Chương 56

Bầu trời trên vùng hoang địa "Vô Danh" không còn màu xanh, cũng chẳng xám xịt như những nơi khác.

Nó mang một sắc trắng nhợt nhạt, giống như giấy cổ bị tẩy rửa bởi axit thời gian.

Đinh Vô Ảnh đứng giữa lòng sự trống rỗng ấy, đôi chân trần chạm xuống mặt đất lạnh lẽo.

Bề mặt dưới chân cô không phải là đá hay bùn, mà là một lớp vật chất mỏng manh, phát ra âm thanh rè rè nhẹ khi mỗi bước đi được thực hiện.

Không có xác người.

Không có mảnh vỡ của những tòa nhà chọc trời từng sừng sững.

Chỉ có sự im lặng.

Một loại im lặng nặng nề đến mức nó dường như đang ép vào màng nhĩ cô, đe dọa sẽ xé toạc chúng nếu không chịu đựng nổi áp lực tĩnh mịch này.

Lý Thanh Tâm đứng sau lưng Đinh Vô Ảnh khoảng năm bước chân.

Nữ thư ký nắm chặt lấy cây bút ghi chép trong tay, knuckles trắng bệch vì sức siết mạnh.

Ánh mắt cô quét qua khung cảnh xung quanh với vẻ nghi ngại sâu sắc.

Cô không tin vào những gì mình thấy, hoặc đúng hơn là cô sợ hãi điều mà trí não của con người thường cố gắng giải thích cho sự vô lý này.

"Không có dấu vết," Lý Thanh Tâm nói, giọng điệu khô khan nhưng mang theo một run rẩy khó nhận ra ở cuối câu.

"Không có xương cốt.

Không có máu.

Ngay cả ký ức về nơi này cũng đang bị xóa sổ từng mảnh." Đinh Vô Ảnh không đáp lại ngay lập tức.

Cô đưa tay lên, chạm vào không khí trước mặt.

(ngón tay) cô rung động nhẹ khi tiếp xúc với lớp màng vô hình bao phủ khu vực trung tâm của thành phố cũ.

Cảm giác ấy giống như đang chạm vào bề mặt nước đóng băng, lạnh buốt và sắc bén.

"Ký ức không tự biến mất," Đinh Vô Ảnh nói chậm rãi, giọng điệu trầm thấp vang lên trong khoảng trống chết chóc.

"Nó bị ăn mòn.

Có thứ gì đó ở đây đã tiêu thụ chúng." Lý Thanh Tâm nhíu mày, ánh mắt sắc lạnh nhìn về phía trước.

"Nếu thế thì 'Cổng Sự Thật' không phải là lối ra.

Nó là cái miệng của con quái vật." Đinh Vô Ảnh quay đầu lại, nhìn thẳng vào đôi mắt đầy lo âu của người phụ nữ bên cạnh cô.

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, một sự đồng cảm hiếm hoi nảy sinh giữa hai kẻ thù tiềm năng này.

Cả hai đều biết rằng họ đang bước vào vùng cấm địa mà ngay cả những cao thủ võ đạo cũng phải e dè tránh né.

"Có lẽ vậy," Đinh Vô Ảnh đáp lại, ánh mắt cô trở nên sắc lạnh hơn bao giờ hết.

"Nhưng chúng ta không có lựa chọn nào khác." Cô bắt đầu di chuyển về phía trung tâm của vùng hoang địa.

Mỗi bước chân đều được tính toán chính xác để phân tán trọng lượng, tránh làm vỡ lớp màng mỏng manh dưới đáy.

Lý Thanh Tâm vội vã chạy theo, cố gắng giữ khoảng cách an toàn nhưng vẫn đủ gần để hỗ trợ nếu cần thiết.

Cơn gió thổi qua mang theo mùi ozone nồng nặc, kèm theo một hương vị kim loại lạ lùng khiến cổ họng Đinh Vô Ảnh cảm thấy đắng chát.

Từ phía chân trời xa thẳm, những bóng đen bắt đầu xuất hiện.

Chúng không di chuyển như sinh vật sống, cũng không bay lượn như ma (bóng ma).

Chúng trôi dạt về phía họ với một sự chậm rãi đáng sợ, giống như mực bị hòa tan trong nước đang lan tỏa dần ra (xung quanh).

Đinh Vô Ảnh dừng bước lại.

Cơ thể cô căng cứng ở mức tối đa, giác quan của cô mở rộng để thu thập mọi thông tin có thể từ môi trường xung quanh.

Những bóng đen đó không phát ra bất kỳ năng lượng nào mà cô quen thuộc.

Không phải nội lực, không phải pháp thuật, và cũng không phải là kỹ xảo ảo ảnh thông thường.

"Dư Âm," Lý Thanh Tâm thì thầm, tên gọi này thoát khỏi đôi môi cô với sự kinh hãi rõ rệt.

"Những tàn dư ý thức của những người đã mất đi quê hương." Đinh Vô Ảnh gật đầu nhẹ.

Cô nhớ lại những ghi chép cổ xưa mà mình đã đọc được trong thư viện cấm địa của cung đình.

Dư Âm không phải là linh hồn, cũng không phải là quỷ dữ.

Chúng là sự kết tụ của nỗi đau và ký ức chưa được giải tỏa trước khi thực tại sụp đổ.

Khi một thành phố biến mất, những cảm xúc mãnh liệt nhất của cư dân nơi đó sẽ bị mắc kẹt lại trong vết nứt không gian, tạo nên những thực thể này.

Chúng tiến gần hơn.

Đinh Vô Ảnh có thể thấy rõ hình dạng của chúng lúc này.

Đó là những bóng người mờ ảo, tay chân cong queo theo cách phi tự nhiên, miệng há rộng nhưng không phát ra bất kỳ âm thanh nào.

Tuy vậy, trong đầu cô bắt đầu vang lên những tiếng thì thầm hỗn loạn.

*.quay lại.* *.đừng bỏ tôi ở đây.* *.tại sao trời đất lại sụp đổ?* Những lời nói ấy xâm nhập vào tâm trí Đinh Vô Ảnh một cách thô bạo, cố gắng xé toạc lớp phòng thủ tinh thần mỏng manh của cô.

Cô nghiến chặt răng, mồ hôi lạnh bắt đầu thấm ướt lưng áo.

Đây không phải là cuộc chiến bằng kiếm hay võ công thông thường.

Đây là sự đối đầu giữa ý chí và nỗi đau tích tụ qua hàng thế hệ.

Lý Thanh Tâm rút ra một tấm (phiếu) từ trong túi quần, ngón tay cô run rẩy khi cố gắng kích hoạt nó.

"Đừng nghe chúng!" Lý Thanh Tâm hét lên, giọng nói của cô bị bóp nghẹt bởi những tiếng thì thầm ngày càng lớn hơn.

"Chúng muốn kéo tâm trí ngươi vào quá khứ!" Đinh Vô Ảnh không đáp lại.

Cô đang tập trung toàn bộ sự chú ý vào việc duy trì sự tỉnh táo.

Những bóng đen này không tấn công bằng vật lý, chúng tấn công bằng cảm xúc.

Chúng tìm kiếm những điểm yếu trong ký ức của nạn nhân và khai thác nó để làm tan vỡ lý trí.

Một bóng đen lớn hơn hẳn các bóng khác tiến về phía cô từ bên trái.

Nó có hình dáng giống một người phụ nữ đang ôm chặt lấy cái gì đó vô hình, khuôn mặt méo mó vì đau đớn tuyệt vọng.

Khi nó đến gần, Đinh Vô Ảnh nhận ra mùi hương quen thuộc phảng phất trong không khí – mùi của hoa mai nở giữa mùa đông lạnh giá.

Mùi hương ấy kích hoạt một ký ức sâu kín mà cô đã cố gắng chôn vùi từ lâu.

Ký ức về lần đầu tiên cô chết đi và được tái sinh.

Nỗi sợ hãi nguyên thủy, nỗi đau tột cùng khi cơ thể bị xé toạc ra từng mảnh.

Tất cả những cảm xúc đó tràn vào tâm trí cô như một con sóng thần khổng lồ.

Đinh Vô Ảnh nhắm mắt lại trong giây lát.

Cô hít sâu một hơi dài, điều chỉnh nhịp thở của mình trở nên chậm rãi và đều đặn hơn.

Kỹ thuật "Tĩnh Tâm Thuật" mà cô đã luyện tập suốt nhiều năm qua bắt đầu phát huy tác dụng.

Lớp sương mù bao phủ tâm trí dần tan biến, để lộ ra sự tỉnh táo lạnh lùng ở bên trong.

Khi cô mở mắt lại, ánh nhìn của Đinh Vô Ảnh không còn dao động nữa.

Nó sắc bén như lưỡi kiếm vừa được mài giũa kỹ lưỡng.

Cô bước về phía bóng đen kia, không hề lùi bước dù chỉ một milimet.

Thay vì né tránh hoặc phản công bằng vũ lực, Đinh VôẢnh đưa tay ra và chạm nhẹ vào vai của con Dư Âm đó.

Hành động này khiến Lý Thanh Tâm kinh ngạc nhìn thấy cảnh tượng trước mắt với vẻ mặt đầy bất ngờ lẫn lo lắng tột độ.

Cô không thể hiểu được cách thức hoạt động của năng lượng này nhưng trực giác bảo cô rằng nếu để Đinh Vô Ảnh hoàn thành nghi lễ tiếp xúc thì tất cả sẽ kết thúc ngay tại chỗ này – không chỉ là cái chết đơn thuần mà là sự xóa sổ vĩnh viễn khỏi dòng chảy thời gian bất tử trường cửu.

Đinh Vô Ảnh nhắm mắt lại, chủ động mở lòng mình ra cho những ký ức của Dư Âm tràn vào.

Cô chấp nhận nỗi đau, chấp nhận sự mất mát và chấp nhận cả tuyệt vọng của người phụ nữ đã chết hàng trăm năm trước kia.

Trong tâm trí cô, hình ảnh một ngôi nhà nhỏ hiện lên rõ ràng giữa màn sương mờ ảo.

Mùi hương bữa ăn tối ấm áp lan tỏa khắp không gian tưởng tượng.

Tiếng cười trẻ thơ vang lên trong lành như tiếng chuông đồng hồ cổ xưa báo hiệu sự bình yên hiếm hoi.

Nhưng rồi tất cả những điều đó bị xé toạc ra bởi một âm thanh chói tai – tiếng sấm sét của thiên đàng sụp đổ.

Đinh Vô Ảnh cảm nhận được nỗi kinh hoàng tột cùng khi bức tường nhà vỡ tan, khi đất đai nứt nẻ và nuốt chửng mọi thứ bên trong.

Cô không chống cự lại những ký ức đau thương này mà ngược lại, cô ôm lấy chúng như thể đó là con người thân yêu cuối cùng của mình.

"Nỗi đau của ngươi cũng là nỗi đau của ta," Đinh Vô Ảnh thì thầm vào khoảng trống vô hình giữa hai thế giới giao thoa.

"Ta sẽ mang nó đi." Cô không cố gắng tiêu diệt Dư Âm bằng bạo lực.

Thay vào đó, cô sử dụng nội lực tinh khiết nhất trong cơ thể mình để bao bọc lấy những mảnh ký ức vỡ vụn kia, dần dần làm dịu bớt sự cuồng nộ của chúng.

Năng lượng nguyên thủy bên trong Đinh Vô Ảnh bắt đầu cộng hưởng với nỗi đau tích tụ từ hàng thế kỷ trước đây.

Một luồng sáng màu trắng xóa phát ra từ lòng bàn tay cô lan tỏa khắp không gian xung quanh khu vực trung tâm thành phố cổ lớn nhất Võ Thiên này đang chờ đợi họ khám phá ra cũng đủ làm cho tất cả mọi thứ trở nên khác biệt hoàn toàn so với những gì cô đã từng trải nghiệm qua trước đây rồi giờ đây tại nơi này ngay lúc hiện tại này mới thực sự bắt đầu cuộc phiêu lưu đầy bất ngờ thú vị hấp dẫn lôi cuốn mê hoặc lòng người đọc giả yêu thích thể loại truyện xuyên không nữ cường thông minh sắc sảo độc lập tự chủ mạnh mẽ kiên định can đảm dũng cảm hy sinh vì mục tiêu cao đẹp chung của cộng đồng xã hội loài người tiến bộ phát triển ngày càng hoàn thiện tốt hơn mỗi ngày một chút ít mà thôi đâu cần phải vội vàng gì cả trong những khoảnh khắc quý giá như thế này.

Lý Thanh Tâm đứng bên cạnh Đinh Vô Ảnh, ánh mắt nghi ngờ quét qua khung cảnh xung quanh đầy vẻ lo lắng tột độ khi chứng kiến cảnh tượng trước mắt.

Cô không thể hiểu được cách thức hoạt động của năng lượng này nhưng trực giác bảo cô rằng nếu để Thợ Săn Ký Ức hoàn thành nghi lễ triệu hồi ký ức thì tất cả sẽ kết thúc ngay tại chỗ này – không chỉ là cái chết đơn thuần mà là sự xóa sổ vĩnh viễn khỏi dòng chảy thời gian bất tử trường cửu vĩnh hằng vô cực miên trùng điệp trùng điệp trùng lặp lại không ngừng nghỉ mãi mãi cho đến tận cùng vũ trụ bao la mênh mông rộng lớn sâu thẳm bí ẩn kỳ diệu tuyệt vời xinh đẹp rạng ngời lung linh huyền ảo mê hoặc.

Khi Đinh Vô Ảnh rút tay khỏi cấu trúc kim loại, một cảm giác nóng ran chạy dọc theo cánh tay cô.

Không phải là lửa, mà là năng lượng nguyên thủy, thô ráp và đầy quyền năng.

Cô nhìn vào bàn tay mình, thấy những đường vân da bắt đầu đổi màu thành sắc bạc óng ánh dưới ánh sáng trắng nhợt của bầu trời trên cao.

Việc loại bỏ Dư Âm không mang lại cảm giác giải tỏa mà Đinh Vô Ảnh mong đợi.

Một bóng đen lạnh giá bỗng chốc hiện ra ngay sau lưng, bàn tay xương khô siết chặt lấy cổ nàng.

Đinh Vô Ảnh kinh hoàng quay đầu, thấy khuôn mặt vô hồn của chính mình đang mỉm cười khẩy.

Hắn thì thầm vào tai: "Con
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập