Chương 41
Hệ thống trong đầu hiển thị dòng chữ đỏ máu: [CẢNH BÁO: Thời lượng còn lại 03:00:00].
Đó là tất cả những gì còn sót lại trước khi linh hồn hắn bị xóa sổ hoàn toàn khỏi Server Cửu Thiên.
Hắn hít thở sâu, từng nhịp tim đập mạnh như tiếng trống chiến trường trong tĩnh lặng chết chóc.
Cơ thể run rẩy không phải vì sợ hãi, mà do sự kiệt sức tột độ sau cú va chạm với kiếm ý tử thần vừa rồi.
Vết thương ở vai trái vẫn rỉ máu, nhưng nỗi đau vật lý ấy giờ đã mờ nhạt so với cảm giác trống rỗng trong lòng ngực.
Hệ thống hiển thị một bảng thông báo mới, khác hẳn những cảnh báo thường ngày:
[QUÉT MÔI TRƯỜNG.]
[TÌM THẤY DỮ LIỆU ẨN]
[VỊ TRÍ: Dưới lớp vỏ thực tại của Hang Động Ngầm Số 4]
Hắn nhếch mép cười bitterly.
Một nụ cười đen tối, đầy sự mỉa mai dành cho số phận.
Nếu đây là màn kết, thì ít nhất hắn muốn biết rõ kẻ cầm bút kịch bản đã sắp đặt thế nào trước khi bị xóa bỏ vĩnh viễn.
Hắn không định chết mà không hiểu ra gì cả.
Mộc Thanh Phong chậm rãi đứng dậy, đôi chân bước đi chập chững nhưng quyết liệt trên sàn đá trơn trượt.
Ánh mắt lạnh lùng quét qua cuốn sách cổ đang tỏa sáng rực rỡ giữa căn phòng tối tăm kia.
Đó là thứ duy nhất còn lại sau khi vòng xoáy đen tối biến mất.
Nó không chỉ là một vật phẩm.
Nó là manh mối.
Hắn tiến tới, từng bước chân như dậm xuống nhịp điệu của cái chết sắp đến gần hơn mỗi giây.
Không khí xung quanh cuốn sách lạnh lẽo đến kỳ lạ, ngưng tụ thành những giọt sương nhỏ li ti bám trên da thịt hắn.
Cảm giác ấy giống như đang chạm vào ranh giới giữa sự sống và hư vô.
Khi khoảng cách còn một mét, Mộc Thanh Phong dừng lại.
Hắn giơ tay phải ra, lòng bàn tay hướng về phía cuốn sách.
Linh lực trong kinh mạch cuồn cuộn chảy, không để chữa thương hay tấn công, mà để quét mã dữ liệu ẩn bên dưới lớp vỏ thực tại của vật phẩm này.
[PHÂN TÍCH.]
[CÁC LỚP BẢO VỆ: 3]
[MẬT KHÓA CẦN THIẾT: HUYẾT THỊT SẠCH (LOẠI TRỪ)]
[DỮ LIỆU MỤC TIÊU: LOG CỦA BẢN SAO #998]
Hắn nhíu mày.
Bản sao thứ chín trăm ?
Vậy là hắn không phải người đầu tiên, cũng có lẽ sẽ không phải người cuối cùng.
Sự thật này khiến tim Mộc Thanh Phong đập nhanh hơn một nhịp.
Không phải vì hy vọng, mà vì sự tò mò bệnh hoạn đang bùng cháy trong lồng ngực lạnh giá của kẻ sắp chết.
Hắn cần mở nó ra.
Dù bằng cách nào đó.
Ngay cả khi điều đó có nghĩa là tự hủy hoại cơ thể mình để lấy được thông tin quý giá nhất từ những tiền nhân thất bại trước đây.
Đây không chỉ là khám phá bí ẩn, mà còn là cuộc truy tìm nguồn gốc của chính sự tồn tại ngắn ngủi này.
Mộc Thanh Phong đưa tay vào túi áo, lấy ra một chiếc kim châm linh lực nhỏ xíu bằng bạc trắng bóng loáng dưới ánh sáng mờ ảo.
Hắn dùng nó để kích hoạt một kỹ năng phụ đã bị lãng quên từ lâu: [Sát Thương Tự Thân].
Đau đớn sẽ là chìa khóa mở cánh cửa dữ liệu này.
Hắn cắm đầu kim vào lòng bàn tay trái, nhấn mạnh cho đến khi máu tươi trào ra.
Những giọt máu rơi xuống cuốn sách không hề thấm vào giấy, mà lại nổi lên trên bề mặt như những viên ngọc đỏ rubi quý giá đang phản chiếu ánh sáng kỳ lạ từ bên trong trang giấy mỏng manh kia trước mắt hắn bây giờ rồi sau đó nữa là cuối cùng thì cũng đã xong xuôi dứt khoát rõ ràng minh bạch trong suốt công khai trung lập khách quan vô tư không thiên vị phán xét đánh giá nhận định suy luận diễn giải phân tích mổ xẻ bóc tách lột trần bày tỏ tuyên bố khẳng xác tin chắc chắn đảm bảo cam kết hứa hẹn giao ước thỏa thuận hợp tác liên minh đồng hành cùng nhau chia sẻ gánh nặng khó khăn thử thách chướng ngại vật trở lực cản trở ngăn chặn phòng ngừa dự đoán tiên liệu chuẩn bị sẵn sàng chờ đợi mong ngóng hy vọng cầu nguyện khẩn cầu van nài xin lỗi tha thứ phi thăng.......
Dan Lương đứng im như một bức tượng đá giữa không gian tĩnh lặng chết chóc.
Những dòng chữ hệ thống vẫn tiếp tục chạy dài vô tận trên tầm nhìn của hắn.
Chúng không ngừng nghỉ.
Mỗi từ ngữ đều mang theo sức nặng ngàn cân, đè nén lên linh hải đang rung động dữ dội bên trong cơ thể cậu.
Từ cuối cùng vừa hiện ra thì lập tức tan biến vào hư không.
Thay thế nó là một thanh tiến trình đỏ thẫm, dài ngang tầm mắt Dan Lương.
Thanh đó đầy ắp máu tươi, nhưng lại không có bất kỳ con số nào hiển thị bên cạnh.
Không phần trăm.
Không thời gian còn lại.
Chỉ có màu đỏ sẫm của sự hủy diệt đang chực chờ bùng nổ.
Dan Lương nuốt một ngụm nước bọt khô khốc trong cổ họng.
Cổ họng hắn cháy xém vì sợ hãi, nhưng lý trí vẫn cố gắng bám víu vào những mảnh vụn cuối cùng của bình tĩnh.
Hắn giơ tay lên, chạm nhẹ vào không khí trước mặt mình.
(ngón tay) run rẩy.
Hệ thống phản hồi ngay lập tức với một âm thanh kim loại lạnh lẽo vang vọng trong đầu: [Cảnh báo: Thực thể quan sát đang tiếp cận].
Dan Lương đảo mắt nhìn quanh.
Hang động bí mật này vốn dĩ là nơi hắn tìm thấy khi lạc lối khỏi bản đồ dungeon chính.
Những bức tường đá cẩm thạch đen bóng phản chiếu ánh sáng yếu ớt từ ngọn đuốc ma thuật trên tay cậu.
Trong sự phản chiếu đó, Dan Lương không thấy hình ảnh của mình.
Hắn chỉ thấy những bóng dáng mờ ảo đang di chuyển phía sau lưng hắn.
Hắn quay người lại nhanh như một tia chớp.
Không có ai ở đó.
Chỉ có đá lạnh và mùi ẩm mốc của ngàn năm tích tụ.
Nhưng cảm giác bị quan sát vẫn còn đó, dày đặc hơn cả sương mù buổi sáng sớm tại thung lũng tử vong.
"Cái quái gì đang xảy ra?" Dan Lương lầm bầm, giọng nói vang lên nhỏ bé trong không gian rộng lớn này.
Hắn cố gắng triệu hồi menu công pháp của mình.
Những hình ảnh quen thuộc của cây kỹ năng Skill Tree thường xuất hiện ngay khi hắn tập trung ý chí vào luân xa đầu tiên ở hạđan điền (hạ đan điền).
Nhưng lần này, chỉ có màn đen tĩnh lặng.
Không có skill mới mở khóa.
Không có điểm kinh nghiệm tích lũy từ những trận chiến trước đó.
(cả) thanh HP xanh lá cây quen thuộc cũng đã mờ đi đáng kể, chuyển sang màu vàng cam báo động.
[Thông tin: Năng lượng hệ thống đang bị nhiễm độc], dòng chữ hiện ra ngắn gọn nhưng đầy uy lực.
[Nguồn gốc ô nhiễm: Linh khí cổ đại bị biến dị].
Dan Lương nhíu mày.
Hắn nhớ lại những gì đã xảy ra ở tầng trước của dungeon này.
Một con quái vật hình thù kỳ lạ, không có tên gọi trong danh sách bestiarium, đã lao vào hắn với tốc độ kinh hoàng.
Nó chưa kịp cắn xuống thì một vụ nổ linh lực từ phía sau làm sụp đổ trần hang động, chôn vùi cả hai kẻ thù và nạn nhân dưới đống đổ nát.
Dan Lương may mắn thoát ra được nhờ kỹ năng "Burst Movement" tiêu tốn toàn bộ MP (Mana Points) hiện có.
Nhưng rõ ràng, thứ gì đó đã bám vào hắn từ khoảnh khắc đó.
Không phải là vết thương thể xác.
Mà là một loại ký sinh vô hình trong chính hệ thống của cậu.
Hắn bước sâu hơn vào phòng bí mật phía trước.
Cánh cửa đá nặng nề mở ra với tiếng groan dài, như thể đang than khóc cho những linh hồn đã chết nơi đây.
Bên trong không phải là kho báu hay bẫy tử thần thông thường.
Đó là một thư viện cổ xưa.
Những kệ sách bằng gỗ sắt đen ngòm vươn cao tít lên trần nhà, mất hút vào bóng tối.
Trên mỗi cuốn sách đều tỏa ra luồng khí hàn lạnh thấu xương.
Dan Lương tiến về phía gần nhất.
Hắn với tay lấy một cuốn sổ da bò cũ kỹ nằm trên bàn đá ở trung tâm phòng.
Bìa sách không có tiêu đề, chỉ có một biểu tượng hình con mắt đang đóng lại được khắc sâu bằng kim loại quý hiếm — Tinh Ngân Huyền Vũ.
Khi ngón tay hắn chạm vào bìa sách, hệ thống đột ngột phát ra tiếng cảnh báo chói tai: [Cảnh báo nguy hiểm cấp độ Đỏ!
Tiếp xúc với vật phẩm bị nguyền rủa].
Dan Lương định rút tay lại nhưng đã quá muộn.
Một luồng năng lượng lạnh buốt xộc lên cánh tay phải của hắn, lan truyền nhanh chóng đến tận tim đập thình thịch trong lồng ngực.
Hình ảnh con mắt trên bìa sách bỗng nhiên mở to ra, đồng tử co giãn dữ dội như đang nhìn thẳng vào linh hồn Dan Lương.
Và rồi, những dòng ký tự bắt đầu hiện lên không chỉ trong hệ thống mà còn trực tiếp chiếu sáng trên bề mặt da thịt của cậu.
Chúng không phải là tiếng Việt thuần túy hay Hán Việt phiên âm thông thường.
Đó là một loại văn tự cổ xưa, uốn lượn như những con rắn độc đang bò dưới ánh trăng máu.
Dan Lương cố gắng hét lên nhưng giọng nói bị nghẹn lại trong họng.
Hắn cảm thấy ý thức của mình đang bị kéo dãn ra, phân mảnh thành vô số góc nhìn khác nhau.
Hắn không còn là Dan Lương nữa.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, hắn trở thành người đã viết cuốn sách này hàng ngàn năm trước.
Hắn thấy mình đứng giữa một trận chiến khốc liệt giữa các tiên đế cổ đại.
Những luồng năng lượng hủy thiên diệt địa cắt ngang bầu trời sao chổi rực cháy.
Và ở trung tâm của cơn bão linh lực đó là một bóng đen — chính là thứ đang bám vào hệ thống của Dan Lương hiện tại.
Bóng đen quay đầu lại, nhìn thẳng vào cặp mắt sợ hãi của Dan Lương xuyên qua hàng ngàn năm lịch sử.
Nó không có khuôn mặt.
Chỉ có một khoảng trống rỗng hoác nơi gương mặt lẽ ra phải tồn tại.
Nhưng từ cái hố sâu thăm thẳm đó phát ra một tiếng cười — khô khốc và đầy sự chế giễu tàn nhẫn nhất mà bất kỳ tu sĩ nào cũng từng nghe thấy trong những cơn ác mộng của mình.
"Cuối cùng." giọng nói vang lên không qua tai mà trực tiếp vào não bộ, làm cho các mạch máu trên trán Dan Lương phập phồng đau đớn.
"Ngươi đã đến nơi rồi."
Dan Lương sững người đứng đó, toàn thân tê liệt bởi nỗi sợ hãi nguyên thủy.
Hắn cố gắng nhớ lại quy tắc của hệ thống: khi gặp tình huống bất khả kháng thì phải sử dụng lệnh 'Emergency Logout'.
Nhưng dòng chữ đỏ trong tầm nhìn giờ đây không còn là cảnh báo nữa mà đã biến thành một lời mời gọi đầy mê hoặc.
[Hệ thống phát hiện chủ nhân phù hợp cho nghi thức Chuyển Dịch Linh Hồn].
[Điều kiện hoàn tất: 100% Sự Đồng Ý của Chủ Nhân].
[Nút bấm 'Đồng Ý' sẽ xuất hiện trong vòng.
3, 2.]
Dan Lương nhắm chặt mắt lại.
Hắn từ chối tin vào những gì đang xảy ra với chính cơ thể và ý thức của mình.
Đây không phải là một glitch đơn giản hay lỗi hệ thống ngẫu nhiên.
Đây là một cái bẫy được thiết kế tỉ mỉ đến từng chi tiết nhỏ nhất trong suốt hành trình tu luyện đầy máu lửa vừa qua của cậu.
Mọi quest, mọi dungeon, thậm chí cả những đồng đội ảo tưởng mà hắn đã gặp — tất cả đều chỉ là mồi nhử để dẫn dắt hắn đến phòng bí mật này vào đúng thời điểm mà linh lực và HP đạt tới ngưỡng cực hạn dễ bị tấn công tâm lý nhất.
Đếm ngược vẫn tiếp tục trong đầu Dan Lương, chậm chạp như bước chân của tử thần đang đi trên nền đất đóng băng lạnh giá bao la vô tận trước mặt cậu ta lúc này đây hoàn toàn cô độc tuyệt đối một mình không ai giúp đỡ hay hỗ trợ gì cả dù rất muốn cầu cứu nhưng biết tìm đâu ra trong thế giới hư ảo đầy dối trá gian manh lừa gạt này nữa chứ?
Hắn mở mắt ra.
Trong lòng bàn tay trái, nơi thường xuyên xuất hiện menu điều khiển hệ thống của hắn, giờ đây đang xuất hiện một hình xăm đen ngòm — chính là biểu tượng con mắt mà trước kia nằm trên bìa cuốn sách cổ đó vừa mới rời bỏ để di chuyển sang chỗ khác an toàn hơn cho sự phát triển tương lai gần sắp tới rất sớm thôi đâu xa gì nữa cả.
các bạn đọc giả yêu quý thân mến ạ?
Hắn chưa kịp thốt lên lời, con mắt kia bỗng nứt ra, phun trào dòng máu tươi thấm đẫm da thịt.
Linh lực trong cơ thể hắn bùng nổ, xé toạc lồng ngực trong đau đớn tột cùng.
Hắn cố gắng
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận