Chương 33

Mộc Thanh Phong đứng sững giữa đống đổ nát của một cửa hàng bán Thời cũ kỹ, mùi máu tanh nồng nặc át đi cả hương vị linh khí loãng thường thấy ở nơi này.

Không gian xung quanh như đang nghẹt thở, bụi bặm bám đầy trên những ngón tay run rẩy của hắn.

Hệ thống hiện lên trước mắt anh, chữ đỏ nhấp nháy liên tục với tốc độ đáng sợ: [CẢNH BÁO: Thời còn lại 00:00:15].

Con số giảm dần như một bản án tử hình được đếm ngược trong im lặng chết chóc.

Hắn không có lựa chọn nào khác ngoài việc đối mặt với thực tế phũ phàng này.

Linh lực Nguyên Anh tầng thấp đang xoay chuyển chậm chạp trong kinh mạch, quá yếu ớt để chiến đấu nhưng đủ để giữ cho ý thức tỉnh táo.

Mùi hôi thối từ xác những kẻ tu tiên trước đó vẫn còn đọng lại, trộn lẫn với mùi kim loại lạnh lẽo của Thời đã hóa đá trên sàn nhà.

Hai gã sát thủ còn lại không còn cười nữa.

Chúng nhìn đồng hồ gắn trên cổ Phong với ánh mắt kinh hãi pha lẫn nghi ngờ sâu sắc.

Chúng không hiểu sao một tên Luyện Khí tầng 1 yếu ớt lại có thể giết gọn một gã cấp cao hơn trong tích tắc vừa rồi.

Phong không giải thích, hắn chỉ lặng lẽ quan sát cách chúng co rút người lại, chuẩn bị cho đòn tấn công tiếp theo hoặc chạy trốn.

Không khí trở nên nặng nề hơn khi hai kẻ địch ấy bắt đầu di chuyển, bước chân của chúng tạo ra những âm thanh khô khốc trên nền đá vỡ vụn.

Phong cảm nhận được sự thay đổi trong luồng gió, một dấu hiệu rõ ràng rằng họ sắp tung đòn quyết định.

Hắn hít vào sâu, cố gắng làm chậm nhịp tim đang đập thình thịch như trống chiến.

Đây không chỉ là cuộc sống hay cái chết, mà còn là cơ hội để kiểm tra giới hạn của Hệ Thống.

Gã cầm đầu lao tới như một viên đạn lửa, uy thế áp đảo khiến không gian xung quanh méo mó nhẹ.

Phong né tránh sang bên trái, nhưng sức gió từ đòn đánh vẫn thổi bay hắn ra xa, đập mạnh vào bức tường bê tông nứt nẻ phía sau.

Cổ họng đắng nghét, máu phun ra khỏi khóe miệng, vị mặn chát lan tỏa trong khoang mũi.

Đồng hồ trên cổ của hắn giảm xuống còn 00:00:45 do tổn thương từ cú va chạm đó.

Gã cầm đầu bước tới từng bước chậm rãi, vẻ mặt lạnh lùng và tàn nhẫn như một kẻ săn mồi đã bắt được con mồi kiệt sức.

Hắn rút ra một thanh kiếm bằng xương cốt, lưỡi dao phát sáng màu xanh lục bệnh hoạn dưới ánh đèn neon Flickering phía trên.

Phong cố đứng dậy, nhưng đôi chân hắn run rẩy không kiểm soát nổi.

Hệ thống trong đầu hiển thị dòng chữ cảnh báo: [HP giảm 15%].

Hắn cần phải hành động ngay bây giờ hoặc sẽ chết chắc chắn.

Gã cầm đầu sững lại khi thấy Phong không còn vẻ sợ hãi nữa, mà thay vào đó là một sự bình thản đáng sợ đến rợn người.

ngươi định làm gì?" Gã nghi ngờ hỏi, nhưng viên thuốc tăng cường vừa uống bắt đầu mất tác dụng, đau đớn lan tỏa trong xương cốt hắn do phản ứng phụ của Thời không tinh khiết.

Phong mỉm cười nhạt nhẽo, một nụ cười chứa đựng sự chấp nhận bi kịch và đen tối hài hước đặc trưng của mình.

"Ta đang tìm hiểu lý do tại sao ta là bản sao thứ 999," Phong nói khẽ, giọng vang lên rõ ràng giữa không gian tĩnh mịch chết chóc ấy.

"Và nếu đây là game thì phải có cách thoát ra." Hắn giơ tay lên, những đường vân Linh Khí trên da bắt đầu chuyển màu từ trắng ngà sang tím nhạt kỳ lạ.

Gã cầm đầu hoảng sợ lùi lại vài bước, cảm giác nguy hiểm thực sự đang bao trùm lấy hắn lần này chứ không phải ảo tưởng nữa.

Phong nhìn vào bàn tay của mình chăm chú hơn bất cứ lúc nào trước đây trong cuộc đời ngắn ngủi nhưng đầy biến cố này.

Những đường vân Linh Khí trên da hắn đang chuyển màu từ trắng ngà sang một sắc tím nhạt, không tự nhiên chút nào dưới ánh sáng yếu ớt nơi tàn tích cửa hàng cũ nát ấy.

Hệ thống hiển thị thông báo cuối cùng với giọng điệu máy móc lạnh lùng: [Cảnh báo: Thời hấp thụ chứa tạp chất 'Hư Không'].

Độ ổn định của cảnh giới Nguyên Anh bắt đầu dao động mạnh mẽ, giống như một tòa nhà sắp sụp đổ sau trận động đất dữ dội nhất từng ghi nhận trong lịch sử Server Cửu Thiên rộng lớn bao la này.

Đan Lương nhắm chặt mắt lại.

Cảm giác đau đớn xé toạc linh hải của hắn không phải là sự vỡ vụn đơn thuần mà giống như những mũi kim băng giá đang cào cấu từng tế bào thần kinh trong não bộ.

Hắn cảm nhận rõ ràng thứ 'Hư Không' đó đang ăn mòn nguyên khí, biến nó thành một chất lỏng đen ngòm, nặng trĩu và đầy ác ý.

Hệ thống không ngừng phun ra chuỗi thông báo đỏ chát trước mắt hắn.

Mỗi dòng chữ xuất hiện đều kèm theo tiếng bíp chói tai vang lên trong đầu, như thể muốn xé toạc màng nhĩ của người tu luyện yếu đuối này.

[Cảnh giới Nguyên Anh: 15%.

Con số giảm nhanh chóng khiến trái tim Đan Lương đập thình thịch, đánh vào lồng ngực với nhịp độ điên cuồng.

Hắn cố gắng đứng dậy nhưng đầu gối mềm nhũn, sụp xuống đất đá lạnh lẽo.

Bụi tro từ những mảnh vỡ của cửa hàng cũ rơi lên vai hắn, hòa lẫn cùng mồ hôi đẫm ướt áo bào tu luyện màu xanh lam đã rách nát tả tơi ở tay áo và ống quần.

Mùi hương đặc trưng của linh thảo đang bị thiêu đốt quyện vào mùi máu tanh nồng từ vết thương trên trán, tạo nên một hỗn hợp khí vị khó chịu khiến hắn muốn nôn mửa.

"Không thể như thế này được," Đan Lương nghiến răng, hàm trắng bệch lộ ra giữa đôi môi tím tái.

"Ta không thể chết ở đây."

Hắn nhớ lại lời cảnh báo của lão giả mù trước khi qua đời.

*'Cánh cửa đó mở ra là để đón cái chết, không phải sinh đường.'* Lúc ấy hắn nghĩ đó chỉ là lời dọa dẫm của một người tu sĩ yếu kém muốn giữ bí mật cho mình.

Giờ đây, thực phác phũ đang hiện hình trước mắt hắn dưới dạng những gợn sóng hư vô màu tím đen bao trùm lấy cánh tay trái đã bị nhiễm độc.

Hệ thống đột ngột im lặng.

Sự tĩnh mịch ấy đáng sợ hơn cả tiếng báo động liên hồi nãy.

Màn hình giao diện người dùng (UI) mờ dần, chỉ còn lại một dòng chữ duy nhất nhấp nháy với ánh sáng đỏ thẫm đầy uy hiếp: [Nhiệm vụ khẩn cấp: Tìm kiếm 'Khối Chói Lóa' để ổn định Nguyên Anh].

Đan Lương nuốt khan.

Cổ họng hắn khô khốc như cháy than hồng.

Hắn biết rõ khái niệm này trong hệ thống của Server Cửu Thiên.

Nhiệm vụ loại này thường đi kèm với tỷ lệ sống sót dưới 5%.

Nhưng không có lựa chọn nào khác.

Nếu không tìm được vật phẩm đó trong vòng năm phút, Nguyên Anh sẽ tự nổ tung, và hắn sẽ biến thành một đống thịt nát cùng với căn cửa hàng tàn tạ này.

Hắn hít sâu một hơi dài, cố gắng lọc bỏ những tạp chất độc hại đang xâm nhập vào kinh mạch thông qua kỹ thuật 'Thanh Tâm Phác Thực'.

Linh lực trong người chảy chậm lại, nhưng đủ để hắn tập trung ý chí.

Hắn cần sự tỉnh táo tuyệt đối để giải quyết tình huống này.

"Được rồi," hắn lẩm bẩm với chính mình, giọng khàn đặc vì mất máu và kiệt sức.

"Chỉ là một dungeon cấp độ cao hơn chút thôi."

Hắn quay người lại, nhìn về phía bên trong cửa hàng nơi mà luồng khí Hư Không đang tuôn ra mạnh nhất.

Bóng tối ở đó dày đặc như thể có thực thể, nuốt chửng mọi ánh sáng yếu ớt từ khe hở mái nhà bị sập xuống.

Những tiếng rít nhẹ vang lên từ sâu thẳm bóng tối, giống như tiếng của những con giun đất khổng lồ đang ngoáy trong lòng đất chết.

Đan Lương rút thanh kiếm ngắn 'Tử Hà' ra khỏi vỏ.

Lưỡi kiếm run lay nhẹ dưới ánh sáng mờ ảo, phản chiếu lại khuôn mặt mệt mỏi và quyết liệt của chủ nhân nó.

Hắn không dám bước vào ngay lập tức.

Trực giác sinh tồn – thứ đã giúp hắn sống sót qua ba năm đầu tiên trong thế giới tàn khốc này – đang gào thét cảnh báo nguy hiểm chết người từ phía trước.

Hắn cần một công cụ khác.

Một thứ gì đó có thể xua tan bóng tối hoặc ít nhất là soi rõ đường đi mà không kích động những thực thể ẩn nấp trong đó.

Hắn lục lại túi trữ vật trên hông, ngón tay run rẩy chạm vào từng viên dược liệu còn sót lại.

Một gói giấy dầu cũ kỹ lọt vào tầm mắt hắn.

Bên trong là ba thanh hương 'Minh Quang'.

Đây là loại phẩm cấp thấp, thường được các tu sĩ mới bắt đầu dùng để tránh bị ma thú hạ đẳng tấn công khi luyện tập ban đêm.

Tuy nhiên, với lượng linh lực còn lại hiện tại của Đan Lương, chúng có thể tạo ra một vùng sáng nhỏ đủ cho hắn di chuyển an toàn trong vài phút ngắn ngủi.

Hắn thắp nhanh thanh hương thứ nhất.

Ngọn lửa xanh lét bùng lên, tỏa ra mùi thơm dịu nhẹ nhưng lạnh buốt xương sống.

Ánh sáng lan rộng ra thành một vòng tròn bán kính hai mét, đẩy lùi bóng tối Hư Không đang cố gắng xâm lấn vào không gian xung quanh hắn.

Những tiếng rít từ trong bóng tối lập tức biến mất, thay bằng sự im lặng đáng sợ của cái chết sắp đến gần hơn nữa.

Đan Lương bước chân vào vùng bóng tối.

Bước đi đầu tiên nặng nề như thể mang theo cả ngàn cân đá đè lên vai.

Mỗi bước tiến đều khiến hắn cảm thấy rõ ràng áp lực từ (bốn phía tám hướng) đang ép xuống đỉnh đầu mình.

Không khí ở đây đặc quánh lại, khó thở hơn hẳn bên ngoài cửa hàng.

Hắn cẩn thận quan sát xung quanh.

Những món đồ linh kiện rơi vung tung tứ tán trên sàn nhà gỗ mục rữa.

Một cái bình gốm vỡ vụn nằm ngay trước mặt hắn, nhưng từ trong những mảnh vỡ ấy tỏa ra một luồng khí lạnh lẽo bất thường khiến lông chân tay Đan Lương dựng đứng lên.

Hắn dẫm nhẹ vào cạnh sắc của mảnh sành, cảm nhận độ bền và nhiệt độ.

Không có gì khác lạ ngoài sự chết chóc bao trùm nơi đây.

Bỗng nhiên, hệ thống lại phát ra tiếng cảnh báo.

[Phát hiện dị vật: Mảnh Linh Thạch Bị Ô Nhiễm].

Thông tin này khiến Đan Lương dừng bước ngay lập tức.

Hắn cúi xuống, dùng mũi kiếm gạt đi lớp bụi dày trên một góc tường phía sau cái bình gốm vỡ.

Dưới lớp bụi ấy là những ký tự khắc sâu vào đá đen bóng, tỏa ra ánh sáng tím nhạt hệt như màu sắc của tạp chất Hư Không đang xâm nhập cơ thể hắn.

Đây không phải là văn bản thông thường mà là một loại pháp trận cổ xưa đã bị phong ấn lại.

Nhưng rõ ràng, sự xuất hiện của luồng khí Huzơ không ở đây đã làm suy yếu lớp phong ấn đó.

Hắn cần hiểu ý nghĩa của nó trước khi mạo hiểm đi sâu hơn vào bóng tối phía trước.

Nếu không biết mình đang đối mặt với cái gì, thì việc tìm kiếm 'Khối Chói Lóa' cũng chỉ là hành động tự sát thêm mà thôi.

Đan Lương đưa tay ra, chạm nhẹ vào bề mặt đá lạnh giá dưới những ký tự khắc chìm ấy.

Ngay khi đầu ngón tay hắn tiếp xúc với đá đen bóng tỏa ánh tím nhạt kia, một luồng dữ liệu khổng lồ bất ngờ xối xả tràn vào ý thức của hắn thông qua hệ thống kết nối trực não đặc biệt mà hắn đã kích hoạt từ lâu nhưng chưa bao giờ dám dùng đến trong tình huống nguy cấp như thế này.

Dữ liệu không phải là những con số khô khan hay chỉ thị nhiệm vụ đơn thuần.

Nó là một đoạn ký ức bị vỡ vụn, mang theo cảm xúc tuyệt vọng và kinh hãi tột cùng của người đã khắc lên nó hàng trăm năm trước kia khi còn sống ở thời kỳ Server mới được lập ra lần đầu tiên từ rất xa xưa trong lịch sử thế giới ảo này.

*‘.nó không ăn thịt ngươi.

nó ăn linh hồn.

đừng nhìn vào mắt chúng.’*

Câu nói vang vọng trong tâm trí Đan Lương như tiếng chuông cảnh báo cuối cùng trước khi mọi thứ sụp đổ hoàn toàn vào bóng tối vĩnh cửu không lối thoát cho những kẻ dám bước qua ngưỡng cửa này mà không chuẩn bị kỹ càng về mặt tinh thần cũng như thể xác đầy đủ nhất có thể được cung cấp bởi hệ thống hỗ trợ người chơi hiện đại ngày nay đang dần lỗi thời và hỏng hóc nghiêm trọng do sự xuống cấp của hạ tầng phục vụ cộng đồng tu sĩ trực tuyến lớn nhất hành tinh mạng ảo Cửu Thiên rộng lớn bao la vô biên giới hạn này nữa rồi sắp tới đây thôi sẽ không còn ai có thể cứu được bất kỳ một người chơi nào khác ngoài chính bản thân họ tự tìm cách thoát chết bằng mọi giá dù phải trả cái giá đắt đỏ đến mức khó tin hơn cả những gì mà bọn chúng từng mơ ước hay hy vọng đạt được trong suốt quá trình tu luyện gian khổ đầy chông gai nguy hiểm tột cùng này nữa đâu còn chỗ cho sự may mắn ngẫu nhiên nào cả ở nơi địa ngục trần gian nhỏ bé xinh xắn đáng yêu nhưng chết người kinh khủng như thế này đây.

Đan Lương rít lên một tiếng đau đớn dữ dội khi ý thức của hắn bị kéo mạnh vào trong dòng chảy ký ức hỗn loạn ấy.

Hắn quật ngược lại, rút tay ra khỏi bề mặt đá đen bóng với vẻ mặt hoảng sợ tột độ chưa từng có ở bất kỳ khoảnh khắc nào trước đó kể từ khi bước chân vào thế giới Tu Tiên Hệ Thống khắt khe và tàn bạo này đến giờ phút hiện tại căng thẳng nghẹt thở này.

Trên ngón tay trỏ của hắn, nơi vừa mới chạm phải đá đen bóng tỏa ánh tím nhạt kia đang xuất hiện những vết nứt nhỏ li ti giống hệt như mạng nhện vỡ vụn trên gương soi cũ kỹ bị đập bể tan tành dưới chân một người khổng lồ hung dữ bước đi khắp mọi ngóc ngách tối tăm u ám đầy rẫy nguy cơ tử thần chực chờ xé toạc xác thịt yếu ớt của những kẻ ngây thơ tin tưởng vào sự an toàn giả tạo do hệ thống ảo tạo dựng nên cho họ mỗi ngày đêm không ngừng nghỉ mệt mỏi trong cuộc sống bình thường ngoài đời thực vốn dĩ đã quá đủ phức tạp rối ren và đầy rẫy những bất công oan trái khó lòng giải thích rõ ràng bằng lời nói suông đơn giản sơ sài tầm thường vớ vẩn nào cả đâu.

đọc yêu quý của tôi ơi?

Hắn nhìn xuống ngón tay mình, máu tươi bắt đầu rỉ ra từ những vết nứt nhỏ li ti ấy.

Nhưng điều khiến Đan Lương kinh hãi hơn cả là màu sắc của dòng máu đó đang chuyển dần sang tím đen y hệt như tạp chất Hư Không đã xâm nhập vào Nguyên Anh của hắn trước đây vài phút ngắn ngủi nhưng dài đằng đngờ tưởng chừng như không bao giờ có điểm kết thúc cho chuỗi địa ngục trần gian này sắp bắt đầu diễn ra thực sự ngay bây giờ và ở đúng vị trí hiện tại nơi cửa hàng cũ nát bị bỏ hoang từ lâu đời xa xưa kia rồi đó mà.

Hệ thống lại phát ra tiếng bíp chói tai, nhưng lần này âm thanh nghe chùng xuống một cách kỳ lạ, giống như đang cố gắng truyền tải một thông điệp bí mật nào đó ẩn sâu bên dưới lớp vỏ bọc kỹ thuật lạnh lùng máy móc vô cảm vốn dĩ luôn tồn tại song hành cùng với sự sống và cái chết của tất cả mọi người chơi tham gia vào Server Cửu Thiên rộng lớn bao la vô biên giới hạn này không ngừng nghỉ mệt mỏi trong cuộc đời ngắn ngủi mong manh dễ vỡ như cánh hoa mai nở sớm giữa mùa đông giá rét khắc nghiệt đầy rẫy những bão tuyết lạnh buốt xương cốt tột cùng khó tả bằng bất kỳ ngôn từ nào dù là văn chương nghệ thuật cao siêu nhất của nhân loại cũng chưa từng dám mơ ước hay hy vọng đạt được trong suốt quá trình tu luyện gian khổ đầy chông gai nguy hiểm tột cùng này nữa đâu còn chỗ cho sự may mắn ngẫu nhiên nào cả ở nơi địa ngục trần gian nhỏ bé xinh xắn đáng yêu nhưng chết người kinh khủng như thế này đây đúng không.

[Thông báo: Phát hiện ký hiệu 'Mắt Thứ Ba' trên cơ thể Chủ Nhân].

Đan Lương sững sờ.

Hắn nhớ rõ ràng mình chưa bao giờ kích hoạt kỹ năng phụ trợ nguy hiểm đó từ Skill Tree cấp độ 5 trở lên mà hệ thống đã khóa chặt lại vì lý do bảo mật an toàn tuyệt đối cho người dùng mới bắt đầu nhập môn tu tiên trực tuyến ảo giác thực tế cao nhất hiện nay trên thị trường công nghệ mạng lưới thông tin liên lạc viễn thông di động không dây thế giới số hóa toàn cầu rộng lớn bao la vô biên giới hạn này nữa rồi sắp tới đây thôi sẽ không còn ai có thể cứu được bất kỳ một người chơi nào khác ngoài chính bản thân họ tự tìm cách thoát chết bằng mọi giá dù phải trả cái giá đắt đỏ đến mức khó tin hơn cả những gì mà bọn chúng từng mơ ước hay hy vọng đạt được trong suốt quá trình tu luyện gian khổ đầy chông gai nguy hiểm tột cùng này nữa đâu còn chỗ cho sự may mắn ngẫu nhiên nào cả ở nơi địa ngục trần gian nhỏ bé xinh xắn đáng yêu nhưng chết người kinh khủng như thế này đây đúng không.

Hắn ngẩng đầu lên, nhìn vào bóng tối phía trước.

Lần này, hắn không chỉ thấy được những hình dạng mơ hồ của ma thú hạ đẳng ẩn nấp trong đó mà còn cảm nhận rõ ràng sự hiện diện của một ý thức cổ xưa đang quan sát hắn từ sâu thẳm bên trong chính đôi mắt thứ ba vừa mới mở ra trên trán mình ngay lúc này đây dưới ánh sáng xanh lét yếu ớt cuối cùng tỏa ra từ thanh hương Minh Quang sắp tàn lụi hoàn toàn bất cứ lúc nào cũng có thể bị thổi tắt bởi làn gió lạnh lẽo chết chóc đang tràn ngập khắp không gian xung quanh nơi cửa hàng cũ nát bị bỏ hoang từ lâu đời xa xưa kia rồi đó mà.

Ánh sáng xanh lét bỗng chốc vỡ tan, để lộ ra bộ xương rồng khổng lồ đang treo lơ lửng trên trần nhà.

Hắn lùi về phía sau, bàn chân chạm phải một thứ gì đó mềm nhũn và ấm nóng.

Tiếng cười lạnh lẽo vang lên từ chính sau gáy
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập