Chương 18
Nó mang hương vị kim loại, giống như máu tươi vừa được cắt ra khỏi cơ thể đang sống.
Tử Hà Đan Lương đứng giữa vòng tròn thạch tinh, hai chân cắm rễ vào mặt đất, nhưng linh lực trong đan điền lại đang phản bội hắn.
Hắn không cảm thấy sức mạnh tuôn chảy.
Hắn chỉ cảm thấy sự trống rỗng.
Một khoảng vực thẳm vô hình mở ra bên trong lồng ngực, hút lấy mọi nhiệt độ và ánh sáng.
Đây là triệu chứng của việc thân xác bị thế giới "từ chối".
Khi linh lực đạt đến tần số cộng hưởng với cảnh giới Nguyên Anh, cơ thể hắn trở thành một nốt sai lệch trong bản giao hưởng vũ trụ.
Vũ trụ sẽ sửa lỗi đó bằng cách xóa sổ nó.
"Ngươi đang chết," Lý Vô Kỵ nói từ phía sau.
Giọng cậu ta run rẩy, khác hẳn vẻ mặt ngạo mạn thường ngày.
"Linh lực của ngươi không còn màu sắc nữa.
Nó trở thành.
bóng tối."
Tử Hà không quay lại.
Hắn biết lý do tại sao.
Trong ký ức mờ ảo mà hắn cố gắng xé toạc từ sâu thẳm tâm trí, có một hình ảnh: Một con đường đá mòn dưới mưa máu.
Và ở cuối con đường đó là một người đàn ông mặc áo đen đang cười nhạo.
"Đừng lo lắng cho ta," Tử Hà đáp, giọng khàn đặc do thanh quản bị linh lực lạnh giá cứa nát.
"Ta đã biết kết thúc này từ lâu."
Hắn giơ bàn tay phải lên.
Những ngón tay đang trong suốt dần đi.
Hắn có thể nhìn xuyên qua da thịt của chính mình để thấy những đường vân xương cốt bên dưới, và chúng cũng đang biến thành bụi phấn trắng xóa.
Đây là sự phân rã thực tại.
Cảnh giới cao hơn không cho phép một phế vật Luyện Khí tồn tại khi hắn chạm đến ngưỡng cửa đột phá.
Lý Vô Kỵ bước tới, nắm chặt thanh kiếm trong tay.
Cậu ta định lao vào chiến đấu với cái chết vô hình đó, nhưng Tử Hà giơ tay ra để ngăn cản.
"Ngươi sẽ không thể làm gì được," Tử Hà nói lạnh lùng.
"Đây là luật lệ của thế giới Vô Hình.
Ngươi chỉ có thể nhìn."
Lý Vô Kỵ nghiến răng, ánh mắt đỏ ngầu vì sự bất lực và sợ hãi sâu thẳm mà hắn luôn che giấu bằng vẻ ngoài liều lĩnh.
"Vậy thì ngươi định làm gì?
Chờ để biến thành tro bụi?"
"Ta sẽ tìm lỗ hổng," Tử Hà nói.
Hắn nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ ý chí vào việc lắng nghe tiếng vọng của linh lực trong cơ thể mình.
"Mọi thứ đều có quy luật.
Và mọi quy luật đều có điểm gãy."
Hắn bắt đầu quay cuồng nguyên khí trong mười hai mạch (kinh mạch chính).
Thông thường, đây là hành động tự sát đối với một tu giả ở cảnh giới thấp khi cố gắng ép buộc đột phá.
Nhưng Tử Hà không muốn đột phá lên Nguyên Anh theo cách thông thường.
Hắn muốn làm vỡ cái vỏ bọc của thực tại này để nhìn thấy thứ gì đang kiểm soát số phận hắn.
Đau đớn xé toạc thân xác.
Mỗi lần linh lực lưu chuyển, cảm giác giống như có ngàn con dao nhỏ cạo qua xương sống.
Nhưng Tử Hà không hét lên.
Hắn là một người đàn ông đã chết và được hồi sinh — hay đúng hơn, là một mảnh ký ức đang mượn cơ thể này để tồn tại.
Nỗi đau chỉ xác nhận rằng hắn vẫn còn ý thức.
"Nghe đây," Tử Hà thì thầm với chính mình trong đầu.
"Nếu ta không thực sự sống, nếu ta chỉ là bóng ma của quá khứ.
thì cái chết sẽ không lấy đi linh hồn ta, mà sẽ giải phóng nó."
Hắn cần một bằng chứng.
Một thứ gì đó cho thấy rằng định mệnh có thể bị thao túng bởi ý chí con người thay vì tuân theo bàn tay sắt của Thiên Mệnh Trưởng Lão.
Hắn nhớ đến cuốn sách kim loại bí ẩn đã xuất hiện trong hầm mộ cổ ở chương trước.
Nó không phải là vũ khí, mà là một ghi chép về những kẻ đi ngược lại dòng chảy thời gian.
Tử Hà mở mắt ra.
Đôi ngươi hắn giờ đây hoàn toàn màu trắng, không còn đồng tử đen.
Hắn nhìn thấy luồng linh lực của Lý Vô Kỵ đang tỏa ra từ phía sau — một màu xanh lá cây rực rỡ nhưng hỗn loạn, giống như cỏ dại mọc giữa đá hộc.
Và rồi, hắn nhìn thấy thứ khác.
Những sợi dây bạc mỏng manh nối liền cơ thể Lý Vô Kỵ với bầu trời tối đen trên đỉnh hang động.
Chúng không đáng để ý nếu không có đôi mắt của Tử Hà đang ở tần số cộng hưởng chết chóc này.
Những sợi dây đó là "Mệnh Line" — những chỉ dẫn số phận do Thiên Mệnh Trưởng Lão dệt nên.
Lý Vô Kỵ đang cố gắng giết chính mình để giải thoát gia đình, nhưng hắn chưa biết rằng chính hành động tự sát đó cũng nằm trong tính toán của kẻ thù.
Sợi dây bạc trên cổ Lý Vô Kỵ căng ra, kéo cậu ta về phía vực thẳm định mệnh.
Lý Vô KỊ sững lại, bàn chân lơ lửng ở mép vực năng lượng nơi không gian bị xé toạc.
"Ngươi nói gì?"
"Số phận của ngươi chưa hết," Tử Ha nói, giọng điệu lạnh băng nhưng chứa đựng sự khẩn cấp tột cùng.
"Họ muốn ngươi chết để hoàn thành nghi thức.
Nếu ngươi tự sát bây giờ, linh hồn ngươi sẽ trở thành nhiên liệu cho trật tự giả tạo đó."
Lý Vô Kỵ nhìn xuống tay mình.
Những ngón tay đang run rẩy không phải vì lạnh, mà vì sợ hãi sâu thẳm — nỗi sợ rằng tất cả những gì hắn làm đều vô nghĩa.
Cậu ta quay sang nhìn Tử Hà với ánh mắt đầy nghi vấn và tuyệt vọng.
"Vậy thì ngươi bảo ta sao?
Ngươi sắp biến mất rồi."
"Ta chưa hoàn toàn là hư không," Tử Hà đáp.
Hắn cảm thấy cơ thể mình đang trở nên nhẹ bẫng, như một chiếc lá khô bay trong gió mùa đông.
"Nhưng trước khi tan vỡ, ta sẽ cắt đứt sợi dây đó cho ngươi."
Tử Ha bước tới.
Mỗi bước chân hắn đặt xuống đều khiến mặt đá nứt nẻ thành những hình dạng kỳ lạ — giống như các ký tự cổ xưa đang cố gắng hiện ra từ lòng đất.
Hắn không dùng kiếm, không dùng phép thuật.
Hắn dùng ý chí của một kẻ đã chết để đối đầu với quy luật sống.
Hắn đưa tay phải — bàn tay trong suốt ấy — vào giữa không trung nơi những sợi dây bạc giao cắt nhau trên vai Lý Vô Kỵ.
Không khí xung quanh bắt đầu rung động dữ dội, tạo ra âm thanh giống như tiếng chuông đồng vỡ vụn.
"Đau," Tử Hà nghiến răng nói khi hắn nắm chặt lấy những sợi dây vô hình đó.
"Nhưng ta đã quen với nỗi đau."
Lý Vô KỊ kinh hoàng nhìn cảnh tượng trước mắt.
Bàn tay của Tử Ha đang bốc cháy bằng một ngọn lửa màu tím đen — không phải là linh lực, mà là sự phân rã của thực tại khi nó bị cưỡng bức tách rời khỏi dòng chảy số phận.
Những sợi dây bạc bắt đầu đứt đoạn từng một dưới sức ép của ý chí tuyệt vọng đó.
"Ngươi điên rồi!" Lý Vô Kỵ hét lên.
"Nếu ngươi làm vậy, linh căn của ngươi sẽ nổ tung ngay lập tức!
Ngươi không thể chịu đựng được áp lực từ hai cảnh giới va chạm nhau!"
"Một phế vật chẳng có gì để mất," Tử Ha đáp ngắn gọn.
Hắn mỉm cười — một nụ cười bi tráng và mệt mỏi đến tận đáy lòng.
"Khác với ngươi, Vô Kỵ.
Ngươi còn gia đình cần bảo vệ."
Lý Vô KỊ muốn lao tới can thiệp, nhưng không gian xung quanh họ đã bị khóa chặt bởi áp lực linh lực khổng lồ phát ra từ cơ thể Tử Hà.
Cậu ta chỉ có thể đứng đó, nhìn chằm chằm vào người bạn cùng chịu đựng nỗi đau tột cùng vì một lý do mà chính cậu ta cũng chưa hiểu hết ý nghĩa.
Tử Ha cảm thấy ký ức của mình đang bị xé toạc ra từng mảnh.
Hắn nhớ lại khoảnh khắc đầu tiên hắn mở mắt trong thân xác này — không phải là sự hồi sinh, mà là sự chiếm đoạt.
Hắn nhận ra bí mật kinh hoàng: Bản thể thật sự của Tử Hà Đan Lương đã chết từ mười năm trước tại trận chiến biên giới phía Bắc.
Cái đang đứng đây chỉ là một mảnh ký ức được Thiên Mệnh Trưởng Lão cấy ghép vào xác người khác để thử nghiệm khả năng kháng cự định mệnh.
Nếu hắn phá vỡ vòng luẩn quẩn này, hắn không những sẽ cứu Lý Vô Kỵ mà còn chứng minh rằng ý chí con người mạnh hơn cả sự sắp đặt của trời đất.
Nhưng cái giá phải trả là sự xóa sổ hoàn toàn — không có tái sinh, không có linh hồn lưu lạc, chỉ là hư vô tuyệt đối.
"Ta sẵn sàng," Tử Ha thì thầm với bóng tối bên trong mình.
"Hãy cho ta thấy chân tướng."
Một tiếng nổ vang lên như sấm sét xé toạc bầu trời hang động.
Những sợi dây bạc trên người Lý Vô Kỵ đứt đoạn hoàn toàn, bắn ra ngoài không trung và biến thành tro bụi trước khi chạm đất.
Lý Vô KỊ ngã quỳ xuống, thở hồng hộc, cảm giác nặng nề đè nén lên vai cậu ta từ lâu nay đã tan biến.
Cậu ta tự do rồi — tạm thời.
Nhưng Tử Hà thì khác.
Cơ thể hắn bắt đầu sụp đổ từ bên trong ra ngoài.
Những mảng da thịt trắng bệch rơi vãi như tuyết mùa đông.
Hắn không còn cảm thấy đau nữa, chỉ có sự bình yên lạ lùng bao trùm lấy tâm trí.
"Ngươi đã làm gì?" Lý Vô KỊ hỏi, giọng nghẹn ngào khi nhìn Tử Ha dần biến thành ánh sáng mờ ảo.
Tử Hà quay sang nhìn cậu ta lần cuối cùng.
Đôi mắt trắng bệch giờ đây đang tỏa ra một luồng sáng vàng rực rỡ — màu của sự giác ngộ trước cái chết.
"Ta đã tìm thấy lỗ hổng," hắn nói, giọng vang lên từ khắp mọi hướng trong hang động như thể không còn nguồn phát cụ thể nào nữa.
"Định mệnh không phải là đường thẳng," Tử Ha tiếp tục, hình ảnh cơ thể hắn giờ đây chỉ còn là bộ xương bằng ánh sáng đang duy trì tư thế đứng vững chãi giữa hư không.
"Nó là một vòng tròn.
Và ta vừa cắn đứt chiếc răng của nó."
Lý Vô KỊ kinh hãi nhận ra rằng áp lực linh lực trong hang động đột ngột thay đổi hướng.
Thay vì đè nén xuống, nó bắt đầu xoáy lên thành một cột trụ năng lượng khổng lồ bao quanh Tử Ha.
Đây không phải là sự sụp đổ thông thường.
Đây là sự hấp thụ — thế giới đang cố gắng nuốt chửng kẻ đã thách thức quy luật của nó.
"Đi đi," Ánh sáng hình người Tử Ha nói, giọng điệu giờ đây không còn lạnh lùng mà mang vẻ uy nghiêm cổ xưa.
"Trước khi cột trụ này sụp đổ và kéo theo tất cả xuống địa ngục."
Lý Vô KỊ muốn hét lên tên hắn, nhưng một sức mạnh vô hình đẩy cậu ta lùi về phía cửa hang động.
Cậu ta quay lại nhìn — lần cuối cùng trước khi bóng tối nuốt chửng ánh sáng vàng rực rỡ đó.
Không có tiếng nổ lớn.
Không có cột trụ năng lượng còn sót lại.
Chỉ có Tử Hà Đan Lương đứng yên giữa vòng tròn thạch tinh, nhưng cơ thể hắn đã hoàn toàn biến mất.
Không có xương cốt, không có quần áo rách nát, thậm chí không còn một hạt bụi nào của thân xác cũ kỹ kia.
Chỉ còn lại duy nhất một vật nằm trên mặt đá nơi đôi chân hắn từng chạm đất trước đó.
Đó là một viên ngọc nhỏ bằng ngón tay cái, màu đen tuyền như bóng tối sâu thẳm nhất trong vũ trụ, nhưng bên trong nó đang có những tia sáng tím nhảy múa — giống hệt loại ánh sáng đã khiến khối đá đen rung động ở hầm mộ cổ cách đây vài chương về trước.
Lý Vô KỊ bước chậm rãi trở lại trung tâm hang động, tim đập mạnh như muốn vỡ tung ra khỏi lồng ngực.
Cậu ta cúi xuống, run rẩy nhặt lấy viên ngọc đó lên.
Nó lạnh buốt đến mức làm tê cả lòng bàn tay, nhưng đồng thời cũng mang theo một cảm giác kỳ lạ — giống như đang cầm nắm lấy linh hồn của một người bạn đã khuất.
"Đây là gì?" Lý Vô KỊ thì thầm với sự im lặng chết chóc bao trùm quanh mình.
Bỗng nhiên, viên ngọc đen bắt đầu nóng lên dữ dội trong lòng bàn tay cậu ta.
Những ký tự cổ xưa — cùng loại hình dạng mà mặt đá nứt nẻ tạo ra khi Tử Ha bước đi — bắt hiện rõ trên bề mặt bóng tối của viên ngọc.
Chúng không phải là văn bản bình thường.
Chúng là một lời nhắn nhủ được khắc bằng chính linh lực đang phân rã của Tử Hà trước khi hắn biến mất hoàn toàn vào hư vô.
Lý Vô KỊ nheo mắt đọc những dòng chữ phát sáng yếu ớt đó, và máu trong người cậu ta đông cứng lại vì kinh hoàng tột cùng khi nhận ra sự thật ghê rợn mà viên ngọc này tiết lộ về thân phận thực sự của Tử Hà Đan Lương — kẻ họ vừa chứng kiến hy sinh.
Đôi mắt Tử Hà Đan Lương bỗng nứt toác, máu đen tuôn ra thành dòng.
Lý Vô Kỵ hét lên, bàn tay run rẩy chạm vào vết thương đang mở rộng.
Những ngón tay xương xẩu thò
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận