← Quay lại

Trùng Sinh Trở Lại - Chương 2: Ngày Đầu Tiên

Trùng Sinh Trở Lại | Chương 2

# Trùng Sinh Trở Lại - Chương 2: Ngày Đầu Tiên

Tôi đứng dậy khỏi giường, nhìn quanh căn phòng.

Đây là căn hộ nhỏ ở quận ngoại thành, trong một khu phố cũ. Không sang trọng như căn penthouse tôi từng sống, nhưng cũng không tệ.

Tôi kiểm tra đồng hồ - 6 giờ sáng. Người đàn ông này có lịch làm việc bắt đầu từ 8 giờ.

"Còn hai tiếng." tôi tự nhủ.

Tôi đi ra phòng khách, quan sát căn hộ. Đồ đạc ít ỏi, nhưng gọn gàng. Đây là cuộc sống của một người đàn ông độc thân, làm công việc văn phòng bình thường.

Tôi mở tủ lạnh - chỉ có vài lon bia và mì gói.

"Chết tiệt." tôi lẩm bẩm.

Cuộc sống này thật sự khác biệt so với kiếp trước.

Nhưng tôi không than phiền. Tôi đã có cơ hội sống lại - đó là món quà quý giá nhất mà bất kỳ ai cũng có thể nhận được.

Tôi đi ra ban công, nhìn xuống thành phố đang thức dậy. Những người đi làm đang vội vã bước đi, những chiếc xe cộ đang chen chúc nhau trên đường.

"Cuộc sống thứ hai." tôi tự nhủ.

Lần trước, tôi đã sống theo cách mà xã hội mong đợi - đi học, đi làm, kiếm tiền, mua nhà, kết hôn, sinh con. Tôi đã làm mọi thứ "đúng" theo khuôn mẫu.

Nhưng tôi đã hạnh phúc thật sự chưa?

Tôi không chắc.

Có lẽ vì vậy mà tôi được trao cơ hội này - để sống lại, nhưng lần này là theo cách của riêng mình.

Tôi quay vào nhà, bắt đầu tập thể dục. Cơ thể này yếu hơn so với kiếp trước, nhưng tôi sẽ rèn luyện nó.

Sau một tiếng tập, tôi đi tắm, thay đồ, và bắt đầu nấu bữa sáng.

Đúng lúc đó, hệ thống lại xuất hiện:

```
NHIỆM VỤ 2 ĐÃ HOÀN THÀNH!
- Tìm được công việc: ĐÃ XÁC NHẬN
- Hoàn thành: Trước 8 giờ sáng ngày đầu tiên

THƯỞNG:
+100 ĐIỂM KINH NGHIỆM
+1 ĐIỂM THUỘC TÍNH (THỂ LỰC)
+MỞ KHÓA KỸ NĂNG: NHÌN THẤU NHÂN CÁCH

NHẮC NHỞ:
- NHIỆM VỤ 3: Giúp đỡ một người trong hôm nay
- Thời hạn: 24:00
```

Tôi mỉm cười. Hệ thống này thật ra tiện lợi - nó cho tôi biết tôi cần làm gì và nhận được gì.

Nhưng tôi cũng cảnh giác. Ai đã tạo ra hệ thống này? Và tại sao họ lại cho tôi cơ hội sống lại?

Có lẽ đó là những câu hỏi mà tôi sẽ có câu trả lời trong tương lai.

Tôi ăn sáng xong, chuẩn bị đi làm. Đây là ngày đầu tiên của cuộc sống mới - cả theo nghĩa đen lẫn nghĩa bóng.

Tôi đi ra khỏi căn hộ, bước xuống cầu thang. Đúng lúc đó, tôi nghe thấy tiếng khóc từ hành lang tầng dưới.

Tôi dừng bước.

Một cô bé khoảng 7-8 tuổi đang ngồi khóc trước cửa một căn hộ. Bé mặc đồng phục học sinh, balô đặt cạnh bên.

"Em ơi." tôi bước tới. "Sao em khóc?"

Bé ngẩng đầu, đôi mắt đỏ hoe vì khóc. "Cháu... cháu không có chìa khóa. Mẹ cháu đi làm sớm, chưa về."

Tôi nhìn đồng hồ - 7 giờ 45 phút. Cô bé này sẽ phải đợi đến trưa mới có người về.

"Nếu không sao, em có thể ngồi đợi ở nhà chú được không?" tôi hỏi.

Bé ngạc nhiên. "Nhưng... chú là ai?"

"Chú là hàng xóm." tôi đáp. "Và chú nhận thấy hôm nay trời nóng, để bé ngồi đây một mình không tốt."

Bé do dự một lúc, rồi gật đầu.

Tôi mỉm cười, đưa bé vào căn hộ của mình. Tôi bật quạt cho bé, lấy nước uống, và còn cho bé một ít bánh quy.

"Cháu tên gì?" tôi hỏi.

"Dương Mộc." bé đáp.

"Mộc à, chú là Trần Nam." tôi nói. "Nếu cần gì, cứ nói với chú nhé."

Bé gật đầu, vẻ e ngại đã bớt đi phần nào.

Khi tôi chuẩn bị đi làm, hệ thống lại xuất hiện:

```
NHIỆM VỤ 3 ĐÃ HOÀN THÀNH!
- Giúp đỡ một người: ĐÃ XÁC NHẬN
- Hoàn thành: Giúp đỡ bé Dương Mộc

THƯỞNG:
+100 ĐIỂM KINH NGHIỆM
+1 ĐIỂM THUỘC TÍNH (TỪ TÍNH)
+MỞ KHÓA KỸ NĂNG: ĐỒNG CẢM

CHÚ Ý:
- Ngày đầu tiên đã hoàn thành thành công
- Xếp hạng hiện tại: THỊ DÂN CẤP 1
```

Tôi cười nhẹ. Hệ thống này thật thú vị - nó biến cuộc sống thành một trò chơi.

Nhưng tôi không quan tâm. Miễn là tôi được sống lại, được ở bên những người tôi yêu thương, thì đó mới là điều quan trọng nhất.

Tôi đi ra khỏi nhà, bước vào thang máy. Cuộc sống thứ hai của tôi bắt đầu từ đây.

Lần này, tôi sẽ không lãng phí bất kỳ khoảnh khắc nào.

Lần này, tôi sẽ sống trọn vẹn từng ngày.

Và lần này, tôi sẽ không hối hận khi nhắm mắt lần cuối.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

Bình luận

Đánh giá (0/5):
⚠️ Không chèn link trong bình luận
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc