Tiểu Hoa

# Tiểu Hoa
## Chương 1

Tiếng rít của xương khô xé toạc không khí khi Tiểu Hoa đặt chân xuống lớp đất đỏ. Độ đàn hồi nhớt lan tỏa từ lòng bàn chân, ấm áp và ẩm ướt như đang bước trên cơ thịt đang co giật nhẹ dưới áp lực của ngàn cân. Âm thanh lạ vang lên không từ xa lại gần, mà trực tiếp từ mặt đất, một nhịp điệu chậm chạp và nặng nề. Anh ta ghi chép trong đầu: độ rung 4.2 Hz, nhiệt độ bề mặt 38.5°C, độ ẩm tương đối 89%. Không có run rẩy, không có thở gấp. Chỉ là dữ liệu.

Một ký ức cũ nhô lên giữa nhịp đập đó. Năm trước, hay ba năm trước? Anh ta nhớ mình đã đứng trên cùng lớp đất này khi Lâm Uyên còn chưa mất đi nửa phần tư bộ nhớ về quê hương. Người pháp sư lúc ấy đang run rẩy, tay giữ chặt cuốn sổ da thuộc, miệng lẩm bẩm công thức ổn định linh mạch. Tiểu Hoa nhìn anh ta chỉ thấy một sự dao động nhiệt độ không ổn định, không phải sợ hãi, mà là sự suy giảm dần của hệ thống thần kinh. Anh ta ghi lại: đối tượng đang mất trí nhớ nhanh hơn dự kiến.

Mặt đất dưới chân co thắt lại, một nhịp mạnh hơn kéo theo âm thanh rít dài. Tiểu Hoa nhấc chân lên, lớp bùn đất bám dính như da sống. Anh ta không lùi lại. Sự ổn định của cơ thể anh ta là một hằng số đã được thiết lập từ trước khi loài người gọi đây là văn minh. Những ngôi làng bên kia sườn núi đã biến mất vào năm nào? Không quan trọng. Dữ liệu đã được lưu trữ. Chỉ cần ghi chép, sự thật sẽ tự sắp xếp lại theo trật tự vốn có của nó.

Tiếng động vật hoang dã vang lên từ khe nứt đất. Không phải tiếng gầm, mà là âm thanh cơ bắp cọ xát vào nhau, ướt sũng và dính chặt. Tiểu Hoa điều chỉnh tầm nhìn, không tìm kiếm điểm yếu bằng con mắt thường, mà bằng cảm nhận áp suất thay đổi trong không gian xung quanh. Anh ta bước thẳng về phía nguồn phát âm thanh. Không có cảnh giác. Chỉ có nhiệm vụ ghi lại.

Khối cơ bắp thô sơ trồi lên từ vết nứt, thiếu lớp da bọc ngoài, chỉ là những sợi gân đỏ thẫm bám rễ sâu vào lớp vỏ hành tinh. Nó không săn mồi để nạp năng lượng, mà đang cố gắng trung hòa nhiệt độ tăng đột biến do ý thức non nớt của Người Ngủ bắt đầu thức giấc từng chút một. Làn sóng nhiệt tỏa ra làm không khí xung quanh扭曲, những tảng đá gần đó nứt toác thành mảnh vụn. Tiểu Hoa rút thanh kiếm sắt đen từ lưng, lưỡi kiếm lạnh hơn nhiệt độ môi trường ba bậc.

Lâm Uyên xuất hiện bên cạnh khe nứt, tay giữ chặt cuốn pháp thuật đã cũ nát. Mấy ngón tay anh ta run rẩy khi cố vẽ hình trạng thái ổn định, nhưng các ký hiệu lại biến mất trước khi hoàn thành. “Nó đang sốt,” Lâm Uyên thở hắt ra, giọng nói trầm xuống như thể đang đối thoại với chính mình. “Nhiệt độ địa cầu vượt ngưỡng an toàn. Nếu không làm mát, ý thức của Người Ngủ sẽ tỉnh dậy hoàn toàn.” Tiểu Hoa nhìn anh ta, ghi chép: pháp sư cấp cao đang suy sụp, khả năng duy trì lý trí giảm 40% mỗi giờ. Anh ta không can thiệp. Chỉ đứng quan sát.

Con quái vật cơ bắp quay đầu về phía họ. Không có mắt, chỉ là một khối thịt nhũn nịnh đang co lại để đẩy nhiệt sang vùng lân cận. Nó lao tới với tốc độ đáng báo động, những sợi gân bắn ra như dây thừng ướt. Tiểu Hoa không né tránh. Anh ta bước vào khoảng cách gần nhất, kiếm văng lên cắt ngang thân thể quái vật. Máu đen bắn tung tóe, dính lên áo choàng của anh ta mà không hề lan rộng, tự khô lại trong vòng ba giây. Lâm Uyên lùi lại nửa bước, mắt mở to nhìn sự im lặng của Tiểu Hoa. “Ngươi không thấy sợ sao?” giọng nói run rẩy, đầy nghi ngờ.

“Sợ hãi là phản ứng sinh học với mối đe dọa chưa được định lượng,” Tiểu Hoa trả lời, giọng đều như tiếng máy ghi âm. “Nhiệt độ đang giảm. Nó đã trung hòa xong vùng này.” Lâm Uyên cắn môi, tay vẫn giữ chặt cuốn sổ. “Thế thì tại sao mặt đất dưới chân chúng ta lại nóng hơn?” Tiểu Hoa nhìn xuống lớp đất đỏ. Đúng như dự liệu, nhiệt độ bề mặt đang ổn định. Nhưng anh ta ghi thêm một dòng khác trong đầu: ký ức của pháp sư đang bị xóa dần. Có lẽ đó mới là thứ cần được trung hòa.

Con quái vật cơ bắp gục ngã xuống hẻm vực bên cạnh, thân thể nặng nề kéo theo một mảng đất đá sụp xuống. Vách núi lộ ra một mạch máu lớn – dòng sông đỏ sẫm chảy xiết, không mang theo mùi tanh của nước đọng, mà là mùi hôi thối của sự nhiễm trùng mãn tính. Tiểu Hoa bước xuống mép hẻm vực, nhìn thẳng vào dòng chảy. Không phải nước. Là sinh khí nguyên thủy đang lưu thông trong hệ tuần hoàn của Người Ngủ. Nguồn năng lượng họ cần để “tu luyện”, nhưng nó đi kèm với dấu hiệu của một cơ thể đang suy giảm miễn dịch.

Lâm Uyên theo chân anh ta xuống, tay run rẩy chạm vào lớp không khí ẩm ướt bao quanh dòng máu. “Họ gọi đây là linh mạch,” anh ta thì thầm, mắt nhìn dòng chảy như đang cố tìm một quy luật logic trong sự hỗn loạn. “Càng khai thác, càng mạnh. Nhưng tại sao mùi này lại giống với mùi của bệnh viện cũ?” Tiểu Hoa ghi chép: sinh khí nhiễm trùng cấp độ ba. Tác động lên hệ thần kinh con người gây ra ảo giác về ký ức sai lệch. Không cần giải thích thêm. Sự thật đã nằm trong dòng chảy.

“Nếu ngừng khai thác, hành tinh sẽ sụp đổ ngay lập tức,” một giọng nói vang lên từ trên đỉnh hẻm vực. Viên Ngoại đứng đó, áo choàng xám xịt phủ kín cơ thể, tay giữ chặt cây gậy gỗ đen. Ông ta nhìn xuống dòng máu với ánh mắt không lay động. “Người Ngủ đang đau. Đau vì chúng ta sống trên xác thân của nó. Chỉ có thể rút ra sinh khí để duy trì trật tự. Một nửa dân số sẽ hy sinh để giữ nhịp đập ổn định.” Lâm Uyên quay lại, mặt trắng bệch. “Ông ấy nói đúng logic không?” Tiểu Hoa nhìn Viên Ngoại, ghi chép: nhân vật phản diện duy trì hệ thống bằng sự hy sinh có tính toán. Không cảm xúc. Chỉ là phương trình tồn tại.

Dòng máu chảy xiết hơn, mang theo những mảng da chết bong ra từ thành hẻm vực. Tiểu Hoa đứng yên giữa mùi hôi thối và ánh nhìn của hai người đàn ông đang cố gắng tìm lý do cho sự điên rồ này. Anh ta không cần tìm lý do. Chỉ cần ghi lại. Sự thật tàn khốc đã nằm trong từng giọt sinh khí đen ngòm đó. Văn minh loài người xây trên nỗi đau của một thực thể lớn hơn cả vũ trụ. Và họ gọi nó là tu luyện.

Tiểu Hoa rút sổ tay da thuộc ra, mở trang cuối cùng để ghi lại sự kiện. Mực không còn là màu đen như thường lệ. Trang giấy tự động chuyển sang màu hồng nhạt, ẩm ướt và nhớt. Những chữ cái hiện ra không do bàn tay anh ta viết, mà do chính độ ẩm từ không khí ngưng tụ thành hình dạng ngôn ngữ cổ xưa. Anh ta nhìn kỹ: *“Ký ức sai lệch bị xóa bỏ. Dữ liệu gốc được lưu trữ. Không phải con người. Là hệ thống miễn dịch.”*

Lâm Uyên lùi lại, tay run rẩy lật những trang giấy khác. “Nó viết bằng gì?” giọng nói khàn đi, không còn là pháp sư cấp cao, mà chỉ là một kẻ đang mất dần lý trí. Tiểu Hoa nhìn anh ta, ghi chép: đối tượng đang cố gắng tìm logic trong sự phi lý. Kết quả là suy sụp thần kinh nhanh hơn dự kiến. Anh ta không đáp lại. Chỉ nhìn vào trang giấy hồng nhạt. Những dòng chữ tiếp tục xuất hiện, xen kẽ giữa quá khứ và tương lai: *“Năm trước, anh ta đã đứng đây khi chưa mất trí nhớ. Ba năm trước, viên ngoại đã ra lệnh hy sinh nửa dân số. Hôm nay, anh ta ghi lại sự thật. Không có người viết. Chỉ có dữ liệu.”*

Timeline bị xáo trộn trong đầu Tiểu Hoa không phải do bệnh tật, mà do bản chất của anh ta. Anh ta là tấm gương phản chiếu nỗi đau của người khác mà không rung động. Không sợ hãi, không hưng phấn. Chỉ ghi chép sự thật tàn khốc để xóa bỏ những ký ức sai lệch mà loài người tự xây dựng lên xác thân Người Ngủ. Lâm Uyên gập sổ tay lại, mặt tái xanh. “Ngươi… ngươi là cái gì?” Tiểu Hoa nhìn anh ta, không trả lời. Chỉ ghi: pháp sư cấp cao đang nhận ra sự thật về bản chất của chính mình. Và anh ta sợ mất trí nhớ hơn là chết.

Trang giấy tiếp tục chuyển màu, những dòng chữ cổ xưa hiện lên rõ nét hơn. *“Tu luyện là khai thác. Khai thác là gây đau. Đau là thức giấc. Thức giấc là sụp đổ.”* Lâm Uyên quỳ xuống, tay giữ chặt đầu, giọng nói run rẩy: “Nếu ngừng tu luyện, chúng ta sẽ chết. Nếu tiếp tục, Người Ngủ sẽ tỉnh dậy và giết hết.” Tiểu Hoa đứng yên giữa hẻm vực, nhìn dòng máu đen ngòm chảy xiết. Không cần giải thích. Sự thật đã nằm trong từng chữ cái được tạo ra bởi độ ẩm không khí.

Tiểu Hoa gập sổ tay lại, nhưng những trang giấy vẫn tự động lật ngược, hiện lên một câu chữ mới: *“Ngài tỉnh dậy chưa?”*. Mặt đất dưới chân anh ta không còn rung động nữa. Nó tĩnh lặng hoàn toàn, như một sự im lặng chết chóc trước khi có cú đấm mạnh nhất. Tiếng “nhịp đập” đã tắt. Tiểu Hoa nhìn lên bầu trời – những đám mây khựng lại giữa chừng, không bay đi mà treo lơ lửng như thể thời gian đang bị kéo giãn.

Lâm Uyên đứng dậy, mắt đỏ ngầu, tay vẫn giữ chặt cuốn sổ da thuộc. “Nếu Người Ngủ tỉnh dậy, tất cả ký ức sai lệch sẽ biến mất,” anh ta thì thầm, giọng nói khô khan như giấy cháy. “Thế thì tôi sẽ dùng khả năng của ngươi để chữa lành chính mình. Quay ngược thời gian.” Tiểu Hoa nhìn anh ta,

Tiểu Hoa nhìn anh ta, ánh mắt cô ấy không phải là sự sợ hãi hay ngạc nhiên, mà là một nỗi buồn sâu thẳm, như thể cô đã chứng kiến cảnh tượng đó từ hàng ngàn năm trước. Môi cô khẽ cong lên, một nụ cười méo mó khiến các cơ trên gương mặt căng ra đến mức da thịt xuất hiện những vết nứt nhỏ li ti, rỉ ra một chất lỏng màu đen đục ngấm vào tóc mai.

Không gian xung quanh bắt đầu biến dạng theo nhịp thở của chính nó. Những đám mây treo lơ lửng không còn là hơi nước ngưng tụ nữa mà là hàng triệu sợi lông tơ vô hình đang rung động, tạo nên một âm thanh rì rào như tiếng thì thầm của một ngàn giọng nói đồng vọng trong hang sâu. Mặt đất dưới chân Lâm Uyên mềm nhũn ra, không phải là bùn đất thông thường mà là một lớp thịt ẩm ướt, đàn hồi, phập phù theo nhịp đập chậm rãi của một trái tim khổng lồ đang nằm sâu bên dưới lòng đất.

Lâm Uyên cảm thấy cuốn sổ da thuộc trong tay nóng rực lên, như thể nó đang nấu chảy ngón tay anh ta. Anh ta cố gắng hít thở, nhưng không khí đã chuyển sang mùi tanh nồng của máu cũ và mùi hương hoa tử độc đang tàn lụi. Cuốn sách không còn là vật vô tri nữa; nó rung động, những trang giấy tự lật tung lên một cách hỗn loạn, tạo ra những cơn gió xoáy nhỏ mang theo mùi hôi thối của sự mục nát từ thời tiền sử.

“Ngươi đã đọc sai trang rồi,” Tiểu Hoa lên tiếng, giọng nói không phải phát ra từ cổ họng mà vang thẳng vào não bộ Lâm Uyên, âm thanh nặng nề như hai tảng đá ma sát với nhau. “Trang này không dùng để quay lại. Nó là chỉ dẫn để thức dậy.”

Lâm Uyên cố gắng gượng đứng vững trên nền đất thịt đang co duỗi. Anh ta liếc nhìn cuốn sổ, những dòng chữ bên trong không còn là mực in mà là những vệt máu đen đang chảy ngược chiều kim đồng hồ. Mỗi ký tự đều giống như một con sâu nhỏ đang bò lổn nhổm, bám chặt vào lớp da thuộc để hút lấy nguồn sống từ chính bàn tay anh ta. Anh ta muốn ném nó đi, nhưng các ngón tay đã cứng đờ
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập