Chương 13

**Chương 13**

---

---

**MỞ ĐẦU: CÁI CHẾT CỦA NGÀY MỚI**

Bầu trời Cửu Thiên nứt vỡ. Một màn sáng xanh biếc và bóng tối đỏ rực trộn lẫn, tạo thành những dải năng lượng như lưỡi kiếm sắc bén, cắm sâu vào mặt đất, làm rung động từng tảng đá dưới lòng núi. Tam Nhiệt ngã quỳ xuống, thanh kiếm trong tay nàng rơi vỡ tan ra, đập mạnh xuống nền đất. Từng mảnh kiếm rải rác, như những tàn tro của một vũ khí đã đánh mất ý nghĩa.

Nàng nhìn lên—mặt trời đã biến mất. Chỉ còn một khoảng không trống trải, nơi ánh sáng và bóng tối đối đầu với nhau như hai kẻ thù bất khả xâm phạm. Cơn đau từ cơ thể nàng lan tỏa từng mạch máu, như thể toàn bộ linh hồn của nàng đang bị đốt cháy bởi sự lựa chọn mà nàng vừa đưa ra.

"Thạch Lệ..." Nàng khẽ gọi tên anh, nhưng không nhận được phản hồi. Thạch Lệ đứng cách đó vài bước, thân hình anh run rẩy như một cây cột đá sắp đổ sập. Dị Thạch trong cơ thể anh đang phát ra ánh sáng xanh biếc, nhưng ánh sáng ấy giờ đây đã bị nhuộm màu đỏ từ bóng tối. Giữa hai dòng năng lượng đối lập đó, thân xác Thạch Lệ như một con người đứng giữa lằn ranh sinh tử—một dạng tồn tại không thuộc về thế giới sống hay cõi âm.

Ma Nương đứng bên cạnh, tay trái nắm giữ Dị Thạch đang phát ra ánh sáng dữ dội, tay phải ôm lấy thân thể của mình—cơ thể đã bị hủy hoại bởi sự kết hợp giữa bóng tối và ánh sáng. Mồ hôi lạnh trượt xuống gáy nàng khi nhìn thấy đôi mắt của Ma Nương, một thứ ánh nhìn như chứa đựng cả vũ trụ, nhưng cũng đầy sự đau đớn đến tột cùng.

"Thạch Lệ... ngươi không thể sống sót nếu chọn bóng tối," nàng nói, giọng khàn đặc vì nước mắt đã tràn ra từ khóe mắt. "Nhưng nếu ngươi chọn ánh sáng..." Nàng ngừng lại, cảm thấy tim mình như vỡ vụn khi nhìn vào đôi mắt của Thạch Lệ—một thứ ánh nhìn vừa đầy yêu thương, vừa chứa đựng nỗi đau tột cùng.

"Tam Nhiệt," anh khẽ gọi, giọng nói run rẩy như thể từng chữ đều được dội ngược lại từ sâu thẳm lòng anh. "Ngươi đã chọn... tình yêu cho ta."

Nàng gật đầu, nhưng trong khoảnh khắc đó, nàng cảm thấy một cơn gió lạnh thổi qua, mang theo giọng nói của một kẻ quen thuộc: *“Còn ngươi, Tam Nhiệt… ngươi có thật sự hiểu được giá trị của lựa chọn mình không?”*

---

**PHÁT TRIỂN: ÁNH SÁNG VÀ BÓNG TỐI CỦA NHỮNG NGƯỜI TRONG MÊ MÔNG**

Thạch Lệ chậm rãi bước tới, từng bước chân như thể đang bị kéo bởi một lực nào đó từ cõi khác. Dị Thạch trong cơ thể anh phát ra ánh sáng xanh biếc, nhưng ánh sáng ấy giờ đây không còn thuần khiết—nó đã hòa quyện với bóng tối đỏ rực, tạo thành một thứ năng lượng hỗn loạn, như thể đang cố gắng nuốt chửng toàn bộ thế giới.

Tam Nhiệt cố nén cơn đau trong tim, nhưng nàng biết mình không thể đứng yên mãi. Nàng nhặt thanh kiếm gãy của mình lên—một vật đã từng là biểu tượng của sự mạnh mẽ và tự tin, nhưng giờ đây chỉ còn lại như một thứ vô dụng. Nàng quay về phía Ma Nương, ánh mắt đầy vẻ cầu xin:

"Ngươi có thể hủy diệt bóng tối... nhưng nếu ngươi làm vậy, Thạch Lệ sẽ không còn là người mà ta yêu thương nữa."

Ma Nương cắn môi, tay siết chặt Dị Thạch đến nỗi cơ bắp trên tay nàng co quắp. Ánh sáng xanh biếc và bóng tối đỏ rực trong thân thể nàng chiến đấu dữ dội hơn, như hai con thú hung hăng đang vật lộn với nhau bên trong một cái lồng sắt.

"Ta không cần sự đồng thuận từ ngươi," nàng nói, giọng khàn đặc nhưng đầy quyết tâm. "Một ngày nào đó, khi ngươi hiểu rõ hơn về những gì ta đã trải qua, ngươi sẽ thấy… đây là con đường duy nhất có thể cứu được anh ấy."

Tam Nhiệt nhắm mắt lại—nàng muốn tin vào lời Ma Nương, nhưng trong tim nàng, một nỗi sợ hãi âm ỉ đang lan rộng. Nếu nàng chấp nhận sự lựa chọn của Ma Nương, liệu Thạch Lệ có còn là người mà nàng từng yêu thương? Hay anh sẽ biến thành một sinh vật không thuộc về bất kỳ thế giới nào, một dạng tồn tại chỉ biết cắn xé những gì xung quanh mình vì nỗi đau quá lớn?

"Tam Nhiệt," giọng của Thạch Lệ vang lên lần nữa, nhưng lần này, nó mang theo một thứ âm hưởng khác—khó hiểu, trống rỗng. "Ngươi có thể rời đi… nếu không muốn nhìn thấy ta như thế này."

Nàng mở mắt ra, ánh nhìn đầy tuyệt vọng: "Không bao giờ! Ta sẽ ở bên anh, dù cho anh là ai, dù cho anh có thể trở thành điều gì đó đáng sợ đi chăng nữa!"

Giọng của Thạch Lệ run rẩy hơn nữa: "Nhưng ngươi không hiểu… ta đã đánh mất bản thân từ lâu rồi. Ta chỉ còn lại một mảnh linh hồn trong con người này, và nếu ngươi yêu ta, ngươi sẽ phải chấp nhận điều đó."

Một cơn gió lạnh thổi qua, mang theo tiếng cười khẩy của bóng tối: *“Chết đi! Tất cả các ngươi đều đáng chết!”*

Cả không gian rung động dữ dội. Dị Thạch trong cơ thể Thạch Lệ bùng nổ mạnh hơn, tạo ra một vụ nổ lớn, khiến đất đá xung quanh vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ. Tam Nhiệt bị hất tung về phía sau, ngã xuống nền đất, cảm thấy toàn thân như đang tan chảy vì cơn đau mãnh liệt.

"Tam Nhiệt!" Ma Nương la lên, vội vàng chạy đến bên nàng, tay phải ôm lấy cơ thể của chính mình—nơi hai dòng năng lượng đối lập đang chiến đấu dữ dội hơn bao giờ hết. "Ngươi còn sống! Nhớ kỹ… không ai có thể chết trong thời điểm này, trừ khi… họ chọn cái chết!"

Tam Nhiệt nhìn lên Ma Nương—một ánh mắt đầy sự hoài nghi và tuyệt vọng: "Vì sao ngươi lại phải chịu đựng tất cả điều này? Vì tình yêu với Thạch Lệ hay vì một lý do khác?"

Ma Nương cười khẩy, nhưng nụ cười ấy không mang theo niềm vui—nó chỉ là một nụ cười đau đớn: "Vì ta từng hứa sẽ bảo vệ anh ấy… và nếu ngươi đã chọn tình yêu cho anh ấy, thì ta phải đảm bảo rằng anh ấy sẽ sống sót. Dù phải trả bằng chính linh hồn của ta đi chăng nữa."

---

**CAO TRÀO: CÁI GIÁ CỦA TÌNH YÊU VÀ SỰ HIẾU HẠNG**

Thạch Lệ đứng dậy, thân hình anh run rẩy như một cơn bão sắp trút xuống. Ánh sáng xanh biếc và bóng tối đỏ rực trong cơ thể anh liên tục giao tranh, tạo ra những đợt sóng năng lượng khổng lồ, lan rộng ra toàn bộ bầu trời Cửu Thiên.

"Thạch Lệ!" Tam Nhiệt cố gắng đứng dậy, nhưng tay chân nàng vô cùng yếu ớt. Nàng không còn sức lực để chạy tới bên anh nữa—dù rằng nàng muốn, dù rằng nàng biết rõ mình đang ở đâu và điều gì sắp xảy ra. "Anh sẽ không chết… không bao giờ!"

Thạch Lệ nhìn xuống nàng, ánh mắt đầy sự đau đớn: "Nếu ngươi thật sự yêu ta… hãy rời đi ngay bây giờ! Ta không muốn ngươi phải chứng kiến một ngày mà ta trở thành điều gì đó đáng sợ!"

"Không! Ta sẽ ở lại," Tam Nhiệt cất giọng kiên quyết. "Dù cho anh có thể trở thành một con quái vật, ta vẫn sẽ yêu anh—vì ta đã từng hứa sẽ không bao giờ rời xa anh."

Một tiếng cười khẩy vang lên từ phía sau Thạch Lệ. Ma Nương đang đứng đó, ánh mắt đầy sự đau đớn: "Các ngươi… thật đáng yêu. Nhưng các ngươi có hiểu được rằng, nếu ta hủy diệt bóng tối này, Dị Thạch sẽ đồng thời phá vỡ cơ thể của anh ấy? Ta không thể kiểm soát điều đó!"

Tam Nhiệt lắc đầu—một cái lắc đầu đầy tuyệt vọng: "Dù cho điều đó xảy ra… ta vẫn sẽ ở bên anh. Tình yêu của ta không bao giờ bị hủy diệt."

Thạch Lệ nhìn nàng, đôi mắt anh tràn ngập nước mắt—những giọt nước mắt không phải do đau đớn mà do sự tuyệt vọng: "Ngươi thật sự không hiểu… nếu ngươi ở lại, ta sẽ phải chọn giữa sự sống của mình và sự sống của ngươi. Ta không thể để cả hai chúng ta đều chết!"

"Thạch Lệ," Tam Nhiệt khẽ gọi tên anh lần nữa, giọng nàng run rẩy nhưng đầy kiên cường. "Ngươi đã từng nói với ta rằng… tình yêu là điều duy nhất có thể giữ cho ta sống sót trong cõi âm. Giờ đây, dù ngươi có thể trở thành một con quái vật, ta sẽ không bao giờ rời xa ngươi. Vì… ta yêu anh."

Một tiếng cười khẩy vang lên—lần này đến từ chính thân thể của Thạch Lệ. Năng lượng trong cơ thể anh đang phát điên cuồng, như thể muốn xé toạc toàn bộ thế giới. Bóng tối đỏ rực và ánh sáng xanh biếc chiến đấu dữ dội hơn bao giờ hết.

"Ta sẽ không để điều đó xảy ra," Thạch Lệ nói, giọng khàn đặc nhưng đầy quyết tâm. "Dù phải đánh đổi linh hồn của ta đi chăng nữa… ta cũng sẽ bảo vệ ngươi."

---

**CLIFFHANGER: CÁI CHẾT CỦA MỘT NGÀY KHÔNG TÊN**

Tam Nhiệt mở mắt—một ánh sáng xanh biếc bùng lên từ cơ thể Thạch Lệ, và trong khoảnh khắc đó, nàng cảm thấy một luồng năng lượng khổng lồ đang lan tỏa khắp không gian. Một tiếng nổ vang lên, mạnh đến mức cả bầu trời Cửu Thiên như bị tách thành hai nửa—một nửa là ánh sáng xanh biếc, một nửa là bóng tối đỏ rực.

Thạch Lệ ngã xuống, toàn thân anh run rẩy như thể đang mất đi sự kiểm soát hoàn toàn. Dị Thạch trong cơ thể anh phát ra ánh sáng dữ dội—một thứ ánh sáng mà Tam Nhiệt từng biết là biểu tượng của sự sống và hòa bình. Nhưng giờ đây, ánh sáng ấy không còn thuần khiết nữa—nó đang bị hủy hoại bởi bóng tối đỏ rực từ bên trong.

"Thạch Lệ…" Nàng cố gắng tiến lại gần anh, nhưng tay chân nàng yếu ớt đến mức không thể di chuyển. "Anh sẽ sống sót… ta tin vào điều đó."

Ma Nương đứng bên cạnh, ánh mắt của nàng đầy sự đau đớn: "Đây là kết thúc… một kết thúc mà cả hai ngươi đều đã chọn. Nhưng hãy nhớ kỹ—đôi khi tình yêu cũng có thể là thứ hủy diệt mọi thứ."

Trong khoảnh khắc đó, một giọng nói vang lên từ trong ánh sáng xanh biếc—giọng của Thạch Lệ, nhưng lại không phải là giọng của anh: *“Nếu ngươi thực sự muốn cứu ta… hãy đánh thức linh hồn cuối cùng của ta. Vì nếu không làm được điều đó, cả hai chúng ta sẽ bị giam cầm trong cơn ác mộng vĩnh viễn.”*

Tam Nhiệt mở mắt—nàng nhìn thấy một thứ gì đó đang lấp lánh bên trong cơ thể Thạch Lệ, như một viên ngọc quý đang ẩn náu giữa những mảnh vỡ của linh hồn. Một linh hồn cuối cùng… một thứ mà nàng từng nghĩ là không còn tồn tại.

"Thạch Lệ…" Nàng khẽ gọi tên anh lần nữa, nhưng không nhận được đáp lại. Thay vào đó, nàng thấy ánh sáng xanh biếc trong cơ thể anh đang dần biến mất, nhường chỗ cho bóng tối đỏ rực—một sự kết thúc không lời, nhưng đầy nỗi đau.

Trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi toàn bộ thế giới Cửu Thiên sụp đổ, Tam Nhiệt nhìn lên bầu trời và thấy một thứ gì đó đang bay qua—một hình ảnh của người mà nàng từng yêu thương nhất.

Và rồi… mọi thứ đều chìm vào bóng tối.

---
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập