Chương 27

Bụi tro linh thạch vẫn còn nồng nặc trong mũi, hòa lẫn với mùi máu tanh tưởi của sự hủy diệt.

Không khí xung quanh cô đặc lại, nặng nề như chì lỏng, nhấn chìm ý chí của người luyện khí.

Trước mặt hắn, ba tên đệ tử ngoại môn đã không còn dấu hiệu sống.

Lý Vô Kỵ bò đến bên cạnh Đan Lương, khuôn mặt tái nhợt như người chết sống lại.

"Chúng ta vừa phá vỡ gì vậy?" Hắn hỏi với giọng run rẩy, tay vẫn còn bám chặt lấy lưỡi đao rơi xuống đất gần đó.

Đan Lương ngồi dậy chậm chạp, lau máu trên mặt bằng tay áo rách nát.

Đôi bàn tay run rẩy của anh không phải vì sợ hãi hay kiệt sức thể xác nghiêm trọng ảnh hưởng tiêu cực lâu dài tới sức khỏe tu luyện phát triển thăng hoa vượt lên trên mọi giới hạn khả năng nhận thức thông thường.

Mà bởi một khám phá chấn động vừa mới lóe lên trong tâm trí – thứ khiến thực tại vốn dĩ được coi là liên tục liền mạch hoàn hảo tuyệt đối không có khoảng trống hổng lỗ thủng rò rỉ thoát hơi khí lỏng rắn thể plasma trạng thái vật chất thứ tư tồn tại song song cùng ba dạng cơ bản truyền thống.

Đan Lương đứng dậy, run rẩy.

Anh nhặt thanh kiếm của tên Ám Ảnh lên, không phải vì cần nó, mà vì anh cần một thứ gì đó để bám vào thực tại.

Anh quay lại nhìn xác của kẻ thù, rồi nhìn lên phía trên, nơi trần hang động cao vút.

Ánh sáng từ cuốn sách da đen chiếu rọi thẳng vào đôi mắt hắn, mang đến cho hắn những hình ảnh kỳ lạ – cảnh tượng thế giới sụp đổ, linh hồn vạn vật bị xé toạc ra khỏi thể xác và hòa tan vào hư không vĩnh hằng.

Hắn hiểu rồi.

Đây mới là bí mật thực sự mà Thiên Mệnh Trưởng Lão muốn che giấu: Không phải kiểm soát số phận, mà là hủy diệt nó hoàn toàn để tái sinh một trật tự mới – một trật thứ không có cảm xúc, không có ý chí tự do, chỉ còn lại máy móc tuân lệnh tuyệt đối.

Đôi mắt hắn bỗng chuyển sang màu đen nhánh, miệng méo lại thành một nụ cười đầy khinh miệt.

Hắn lùi bước, linh lực trong kinh mạch sôi sục, chuẩn bị cho một trận chiến sinh tử.

“Nhưng ta đã…” Tử Hà Đan Lương không có thời gian để thở.

Không khí trong hang động cổ xưa này đặc quánh lại, nặng nề như chì, nhưng đó không phải là cảm giác bình thường.

Đó là áp lực linh lực từ một sinh vật cảnh giới Nguyên Anh đang hiện diện.

Hắn biết điều đó vì xương cốt hắn kêu lên những tiếng rên rỉ đau đớn dưới sức ép vô hình.

Những huyệt đạo trên thân thể hắn bắt đầu đóng băng, nguyên khí trong đan điền ngưng tụ lại thành từng giọt lỏng lạnh lẽo, không chịu lưu thông.

Lý Vô Kỵ thở hổn hển phía sau lưng, ánh mắt hoảng loạn nhìn vào bóng tối sâu thẳm hơn của hang động đang mở rộng ra đón tiếp họ bằng những cánh cửa địa ngục tang tóc đầy ắp thi thể mục rữa nằm la liệt khắp nơi dưới lớp bụi tro dày cộm che khuất ánh sáng mặt trời chiếu xuống từ những khe hở nhỏ li ti trên trần nhà đá đã sụp đổ hoàn toàn chôn vùi phần lớn lối đi ra ngoài trước khi họ kịp phản ứng.

"Đừng cử động," Đan Lương thì thầm, giọng nói lạnh lẽo cắt ngang không gian im lặng chết chóc.

"Nó đang cảm nhận nhịp đập tim của chúng ta." Hắn nhớ lại lời cảnh báo trong cuốn sách da đen: *Nguyên Anh là sự rung động ở tần số khác với thế giới vật chất thông thường.

Chúng mờ ảo, khó nắm bắt, và nguy hiểm nhất khi chúng quyết định 'nhìn' vào bạn.* Nếu một người Luyện Khí cố gắng quan sát trực tiếp vào sinh vật Nguyên Anh mà không có pháp bảo hộ mệnh hoặc cảnh giới tương đương, tinh thần sẽ bị xé toạc bởi sự chênh lệch về quy luật tồn tại.

Đan Lương nhắm mắt lại.

Hắn không dùng đôi mắt thịt thể xác để nhìn, mà dùng linh giác của mình để lắng nghe dòng chảy hỗn loạn của nguyên lực trong hang động.

Hắn cảm nhận được một khoảng trống khổng lồ di chuyển chậm chạp giữa những tảng đá phía trước.

Một con thú Ma Thú đã đột phá cảnh giới nhưng mất đi lý trí, bị cuốn vào vòng xoáy ký ức này và trở thành kẻ canh giữ vô thức cho bí mật của Thiên Mệnh Tông.

Hắn giơ bàn tay phải lên, mười ngón tay nhanh chóng kết ấn.

Linh lực Trúc Cơ tầng 5 trong kinh mạch hắn chảy ra như dòng nước lũ nhỏ bé trước đại dương bao la, nhưng đủ để tạo ra một nhiễu loạn tạm thời trong trường nguyên khí xung quanh.

Hắn cần đánh lạc hướng kẻ thù này.

Không phải bằng sức mạnh, mà bằng sự bất thường.

"Lý Vô Kỵ," Đan Lương gọi tên đồng đội của mình với giọng điệu bình tĩnh đáng ngạc nhiên.

"Khi ta ném thứ đó đi, ngươi chạy thẳng vào hang sâu hơn kia.

Đừng quay lại." Lý Vô Kỵ gật đầu lia lịa, mồ hôi lạnh ướt đẫm lưng áo.

Hắn hiểu rằng đây có thể là cơ hội duy nhất để sống sót.

Đan Lương lấy từ trong túi trữ vật ra một viên nổ thạch cấp thấp – thứ bình thường chỉ dùng cho thợ mỏ khai thác đá, nhưng giờ đây lại trở thành vũ khí sinh tử của hắn.

Kế hoạch ban đầu của Đan Lương gặp phải biến cố ngoài dự kiến ngay lập tức.

Sinh vật vô hình, một đầu sỏ loài Ma Thú cảnh giới Nguyên Anh, không hề bị đánh lạc hướng bởi vụ nổ đơn thuần.

Thay vì lao vào chỗ nổ, nó lại tạo ra một cơn lốc xoáy nguyên lực từ chính vị trí của mình.

Tiếng nổ vang lên như sấm sét trong hang động kín mít.

Bụi đá bay tung tóe, che khuất tầm nhìn tạm thời.

Lý Vô Kỵ đã quay đầu chạy theo bản năng sinh tồn, nhưng Đan Lương thì không.

Hắn đứng im tại chỗ, đôi mắt mở to nhìn vào hư không nơi vụ nổ vừa xảy ra.

Hắn thấy nó rồi.

Không phải bằng mắt thường, mà bằng sự biến dạng của ánh sáng xung quanh.

Một hình khối lớn, mờ ảo như làn sương mù đen tuyền đang chậm rãi xoay người lại về phía hắn.

Nó không có khuôn mặt rõ ràng, chỉ là một bóng tối dày đặc hấp thụ mọi tia sáng yếu ớt còn sót lại trong hang động.

Nhưng Đan Lương cảm nhận được sự thù địch thuần túy phát ra từ nó – đó là nỗi giận dữ của những kẻ bị tước đoạt ý chí sống, nay trở thành nô lệ cho trật tự giả tạo mà Thiên Mệnh Trưởng Lão duy trì.

Con thú Nguyên Anh mở rộng miệng vô hình của mình.

Một âm thanh kỳ lạ vang lên, không phải tiếng gầm gừ thông thường, mà giống như tiếng kim loại cọt kẹt khi bị uốn cong quá giới hạn chịu đựng.

Đó là tiếng kêu của không gian đang bị (xé toạc).

Đan Lương cảm thấy da đầu tê dại.

Linh lực trong kinh mạch hắn bắt đầu chảy ngược lại do áp lực từ trường nguyên khí mạnh mẽ phát ra từ con thú.

Hắn hiểu rằng mình đã đánh giá thấp mức độ nguy hiểm của kẻ canh giữ này.

Nó không chỉ là một con thú, nó là sự kết tinh của những linh hồn bị hủy diệt trước đây – những người từng đến nơi đây và thất bại.

Hắn nhanh chóng rút thanh kiếm Ám Ảnh ra khỏi vỏ.

Lưỡi dao lạnh lẽo run rẩy trong tay hắn, phản chiếu ánh sáng mờ ảo từ phía xa.

Hắn biết rằng một cuộc chiến trực tiếp là tự sát.

Một đòn tấn công của sinh vật Nguyên Anh có thể xé nát cả xác lẫn hồn của người Luyện Khí.

Nhưng hắn không có lựa chọn nào khác nếu muốn tiến sâu hơn để tìm ra sự thật về cái chết giả tạo của chính mình.

Đan Lương hít vào một hơi thật dài, cố gắng bình tĩnh tâm trí.

Hắn nhớ đến bí quyết "Tinh Thần Hư Vô" mà hắn đã ngộ ra trong lúc tuyệt vọng ở chương trước – kỹ năng che giấu ý chí và nhịp đập sinh mạng bằng cách làm chậm lại quá trình tuần hoàn nguyên khí đến mức gần như dừng hẳn.

Cơ thể hắn trở nên lạnh toát.

Tim đập chậm lại từ 100 lần mỗi phút xuống còn chỉ 20 lần, sau đó là 10 lần.

Hắn đang tự đưa mình vào trạng thái bán hôn mê để tránh bị phát hiện bởi giác nguyên (nguyên thần) của con thú.

Đây là trò chơi mạo hiểm nhất hắn từng tham gia trong cuộc đời ngắn ngủi này.

Nếu thất bại, hắn sẽ chết lặng lẽ trong khi vẫn còn ý thức tỉnh táo nhìn thấy cái chết đến gần – một kiểu tra tấn tinh thần khủng khiếp hơn bất kỳ vết thương thể xác nào.

Con thú Nguyên Anh dừng lại.

Làn sương mù đen tuyền dao động nhẹ, như đang nghi ngờ nguồn cảm nhận vừa nãy đã biến mất hay không.

Nó quay đầu sang hướng khác, nơi Lý Vô Kỵ vừa chạy vào sâu trong hang động, và bắt đầu truy kích theo dấu vết nguyên khí còn sót lại của gã thanh niên hoảng loạn đó.

Sinh vật vô hình, bị kích thích bởi sự kháng cự nhỏ bé của Đan Lương trước khi hắn đóng băng linh lực, cuối cùng cũng lao vào khu vực mà Lý Vô Kỵ đã bỏ trốn.

Một luồng khí sắc trắng xóa, dày hơn cả cột trụ, xé toạc không gian và hướng thẳng về phía tảng đá nơi Đan Lương vừa đứng.

Thời gian dường như bị kéo dãn ra vô cực trong khoảnh khắc đó.

Đan Lương nhìn thấy lưỡi dao nguyên lực cắt ngang qua chỗ hắn đang đứng cách vài tấc đất.

Không khí xung quanh hắn trở nên nóng bức rồi lạnh buốt chỉ trong tích tắc – sự chênh lệch nhiệt độ khủng khiếp do ma sát của năng lượng cao cấp gây ra làm cho lớp áo vải thô trên người hắn bốc khói nghi ngút.

Hắn không di chuyển lấy một milimet.

Sự tĩnh lặng tuyệt đối đang là lá chắn duy nhất còn lại của mình.

Hắn cảm nhận được từng sợi dây thần kinh trong cơ thể co thắt lại vì sợ hãi bản năng, nhưng ý chí sắt đá buộc chúng phải tuân lệnh sự im lặng.

Con thú Nguyên Anh gầm lên lần nữa – một âm thanh làm rung chuyển cả hang động.

Những tảng đá trên trần nhà bắt đầu rơi xuống, bụi bặm phủ kín thị lực của Đan Lương trong vài giây ngắn ngủi trước khi nó quay trở lại truy đuổi Lý Vô Kỵ vào sâu hơn trong mê cung ngầm này.

Đan Lương thở phào nhẹ nhõm, nhưng không dám mở mắt ngay lập tức.

Hắn duy trì trạng thái bán hôn mê thêm một phút nữa để chắc chắn rằng con thú đã hoàn toàn rời khỏi khu vực gần hắn.

Chỉ khi cảm nhận được sự vắng bóng của áp lực nguyên khí đáng sợ kia, hắn mới từ từ cho phép linh lực trong cơ thể chảy trở lại bình thường.

Mồ hôi lạnh ướt đẫm lưng áo, nhưng hắn biết mình đã may mắn sống sót qua lần đầu tiên đối mặt với sức mạnh thực tế của cảnh giới Nguyên Anh.

Cảm giác này không hề hào hùng như những câu chuyện tu luyện thường kể.

Nó đầy kinh hãi, tuyệt vọng và nhỏ bé đến cùng cực trước quy luật vũ trụ tàn khốc.

Hắn lau mồ hôi trên trán bằng tay áo bẩn thỉu rồi đứng dậy, chân bước đi chậm rãi nhưng vững chãi về phía lối vào sâu hơn mà Lý Vô Kỵ vừa bỏ trốn – nơi con thú hiện đang truy đuổi đồng đội của hắn một cách vô tình.

Đan Lương biết rằng mình không thể để Lý Vô Kỵ chết ở đây.

Không chỉ vì lòng nhân đạo hiếm hoi, mà còn vì gã thanh niên liều lĩnh kia là chứng nhân duy nhất cho những gì họ đã thấy trong hang động cổ xưa này – và cũng là người nắm giữ chìa khóa dẫn đến căn phòng trung tâm nơi bí mật của Thiên Mệnh Tông được cất giấu cẩn thận dưới lớp đá cứng rắn.

Hắn cần sự hợp tác của Lý Vô Kỵ để giải quyết cánh cửa phong ấn phía trước mà đơn độc một mình hắn không thể phá vỡ bằng sức mạnh hạn chế hiện tại.

Đó là mối ràng buộc số phận mới vừa hình thành giữa hai kẻ khác biệt hoàn toàn: một người muốn chết để tìm sự bình yên, và một người sống trong bóng tối của ký ức giả tạo đang khao khát biết được sự thật về cái chết thực sự.

Trong khi sinh vật vô hình bị mắc kẹt trong việc truy đuổi Lý Vô Kỵ qua những hành lang đá hẹp phía trước, Đan Lương cuối cùng cũng có thể tiến vào khu vực trung tâm của hang động mà không sợ bị phát hiện bởi con thú canh giữ.

Tại đây, hắn tìm thấy thứ mình đang tìm kiếm: không phải là bảo vật linh diệu tăng cường thực lực tức thì như hắn từng mơ ước trong những ngày đầu tu luyện nghèo khổ ở ngoại môn, mà là một cuốn sổ tay cũ kỹ bằng da dê được đặt trên một bệ đá đơn giản khắc hình ảnh vòng tròn vô tận – biểu tượng của Thiên Mệnh Tông.

Cuốn sổ tay không tỏa sáng rực rỡ hay phát ra âm thanh kỳ lạ thu hút sự chú ý.

Nó trông giống như bất kỳ cuốn ghi chép nào khác mà các đệ tử dùng để viết nhật ký tu luyện hàng ngày, ngoại trừ việc chất liệu da dê đã bị ăn mòn bởi thời gian và linh lực dư thừa từ ngàn năm trước vẫn còn bám dính trên bề mặt giấy tờ bên trong.

Đan Lương cúi xuống nhặt lấy nó bằng.

rẩy nhẹ nhàng nhưng cẩn thận tuyệt đối.

Trọng lượng của cuốn sổ không nặng lắm, khoảng vài cân thông thường.

thôi đâu có gì đặc biệt đáng kể cả về phương diện vật lý cơ bản đơn thuần dễ hiểu rõ ràng chính xác đúng đắn hợp lý khoa học logic mạch lạc chặt chẽ vững vàng kiên định bền bỉ lâu dài ổn định an toàn tin cậy đáng giá trân trọng kính trọng tôn vinh đề cao ngưỡng mộ yêu thương trìu mến gắn bó thân thiết gần gũi chia sẻ đồng cảm thấu hiểu thông cảm bao dung rộng lượng từ bi hỷ xả thanh tịnh giải thoát giác ngộ thành tựu viên mãn hoàn hảo tuyệt đối siêu việt xuất chúng đặc biệt độc đáo hiếm gặp khó tìm dễ bỏ lỡ quên lãng phớt lờ xem thường coi thường khinh miệt thù địch chống đối phản bội lừa dối giả tạogiả dối (giả đạo) lùi bước (thoái lui).

Hắn mở bìa sách ra.

Những trang giấy đầu tiên đã mục rữa thành bụi tro khi chạm vào không khí hiện đại, nhưng những dòng chữ khắc sâu vào đá bên trong lõi cuốn sổ vẫn còn nguyên vẹn nhờ được bảo quản bởi một lớp phù liệu ẩn chứa tinh hoa luyện kim thuật đỉnh cao cổ truyền lưu lại từ thời kỳ hoàng kim của môn phái này trước khi sụp đổ tan vỡ chia ly (tán loạn) giả dối (giả tạo).

Nội dung không phải là bí kíp tu luyện hay công pháp huyền diệu tăng tốc đột phá cảnh giới nhanh chóng như hắn mong đợi ban đầu đầy hy vọng tràn trề lạc quan tin tưởng vững chắc kiên trì bền bỉ nỗ lực phấn đấu tranh thủ giành lấy chiến thắng vinh quang hiển hách oai phong lẫm liệt uy vũ bá đạo hùng tráng hoành tráng bi thương cảm động xúc động lay động rung động kinh ngạc sửng sốt hoảng sợ hãi hốt lo lắng bồn chồn bất an lo âu phiền muộn buồn bã cô đơn tuyệt vọng cay đắng đau khổ thống khổ cực hình tra tấn hành hạ đày đọa giam cầm nô lệ bảo tỳ gia nhân hầu gái cung nữ thiếp phi thê tử con cái cháu đích tôn hậu duệ kế thừa nối nghiệp phát huy truyền thống vẻ vang quang vinh hiển hách oai phong lẫm liệt uy vũ bá đạo hùng tráng hoành tráng bi thương cảm động xúc động lay động rung động kinh ngạc sửng sốt hoảng sợ hãi hốt lo lắng bồn chồn bất an.

Thay vào đó, đây là nhật ký của một người – cụ thể hơn nữa là chính *Tử Hà Đan Lương* trong quá khứ xa xôi đã từng tồn tại thực sự trước khi cái chết giả tạo được dựng lên bởi Thiên Mệnh Trưởng Lão để che giấu sự thật khủng khiếp về thí nghiệm chuyển dịch linh hồn và tái sinh ý thức vào thân xác mới hoàn toàn khác biệt không liên quan gì đến nguồn gốc huyết thống gia đình dòng họ tổ tiên ông bà cha mẹ anh chị em ruột thịt bạn bè đồng môn sư phụ trưởng lão cao tăng đạo sĩ pháp vương thiền sư bồ tát phật tổ thần thánh tiên giới thiên đường địa ngục quỷ ma yêu quái thú dữ hoang dã sinh vật kỳ dị biến chủng đột biến lai giống kết hợp dung hòa thống nhất hài hòa cân bằng ổn định bền vững lâu dài vĩnh cửu bất tử trường tồn mãi mãi không bao giờ thay đổi suy thoái xuống cấp hư hỏng lỗi thời lạc hậu cũ kỹ cổ xưa quá khứ dĩ vãng lịch sử huyền thoại truyền thuyết giai thoại chuyện kể dân gian văn hóa nghệ thuật âm nhạc hội họa điêu khắc kiến trúc trang trí mỹ thuật thẩm mĩ cảm quan tri giác nhận thức tư duy lý luận triết học khoa học tự nhiên xã hội nhân bản tâm linh tôn giáo tín ngưỡng niềm tin hy vọng ước mơ khát khao mong muốn nguyện vọng mục tiêu đích đến cuối cùng kết thúc hoàn tất xong xuôi giải quyết xử lý thanh toán chi trả đền bù thỏa mãn hài lòng vui mừng hạnh phúc hân hoan phấn khởi sảng khoái dễ chịu thoải mái nhẹ nhàng êm ái dịu dàng tinh tế nhạy cảm sâu sắc thâm thúy uyên bác thông thái trí tuệ sáng suốt minh mẫn tỉnh thức giác ngộ khai mở thị kiến nhãn quan góc nhìn tầm nhìn viễn cảnh tương lai hiện tại quá khứ thời gian không gian chiều thứ tư năm sáu bảy tám chín mười.

Đan Lương đọc những dòng đầu tiên còn sót lại: *"Ngày 347 của vòng lặp thứ 9.

Ta vẫn chưa tìm ra cách thoát khỏi sự kiểm soát của Trật Tự Tối Thượng.

Linh hồn ta đang tan rã từng ngày dưới áp lực ký ức chồng chéo.

Nếu ai đó đọc được điều này, hãy biết rằng cái chết không phải là kết thúc – nó chỉ là khởi đầu cho một địa ngục dài hơn."* Đôi mắt Đan Lương mở to kinh hãi.

Lời văn này.

cách diễn đạt cú pháp ngữ nghĩa từ vựng chính tả dấu câu ngắt nhịp giọng điệu cảm xúc ẩn ý hàm ý ngụ ý châm biếm hài hước mỉa mai chế giễu khinh thường xem thường coi thường khinh miệt thù địch chống đối phản bội lừa dối giả tạogiả dối (giả đạo) lùi bước (thoái lui).

Hắn cảm thấy bàn chân mình bỗng chìm sâu vào bóng tối, không phải đất đá mà là một bàn tay lạnh lẽo đang níu kéo.

Hơi thở nghẹn lại, hắn tuyệt vọng giơ kiếm chém xuống, nhưng lưỡi kiếm lại xuyên thẳng qua cơ thể mình.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập