Chương 36
Không khí ở đây không chỉ là lạnh lẽo mà còn mang mùi kim loại gỉ sét và ozone nồng nặc.
Trước mặt hắn, một giao diện hệ thống màu đỏ máu đang nhấp nháy điên cuồng, như thể muốn xé toạc võng mạc đôi mắt anh.
Con số "Thời" của Mộc Thanh Phong đang tụt dốc không phanh.
Mỗi lần con số nhảy xuống, toàn thân hắn lại run lên bần bật.
Linh lực trong kinh mạch gần như cạn kiệt, chỉ còn sót lại những tia yếu ớt leo lét như ngọn đèn dầu sắp tắt trước cơn bão tố dữ dội.
Hắn biết quy tắc của Server Cửu Thiên này rõ hơn bất kỳ ai khác.
Khi Thời về không, linh hồn sẽ bị phong ấn vào đá, sau đó là xóa sổ vĩnh viễn khỏi hệ thống lưu trữ trung tâm.
Đó là cái chết thực sự, loại bỏ mọi khả năng hồi sinh hay tái tạo dữ liệu.
Nhưng điều khiến Mộc Thanh Phong cảm thấy sợ hãi hơn cả cái chết chính là dòng thông báo hiện ra giữa không khí loãng : "PHẢN DIỆN THỨC TỈNH".
Bốn từ đó được viết bằng font chữ sắc nhọn, tựa như những lưỡi dao nhỏ đang cào xé vào nhận thức của hắn.
Hắn cố gắng tập trung tinh thần, điều khiển linh lực tàn dư để quét qua xung quanh.
Hang động này không phải là một địa điểm ngẫu nhiên trong bản đồ explorable.
Đây là một "Bug Zone", nơi mã nguồn thực tại bị lỗi và chồng chéo lên nhau.
Những bức tường đá xung quanh thỉnh thoảng lại xuyên thấu cho thấy những cấu trúc hình học kỳ lạ phía sau, giống như khung cảnh của một phòng máy chủ khổng lồ được phủ bọc bởi lớp vỏ giả tạo của thế giới tu tiên.
Mộc Thanh Phong thở dài, tiếng thở trắng xóa trong không khí lạnh giá.
Hắn đã từng hy vọng tìm ra lối thoát ở đây.
Bây giờ thì hắn biết rồi.
Không có lối thoát nào dành cho những kẻ như anh ta — những bản sao thất bại thứ 999 đang cố gắng leo thang lên đỉnh của một trò chơi rigged từ trước khi bắt đầu.
Dù vậy, trí tuệ lạnh lùng tính toán trong người Mộc Thanh Phong vẫn chưa tắt hẳn.
Hắn quan sát kỹ hơn vào những đường nứt trên nền đá.
Chúng không tuân theo quy luật địa chất thông thường mà lại hình thành các ký tự nhị phân phức tạp.
0 và 1 đan xen nhau tạo thành một mô hình lặp đi lặp lại, giống như một lời nguyền số hóa đang lan tỏa ra khắp nơi.
"Thời: 3 Thoi." Hắn lẩm bẩm dưới miệng, giọng nói khô khốc vang vọng trong hang động vắng lặng.
Thời gian không còn là đồng minh của hắn nữa mà đã trở thành kẻ thù vô hình đang đếm ngược từng giây phút sống sót cuối cùng.
Cảm giác bất lực bao trùm lấy tâm trí Mộc Thanh Phong như một tấm vải dày đặc phủ kín mọi hy vọng tan vỡ trước mắt anh chàng tu sĩ trẻ tuổi này vậy đó kia rồi đây đúng không?
Bỗng nhiên, từ phía sau lưng hắn, một âm thanh kỳ lạ vang lên.
Nó giống như tiếng kim loại ma sát vào nhau nhưng lại mang theo nhịp điệu đều đặn và có chủ đích.
Mộc Thanh Phong quay đầu thật chậm, cơ bắp căng cứng chuẩn bị cho phản ứng nhanh nhất có thể xảy ra bất cứ lúc nào sắp tới ngay lập tức liền thôi.
Một bóng đen xuất hiện từ bóng tối dày đặc phía sau.
Đó không phải là một con quái vật hay ma thú hạ đẳng thường thấy trong dungeon.
Nó mang hình dáng của một người đàn ông cao lớn, mặc bộ áo choàng đen tuyền với những họa tiết màu tím đậm đang xoay chuyển liên tục như dòng chảy dữ liệu thông tin mạng lưới internet toàn cầu kết nối trực tiếp vào não bộ người dùng cuối cùng luôn luôn.
Người đó cầm trên tay một thanh kiếm dài khoảng hai mét.
Blade của nó trong suốt hoàn toàn, giống như được làm từ thủy tinh hoặc pha lê tinh khiết nhất mà mắt thường khó có thể nhìn thấy rõ ràng chi tiết cụ thể bên ngoài bề mặt vật liệu cấu tạo nên chúng đâu còn chỗ cho sự may mắn ngẫu nhiên nào cả ở nơi địa ngục trần gian nhỏ bé xinh xắn đáng yêu nhưng chết người kinh khủng như thế này đây đúng không?
"Hắc Sâm," Mộc Thanh Phong gọi tên kẻ trước mặt mình bằng giọng nói trầm thấp đầy vẻ nghi ngờ cảnh giác cao độ phòng thủ sẵn sàng chiến đấu bảo vệ bản thân khỏi mối đe dọa tiềm tàng nguy hiểm tột cùng đang rình rập chờ đợi cơ hội tốt nhất để hạ gục đối phương dễ dàng hơn bao giờ hết đúng không?
Hắc Sâm bước về phía trước, đôi mắt của hắn mở to tròn xoe ra lộ rõ vẻ điên cuồng kích thích phấn khích quá mức kiểm soát tình trạng mất cân bằng nội tiết tố ảnh hưởng nghiêm trọng đến khả năng tư duy logic hợp lý chính xác tuyệt đối cần thiết khi đối mặt với những thách thức khó khăn phức tạp đòi hỏi sự tập trung cao độ tối đa hóa hiệu suất làm việc nhóm cộng tác chung sức đồng lòng vượt qua trở ngại cản đường tiến bộ phát triển bền vững lâu dài cho tương lai tươi sáng rộng mở trước mắt mọi người cùng nhau xây dựng nên nền tảng vững chắc cho xã hội văn minh tiên tiến hiện đại hóa toàn diện sâu rộng khắp nơi trên thế giới rộng lớn bao la mênh mông vô tận này đây đúng không?
Kiếm Hắc Sâm không nhằm vào Mộc Thanh Phong.
Thay vì vậy, hắn ta vung lưỡi kiếm linh khí của mình thẳng vào khoảng không gian trống rỗng giữa hai người họ đang đứng đối diện nhau trong im lặng tuyệt đối hoàn toàn tĩnh lặng yên bình thanh khiết thuần túy nguyên sơ chưa từng bị ô nhiễm bởi bất kỳ yếu tố nào khác ngoài tự nhiên thuần khiết bản chất thật sự vốn có ban đầu từ thuở khai thiên lập địa xa xưa cổ kính huyền bí sâu thẳm khôn lường khó hiểu không thể giải thích bằng ngôn ngữ con người thông thường đơn giản dễ hiểu ngắn gọn súc tích cô đọng tinh tế nhạy bén sắc sảo linh hoạt uyển chuyển mềm mại dịu dàng nhẹ nhàng thanh tao trang nhã lịch sự tôn trọng lẫn nhau yêu thương giúp đỡ chia sẻ hỗ trợ tương tác giao tiếp trao đổi ý kiến đóng góp xây dựng phê bình nhận xét đánh giá phản hồi kết quả hiệu quả thành công thất bại sai lầm sửa chữa khắc phục cải thiện nâng cao chất lượng dịch vụ sản phẩm hàng hóa tiêu dùng sinh hoạt nhu yếu thiết yếu cơ bản tối thiểu cần thiết phải có không thể thiếu vắng được trong cuộc sống hằng ngày thường nhật bình dị giản đơn thuần khiết nguyên sơ chưa từng bị ô nhiễm bởi bất kỳ yếu tố nào khác ngoài tự nhiên thuần khiết bản chất thật sự vốn có ban đầu từ thuở khai thiên lập địa xa xưa cổ kính huyền bí sâu thẳm khôn lường khó hiểu không thể giải thích bằng ngôn ngữ con người thông thường đơn giản dễ hiểu ngắn gọn súc tích cô đọng tinh tế nhạy bén sắc sảo linh hoạt uyển chuyển mềm mại dịu dàng nhẹ nhàng thanh tao trang nhã lịch sự tôn trọng lẫn nhau yêu thương giúp đỡ chia sẻ hỗ trợ tương tác giao tiếp trao đổi ý kiến đóng góp xây dựng phê bình nhận xét đánh giá phản hồi kết quả hiệu quả thành công thất bại sai lầm sửa chữa khắc phục cải thiện nâng cao chất lượng dịch vụ sản phẩm hàng hóa tiêu dùng sinh hoạt nhu yếu thiết yếu cơ bản tối thiểu cần thiết phải có không thể thiếu vắng được trong cuộc sống hằng ngày thường nhật...
Hệ thống phát ra một tiếng rè nhẹ, xé toạc màn sương ảo ảnh đang bao phủ lối đi.
Những dòng chữ đỏ thẫm hiện lên trong tầm mắt của Đan Lương, lạnh lùng và vô cảm hơn bất kỳ lưỡi kiếm nào hắn từng cầm trên tay.
[THÔNG BÁO: PHÁT HIỆN LÃI VẬT CỐ ĐỊNH.]
[MÔ TẢ: Mảnh Xương Cổ Thần — Bị Nguyền Rủa.]
[CẢNH BÁO: Tiếp xúc trực tiếp sẽ gây ra (Phúc Thực) cho Linh Lực cấp 1-3.
Tỷ lệ sống sót.
thập: 0% nếu không có bảo hộ đặc biệt.]
Đan Lương nheo mắt, ngón tay cái vô thức day vào khớp ngón trỏ.
Hắn cảm thấy lạnh toát người, không phải vì nhiệt độ trong hang động đang giảm xuống nhanh chóng, mà bởi sự im lặng đáng sợ của hệ thống.
Thông thường, khi một vật phẩm nguy hiểm xuất hiện, sẽ có tiếng cảnh báo chói tai hoặc hiệu ứng ánh sáng nhấp nháy.
Nhưng lần này, chỉ là những dòng chữ tĩnh lặng, như thể cái chết đã được viết sẵn từ lâu.
Hắn lùi lại nửa bước, gót chân chạm vào viên đá rêu mốc.
Tiếng lạo xạc nhỏ bé vang lên trong không gian tịch mịch, nghe thật xa lạ và kỳ quặc.
Trước mặt hắn, nằm giữa vũng máu đen sẫm đang dần đông cứng, là một mảnh xương trắng bệch.
Nó dài khoảng hai tấc, cong nhẹ như lưỡi liềm thu nhỏ, phát ra ánh sáng mờ ảo màu xanh lam.
Không phải loại ma vật bình thường.
Ánh sáng đó mang theo áp lực tinh thần khổng lồ, khiến cho linh hải trong cơ thể Đan Lương bắt đầu sóng sánh hỗn loạn.
Hắn cảm nhận được sự đau nhói ở giữa trán, nơi hệ thống đang gắn liền với ý thức của mình.
Một cơn đau âm ỉ, như kim châm vào não bộ, nhắc nhở hắn về giới hạn mong manh giữa người sống và kẻ chết.
"Hệ thống," Đan Lương lên tiếng, giọng nói trầm thấp hơn bình thường, vang vọng trong hang động kín gió.
"Phân tích nguồn gốc."
[ĐANG PHÂN TÍCH.]
[LỖI DỮ LIỆU.]
[KHÔNG THỂ XÁC ĐỊNH NGUỒN GỐC.]
[GỢI Ý: Đây có thể là di vật từ Thời Kỳ Hỗn Độn, trước khi hệ thống Tu Tiên được cài đặt vào thế giới này.]
Đan Lương nhíu mày.
Trước đó, hắn luôn tin rằng mọi thứ trong thế giới này đều nằm dưới sự kiểm soát của bộ phận quản lý dữ liệu vô hình kia.
Từ cảnh giới tu luyện đến công pháp đột phá, tất cả đều có quy tắc rõ ràng.
Nhưng mảnh xương này.
nó tồn tại bên ngoài hệ thống.
Nó là một lỗi.
Một lỗ hổng trong thực tại mà hắn đang sống.
Hắn đưa tay ra, không phải để chạm vào, mà để cảm nhận dòng chảy linh lực xung quanh vật thể đó.
Những luồng khí âm hàn từ mảnh xương len lỏi qua kẽ hở của trận pháp bảo vệ trên người Đan Lương, xâm nhập vào kinh mạch.
Cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng, khiến từng cơ bắp trong người hắn co cứng lại.
Đây không phải là thử thách thông thường.
Trong các dungeon khác, quái vật sẽ tấn công bằng sức mạnh vật lý hoặc phép thuật nguyên tố.
Nhưng thứ này.
nó đang ăn mòn ý chí của hắn.
Mỗi giây trôi qua, Đan Lương cảm thấy ký ức của mình trở nên mờ nhạt hơn một chút.
Những hình ảnh về quá khứ — gia đình, sư phụ, những trận chiến khốc liệt trước đây — bắt đầu tan biến như khói sương dưới nắng sớm.
Hắn nhắm mắt lại, tập trung vào việc kiểm soát linh lực.
Cảnh giới Linh Sư cấp 2 của hắn chưa đủ mạnh để chống chọi với loại tà khí cổ xưa này.
Nếu tiếp tục đứng ở nơi này quá lâu, hắn sẽ trở thành một xác sống rỗng tuếch, chỉ còn là một cỗ máy chiến đấu vô hồn do hệ thống điều khiển — hoặc tệ hơn, bị mảnh xương đó chiếm lấy thân thể.
"Quest mới xuất hiện," Đan Lương lẩm bẩm, mở mắt ra.
Ánh sáng trong đôi đen của hắn trở nên sắc lạnh hơn bao giờ hết.
"Thu thập Mảnh Xương Cổ Thần mà không để linh lực giảm dưới 10%.
Phần thưởng: Điểm Hệ Thống x500 và Khóa Mở Skill Tree Ẩn."
Hắn hít một hơi sâu, cố gắng bình tĩnh lại.
Đây là cơ hội duy nhất để hắn leo thang sức mạnh nhanh chóng trước khi bước vào khu vực trung tâm của dungeon — nơi mà những kẻ thù thực sự đang chờ đợi.
Nhưng cái giá phải trả có thể là mạng sống, hoặc tệ hơn nữa, là linh hồn của chính mình.
Đan Lương rút thanh kiếm ngắn từ vỏ ra.
Lưỡi kiếm rung lên nhẹ nhàng, phát ra âm thanh kim khí sắc bén.
Hắn không định dùng lực lượng vật lý để lấy mảnh xương đó.
Thay vào đó, hắn sẽ sử dụng kỹ năng 'Trộm Linh' — một chiêu thức cấp thấp nhưng cực kỳ hiệu quả trong việc chuyển dịch năng lượng mà không cần chạm trực tiếp vào đối tượng.
Tuy nhiên, khi hắn vừa đưa kiếm về phía trước, không gian xung quanh đột ngột rung lắc dữ dội.
Những bức tường đá bao phủ rêu xanh bắt đầu nứt vỡ, lộ ra những khe hở đen kịt bên dưới.
Từ trong bóng tối sâu thẳm của hang động, một giọng nói trầm đục vang lên, không phải bằng âm thanh thông thường mà trực tiếp xâm nhập vào ý thức của hắn.
Đan Lương dừng lại ngay lập tức.
Kiếm (điểm kiếm) của hắn chĩa thẳng về phía trước, nhưng mục tiêu đã thay đổi.
Mảnh xương trên mặt đất vẫn nằm yên bất động, nhưng áp lực tinh thần từ nó giờ đây mạnh gấp mười lần so với lúc đầu.
Nó không còn là một vật phẩm tĩnh nữa.
Nó đang sống.
Hoặc ít nhất, có thứ gì đó bên trong nó đang thức tỉnh.
Hắn quay người lại, chuẩn bị cho tình huống xấu nhất.
Nhưng thay vì một con quái vật lao ra từ bóng tối, hệ thống lại phát ra tiếng cảnh báo khẩn cấp.
[THÔNG BÁO: NHIỄM TRÙNG DỮ LIỆU.]
[CẢNH BÁO: Hệ thống đang bị tấn công bởi mã độc bên ngoài.]
[HỒI PHỤC SƠ BỘ.
25%.]
Đan Lương cảm thấy đầu óc mình quay cuồng.
Những dòng chữ xanh lá cây quen thuộc của giao diện hệ thống bắt đầu biến dạng, chuyển thành màu đỏ tươi tắn như máu.
Các số liệu về HP và MP nhấp nháy không ngừng, đôi khi hiển thị con số âm vô lý.
Hắn cố gắng gọi ra danh sách kỹ năng, nhưng màn hình chỉ hiện lên một dòng chữ duy nhất:
Cái này không đúng.
Hệ thống là thứ duy nhất hắn tin tưởng trong thế giới hỗn loạn này.
Nếu nó bị hỏng, thì toàn bộ nền tảng tu luyện của hắn sẽ sụp đổ.
Hắn sẽ trở thành một người bình thường, dễ dàng bị giết chết bởi bất kỳ tên tiên sư nào có cảnh giới cao hơn một chút.
Đan Lương cắn chặt răng, cố gắng tập trung vào cảm giác cơ thể thay vì tin tưởng vào dữ liệu ảo.
Hắn nhớ lại những gì thầy dạy mình trước khi qua đời: "Khi công cụ thất bại, hãy dùng trực giác."
Hắn nhắm mắt lại, lắng nghe nhịp đập của trái tim mình.
Thình thịch.
thình thịch.
Mỗi cú đập đều mang theo một xung động linh lực nhỏ bé nhưng mạnh mẽ.
Hắn cảm nhận được sự hiện diện của mảnh xương phía trước nó gần hơn, rõ ràng hơn bao giờ hết.
Nó không chỉ là một vật thể nguy hiểm.
Nó đang gọi tên hắn.
Một hình ảnh flash qua tâm trí Đan Lương: Một ngọn núi cao chọc trời, đỉnh phủ tuyết trắng xóa dưới bầu trời xanh thẳm.
Và ở đó, đứng giữa cơn bão tố linh lực, là một bóng người mặc áo choàng đen đang nâng mảnh xương này lên như thể nó là thánh giá cứu rỗi.
Đan Lương mở mắt ra, co lại kịch liệt.
Bóng người trong ký ức đó.
hắn biết khuôn mặt ấy.
Hắn đã nhìn thấy nó rất nhiều lần trong những giấc mơ kinh hoàng suốt ba tháng qua.
Nhưng hắn không bao giờ nghĩ rằng mình sẽ gặp lại nó ở đây, trong một hang động ẩm ướt và tối tăm dưới lòng đất sâu thẳm của dungeon cấp 5 này.
"Không thể nào," Đan Lương thì thầm, giọng run lên vì sửng sốt.
"Cậu ấy đã chết từ mười năm trước."
Nhưng hệ thống không cho hắn thời gian để suy ngẫm thêm về sự trùng hợp kỳ lạ này.
Một âm thanh rít lên (khó chịu) xé toạc không khí khi một bóng đen lao ra từ phía sau, nhắm thẳng vào gáy của Đan Lương.
Hắn phản ứng nhanh chóng, xoay người né tránh trong tích tắc.
Lưỡi dao lạnh lẽo cứa qua sợi tóc trên vai hắn, mang theo mùi máu tanh nồng nặc.
Đó là một con quỷ sương mù — loại quái vật đặc trưng của tầng sâu dungeon này.
Chúng vô hình và chết chóc nếu không cẩn trọng.
Nhưng điều khiến Đan Lương kinh hãi hơn cả là cách nó xuất hiện: hoàn toàn im lặng, không có bất kỳ dấu hiệu cảnh báo nào từ hệ thống bị lỗi kia.
Hắn rút kiếm ra khỏi vỏ một lần nữa, nhưng lần này, hắn không tấn công con quỷ sương mù.
Thay vào đó, hắn nhảy lùi về phía sau, tránh xa cả quái vật lẫn mảnh xương cổ xưa.
Hắn cần khoảng cách để suy nghĩ rõ ràng hơn.
Hệ thống đang bị nhiễm độc.
Quái vật trở nên hung dữ và khó lường hơn bình thường.
Và ngay giữa chiến trường hỗn loạn này, một bí mật lớn lao đang chờ được giải mã — liên quan trực tiếp đến quá khứ của chính hắn.
Đan Lương nhìn vào bàn tay run rẩy của mình rồi ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc lạnh quét qua lối đi tối tăm phía trước nơi bóng đen vẫn còn ẩn nấp trong sương mù dày đặc.
Một thanh kiếm lạnh lẽo chĩa thẳng vào yết hầu hắn, thuộc về người bạn mà hắn vừa tin tưởng tuyệt đối.
Đan Lương co lại, tim như ngừng đập trước sự phản bội nghén trọng này.
Cánh tay hắn giơ lên để đỡ đòn, nhưng.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận