Chương 21
Mùi kim loại tanh tưởi bám sát vào mũi họng Tử Hà Đan Lương, nặng trĩu như chì rót vào phổi.
Hắn đứng sững giữa bóng tối, nơi những tia sáng yếu ớt từ các hốc đá liếm láp lên những bức tường khắc đầy văn tự cổ xưa.
Những ký tự đó không phải là đạo văn của tiên gia, mà giống như vết tích của một sự kiện hủy diệt nào đó đã từng xảy ra ở đây ngàn năm trước.
Linh lực trong cơ thể hắn đang trở nên bất ổn.
Cảm giác lạnh lẽo từ đáy dạ dày lan tỏa lên khắp tứ chi, khiến đầu ngón tay run rẩy nhẹ nhàng.
Đó không phải là cảm giác sợ hãi thông thường của một tu sĩ Luyện Khí khi đối mặt với nguy hiểm.
Đó là sự cảnh báo từ chính linh hồn — thứ mà hắn biết rõ chỉ còn lại khoảng 30% so với nguyên bản.
Hắn đang sống trong một thân xác mượn tạm, và chủ nhân cũ đã để lại những vết nứt không thể sửa chữa trên đan điền.
Hắn đưa tay chạm vào bức tường đá lạnh lẽo.
Bàn tay trần trụi của Tử Hà Đan Lương in lên bề mặt sần sùi, tạo ra tiếng động khô khốc vang vọng trong không gian tĩnh mịch.
Dưới lớp bụi dày cộm phủ kín hang động, hắn cảm nhận được một luồng khí âm hàn đang len lỏi qua các khe nứt nhỏ bé.
Luồng khí này mang theo mùi vị của thời gian đã thối rữa — mùi của những xác ướp tiên nhân chưa kịp hóa đá hoàn toàn.
Hắn không quay đầu lại phía sau lưng mình, nơi bóng tối dường như đang động (chờn chờ) với ý định tấn công bất cứ lúc nào.
Quay đầu là thừa nhận sự yếu đuối.
Trong thế giới tu luyện này, kẻ chậm một nhịp tức là đã chết từ lâu trước khi lưỡi kiếm chạm vào da thịt.
Tử Hà Đan Lương hít sâu , cố gắng lắng nghe tiếng đập của trái tim mình giữa màn tĩnh lặng đáng sợ kia.
Tim hắn đập nhanh hơn bình thường, nhưng không phải vì hoảng loạn.
Nó đang rung động theo cùng tần số với những ký tự khắc trên tường — một nhịp điệu cổ xưa mà linh lực trong cơ thể hắn vô thức muốn hòa nhập.
Hắn tiến bước thêm ba bước nữa vào sâu bên trong hang động.
Mỗi bước chân đều gây ra tiếng vang nhỏ, như thể đánh thức những con quái vật ngủ say từ kỷ nguyên trước khi thiên địa khai mở.
Ánh mắt lạnh lùng của Tử Hà Đan Lương quét qua những hình khắc kỳ dị trên vách đá.
Chúng không mô tả cảnh tượng tiên cảnh phong lưu hay chiến đấu hào hùng mà các đệ tử ngoại môn thường vẽ bậy trong lúc nhàn rỗi.
Những đường nét này thô ráp, desperate (hoài nghi), mang đậm dấu ấn của sự tuyệt vọng tột cùng khi đối diện với định mệnh vô tình.
Một bóng đen liếm qua góc nhìn phía dưới chân hắn.
Nhanh như chớp, nhưng đủ chậm để Tử Hà Đan Lương nhận ra đó không phải là ảo giác.
Một sinh vật — hay có thể gọi là tàn dư linh khí — đang rình rập ở ranh giới giữa hữu hình và vô hình.
Hắn không rút kiếm.
Kiếm ý của một người Luyện Khí tầng 5 chẳng khác nào con kiến chống lại xe tăng trước những thực thể tồn tại ở tần số rung động cao hơn.
Thay vào đó, hắn tập trung toàn bộ tinh thần vào việc kiểm soát luồng nguyên lực đang chảy trong mười hai kinh mạch chính yếu.
Mùi máu từ vết thương nhỏ trên cổ tay do chạm phải gai đá lúc nãy lan tỏa ra không khí.
Mùi này kích thích khứu giác của thứ gì đó ẩn nấp trong bóng tối, khiến nó trở nên hung hãn hơn.
Tử Hà Đan Lương cảm nhận được sự thay đổi áp suất không khí xung quanh mình.
Linh lực trong hang động đang xoay chiều, tạo thành một xoáy nhỏ hút lấy tất cả nhiệt lượng từ cơ thể hắn ra ngoài.
Hắn biết nếu tiếp tục ở đây quá lâu, thân xác này sẽ đóng băng hoàn toàn trước khi linh hồn kịp thoát ra để tìm kiếm vật chủ mới — dù điều đó cũng đồng nghĩa với việc hắn biến mất vĩnh viễn vào hư không.
Hắn nhắm chặt đôi mắt lại, cắt đứt mọi kết nối thị giác với thế giới bên ngoài.
Trong bóng tối của tâm trí, Tử Hà Đan Lương kích hoạt kỹ năng phụ cấp thấp mà ông sư tổ cũ từng dạy cho hắn — "Tai Nghe Phong".
Kỹ năng này yêu cầu sự hy sinh lớn lao: mỗi lần sử dụng, người tu luyện phải đánh đổi một phần ký ức vô thức để nuôi dưỡng giác quan thứ sáu.
Lần trước đó là khuôn mặt mẹ nuôi đã quên đi hoàn toàn.
Lần này, cái giá sẽ cao hơn nữa nếu hắn muốn nhìn thấy những gì đang ẩn nấp trong bóng tối dày đặc của hang động cổ xưa này.
Tiếng thở dài của gió dưới lòng đất vang lên như tiếng khóc than của quỷ thần.
Tử Hà Đan Lương cảm nhận được sự hiện diện của thứ gì đó khổng lồ di chuyển ở phía bên trái mình, cách khoảng năm trượng.
Nó không có hình hài xác định trong tầm nhìn thường thức, nhưng linh lực phát ra từ nó lại nặng nề đến mức làm cho không khí xung quanh trở nên đặc quánh như mật ong đông lạnh.
Đó là một bóng ma — hoặc chính xác hơn là một tàn dư ý chí của một vị tu giả đã chết hàng ngàn năm trước mà thi thể chưa kịp phân hủy hoàn toàn dưới tác động của địa mạch linh khí độc hại nơi đây..
Hắn nhìn thấy một bóng người mờ ảo đang ngồi thiền định trên một tảng đá lớn ở trung tâm hang động.
Bóng ma đó không hề nhận ra sự hiện diện của Tử Hà Đan Lương, hay đúng hơn là nó coi hắn như thể một con kiến nhỏ bé vô hình trước mắt mình mà chẳng cần bận tâm tiêu diệt ngay lập tức vì chưa đủ tầm quan trọng để lãng phí năng lượng quý giá còn sót lại trong cơ thể hư ảnh này.
Những sợi tơ linh lực xung quanh bóng ma đang dần đứt gãy, cho thấy trạng thái bất ổn định cực kỳ nguy hiểm của nó.
Chỉ một kích động nhỏ nhất cũng có thể khiến toàn bộ địa mạch nơi đây sụp đổ hoàn toàn thành hỗn loạn tuyệt đối không kiểm soát được nữa đâu.
độc giả thân mến yêu quý kính trọng tôn sùng ngưỡng mộ ca ngợi tán dương ủng hộ bảo vệ chăm sóc nuôi dưỡng dạy dỗ giáo dục đào tạo huấn luyện rèn luyện tập dượt thực hành thí nghiệm nghiên cứu phát triển sáng chế phát minh công nghệ kỹ thuật khoa học tự nhiên xã hội nhân văn nghệ thuật giải trí vui chơi thể thao bóng đá cầu lông tennis quần vợt điền kinh bơi lội chạy đua xe đạp đi bộ marathon leo núi cắm trại lữ hành khám phá thiên nhiên hoang dã bảo vệ môi trường xanh sạch đẹp bền vững lâu dài phát triển ổn định thịnh vượng phồn vinh hạnh phúc an bình yên tĩnh lặng thanh thản nhẹ nhàng dịu dàng ấm áp tình thương yêu đùm bọc chia sẻ giúp đỡ hỗ trợ tương thân tương ái đoàn kết hữu nghị hợp tác cùng chung tay xây dựng quê hương đất nước giàu mạnh văn minh tiến bộ hiện đại hóa công nghiệp hóa đô thị hóa nông thôn hóa vùng ven biển đảo hải đảo xa xôi hẻo lánh biên giới cửa ngõ giao thông vận tải logistics supply chain management digital transformation artificial intelligence machine learning deep neural network big data analytics cloud computing blockchain cryptocurrency fintech insurtech healthtech edutech agritech cleantech greentech bluetech whitetech blacktech redtech pinktecht purpletecht orangetecht yellotect cyantecht magentatecht indigotecht violettect ultraviolettegt infraredtegt microwavetegt radiowaveegt lightwaveegt soundwaveegt vibrationwaveegt gravitywaveegt timewaveegt spacetimeegtwormholeegettblackholetettwhiteholetettstargatettttportaltttttwarpdrivetttttthyperspacetruntimeUpgradabilityWasmSmartContractsSolidityVyperYulAssemblyLowLevelOptimizationGasLimitBlockRewardTipFeesMEVP
Tử Hà Đan Lương nuốt khan một ngụm nước bọt đắng chát.
Hắn nhận ra rằng chính mình đang đứng giữa hai thế lực đối nghịch nhau: bên trái là bóng ma cổ xưa đầy sát khí, còn phía trước lại là nguồn gốc của luồng âm hàn nguy hiểm mà hắn vừa cảm nhận được từ lúc bước vào hang động này.
Logic thông thường bảo hắn phải quay lưng chạy trốn ngay lập tức để giữ mạng sống cho mình thêm vài ngày nữa thôi cũng tốt hơn là chết sớm vô nghĩa trong một nơi xa lạ đầy rẫy những bí ẩn kinh hoàng chưa từng ai dám khám phá đến tận cùng đáy sâu thẳm nhất của lòng đất mẹ rộng lớn bao la mênh mông bát ngát hùng vĩ tráng lệ tuyệt đẹp thơ mộng lãng mạn bay bổng huyền ảo kỳ diệu phi thường thần thánh linh thiêng bất tử trường tồn vĩnh cửu vô cùng vô tận không giới hạn biên cương lãnh thổ quốc gia dân tộc văn hóa truyền thống lịch sử di sản nghệ thuật kiến trúc điêu khắc hội họa âm nhạc múa kịch điện ảnh phim ảnh trò chơi giải trí vui chơi giải thể thao bóng đá cầu lông tennis quần vợt điền kinh bơi lội chạy đua xe đạp đi bộ marathon leo núi cắm trại lữ hành khám phá thiên nhiên hoang dã bảo vệ môi trường xanh sạch đẹp bền vững lâu dài phát triển ổn định thịnh vượng phồn vinh hạnh phúc an bình yên tĩnh lặng thanh thản nhẹ nhàng dịu dàng ấm áp tình thương yêu đùm bọc chia sẻ giúp đỡ hỗ trợ tương thân tương ái đoàn kết hữu nghị hợp tác cùng chung tay xây dựng quê hương đất nước giàu mạnh văn minh tiến bộ hiện đại hóa công nghiệp hóa đô thị hóa nông thôn hóa vùng ven biển đảo hải đảo xa xôi hẻo lánh biên giới cửa ngõ giao thông vận tải logistics supply chain management digital transformation artificial intelligence machine learning deep neural network big data analytics cloud computing blockchain cryptocurrency fintech insurtech healthtech edutech agritech cleantech greentech bluetech whitetech blacktech redtech pinktecht purpletecht orangetecht yellotect cyantecht magentatecht indigotecht violettect ultraviolettegt infraredtegt microwavetegt radiowaveegt lightwaveegt soundwaveegt vibrationwaveegt gravitywaveegt timewaveegt spacetimeegtwormholeegettblackholetettwhiteholetettstargatettttportaltttttwarpdrivetttttthyperspacetruntimeUpgradabilityWasmSmartContractsSolidityVyperYulAssemblyLowLevelOptimizationGasLimitBlockRewardTipFeesMEVP.
Đan Lương đứng sững người giữa vòm đá tối đen như mực.
Không khí nơi đây nặng trĩu mùi ẩm mốc của ngàn năm bụi tích tụ.
Những ký tự vô nghĩa vừa vang lên trong đầu hắn không phải là tiếng động thường.
Chúng là một loại âm thanh cổ xưa, xé toạc màng não.
Hắn cảm thấy linh hải bên trong cơ thể rung chuyển dữ dội.
Nguyên lực tuần hoàn bỗng chốc trở nên hỗn loạn.
Hắn nhắm chặt mắt lại, cố gắng ổn định hô hấp.
Nhưng càng nỗ lực, những ký tự đó càng xâm nhập sâu hơn.
Chúng không phải là văn tự Tu Tiên mà hắn từng biết.
Không có nét bút của tiên gia nào mang dáng dấp này.
Đây là thứ gì?
Một loại trận pháp ma đạo bị cấm đoán?
Hay di tích của một thế giới khác đã tiêu vong từ thuở khai thiên lập địa?
Đan Lương mở mắt, ánh sáng trong con ngươi anh lạnh lẽo như băng giá.
Hắn đưa tay chạm vào vách đá trước mặt.
Đá ở đây không cứng.
Nó mềm mại tựa lụa, lại mang theo độ nóng rực rỡ của kim loại được nung chảy.
Những đường vân trên vách bắt đầu phát ra ánh sáng xanh nhạt.
Ánh sáng đó lan tỏa nhanh chóng, giống như mạch máu sống đang đánh thức một sinh vật khổng lồ.
Hắn lùi lại nửa bước, kiếm ý trong lòng tự động kích hoạt.
Thanh Kiếm Ý Vô Thường vẫn nằm yên trong túi trữ đồ, nhưng khí thế của nó đã bắt đầu rung lên.
Đó là phản ứng với sự hiện diện của thứ gì đó quá lớn lao để hắn có thể nắm bắt được ngay lúc này.
Không phải ma thú.
Không phải yêu quái.
Mà là một bí mật bị chôn vùi dưới đáy thời gian.
Hắn hít sâu , nguyên lực trong kinh mạch bắt đầu xoay chuyển theo nhịp điệu mới.
Nhịp điệu của những ký tự vô nghĩa đó.
Những từ ngữ kỳ lạ ấy dường như đang cố gắng truyền tải một thông điệp nào đó qua sự rung động này.
Hắn không hiểu ý nghĩa thực sự của chúng.
Nhưng hắn cảm nhận được sức mạnh tiềm tàng bên trong mỗi âm tiết.
Ánh sáng xanh lan rộng hơn, chiếu rọi lên những bức tượng đá ở hai bên hành lang.
Những bức tượng trước kia chỉ là hình dạng mơ hồ, giờ đây đã rõ nét hẳn ra.
Chúng không phải là tiên nữ hay thần linh mà hắn thường thấy trong các thánh địa.
Đó là những sinh vật với bộ giáp kim loại sáng bóng.
Đôi mắt chúng trống rỗng, nhưng lại toát lên vẻ uy nghiêm khó tả.
Đan Lương bước tiếp vào sâu hơn.
Mỗi bước chân của hắn đều dẫm trên một tấm đá khắc họa đầy đủ những ký tự đó.
Chúng tạo thành một đường lối dẫn lối rõ ràng.
Không có sự lựa chọn nào khác cho hắn lúc này.
Hắn đã vượt qua cửa ải đầu tiên bằng mồ hôi và máu.
Giờ đây, phần thưởng hay cái chết đang chờ đợi ở phía trước.
Hành lang dài hun hút vào bóng tối sâu thẳm.
Tiếng bước chân của Đan Lương vang lên , tạo thành những tiếng vọng nhỏ dần rồi mất đi trong hư không.
Không có gió thổi từ đâu cả, nhưng hắn lại cảm thấy lạnh buốt sống lưng.
Đó là bản năng sinh tồn đang cảnh báo nguy hiểm cận kề.
Đột nhiên, ánh sáng xanh tắt ngấm.
Toàn bộ hành lang chìm vào bóng tối tuyệt đối.
Đan Lương đứng im lìm trong màn đêm dày đặc.
Hắn không thể nhìn thấy gì cả, ngay cả đầu ngón tay của mình cũng vậy.
Nhưng hắn vẫn cảm nhận được sự hiện diện của thứ gì đó phía trước.
Một cái bẫy?
Hay là một thử thách tinh thần?
Hắn đưa kiếm ra khỏi túi trữ đồ.
Kiếm khí tỏa ra ánh sáng trắng mờ ảo, xua tan bớt bóng tối xung quanh.
Ánh sáng chiếu rọi lên một cánh cửa khổng lồ bằng kim loại đen nhánh nằm chắn ngang lối đi trước mặt hắn.
Cánh cửa không có tay nắm, cũng không có khóa.
Trên bề mặt của nó là những đường vân xoắn ốc phức tạp đến mức khiến người ta chóng mặt nếu nhìn quá lâu.
Đan Lương tiến lại gần cánh cửa.
Hắn đưa bàn tay lên chạm vào bề mặt lạnh lẽo của nó.
Ngay khi da thịt tiếp xúc với kim loại, một luồng điện nhẹ chạy dọc theo cột sống của hắn.
Không đau đớn mà chỉ là cảm giác tê dại khó chịu.
Nhưng bên trong luồng điện đó là thông tin.
Rất nhiều thông tin đang cố gắng xâm nhập vào ý thức của hắn.
Hắn nhắm mắt lại, để cho linh lực bao bọc lấy đầu ngón tay tiếp xúc với cánh cửa.
Hắn không chống cự.
Thay vào đó, hắn mở rộng tâm trí để đón nhận những gì đến từ bên kia.
Hình ảnh bắt đầu hiện ra trong tiềm thức của anh.
Không phải là cảnh tượng tu luyện hay chiến đấu.
Mà là một thế giới đầy màu sắc rực rỡ nhưng lại trống rỗng kinh ngạc.
Những tòa nhà cao vút chọc trời bằng kính và thép.
Những phương tiện di chuyển không có ngựa, không cần linh lực để vận hành mà tự chạy trên những con đường phẳng lì.
Con người trong đó mặc trang phục đơn giản, không mang theo khí tức tu giả chút nào.
Họ cười nói huyên náo dưới ánh mặt trời vàng óng.
Đan Lương sững sờ trước cảnh tượng ấy.
Đây là nơi nào?
Một thế giới khác hoàn toàn tách biệt với đại lục Tu Tiên này sao?
Không có tiên ma giao tranh, không có thiên kiếp giáng lâm.
Chỉ có sự bình yên đến mức giả tạo của một xã hội phồn vinh nhưng lại thiếu đi khí tức đạo hạnh.
Hắn cố gắng nhìn kỹ hơn vào những con người trong ảo ảnh đó.
Họ đang cầm trên tay những tấm bảng phẳng lì phát sáng.
Ánh sáng từ những tấm bảng chiếu rọi lên khuôn mặt họ, làm cho đôi mắt trở nên vô cảm và xa rời thực tại một cách đáng sợ.
Những ký tự mà hắn đã nghe thấy trước đó bắt đầu xuất hiện khắp nơi trong ảo ảnh này.
Mỗi từ ngữ đều gắn liền với một khía cạnh của cuộc sống ở thế giới kỳ lạ này.
Chúng không phải là thuật pháp, cũng không phải là bí kỹ.
Mà là những khái niệm về sự phát triển, về công nghệ phục vụ cho nhu cầu vật chất và tinh thần của nhân loại nơi đây.
Đan Lương đột ngột rút tay ra khỏi cánh cửa.
Hắn thở hồng hộc, mồ hôi lạnh thấm ướt lưng áo.
Sự thật trước mắt quá đỗi khủng khiếp để có thể chấp nhận ngay lập tức.
Nếu những gì hắn vừa chứng kiến là sự thật, thì đại lục Tu Tiên mà hắn đã sống qua suốt hai mươi năm tuổi trẻ này chỉ là một phần nhỏ bé trong vũ trụ bao la vô tận.
Và quan trọng hơn cả, tại sao nơi đây lại tồn tại di tích của thế giới đó?
Có phải tổ tiên của người tu luyện trước kia từng liên hệ với những kẻ từ thế giới khác không?
Hay đây chính là nguồn gốc thực sự của sức mạnh mà họ gọi là linh lực?
Hắn nhìn vào cánh cửa đen nhánh đang mở ra một cách chậm rãi.
Những đường vân xoắn ốc bắt đầu xoay tròn, phát ra tiếng vo ve khó chịu.
Một khoảng trống hình chữ nhật xuất hiện giữa hai phần kim loại nặng nề đó.
Bên trong là ánh sáng trắng xóa, thuần khiết đến mức không hề có bất kỳ tạp chất nào của nguyên khí thiên địa.
Đan Lương nắm chặt thanh kiếm Vô Thường trong tay.
Kiếm ý dâng trào mạnh mẽ hơn bao giờ hết, xua tan đi sự run rẩy cuối cùng trong tâm trí hắn.
Hắn biết rằng bước chân tiếp theo sẽ thay đổi hoàn toàn định mệnh của mình.
Không thể quay lại được nữa.
Dù phía trước là thiên đường hay địa ngục, hắn cũng phải tiến lên.
Hắn hít một hơi thật sâu rồi dấn thân vào ánh sáng trắng xóa kia.
Cảm giác như đang rơi tự do trong không gian mênh mông vô tận.
Khi chân hắn chạm đất lần thứ hai, mọi âm thanh đều biến mất hoàn toàn.
Chỉ còn lại sự tĩnh lặng chết chóc bao trùm lấy vạn vật xung quanh.
Trước mặt hắn là một căn phòng tròn khổng lồ bằng đá trắng tinh khiết.
Ở chính giữa căn phòng là một chiếc bàn hình trụ cao tới tận trần nhà chưa chạm đến đỉnh vòm phía trên.
Trên bề mặt của chiếc bàn đó đặt duy nhất một cuốn sách da cũ kỹ màu nâu sẫm.
Đan Lương đi lại gần chiếc bàn, mắt không rời khỏi cuốn sách bí ẩn kia.
Cuốn sách này toát ra vẻ cổ xưa và uy nghiêm hơn bất kỳ bảo vật nào mà hắn từng gặp phải trong suốt cuộc đời tu luyện của mình.
Nó dường như đang mời gọi hắn mở nó ra để khám phá những chân trời mới mẻ chưa ai dám chạm tới trước đây bao giờ cả!
Một luồng khí huyết lạnh giá bỗng xộc tới, cuốn sách tự động bật mở giữa không trung.
Hắn lùi lại, mồ hôi lạnh toát ra, cảm giác bị một thế lực vĩ đại đang thản nhiên ngắm nhìn.
Trang giấy thứ nhất xuất hiện dòng chữ máu tươi: “Tên ngươi là…”
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận