Chương 7

Tử Hà Đan Lương không thức dậy trong bình yên.

Hắn tỉnh giữa một cơn co thắt đau đớn xé toạc cốt tủy, nơi linh lực đang tự động chảy ngược lại quy luật thiên nhiên.

Máu từ hốc mũi hắn nhỏ xuống, rơi vào lớp bụi dày đặc của hang động ngầm lạnh lẽo.

Mỗi giọt máu đều mang theo mùi kim loại tanh hôi và vị mặn chát của sự tuyệt vọng.

Hắn biết chính xác thời gian còn lại.

Bốn mươi tám phút trước khi "Vận Mệnh" — thứ áp lực vô hình đè nặng lên tần số rung động của hắn — đạt đến đỉnh điểm.

Khi ấy, nó sẽ xé nát thân xác Luyện Khí mỏng manh này như tờ giấy rách.

Nội tâm Tử Hà Đan Lương đang giằng xé dữ dội giữa nỗi sợ tuyệt vọng của một kẻ yếu và sự lạnh lùng tính toán khắc nghiệt.

Hắn không sợ chết theo nghĩa đen.

Cái chết là điều tất yếu mà hắn đã chấp nhận từ lâu trong những ký ức hỗn độn này.

Hắn sợ cái chết sẽ đến không đúng lúc, không mang lại ý nghĩa gì cả.

Sợ rằng mọi nỗ lực của mình chỉ là tiếng động vô âm giữa đại dương im lặng.

Linh Tâm Thạch đã vỡ, để lộ đoạn xương đen nhánh và con mắt vàng rực kia trước khi biến mất vào hư không.

Đó không phải là ảo giác.

Hắn cảm nhận rõ ràng luồng khí tà dị từ con mắt đó đã chạm vào linh căn của hắn, ký một dấu ấn sâu đậm mà ngay cả cảnh giới Trúc Cơ sơ kỳ cũng khó lòng tẩy xóa.

Hắn ngồi dậy chậm rãi, tay áo rách nát trượt xuống cổ tay gầy guộc.

Da thịt run rẩy không phải vì lạnh, mà vì sự xung đột giữa hai luồng khí trong cơ thể.

Một bên là nguyên lực thanh khiết nhưng yếu ớt của người tu luyện bình thường.

Bên kia là bóng tối âm u đang xâm lấn từng tế bào, ăn mòn linh mạch từ bên trong.

Hắn nhắm mắt lại, tập trung vào ý thức để kiểm soát dòng chảy hỗn loạn này.

"Không được mất phương hướng," hắn tự nhủ với giọng điệu khô khan như đá lạnh.

"Nếu đây là định mệnh muốn hủy diệt ta, thì ta sẽ dùng chính lưỡi dao đó để cắt đứt sợi dây buộc." Hắn đứng dậy, chân bước trên nền đất ẩm ướt, tiếng giày lê lết vang lên trong không gian tĩnh mịch đáng sợ.

Hang động phía trước tối om, tỏa ra một luồng khí lạnh lẽo khác hẳn với sự ấm áp ngột ngạt của thế giới bên ngoài nơi hắn vừa rời đi.

Lối vào hang động hẹp và dốc xuống sâu thẳm, như thể muốn nuốt chửng bất kỳ ánh sáng nào dám xâm phạm lãnh địa của nó.

Tử Hà Đan Lương di chuyển chậm rãi, mỗi bước chân đều được tính toán kỹ lưỡng để tiết kiệm tối đa linh lực đang cạn kiệt trong cơ thể.

Hắn không mang theo đèn đuốc hay pháp bảo chiếu sáng.

Trong thế giới này, ánh sáng thường là cái bẫy cho những kẻ săn mồi ẩn nấp trong bóng tối.

Thay vào đó, hắn dựa vào cảm giác của đôi mắt đã từng nhìn thấy địa ngục để dẫn đường.

Không khí ở đây đặc quánh lại, nặng nề như chì.

Mỗi lần hít thở đều khiến phổi hắn đau nhói vì thiếu oxy và sự hiện diện quá mức của linh khí nguyên thủy chưa được khai thác.

Đây là vùng đất cấm, nơi những tu sĩ cao cấp nhất cũng e dè không dám đặt chân đến nếu không có lý do chính đáng.

Thiên Mệnh Trưởng Lão luôn tuyên bố rằng sự hỗn loạn ở đây sẽ dẫn đến hủy diệt hoàn toàn cho cả thế giới "Vô Hình".

Nhưng Tử Hà Đan Lương tin rằng trật tự mà họ duy trì mới là kẻ thù thực sự của sinh mệnh.

Hắn chạm tay vào vách đá lạnh lẽo bên sườn đường hầm.

Lớp vỏ đá sần sùi dưới lòng bàn tay truyền lại một cảm giác kỳ lạ, giống như nhịp đập của trái tim đang ngủ đông.

Có thứ gì đó sống động ẩn nấp trong những tảng đá này, chờ đợi khoảnh khắc thích hợp để thức tỉnh và nuốt chửng mọi thứ xung quanh.

Hắn rút kiếm ra khỏi vỏ gỗ cũ kỹ.

Lưỡi kiếm tỏa lên một luồng sáng bạc yếu ớt, đủ để xua tan bóng tối trước mặt nhưng cũng đồng thời làm lộ rõ vị trí của hắn trong màn đêm bao trùm.

Tiếng động xa xôi vang lên từ phía dưới sâu thẳm.

Nó không phải là tiếng gió thổi qua khe đá hay tiếng nước chảy ngầm.

Đó là âm thanh kim loại va chạm vào nhau, khô khan và lạnh lùng, gợi nhớ đến những bộ xương đang bị xé toạc khỏi xác thịt của chúng.

Tử Hà Đan Lương nín thở, cơ thể căng cứng như cung tên sẵn sàng bắn ra bất cứ lúc nào.

Hắn di chuyển sang bên cạnh một tảng đá lớn để ẩn nấp, quan sát kỹ lưỡng mọi thay đổi nhỏ nhất trong bóng tối dày đặc trước mặt mình.

Sự im lặng sau đó còn đáng sợ hơn cả tiếng động kia.

Nó là sự im lặng của kẻ săn mồi đang chờ đợi con vật rơi vào bẫy hoàn toàn.

Hắn cảm thấy da đầu tê liệt khi một luồng gió lạnh buốt thổi qua gáy, mang theo mùi hôi thối nồng nặc giống hệt với mùi đoạn xương ngón tay hắn vừa chứng kiến trước đó.

Không phải trùng hợp.

Điều này là sự dẫn dắt.

Và Tử Hà Đan Lương biết rằng mình không thể quay lại được nữa dù có muốn hay không.

Hắn bước vào một khoang rộng lớn bên trong lòng đất, nơi những nhũ đá treo lơ lửng từ trần hang như những chiếc răng nanh khổng lồ của quái vật địa ngục chưa bao giờ no đói.

Ở trung tâm căn phòng ngầm này là một hồ nước đen ngòm, tĩnh lặng đến mức không hề có gợn sóng dù cho luồng gió lạnh lẽo vẫn đang thổi thốc khắp nơi.

Mặt nước phản chiếu bầu trời giả tạo trên trần hang, vẽ nên những ngôi sao đã chết từ hàng nghìn năm trước.

Tử Hà Đan Lương tiến lại gần mép hồ, ánh mắt sắc lẹm quan sát kỹ lưỡng từng chi tiết nhỏ nhất trong bóng tối bao trùm.

Dưới đáy hồ sâu thẳm kia, hắn nhìn thấy một cấu trúc kiến trúc bằng xương trắng muốt đang nằm im lìm dưới lớp nước đen đặc quánh đó.

Những chiếc cột đá chạm khắc hoa văn cổ xưa bị phủ đầy rêu xanh và xác chết của những sinh vật không rõ tên đã tích tụ qua bao thế hệ dài đằng đẵng trôi dạt vào đây cùng với dòng chảy thời gian vô hình này nữa đâu.

Hắn cúi xuống, đưa bàn tay run rẩy lại gần mặt nước đen ngòm trước mặt mình.

Linh lực trong cơ thể hắn bắt đầu phản ứng dữ dội, xung đột gay gắt giữa hai luồng khí thanh khiết và tà dị đang đấu tranh giành quyền kiểm soát thân xác suy kiệt này của hắn lúc bấy giờ đây mà thôi phải không nào?

Những ký ức hỗn độn từ quá khứ bất chợt chập chờn hiện lên trong tâm trí rối bời của Tử Hà Đan Lương.

Hắn thấy chính mình — hay đúng hơn là phiên bản gốc của anh linh kia — đang đứng ở ngay vị trí này, nhưng với vẻ mặt bình thản đến đáng sợ thay vì hoảng loạn như bây giờ nữa đâu.

"Đây không phải lần đầu tiên ngươi đặt chân tới nơi đây," một giọng nói trầm ấm vang lên từ phía sau lưng hắn, khiến hắn giật mình quay phắt người lại trong tư thế phòng thủ cao độ nhất có thể áp dụng được lúc này đây mà thôi!

Lý Vô Kỵ bước ra từ bóng tối, khuôn mặt tái nhợt vì sợ hãi nhưng đôi mắt thì sáng rực lên bởi sự tò mò điên cuồng muốn khám phá mọi bí mật ẩn giấu nơi sâu thẳm lòng đất lạnh lẽo này ngay lập tức trước khi quá muộn mất rồi phải không nào?

"Ngươi đến đây để làm gì?" Tử Hà Đan Lương hỏi, giọng điệu lạnh băng như tảng đá đóng sương giá giữa mùa đông khắc nghiệt nhất.

Lưỡi kiếm vẫn còn hướng về phía Lý Vô Kỵ, mặc dù hắn biết rõ rằng đối phương không hề có ý định tấn công trực diện ngay lúc này đây mà thôi!

Sự hiện diện của kẻ kia mang lại một áp lực tâm lý khó chịu cho Tử Hà Đan Lương hơn bất kỳ đòn đánh vật chất nào khác từ vũ khí sắc bén hay phép thuật cường thịnh xung quanh họ nữa đâu.

"Để tìm cách giết chết chính mình," Lý Vô Kỵ trả lời thẳng thắn, ánh mắt không rời khỏi hồ nước đen ngòm trước mặt.

"Gia đình ta bị nguyền rủa bởi một lời hứa đã phản bội lại từ đời tổ tiên xa xưa của dòng họ này.

Chỉ có cái chết mới là giải thoát duy nhất còn sót lại cho chúng tôi sau bao nhiêu thế hệ đau khổ liên miên không hồi kết nữa đâu." Hắn nói với vẻ mặt bình thản đến đáng sợ, hoàn toàn khác biệt so với hình ảnh cởi mở liều lĩnh mà hắn thường che giấu bên ngoài xã hội phức tạp này.

Tử Hà Đan Lương hạ thấp thanh kiếm xuống một chút, nhưng vẫn giữ tư thế cảnh giác cao độ nhất có thể áp dụng được trong tình huống nguy hiểm như hiện tại đây mà thôi!

"Và ngươi nghĩ rằng nơi này sẽ giúp ngươi thực hiện điều đó?" Hắn hỏi lại với giọng điệu đầy hoài nghi sâu sắc về khả năng thành công mong manh của kế hoạch tự sát điên rồ kia.

"Cấu trúc xương dưới đáy hồ," Lý Vô Kỵ chỉ tay xuống phía dưới mặt nước đen đặc quánh trước mắt họ đang phản chiếu bầu trời giả tạo trên trần hang cao vút xa tít bên trên đầu này nữa đâu.

"Đó là lăng mộ của một vị tiên cổ đã từng cố gắng phá vỡ vòng luẩn quẩn định mệnh giống như ngươi đang làm hiện tại vậy đấy mà thôi phải không nào?" Hắn nói với ánh mắt sáng rực lên bởi hy vọng mù quáng nhưng cũng đầy vẻ tuyệt vọng bi quan sâu thẳm trong lòng người đàn ông trẻ tuổi này trước những bước chân dài đằng đẵng phía trước còn rất nhiều gian nan thử thách khắc nghiệt đang chờ đợi họ nữa đâu.

Tử Hà Đan Lương nhìn xuống hồ nước, cảm nhận luồng khí tà dị từ cấu trúc xương dưới đáy đang gọi tên hắn bằng những ký hiệu cổ xưa mà linh giác của anh ta đã từng gặp ở đâu đó trong mơ màng xa lạ kia nữa đâu.

Hắn biết rằng nếu nhảy vào đó, cơ hội sống sót gần như bằng con số không tuyệt đối theo mọi quy luật tu luyện thông thường hiện hành được ghi chép lại trong các bộ sử tích huyền bí lưu truyền từ đời này sang đời khác qua bao thế hệ dài đằng đẵng trôi dạt vào đây cùng với dòng chảy thời gian vô hình này nữa đâu.

Nhưng hắn cũng biết rằng nếu không làm vậy, cái chết đến sớm hay muộn đều là điều tất yếu (khó tránh) đối với một kẻ mang trong người ký ức của bản thân quá khứ đang sống trong thân xác người khác như hiện tại đây mà thôi!

"Tại sao ngươi lại giúp ta?" Tử Hà Đan Lương hỏi Lý Vô Kỵ với giọng điệu đầy nghi ngờ sâu sắc về động cơ thật sự ẩn giấu sau vẻ mặt bình thản giả tạo kia nữa đâu.

"Vì chúng ta đều là phế vật của thế giới này," Lý Vô Kỵ cười bitterly (đắng chát), ánh mắt buồn bã nhìn lên trần hang cao vút xa tít bên trên đầu họ đang phản chiếu bầu trời sao đã chết từ hàng nghìn năm trước đó nữa đâu.

"Và đôi khi, chỉ có những kẻ phế vật mới dám làm những điều điên rồ nhất để thay đổi cục diện cuộc chơi định mệnh này mà thôi phải không nào?" Hắn nói xong rồi bất ngờ lao thẳng xuống hồ nước đen ngòm trước mặt họ đang phản chiếu bầu trời giả tạo trên trần hang cao vút xa tít bên trên đầu này nữa đâu.

Tử Hà Đan Lương sững sờ đứng đó, nhìn bóng dáng Lý Vô Kỵ chìm dần vào lớp nước đen đặc quánh kia mà không hề có bất kỳ gợn sóng nào lan tỏa ra xung quanh bề mặt tĩnh lặng đáng sợ của hồ nước trước mắt họ lúc bấy giờ đây mà thôi!

Hắn cảm thấy một sự trống rỗng lớn lao trong lòng mình, giống như thể vừa mất đi một phần linh hồn quan trọng nhất còn sót lại cho đến tận bây giờ nữa đâu.

Bất ngờ từ đáy sâu thẳm nơi bóng tối bao trùm dày đặc nhất kia bỗng nhiên trồi lên một cánh tay xương trắng muốt đang vươn thẳng về phía mặt nước đen ngòm trước mắt họ đang phản chiếu bầu trời giả tạo trên trần hang cao vút xa tít bên trên đầu này nữa đâu.

Cánh tay đó nắm chặt lấy cổ Lý Vô Kỵ và kéo hắn xuống sâu thẳm đáy hồ mà không một tiếng kêu cứu nào vang lên trong không gian tĩnh mịch đáng sợ bao trùm xung quanh họ lúc bấy giờ đây mà thôi!

Và rồi, từ chính giữa lòng hồ nước đen ngòm trước mặt Tử Hà Đan Lương đang đứng sững sờ nhìn cảnh tượng kinh hoàng vừa diễn ra ngay trước mắt mình này nữa đâu.

Một khuôn mặt quen thuộc (chậm rãi) nổi lên trên mặt nước tĩnh lặng đáng sợ kia với đôi mắt vàng rực đang mở to kinh hoàng hét lên điều gì đó mà tai hắn không thể nghe thấy được trong thế giới im lặng tuyệt đối này đây mà thôi phải không nào?

Bàn tay thò ra khỏi mặt nước, móng đen nhọn hoắt xé toạc không khí lao thẳng vào ngực hắn.

Hắn cứng đờ, linh khí trong cơ thể bỗng chốc đình trệ, chết lặng như bị vô hiệu hóa hoàn toàn.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập