Chương 5
"Hệ thống Ma Vương." Hắn thì thầm. "Kích hoạt Ma Vực."
Một luồng ma khí bùng phát từ thể nội hắn, nhanh chóng lan ra xung quanh! Trong phạm vi mười trượng, không khí trở nên lạnh cóng, ánh trăng bị che khuất bởi một lớp sương mù đỏ máu!
"Nguyên Anh cảnh!" Một trong những tu sĩ kêu lên, vẻ kinh hãi. "Hắn đột phá đến Nguyên Anh cảnh!"
Lâm Thần nhướn mày, ngạc nhiên nhưng không sợ hãi: "Nguyên Anh? Không tệ. Nhưng ngươi vẫn chỉ là một con quỷ tầm thường."
Hắn rút kiếm, một thanh kiếm bạc phát ra ánh sáng lạnh. "Thiên Kiếm Tông! Tấn công!"
Hai mươi tu sĩ đồng loạt xuất kích! Các đường kiếm khí sáng rực trong đêm tối, tạo thành một màn kiếm chết chóc!
Nhưng Mạc Vô Song không hề nao núng.
"Ma Vực - Bách Quỷ Liên Hoàn!"
Hắn xoay người, ma khí tỏa ra như những cơn sóng! Những bóng ma hình thành từ ma khí, mỗi bóng mang theo một luồng sát ý!
"Quỷ! Có quỷ!"
Một số tu sĩ bắt đầu hoảng sợ, không dám tiến lên. Nhưng những kẻ mạnh hơn vẫn tiếp tục tấn công.
Mạc Vô Song lao tới, tốc độ cực nhanh! Hắn xuyên qua hàng ngũ kẻ thù như một con cá xuyên qua sóng!
"Ầm! Ầm! Ầm!"
Mỗi quyền đấm của hắn đều mang theo ma khí khổng lồ! Một tu sĩ bị đánh bay, rồi một người khác ngã xuống!
"Ma Công!" Mạc Vô Song hét lớn, hai tay hắn vẽ ra những đường ma quỷ, tạo thành một cơn lốc xoáy ma khí!
"Vị tất!" Lâm Thần quát, hắn lao tới với tốc độ nhanh hơn!
Hai người giao chiến giữa không trung! Kiếm của Lâm Thần chém xuống với sức mạnh của Kim Đan cảnh! Còn Mạc Vô Song dùng ma khí để ngăn cản!
"Ầm!"
Một vụ nổ lớn xảy ra! Cả hai đều bị đẩy lùi!
Lâm Thần lùi năm bước, mặt hơi tái đi: "Ma khí của ngươi... không giống bất kỳ loại ma khí nào ta từng thấy."
Mạc Vô Song đứng vững, hơi thở dồn dập: "Đó là bởi vì đây là Ma Khí Tối thượng - ma khí mà chỉ có Ma Vương mới có thể sử dụng!"
Lâm Thần nhướn mày: "Ma Vương? Ngươi nói ngươi là Ma Vương?"
"Không phải ta." Mạc Vô Song sửa lại, giọng đầy tự tin. "Mà là ta có được sức mạnh của Ma Vương."
Lâm Thần cười nhạt: "Dù sao thì, ngươi vẫn chỉ là Nguyên Anh. Ta là Kim Đan. Chênh lệch là quá lớn."
Hắn tập trung toàn bộ sức mạnh, kiếm trong tay phát ra ánh sáng chói lòa!
"Thiên Kiếm Đại Na Di!"
Một đường kiếm khổng lồ xuất hiện, mang theo sức phá hủy có thể cắt đôi một ngọn núi!
Mạc Vô Song nhìn đường kiếm đang lao tới, trong mắt hắn không có sự sợ hãi. Hắn biết rằng đây là chiêu mà hắn không thể ngăn cản bằng sức mạnh thuần túy.
Nhưng hắn có một lá bài tẩy.
"Hệ thống Ma Vương!" Hắn quát lớn. "Kích hoạt kỹ năng đặc biệt!"
```
【 KỸ NĂNG ĐẶC BIỆT MA VƯƠNG: MA VỰC CUỒNG BẠO 】
Thời gian: 60 giây
Hiệu ứng: Tăng sức mạnh ma khí lên 300%
Tác dụng phụ: Sau khi sử dụng, tu vi sẽ giảm 20% trong 24 giờ
【 KHuyến nghị: CHỉ sử dụng trong tình huống nguy cấp 】
```
"Không cần khuyến nghị!" Mạc Vô Song gào lên. "Kích hoạt!"
Một luồng năng lượng ma khí khổng lồ bùng phát từ thể nội hắn! Toàn thân hắn bao phủ bởi một lớp sương máu dày đặc, đôi mắt hắn đỏ rực như hai viên ruby!
"MA VỰC CUỒNG BẠO!"
Hắn lao tới đường kiếm của Lâm Thần - không phải để né tránh mà là để đón đầu!
"Ngươi điên rồi!" Lâm Thần kêu lên.
Nhưng Mạc Vô Song không dừng lại. Hắn đâm thẳng vào đường kiếm, ma khí hình thành một lá chắn trước ngực!
"ẦMMMM!"
Một vụ nổ kinh hoàng xảy ra! Ánh sáng và bóng tối va chạm, tạo ra một cột sáng xuyên thủng bầu trời!
Khi khói bay đi, mọi người đều chết lặng.
Mạc Vô Song vẫn đứng đó, dù trên ngực hắn có một vết thương dài từ vai đến hông, máu chảy ròng ròng.
Nhưng hắn không ngã.
Lâm Thần đứng đó, mặt đầy vẻ không thể tin. "Ngươi... ngươi có thể ngăn được Thiên Kiếm Đại Na Di của ta?"
Mạc Vô Song cười, nụ cười đầy điên cuồng: "Đó là bởi vì ta không chỉ có Ma Vực. Ta còn có ý chí của Ma Vương!"
Hắn bước tới, mỗi bước đều khiến đất rung chuyển. "Mà ý chí đó, ngươi không bao giờ có thể hiểu được!"
Lâm Thần bắt đầu lùi lại. Trong mắt hắn, lần đầu tiên xuất hiện sự sợ hãi.
"Ngươi... ngươi không phải là Mạc Vô Song mà ta biết!" Hắn lẩm bẩm.
"Ta không phải." Mạc Vô Song đồng ý. "Ta đã chết. Và từ tro tàn của kẻ đó, ta tái sinh thành Ma Vương."
Hắn dừng lại trước mặt Lâm Thần, khoảng cách chỉ còn một gang tay.
"Ngươi có biết cảm giác chết đi là như thế nào không?" Hắn hỏi, giọng đầy sát ý.
Lâm Thần không đáp. Hắn không thể nói được.
"Ta sẽ cho ngươi biết." Mạc Vô Song nói. "Ngay bây giờ."
Hắn đưa tay ra, một luồng ma khí hình thành trong lòng bàn tay.
Nhưng ngay khoảnh khắc đó, một giọng nói vang lên từ phía sau.
"Dừng lại!"
Mạc Vô Song quay lại, thấy Tiểu Linh đang chạy tới, mặt đầy nước mắt.
"Đừng giết hắn!" Tiểu Linh van nài. "Sư huynh! Xin ngươi!"
Mạc Vô Song dừng lại. Ánh mắt hắn nhìn Tiểu Linh - cô gái mà hắn từng yêu thương, giờ đang đứng giữa hắn và kẻ thù.
"Tiểu Linh." Hắn gọi, giọng dịu xuống. "Ngươi không hiểu. Hắn đã hại ta. Hắn phải chết."
"Nhưng nếu ngươi giết hắn, ngươi sẽ trở thành kẻ sát nhân!" Tiểu Linh khóc. "Ta không muốn điều đó! Ta muốn sư huynh trở lại!"
Mạc Vô Song đứng đó, tâm trí hắn dao động. Hắn nhìn Tiểu Linh, rồi nhìn Lâm Thần - kẻ đã hại hắn đến cái chết.
Một bên là tình yêu.
Một bên là thù hận.
Hắn phải chọn.
---
Cùng lúc đó, tại một nơi xa xôi trong tu chân giới...
Một lão nhân mặc hắc bào đang ngồi trong một cung điện nguy nga. Trước mặt hắn là một tấm gương phép hiện ra hình ảnh của Mạc Vô Song đang đứng trước Lâm Thần.
"Ma Vương..." Lão nhân thì thầm, ánh mắt sáng rực. "Cuối cùng thì, ngươi cũng đã thức tỉnh."
Hắn đứng dậy, thân hình cao lớn với một khí thế vô cùng đáng sợ.
"Chuẩn bị." Hắn ra lệnh. "Ta muốn gặp Ma Vương."
Đứng bên cạnh hắn là một nữ tử xinh đẹp với đôi mắt đỏ như máu.
"Vâng, Ma Chủ." Nữ tử cúi đầu.
Trong bóng tối, những cặp mắt đỏ rực lần lượt mở ra. Ma Giới đang chuẩn bị cho một cuộc chiến lớn.
Và Mạc Vô Song - Ma Vương tái sinh - không hề hay biết rằng hắn đã được chú ý bởi một thế lực đáng sợ hơn cả Lâm Thần.
Trong lúc đó, tại hiện trường...
Mạc Vô Song đứng đó, giữa thi thể của hai mươi tu sĩ. Máu chảy ròng ròng từ vết thương trên ngực, nhưng hắn không quan tâm. Hắn nhìn xuống Lâm Thần - kẻ đang quỳ trên đất, mặt đầy vẻ sợ hãi.
"Ta tha cho ngươi." Mạc Vô Song nói, giọng lạnh. "Không phải vì Tiểu Linh. Mà vì ta muốn ngươi sống để thấy ta trở nên mạnh hơn. Để ngươi biết rằng mọi thứ ngươi đã làm với ta đều vô nghĩa."
Lâm Thần ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy căm hận: "Ngươi... ngươi sẽ hối hận!"
"Hối hận?" Mạc Vô Song cười nhạt. "Ta đã chết một lần. Không còn gì có thể khiến ta hối hận."
Hắn xoay người, bước đi. Tiểu Linh đứng đó, nước mắt vẫn còn, nhưng ánh mắt nàng nhìn theo bóng hắn với một thứ tình cảm khó hiểu.
"Sư huynh..." Nàng thì thầm.
Mạc Vô Song dừng lại, không quay đầu: "Đừng theo ta. Từ giờ trở đi, ngươi và ta không còn liên quan."
"Nhưng..." Tiểu Linh định nói gì đó, nhưng Mạc Vô Song đã biến mất trong bóng đêm.
Nàng đứng đó, một mình giữa chiến trường đầy thi thể. Nước mắt nàng rơi xuống, thấm vào đất.
"Sư huynh... tại sao ngươi lại xa cách ta như vậy?"
Không ai trả lời.
Chỉ có gió đêm thổi qua, mang theo mùi máu tanh và một cảm giác u ám về tương lai.
Và ở một nơi xa xôi, trong cung điện nguy nga của Ma Giới, lão nhân mặc hắc bào đã bắt đầu hành trình đến gặp Ma Vương tái sinh.
Cuộc chiến thực sự mới chỉ bắt đầu.
Ba ngày sau...
Mạc Vô Song ngồi trong một hang động ẩn nấp, vết thương từ trận chiến với Lâm Thần đã lành lặn. Hắn đã ẩn náu ở đây để hồi phục và tu luyện, tránh sự truy sát của Thiên Kiếm Tông.
【HỆ THỐNG MA VƯƠNG - BÁO CÁO】
Tu vi: Nguyên Anh (Sơ kỳ) - Ổn định
Ma Khí: 3200/10000 (đã sử dụng 1300 trong chiến đấu)
Tiến độ Trung Kỳ: 67% (tăng 22% từ chiến đấu)
Trạng thái: Bình phục
Hệ thống Ma Vương đã cập nhật thông tin chi tiết về trận chiến vừa qua. Mạc Vô Song nhìn vào những con số, trong lòng hắn có cảm xúc phức tạp.
"Chiến đấu với Lâm Thần đã cho ta nhiều kinh nghiệm." Hắn tự nhủ. "Nhưng ta vẫn còn quá yếu. Nếu hắn không có đội quân kia, ta có thể đã giết được hắn. Nhưng với sự chênh lệch tu vi..."
Hắn lắc đầy. Kim Đan cảnh và Nguyên Anh cảnh - đó là một bầu trời và vực sâu. Hắn cần phải nhanh chóng tiến bộ.
Nhưng rồi, một tiếng động vang lên từ bên ngoài hang động.
Mạc Vô Song đứng phắt dậy, đôi mắt Ma Vương sáng rực: "Ai đó?"
"Ma Vương..." Một giọng nói quen thuộc vang lên. "Ta đến để gặp ngươi."
Từ bóng tối, một nữ tử xinh đẹp bước ra - mái tóc đen dài, đôi mắt đỏ như máu, làn da trắng bệch như tuyết. Đây là Vampir - một trong những thuộc hạ đắc lực của Ma Chủ.
"Vampir." Mạc Vô Song nhận ra nàng. "Ngươi làm gì ở đây?"
"Ma Chủ muốn gặp ngươi." Vampir đáp, giọng trầm. "Ngươi đã để lộ sự tồn tại của mình khi chiến đấu với tu sĩ Thiên Kiếm Tông. Ma Chủ muốn xác nhận ngươi có phải là Ma Vương thực sự hay không."
Mạc Vô Song nhướn mày: "Ma Chủ? Cái tên đó... ngươi đang nói về lão nhân kia?"
Vampir gật đầu: "Ma Chủ của Ma Giới - kẻ đã thống trị từ ngàn năm trước. Hắn là người đầu tiên đạt được cảnh giới Ma Vương chân chính."
Mạc Vô Song hứng thú: "Và ngươi muốn ta đến gặp hắn?"
"Ma Chủ ra lệnh." Vampir đáp. "Ngươi không có lựa chọn."
Mạc Vô Song cười nhạt: "Ta không có lựa chọn? Ta là Ma Vương. Ta tự quyết định vận mệnh của mình."
Vampir không đáp. Nàng chỉ đứng đó, ánh mắt đỏ như máu nhìn thẳng vào Mạc Vô Song.
Trong khoảnh khắc đó, Mạc Vô Song cảm nhận được một áp lực khổng lồ từ nữ tử này. Nàng không phải là kẻ yếu - tu vi của nàng ngang với hắn, thậm chí có thể cao hơn.
"Được rồi." Hắn đồng ý. "Ta sẽ đi gặp Ma Chủ của ngươi."
Vampir mỉm cười: "Khôn ngoan. Theo ta."
Nàng xoay người bước đi, Mạc Vô Song đi theo sau. Hắn không biết điều gì đang chờ đợi hắn, nhưng hắn biết rằng đây là một bước quan trọng trên con đường trở thành Ma Vương chân chính.
Trên đường đi, Vampir bất chợt lên tiếng: "Ngươi biết không? Ta đã theo dõi ngươi từ khi ngươi rời Ma Giới."
"Tại sao?" Mạc Vô Song hỏi.
"Vì ta tò mò." Vampir đáp, giọng đầy bí ẩn. "Ngươi là Ma Vương tái sinh - điều mà Ma Chủ đã chờ đợi từ rất lâu. Nhưng ngươi khác với những Ma Vương trước. Ngươi có một thứ gì đó... con người."
Mạc Vô Song không đáp. Hắn nhớ lại hình ảnh Tiểu Linh đứng giữa chiến trường, nước mắt đầy mặt.
Có phải vì hắn vẫn còn giữ chút人性 (nhân tính) trong thể xác Ma Vương?
"Chúng ta đến rồi." Vampir dừng lại trước một cánh cửa đen khổng lồ.
Mạc Vô Song nhìn lên, thấy một tòa tháp đen cao ngút trước mặt. Đây là nơi ở của Ma Chủ.
"Sẵn sàng chưa?" Vampir hỏi.
Mạc Vô Song hít một hơi thật sâu: "Đi thôi."
Cánh cửa đen mở ra, nuốt chửng hai người vào bóng tối vô tận.
---
Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận nhanh hơn