Sương mù dày đặc bao phủ thung lũng Vạn Cổ Ma Giới - vùng đất bị nguyền rủa nơi ánh mặt trời không b
Sương mù dày đặc bao phủ thung lũng Vạn Cổ Ma Giới - vùng đất bị nguyền rủa nơi ánh mặt trời không bao giờ xuyên qua được. Những vách đá đen kịt dựng đứng bao quanh như những bức tường của nhà tù vô tận, và khắp nơi chỉ có bóng tối cùng sự tĩnh mịch đến đáng sợ. Không có tiếng chim hót, không có tiếng gió thổi, thậm chí không có tiếng nước chảy - chỉ có sự im lặng của cái chết.
Mạc Vô Song tỉnh dậy trên một tảng đá lạnh lẽo như băng, cơ thể đầy thương tích và đau đớn như bị xe cộ nghiền nát. Hắn cố gắng nhớ lại chuyện gì đã xảy ra - và ký ức ùa về như thác đổ, cuốn phăng mọi hy vọng sống.
Sự phản bội của Lâm Thần - người mà hắn từng gọi là anh em ruột thịt. Lâm Thần đã cấu kết với ngoại tộc, hãm hại cha mẹ hắn, cướp đoạt gia nghiệp của Hoàng gia, và cuối cùng đẩy hắn xuống vực sâu của Thiên Kiếm Tông để hắn chết không toàn thây.
Nhưng hắn không chết.
Một luồng khí ấm áp từ sâu trong ngực hắn bắt đầu lan tỏa khắp cơ thể. Những vết thương đau đớn dần dần được chữa lành, và một cảm giác kỳ lạ xuất hiện trong tâm trí - như có ai đó đang quan sát hắn từ bóng tối vô tận.
"Ta... còn sống?" Mạc Vô Song thì thầm, giọng khàn đặc như cọ xát trên đá. Hắn cố gắng ngồi dậy, kiểm tra cơ thể. Các vết thương đã lành, nhưng trong người hắn còn một thứ gì đó khác - một năng lượng tà dị đang ngủ qu, chờ đợi được đánh thức.
Bỗng nhiên, một giọng nói vang lên trong đầu hắn, giọng nói âm u như tiếng vọng từ hư không:
"Chúc mừng, kẻ sống sót. Ngươi là người đầu tiên trong vạn năm có thể tồn tại ở nơi ma quái này. Điều đó có nghĩa là... ngươi có thiên phú đặc biệt."
Mạc Vô Song cảnh giác đứng dậy, đôi mắt quen thuộc nhìn quanh. Hắn đang ở trong một thung lũng sâu, bốn phía là những vách đá dựng đứng cao ngút, không có lối thoát. Không có ánh sáng, không có sinh vật, chỉ có bóng tối vô tận và sự tĩnh mịch đến đáng sợ.
"Ngươi là ai?" hắn hỏi, giọng vang vọng trong không gian trống rỗng.
"Ta là Ma Vương Chiến Thiên." giọng nói đáp, và một hư ảnh hiện ra trước mặt Mạc Vô Song - một lão nhân mặc áo bào đen tuyền, toàn thân tỏa ra khí thế áp bức khiến hắn phải lui về sau vài bước. Đôi mắt của hư ảnh rực đỏ như hai ngọn lửa địa ngục, và nụ cười của ông ta đầy tà dị.
"Ta đã là chủ nhân của Ma Giới này cách đây vạn năm. Nhưng ta đã bị phản bội và giết chết bởi đệ tử của mình - Vương Lê. Hắn ta giờ đây là Chúa Tể Thiên Đạo, người đứng đầu chính đạo tu chân giới, và đã che đậy tội ác của mình suốt vạn năm."
Mạc Vô Song nhíu mày. Hắn đã nghe về Vương Lê - một trong những cao thủ mạnh nhất của tu chân giới, được nhiều người kính trọng. Nhưng không ai biết sự thật đằng sau vinh quang của hắn ta.
"Và ngươi muốn ta làm gì?" Mạc Vô Song hỏi, giọng không chút sợ hãi.
"Ta muốn ngươi kế thừa sức mạnh của ta. Trở thành Ma Vương mới. Và trả thù cho ta, cho những linh hồn bị hắn giết chết, cho công lý bị hắn đạp nát." Ma Vương nói, giọng đầy oán độc.
"Trả thù?" Mạc Vô Song hỏi. "Ta chỉ muốn trở về, trả thù Lâm Thần - kẻ đã phản bội ta, đã hãm hại gia đình ta."
"Lâm Thần?" Ma Vương cười nhạo, tiếng cười vang vọng khắp thung lũng. "Hắn chỉ là một con kiến so với Vương Lê. Nếu ngươi muốn thật sự trả thù, ngươi cần sức mạnh vô song. Và ta có thể cho ngươi điều đó - nhưng đổi lấy một điều kiện."
"Điều kiện gì?"
"Giết Vương Lê." Ma Vương nói, đôi mắt rực đỏ nhìn thẳng vào Mạc Vô Song. "Giết kẻ đã phản bội ta, đã giết ta, đã chiếm đoạt tất cả những gì thuộc về ta."
Mạc Vô Song suy nghĩ một thoáng. Hắn đã từng là thiên tài được kỳ vọng sẽ trở thành đại sư của tương lai. Nhưng tất cả đã bị phá hủy bởi sự phản bội của Lâm Thần. Giờ hắn có cơ hội đổi đời - không chỉ trả thù Lâm Thần, mà còn đối đầu với một thế lực lớn hơn nhiều.
"Ta đồng ý." hắn nói, giọng quyết tâm tuyệt đối.
"Được! Nhưng trước khi ta truyền sức mạnh, ngươi cần hiểu một điều: Ma Đạo không phải con đường của kẻ yếu. Nó đòi hỏi ý chí sắt đá, tâm tính kiên định, và quyết tâm tuyệt đối. Nếu ngươi dao động trong bất kỳ khoảnh khắc nào, ngươi sẽ bị năng lượng phản噬 - và linh hồn ngươi sẽ tan vào hư không."
Mạc Vô Song gật đầu. "Ta đã sẵn sàng cho bất kỳ đau đớn nào."
"Được! Nhắm mắt lại và mở tâm trí ra, tiếp nhận Truyền Thừa của Ma Vương!"
Mạc Vô Song làm theo. Ngay lập tức, một luồng năng lượng màu đen từ hư ảnh tràn vào cơ thể hắn.
Đau đớn.
Mạc Vô Song cảm thấy như xương thịt đang bị xé nát, như máu đang bị đốt cháy, như linh hồn đang bị nghiền nát. Hắn muốn hét lên nhưng không thể phát ra âm thanh. Mọi giác quan đều bị tê liệt bởi cơn đau khủng khiếp.
Nhưng hắn không từ bỏ.
Hắn nhớ lại tất cả những ngày tháng bị coi thường, bị hãm hại, bị phản bội. Hắn nhớ lại khuôn mặt đắc thắng của Lâm Thần khi đẩy hắn xuống vực. Hắn nhớ lại tiếng khóc của mẹ trước khi bà qua đời vì đau lòng. Và hắn nhớ lại lời hứa với chính mình: sẽ trở lại mạnh mẽ hơn bao giờ hết, sẽ khiến tất cả những kẻ đã hãm hại hắn phải trả giá.
"Cúp!"
Mọi thứ dừng lại.
Mạc Vô Song mở mắt. Đôi mắt hắn giờ đã đổi sang màu đỏ thẫm như máu - dấu ấn không thể nhầm lẫn của Ma Vương kế thừa. Trong cơ thể hắn, một luồng sức mạnh mới đang tuôn trào - mạnh mẽ hơn bất kỳ điều gì hắn từng trải nghiệm. Đây là cảnh giới Nguyên Anh - cảnh giới mà đệ tử bình thường phải mất trăm năm mới có thể đạt được.
"Cảnh giới Nguyên Anh!" Ma Vương kinh ngạc thốt lên, giọng đầy vui mừng. "Không ngờ ngươi lại có thể tiếp nhận hoàn toàn chỉ trong một lần! Đây là thiên phú đặc biệt hiếm có - ta gọi đó là Ma Chi Thể!"
Hư ảnh của Ma Vương bắt đầu tan biến, như sương mù bị gió thổi bay.
"Ta sẽ đi sớm thôi..." ông nói, giọng yếu dần nhưng vẫn đầy ý nghĩa. "Nhưng trước khi đi, ta muốn nói với ngươi một điều: Ma Đạo không phải con đường của sự hủy diệt. Nó là con đường của sức mạnh thông qua ý chí. Đừng để hận thù nuốt chửng ngươi, hãy dùng nó làm nhiên liệu cho con đường tu luyện của ngươi."
"Và một điều nữa..." hư ảnh dừng lại, "Trong Ma Giới này, có một Bí Cung của Ma Vương. Nơi đó lưu giữ tất cả pháp thuật và tài liệu tu luyện của ta, cùng với một số bí mật mà ngay cả Vương Lê cũng không biết. Hãy tìm nó, và ngươi sẽ trở nên mạnh hơn nữa."
Nói rồi, hư ảnh tan biến hoàn toàn, chỉ để lại một vệt khí tà màu đen lơ lửng trong không trung như một dải lụa đen trên nền trời đêm.
Mạc Vô Song đứng dậy, cảm nhận sức mạnh mới trong cơ thể. Hắn nhìn lên bầu trời u tối của Ma Giới, nơi không có ngày và đêm, chỉ có bóng tối vĩnh hằng.
"Lâm Thần... Vương Lê..." hắn thì thầm, đôi mắt đỏ thẫm rực cháy như hai ngọn lửa địa ngục. "Các ngươi hãy chờ đấy. Ta sẽ trở lại, và khi đó, không ai có thể cản ta."
Hắn bước ra khỏi thung lũng, bắt đầu cuộc hành trình trở thành Chúa Tể Ma Giới. Và trong tim hắn, một ngọn lửa thù hận bùng cháy mãnh liệt - ngọn lửa sẽ thiêu đốt tất cả những kẻ đã hãm hại hắn, cho đến khi chỉ còn lại tro tàn và sự hủy diệt.
Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận nhanh hơn