Tiểu Hoa

# Tiểu Hoa
## Chương 10

Ánh sáng xanh lam lạnh lẽo chảy dọc theo những mạch máu nằm sâu dưới lớp da sần sùi, pulsing đều đặn như nhịp tim của một sinh vật đang cố gắng giữ lại hơi thở cuối cùng. Tiểu Hoa đứng trên bề mặt phẳng của một mảng da chết đã bong ra, chân cô bám chặt vào các khe nứt nhỏ xíu để giữ thăng bằng khi những thớ cơ bắp khổng lồ xung quanh bắt đầu co rút chậm rãi. Không gian mở ra không phải là một căn phòng xây dựng bởi bàn tay con người, mà là một khoảng hốc rộng lớn nằm giữa những lớp mô đang chuyển động theo chu kỳ sinh lý vô thức của hành tinh này. Cô đưa tay lên, ngón cái và ngón trỏ chạm vào nhau, tạo ra một âm thanh khô kháp như hai mảnh xương cọ xát vào nhau. Từ đó, cô bắt đầu nói, giọng điệu phẳng lặng không hề dao động, chỉ ghi lại những gì mắt cô thấy mà không thêm vào bất kỳ cảm xúc nào. Bụi xương văng ra khỏi lớp da dưới chân cô, hòa lẫn với mùi sắt gỉ và hơi ẩm của dịch cơ thể đang bốc lên từ khe hở địa tầng. Cô liệt kê độ sâu của hốc, nhiệt độ không khí xung quanh, tần suất co thắt của các sợi cơ, và lượng sinh khí đang rò rỉ ra từ những vết nứt mới hình thành. Lâm Uyên đứng cách cô ba bước chân, tay anh ta run rẩy giữ chặt thanh trượng gỗ đã nứt ngang ba vết đứt, ánh mắt anh ta không nhìn vào cảnh tượng kinh hoàng trước mặt mà nhìn chằm chằm vào đôi mắt của Tiểu Hoa. Anh ta cố gắng đếm nhịp thở của mình, tìm kiếm một quy luật logic trong sự hỗn loạn đang diễn ra xung quanh, nhưng mọi con số đều trượt khỏi tầm kiểm soát. Tiếng rên rỉ nhẹ nhàng của cơ thể hành tinh vang lên, không phải bằng sóng âm mà bằng rung động truyền qua xương cốt, khiến răng anh ta khẽ nghiến lại nhau. Cô tiếp tục ghi chép, mỗi câu nói như một lớp băng phủ lên nỗi đau đang trào ra từ nền đất thịt bên dưới. Cô không cảm thấy sợ hãi khi nhìn những mạch máu giãn nở đến mức gần vỡ, cô cũng không hề hưng phấn trước khả năng quan sát trực tiếp chu kỳ sống của một sinh vật kích thước hành tinh. Chỉ có sự ghi nhận khô khan, như một thiết bị đo đạc đang hoạt động đúng chức năng được lập trình sẵn.

Sự im lặng bao trùm khi Tiểu Hoa ngừng nói, chỉ còn tiếng rên rỉ nhẹ nhàng của cơ thể hành tinh vang vọng trong khoảng hốc rộng lớn. Cô cảm thấy một nỗi buồn thảng thốt dâng lên, không phải vì thương xót cho những mạng người đã mất, mà vì nhận thức rằng cô đang là kẻ duy nhất sống sót trong vai trò của "ký ức". Trong quá khứ, cô từng là một học viên bình thường, ngồi trong lớp giảng về quy luật vận hành của sinh khí, lắng nghe giáo sư giải thích tại sao chúng ta phải tu luyện để tồn tại. Ba năm trước, khi lần đầu tiên bước vào cảnh giới Pháp Sư, cô đã thấy một vùng đất rộng lớn chết đi, cây cối hóa đá, sông ngòi ngừng chảy, và không ai trong số họ dám nhìn thẳng vào sự thật đó. Giờ đây, những ký ức ấy bị xáo trộn, ngày hôm qua và ba năm trước chồng lên nhau thành một lớp màng đục mờ trong tâm trí cô. Cô nhớ lại cảm giác khi lần đầu tiên chạm vào thanh trượng của Lâm Uyên, nó lạnh như một khối băng đang tan chảy, và anh ta đã hỏi cô tại sao cô không run rẩy khi nhìn thấy những con sâu ký ức bò lên đỉnh núi. Cô chỉ trả lời rằng nhiệt độ môi trường giảm đi hai độ C, đủ để làm chậm hoạt động của chúng mà thôi. Lâm Uyên thở ra, hơi thở của anh ta tạo thành một đám sương mỏng bay vào khoảng không khí ẩm ướt, anh ta cố gắng sắp xếp lại những mảnh vỡ trong đầu mình, tìm kiếm một lý do để không sụp đổ hoàn toàn. Anh ta biết rằng việc ngừng ghi chép sẽ đồng nghĩa với việc quên đi tất cả, và anh ta sợ mất trí nhớ hơn là chết đi trên nền da thịt đang co rút này. Cô nhìn anh ta, nhận thấy sự hoảng loạn đang lan tỏa từ những ngón tay anh ta, nhưng cô không thể đưa ra một câu an ủi, vì cô chỉ có dữ liệu, không có cảm xúc để chia sẻ. Tiếng thì thầm của hành tinh ngày càng rõ, nó không cầu cứu khỏi cái chết, mà là cầu cứu khỏi nỗi đau vĩnh cửu của việc tồn tại bị kìm nén qua hàng triệu năm ngủ say.

Một tiếng động lớn vang lên từ phía xa, làm rung chuyển cả khu vực, nền da thịt dưới chân cô nứt toác ra thành một đường dài. Một vết nứt mới xuất hiện trên lớp da, lộ ra những mạch máu nhỏ đang chảy tràn dịch lỏng màu đỏ sẫm, mùi tanh của sắt và protein thối rữa bay lên呛 thở. Tiểu Hoa đứng dậy, bước về phía đó, cô không chạy trốn khi nhận thấy sự co thắt mạnh hơn của các sợi cơ xung quanh mình. Cô nhận ra rằng "những người" khác – các tu sĩ còn lại – đang ở gần đó, họ đang cố gắng tháo chạy khỏi vùng da thịt đang chết đi, nhưng mỗi bước chân của họ lại kích hoạt thêm những phản ứng miễn dịch vô thức của hành tinh. Lâm Uyên bám vào một gờ xương nhô ra từ mặt đất, anh ta nhìn cô với ánh mắt đầy sự nghi ngờ và tuyệt vọng, anh ta muốn dùng khả năng của cô để tìm cách chữa lành chính mình và quay ngược thời gian về trước khi tất cả bắt đầu sụp đổ. Cô bước tiếp, không quan tâm đến việc anh ta có nghe hay không, vì cô chỉ ghi lại chuyển động của anh ta như một dữ liệu khách quan: nhịp tim tăng lên 120 lần mỗi phút, tay anh ta run rẩy giữ chặt thanh trượng, miệng anh ta mấp máy những câu nói vô nghĩa. Cô biết rằng chính sự hiện diện của cô đang kích hoạt hệ thống phòng vệ của cơ thể này, mỗi khi cô ghi chép, lớp da thịt bên dưới lại co rút mạnh hơn, như một phản xạ tự nhiên nhằm đẩy lùi vật thể lạ đang bám vào thân xác nó. Cô không phải là người gây ra thảm họa, cô chỉ là tấm gương phản chiếu nỗi đau của người khác mà không rung động, và chính sự phản chiếu ấy đang làm vỡ ra những vết nứt địa chất vốn đã nằm sâu bên dưới. Lâm Uyên cố gắng nói, giọng anh ta đứt quãng giữa những cơn co thắt của đất đai, anh ta hỏi cô tại sao cô lại đứng yên khi xung quanh họ đang sụp đổ, nhưng câu trả lời của cô chỉ là một con số: độ sâu của vết nứt hiện tại là ba mét bảy mươi tư. Cô không thể giải thích rằng việc ngừng ghi chép sẽ khiến cô quên đi sự thật tàn khốc mà cơ thể này đã chịu đựng qua hàng triệu năm, và chính sự quên đi ấy mới là thứ khiến nhân loại tiếp tục khai thác sinh khí cho đến khi hành tinh vỡ tan thành từng mảnh vụn.

Tiểu Hoa bước ra khỏi vùng an toàn, đứng trước mặt tu sĩ trẻ tuổi đang cầm trên tay một mảnh da sống còn co duỗi, những thớ cơ nhỏ xíu vẫn phản ứng với nhiệt độ xung quanh. Tu sĩ đó quay lại, ánh mắt đầy sự kính sợ và ngưỡng mộ đối với Tiểu Hoa, hắn gọi cô là "Lịch Sử Gia", giọng của hắn run rẩy vì vừa được chứng kiến một phần sự thật mà không ai dám chạm vào. Trong khoảnh khắc đó, twist được phơi bày: Tiểu Hoa không chỉ ghi chép, cô là một phần của hệ thống miễn dịch Trái Đất, được tạo ra để xóa bỏ các ký ức sai lệch bằng cách thay thế chúng bằng sự thật tàn khốc. Cô mở miệng, nhưng không có âm thanh phát ra, thay vào đó là một dòng thông tin trực tiếp được nạp vào tâm trí tu sĩ trẻ tuổi: những hình ảnh về hàng triệu người đã chết dưới chân núi xương, về những con sông ngừng chảy vì sinh khí bị rút cạn, về việc mỗi cảnh giới cao hơn đạt được lại khiến một khu vực địa lý rộng lớn bị "chết" đi. Tu sĩ đó ngã xuống, tay anh ta buông mảnh da sống còn ra, nó rơi xuống nền đất thịt và ngay lập tức co lại, biến thành một mảng da chết giống hệt những gì Tiểu Hoa đang đứng trên đó. Lâm Uyên nhìn cảnh tượng ấy, anh ta hiểu rằng mình không thể chữa lành bằng cách quay ngược thời gian, vì thời gian ở đây là một vòng lặp vô tận của nỗi đau được chôn vùi dưới lớp sinh khí giả tạo. Viên Ngoại đã đúng khi duy trì trật tự hiện tại bằng mọi giá, kể cả phải hy sinh một nửa dân số, vì nếu ngừng khai thác, hành tinh sẽ sụp đổ ngay lập tức dưới sức nặng của chính nỗi đau mà nó đã chịu đựng quá lâu. Cô nhìn Lâm Uyên, nhận thấy sự hoảng loạn trong anh ta đang dần chuyển sang một trạng thái trống rỗng, anh ta chấp nhận rằng việc mất trí nhớ có thể là cách duy nhất để thoát khỏi vòng lặp này. Cô tiếp tục ghi chép, mỗi câu nói như một lớp băng phủ lên sự thật đang vỡ tan, và chính sự lạnh lẽo ấy đang giữ cho hành tinh không bị vỡ ra hoàn toàn.

Đôi mắt cô không còn là mắt người, mà là những khoảng trống sâu thẳm, đen ngòm như mực, phản chiếu lại nỗi đau của tất cả những gì đang diễn ra xung quanh mà không hề rung động. Cô mở miệng, nhưng không có âm thanh phát ra, thay vào đó một dòng thông tin trực tiếp được nạp vào tâm trí tu sĩ trẻ tuổi: *Chương tiếp theo sẽ bắt đầu bằng sự im lặng.* Lâm Uyên nhìn vào khoảng trống ấy, anh ta cảm nhận được một sự kéo vô hình từ sâu bên dưới lòng đất, nó không phải là tiếng vọng của âm thanh, mà là sự rung động của nguyên tử đang cố gắng giữ lại trật tự hiện tại. Anh ta biết rằng mình sẽ quên đi tất cả ngay sau khi dòng thông tin này kết thúc, và chính sự quên đi ấy mới là thứ khiến anh ta có thể bước tiếp vào vùng đất chưa từng được ghi chép. Tiểu Hoa đứng yên giữa gió lốc và nhìn xuống đáy khe nứt sâu thẳm bên dưới, cô nhận ra rằng mình không phải là người ghi chép lịch sử, mà là ý thức thứ ba của Người Ngủ, được tạo ra để nhớ lại nỗi đau mà cơ thể này đã quên đi qua hàng triệu năm ngủ say. Mỗi khi cô viết, lớp da thịt bên dưới lại co rút mạnh hơn, như một phản xạ tự nhiên nhằm đẩy lùi vật thể lạ đang bám vào thân xác nó, và chính sự co rút ấy đang giữ cho hành tinh không bị vỡ tan thành từng mảnh vụn. Lâm Uyên quỳ xuống, tay anh ta run rẩy giữ chặt thanh trượng gỗ đã nứt ngang ba vết đứt, và nhìn những con sâu bò lên đỉnh núi như thể chúng là những ký hiệu cuối cùng của một nền văn minh đang dần chết đi. Cô đứng yên, không cảm thấy sợ hãi khi nhìn thấy sự kinh hoàng đang lan tỏa từ ánh mắt của tu sĩ trẻ tuổi, cô chỉ ghi chép nó như một dữ liệu khô khan, và chính sự khô khan ấy đang giữ cho hành tinh không bị vỡ ra hoàn toàn dưới sức nặng của chính nỗi đau mà nó đã chịu đựng quá lâu.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập