang vu, báo hiệu sự kết thúc của một chu kỳ và khởi đầu cho thảm họa mới mà không ai trong số họ có thể lường trước được hậu quả tàn khốc đến nhường nào.

Từ tàn tích của những linh khí vỡ vụn, một bàn tay xương khô vươn ra, nắm chặt cổ chân cô.

Cô rít lên, cố gồng sức mạnh cuối cùng để dứt ra khỏi sự cầm cố chết chóc.

Nhưng chiếc
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập