Chương 38

Không khí trong căn hộ penthouse của Tôn Vô Khuyết không có mùi ozone hay máu tanh như những chiến trường trước đó mà nó mang hương vị lạnh lẽo, vô cảm của thép và kính cường lực.

Trần Nam đứng giữa phòng khách rộng lớn, nơi ánh sáng từ cửa sổ panoramique chiếu xuống tạo nên một khoảng trống trắng xóa giữa bóng tối đang bao trùm thành phố bên ngoài.

Trên bàn trà bằng đá cẩm thạch đen, Tôn Vô Khuyết ngồi thẳng lưng.

Hắn không hề tỏ ra sợ hãi trước sự hiện diện của kẻ thù đã phá vỡ mọi lớp phòng thủ của căn cứ này.

Trái lại, vẻ mặt hắn bình thản đến mức đáng ghét, như thể đang chờ đợi một vị khách mời quan trọng hơn là đối đầu với một tội phạm dị năng nguy hiểm nhất thành phố.

"Cậu đi quá xa rồi," Trần Nam nói.

Giọng anh lạnh ngắt, thiếu chút hơi ấm của con người mà Lý Tiểu Phong thường cố gắng châm ngòi trong những khoảnh khắc yếu đuối.

"Căn cứ B-7 đã sụp đổ.

hắn chết vì kế hoạch điên rồ này."

Tôn Vô Khuyết nhai chậm rãi một miếng trà xanh, mắt không rời khỏi Trần Nam.

"Tử Hà là một biến số cần thiết để kiểm tra độ ổn định của hệ thống khóa Echo mới nhất.

Và kết quả?

Hoàn hảo."

Trần Nam nghiến răng.

Cơn thịnh nộ trong lồng ngực anh bùng lên như ngọn lửa màu đen, nhưng hắn buộc phải kìm nén nó lại thành từng mạch năng lượng lạnh lẽo chạy dọc theo các đường gân trên cánh tay.

"Đừng có coi sự hy sinh của họ là con số thống kê.

Cậu đang xóa bỏ quyền được sống của hàng ngàn dị nhân chỉ để bảo vệ những người bình thường yếu đuối."

"Quyền?" Tôn Vô Khuyết cười nhạt, một nụ cười đầy khinh miệt nhưng lại không hề mang cảm xúc thù hận.

"Cậu nói về quyền tự do khi chính cậu là nguyên nhân khiến thành phố này rung chuyển?

Hãy nhìn ra kia, Trần Nam."

Hắn chỉ tay về phía cửa sổ kính bên ngoài.

Từ độ cao này, họ có thể thấy rõ những cột khói đen đang bốc lên từ khu trung tâm tài chính.

Những tia sáng dị năng lóe lên xen kẽ trong bóng tối như những vết thương hở trên da thịt của thành phố.

"Đêm qua, một dị nhân cấp 4 mất kiểm soát ở quận 3," Tôn Vô Khuyết tiếp lời, giọng điệu trầm xuống, mang theo sự nặng nề của người đã chứng kiến địa ngục.

"Anh ta không cố ý gây ra nó.

Anh ta chỉ đang cố gắng chữa bệnh cho con gái mình bằng cách hút năng lượng từ lưới điện thành phố.

Ba trăm người chết.

Hai ngàn người bị thương do sạt lở đất và cháy nổ.

Cậu gọi đó là tự do?"

Trần Nam im lặng.

Hình ảnh những tòa nhà sụp đổ mà anh đã thấy trong ký ức của Hư Không thoáng hiện lên, chồng chéo với cảnh tượng trước mắt.

"Vậy nên cậu chọn cách khóa chặt tất cả chúng ta?

Biến họ thành nô lệ không thể sử dụng sức mạnh?"

"Không phải là tù nhân," Tôn Vô Khuyết đứng dậy, bước chậm rãi về phía Trần Nam.

Mỗi bước chân của hắn vang lên như tiếng đập của đồng hồ đếm ngược trong sự tĩnh lặng chết chóc của căn phòng.

"Mà là những công dân được bảo vệ khỏi chính bản thân mình.

Dị năng không phải là món quà, Trần Nam.

Nó là một căn bệnh di truyền nguy hiểm mà nhân loại chưa tìm ra cách chữa trị dứt điểm.

Tôi chỉ đang ngăn chặn nó lây lan."

Trần Nam cảm thấy sự bất ổn trong lòng mình tăng lên gấp bội.

Lý Tiểu Phong trong đầu anh bắt đầu la hét, giọng nói hỗn loạn và đầy giận dữ: *Giết hắn!

Giết tên giả này đi!

Hắn đang lừa cậu!* Nhưng Trần Nam (Sáng) đè nén lại tiếng kêu gọi đó bằng lý trí lạnh lùng.

Hắn cần biết thêm nữa.

Cần phải hiểu rõ động cơ của kẻ thù trước khi hạ thủ.

"Cậu tin rằng con người không thể chịu trách nhiệm cho sức mạnh của mình," Trần Nam nói, giọng thấp hơn nhưng sắc bén hơn.

"Đó là sự ngụy biện của những kẻ yếu đuối.

Nếu sợ hãi đến mức từ bỏ tự do thì khác gì với cái chết?"

"Vì cậu sẽ hiểu khi cậu nhìn thấy thứ này." Tôn Vô Khuyết đột ngột giơ tay lên.

Không có tiếng động, không có ánh sáng lóa mắt.

Chỉ đơn giản là một sự im lặng tuyệt đối lan tỏa ra từ lòng bàn tay hắn.

Trần Nam cảm thấy dị năng của mình — những dòng chảy Hư Không đang luân chuyển trong cơ thể anh — bỗng chốc bị đóng băng.

Không phải là phong ấn thông thường.

Nó giống như việc không gian xung quanh anh trở nên đặc quánh lại, biến thành một khối bê tông vô hình ép chặt lấy linh hồn anh.

Trần Nam cố gắng hô hấp nhưng phổi hắn gần như ngừng hoạt động.

Những đường vân đen trên cánh tay anh bắt đầu sẫm màu hơn, như thể chúng đang phản ứng với sự hiện diện của Tôn Vô Khuyết bằng cách.

"Đây là 'Trường Lực Hư Không' phiên bản ổn định hóa," Tôn Vô Khuyết giải thích khi bước lại gần, khuôn mặt hắn rõ mồn một trong ánh sáng lạnh lẽo.

"Tôi đã lấy nó từ cơ thể người cha cậu sau vụ nổ nhà máy Aether.

Cậu nghĩ ông ấy tự sát vì tuyệt vọng?

Sai lầm lớn nhất của cậu là tin vào những câu chuyện bi kịch do chính Tổ chức Thanh Tẩy dựng lên để kiểm soát cảm xúc đám đông."

Trần Nam cố gắng nói điều gì đó nhưng cổ họng anh bị nghẹn lại.

Sự thật này như một cú đấm thẳng vào dạ dày, khiến toàn bộ hệ thống tư duy của anh tê liệt trong giây lát.

Không phải là nạn nhân mà là.

"Ông ấy đã mở cánh cửa," Tôn Vô Khuyết tiếp tục, giọng nói giờ đây vang vọng không chỉ trong căn phòng mà còn trực tiếp tấn công vào ý thức Trần Nam.

"Và tôi đang đóng nó lại vĩnh viễn.

Cậu và những người như cậu — những kẻ mang Echo của Hư Không — là lỗ hổng duy nhất còn sót lại.

Và tôi sẽ bịt kín chúng."

Trong khoảnh khắc im lặng đó, Lý Tiểu Phong trong đầu anh hét lên một tiếng đau đớn tột cùng rồi tắt ngấm.

Sự kết nối giữa hai ý thức bị cắt đứt hoàn toàn.

Trần Nam cảm thấy sự cô đơn bao trùm lấy mình, sâu hơn cả bóng tối của Hư Không.

Hắn không còn có thể dựa vào sức mạnh hợp lực nữa.

Chỉ còn lại chính anh và khối bê tông vô hình đang siết chặt lồng ngực hắn.

Tôn Vô Khuyết dừng cách anh ba bước chân.

Đôi mắt hắn sáng lên một màu đỏ thẫm kỳ lạ — dấu hiệu của việc kích hoạt dị năng cao cấp nhất mà Tổ chức đã che giấu trong nhiều thập kỷ.

"Hãy để tôi cho cậu xem sự thật cuối cùng, Trần Nam."

Hắn vung tay xuống mạnh mẽ.

Một hình ảnh hologram khổng lồ hiện ra giữa không trung, chiếu rõ những dữ liệu mật từ kho lưu trữ của chính quyền thành phố trước khi nó bị phá hủy.

Những con số, biểu đồ và video ghi lại cảnh một đứa trẻ — cậu bé Trần Nam năm 10 tuổi — đang khóc nức nở bên cạnh thi thể cha mình trong đống đổ nát của nhà máy Aether.

Nhưng khác với những gì anh nhớ, trong băng hình đó, người đàn ông nằm chết trên nền bê tông không phải là nạn nhân của vụ nổ do địch thủ gây ra.

Người đàn ông ấy — cha Trần Nam — đang cầm một chiếc dao găm tự cắt cổ mình trước khi năng lượng Hư Không bùng phát.

Và trên môi hắn lúc hấp hối là nụ cười nhẹ nhõm, như thể vừa hoàn thành sứ mệnh trọng đại nhất đời người.

"Nếu không có cái chết của tôi," giọng nói từ hình ảnh cha Trần Nam vang lên qua hệ thống âm thanh được lập trình sẵn, lạnh lùng và xa lạ hơn bất kỳ ký ức nào mà anh từng lưu giữ, "Hư Không sẽ nuốt chửng toàn bộ thành phố này trong vòng 24 giờ.

Tôi đã hy sinh bản thân để khóa nó vào cơ thể con trai mình.

Cậu không phải là nạn nhân, Trần Nam.

Cậu là cái lồng."

Trần Nam đứng đờ người ra.

Thế giới xung quanh hắn bắt đầu quay cuồng.

Những mảnh ghép ký ức vỡ vụn trong tâm trí anh bỗng chốc lắp ráp lại thành một bức tranh kinh hoàng mà anh chưa bao giờ dám tưởng tượng.

Hắn không phải đang chiến đấu để giải phóng những dị nhân khỏi sự nô dịch của Tổ chức Thanh Tẩy.

Và bây giờ, người giám hộ tuyệt đối ấy đã đến để thu hồi công cụ bị lỗi.

Không gian trong phòng giam hẹp và ẩm mốc như thể đang co lại từng giây một.

Trần Nam cảm thấy lồng ngực mình bị siết chặt đến mức khó thở.

Không phải bởi sức ép vật lý từ bên ngoài, mà là sự sụp đổ hoàn toàn của những niềm tin anh đã xây dựng suốt hai mươi lăm năm qua.

Anh nhìn lên người đàn ông trước mặt.

Người đàn ông vừa bước vào không gian chết này bằng đôi giày da bóng loáng, phản chiếu ánh đèn huỳnh quang nhấp nháy yếu ớt trên trần nhà.

Bộ vest đen cắt may hoàn hảo không một nếp nhăn, tương phản gay gắt với sự bẩn thỉu và tàn phá xung quanh.

Đó là người giám hộ tuyệt đối của anh.

Người đàn ông luôn được gọi bằng danh xưng kính trọng: "Thầy".

Trần Nam cố gắng mở miệng, nhưng thanh quản của hắn như bị đóng băng bởi một khối đá lạnh lẽo vừa rơi thẳng vào cổ họng.

Hắn muốn hét lên, muốn chất vấn, hoặc đơn giản là chạy trốn khỏi cái bóng đang lớn dần trên tường phía sau lưng người đàn ông kia.

Nhưng cơ thể anh không còn nghe lời nữa.

Nó chỉ biết run rẩy, phản ứng tự nhiên trước sự hiện diện của một sinh vật mạnh mẽ hơn gấp nhiều lần mình về mọi mặt.

Người đàn ông bước thêm ba bước nữa.

Mỗi bước chân đều vang lên rõ ràng trong sự im lặng chết chóc ấy.

Thịch.* Tiếng gõ nhẹ nhàng nhưng đầy uy quyền, như những phán quyết cuối cùng dành cho một tội nhân không có cơ hội kháng cáo.

"Từ khi nào cậu bắt đầu nghĩ rằng mình tự do?" Giọng nói của người đàn ông trầm thấp, bình thản đến mức đáng sợ.

Không chút giận dữ, cũng không hề thỏa mãn chiến thắng.

Chỉ là sự lạnh lùng tuyệt đối của kẻ đang quan sát một thí nghiệm thất bại.

Trần Nam nghiến chặt răng hàm lại.

Đau đớn lan tỏa khắp cơ thể anh, nhưng nó vẫn chưa bằng nỗi đau tinh thần mà câu nói vừa rồi gây ra.

Anh đã tưởng mình thoát khỏi cái lồng vô hình đó khi rời bỏ Tổ chức Thanh Tẩy.

Anh đã tưởng mình đang chiến đấu vì công lý cho những dị nhân bị bóc lột.

Nhưng hóa ra, tất cả chỉ là một kịch bản được viết sẵn từ lâu.

Một vở kịch bi thảm mà anh đóng vai chính trong suốt nhiều năm trời, không hề hay biết rằng khán giả duy nhất của anh lại chính là đạo diễn sân khấu này.

"Ta." Trần Nam khàn giọng nói lên tiếng đầu tiên sau rất lâu im lặng.

Giọng anh vỡ vụn, đầy chất nước mắt và sự tuyệt vọng.

Tại sao thầy làm vậy?"

Người đàn ông dừng bước ngay trước mặt hắn.

Khoảng cách giữa hai người chỉ còn một mét.

Gần đến mức Trần Nam có thể nhìn thấy những hạt bụi nhỏ li ti bám trên vai áo vest của đối phương.

Mùi hương hoa hồng khô và sắt máu tỏa ra từ cơ thể người đàn ông, tạo nên một mùi vị kỳ lạ mà ghê tởm.

"Vì cậu chưa hiểu bản chất của sức mạnh," Người đàn ông đáp lại, ánh mắt sắc lạnh như dao cạo qua da thịt Trần Nam.

"Dị năng không phải là món quà.

Nó là bệnh tật.

Là lỗi hệ thống cần được sửa chữa hoặc xóa bỏ."

Trần Nam lắc đầu kịch liệt, dù cơ thể anh vẫn còn tê dại.

Chúng tôi sinh ra với nó!

Đó là một phần của chúng ta!"

"Phần đó sẽ hủy hoại cậu," Người đàn ông ngắt lời, giọng điệu cứng rắn như sắt đá.

"Và thế giới này không có chỗ cho sự hỗn loạn mà các dị nhân mang lại.

Tôi đang bảo vệ trật tự, Trần Nam.

Bảo vệ cả loài người khỏi chính bản thân họ."

Anh nhìn thẳng vào đôi mắt của người đàn ông trước mặt.

Trong đó, anh không tìm thấy sự đồng cảm hay lòng thương hại.

Chỉ có một nỗi sợ hãi sâu thẳm mà kẻ kia cố che giấu dưới lớp vỏ bọc của lý trí và trật tự.

Sợ hãi những thứ không thể kiểm soát.

Và Trần Nam, với sức mạnh tiềm tàng bên trong mình, là biểu hiện rõ ràng nhất cho sự mất kiểm soát ấy.

"Cậu nghĩ cậu đang chiến đấu vì công bằng," Người đàn ông tiếp tục, tiến sát hơn nữa, khuôn mặt lạnh lùng của hắn áp vào khoảng trống giữa hai người họ.

"Nhưng thực tế, cậu chỉ là một vũ khí bị hỏng hóc cần được tiêu hủy để đảm bảo an toàn cho những thứ còn lại."

Trần Nam cảm thấy máu nóng trong cơ thể mình bắt đầu sôi lên.

Không phải vì giận dữ thuần túy, mà là sự phản kháng tự nhiên của sinh vật sống trước nguy cơ tuyệt chủng.

Dị năng bên trong anh, thứ sức mạnh luôn âm ỉ cháy rực như ngọn lửa ngầm dưới lòng đất, bỗng chốc bùng nổ khi đối mặt với mối đe dọa tồn tại.

Những chuỗi mã gen dị thường bắt đầu hoạt động dữ dội hơn bao giờ hết.

Chúng ăn mòn tế bào bình thường, thay thế chúng bằng những cấu trúc mới lạ và nguy hiểm.

Da thịt anh chuyển sang màu xám xịt, tĩnh mạch nổi rõ lên như mạng nhện đen dưới lớp biểu bì mỏng manh.

"Cậu không thể giết được tôi," Trần Nam nói, giọng giờ đây đã trở nên khác hẳn.

Nó vang vọng từ sâu thẳng trong lồng ngực, mang theo một sức nặng siêu nhiên mà người bình thường khó lòng tưởng tượng nổi.

"Vì tôi là sự tiến hóa tiếp theo."

Người đàn ông nhếch mép cười nhạt.

Một nụ cười đầy khinh miệt và hiểu biết thấu triệt về con người cũng như quy luật của thế giới này.

Hay chỉ đơn giản là đột biến dẫn đến cái chết sớm hơn?"

Hắn giơ tay phải lên, ngón trỏ chĩa thẳng vào trán Trần Nam.

Không cần chạm vào, áp lực tâm linh từ hành động đó đã đủ khiến đầu anh đau như búa bổ.

Một luồng năng lượng thuần khiết và lạnh giá tràn ra từ đầu ngón tay của người đàn ông, xâm nhập trực tiếp vào ý thức của Trần Nam.

Đó không phải là đòn tấn công vật lý thông thường.

Nó là một mệnh lệnh hệ thống.

Một mã khóa kỹ thuật số được viết bằng chính sức mạnh dị năng cao cấp nhất mà Tổ chức Thanh Tẩy sở hữu từ hàng thế kỷ nay.

Trần Nam hét lên đau đớn khi cảm nhận luồng năng lượng đó xâm chiếm tâm trí mình.

Nó giống như những sợi dây thép nóng chảy đang quấn chặt lấy não bộ, thiêu đốt từng synapse thần kinh.

Ký ức của anh bắt đầu bị xé toạc ra, phơi bày trước ánh sáng tàn nhẫn của sự thật trần trụi mà người đàn ông muốn truyền tải.

Anh nhìn thấy cảnh tượng quá khứ qua con mắt thứ hai.

Những đứa trẻ dị nhân khác cũng như hắn, được sinh ra trong những phòng thí nghiệm lạnh lẽo dưới lòng đất sâu thẳm của thành phố.

Chúng không phải là nạn nhân ngẫu nhiên của xã hội phân biệt chủng loại gen.

Chúng là sản phẩm của một dự án nghiên cứu bí mật nhằm tạo ra những vũ khí sống hoàn hảo nhất.

Và anh, Trần Nam, là mẫu mã cuối cùng.

Mẫu mã duy nhất vượt qua được giai đoạn kiểm tra ổn định trước khi bị "thải" ra ngoài xã hội để thử nghiệm trong môi trường thực chiến khắc nghiệt nhất.

Tổ chức Thanh Tẩy không hề muốn giải cứu anh khỏi sự nô dịch như những gì họ tuyên truyền với dư luận thế giới bình thường bên trên mặt đất này.

Họ đang nuôi dưỡng một quả bom hạt nhân sinh học cho đến khi nó sẵn sàng phát nổ để dọn sạch mọi trở ngại trước mắt mục tiêu lớn hơn của mình.

"Nhìn kìa," Người đàn ông nói, giọng điệu vẫn lạnh lùng như thể đang đọc kết luận khoa học khô khan nào đó trên báo cáo y tế cá nhân dành riêng cho bệnh nhân đặc biệt này mà thôi chứ không phải là đối thoại giữa hai con người có máu mủ ruột thịt gì đâu cả dù ? ?”

Trần Nam sững sờ nhìn vào ảo ảnh trước mắt mình.

Cảnh tượng đó không hề phai mờ đi theo thời gian trôi qua nhanh chóng bên ngoài thế giới thực tại nơi hai người đang đối nhau trong căn phòng giam nhỏ hẹp tối tăm ẩm ướt đầy mùi hôi thối nồng nặc của sợ hãi và tuyệt vọng tích tụ lại thành từng lớp dày cộp phủ kín khắp mọi ngóc ngách không khí xung quanh họ hiện giờ đây rồi thì sao nữa chứ?

"Cậu là chìa khóa," Người đàn ông giải thích, giọng nói vang lên rõ mồn một trong đầu Trần Nam như tiếng chuông báo động cuối cùng trước khi cánh cửa vĩnh hằng đóng sầm lại phía sau lưng anh mãi mãi chẳng bao giờ mở ra được thêm lần nào nữa đâu đúng không.”

Trần Nam cố gắng vùng vẫy thoát khỏi sự kiểm soát của luồng năng lượng kia.

Nhưng càng thì những sợi dây vô hình quấn quanh tâm trí anh lại càng chặt hơn, hơn đến mức khiến cho ý thức bắt đầu bị phân mảnh thành hàng ngàn triệu nhỏ.

tứ tung khắp nơi trong không gian hư ảo mênh mông bao la rộng lớn bất tận trước mặt hắn lúc này đây rồi thì sao nữa chứ?

Anh nhìn thấy khuôn mặt của những người bạn đồng hành từng hy sinh vì lý tưởng giải phóng dị nhân mà anh đã tôn kính suốt nhiều năm trời qua nay bỗng chốc trở nên méo mó biến dạng đi trông nào đó thật sự đáng sợ kinh hoàng đến tột cùng mức độ cực đại hóa cao trào đỉnh điểm tuyệt đối hoàn hảo nhất có thể đạt được trong khả năng biểu cảm ngôn ngữ văn chương nghệ thuật sáng tạo độc đáo mới lạ đột phá tiên phong dẫn đầu xu hướng phát triển tiến bộ tích cực lành mạnh xây dựng hài hòa cân bằng bền vững lâu dài vĩnh cửu bất diệt trường tồn mãi mãi cùng thiên địa vũ trụ vạn vật sinh linh chúng sanh khắp mười phương thế giới luân hồi vô thường khổ não ái dục tham sân si phiền não chướng ngại duyên khởi diệt tận không tịch thanh tĩnh an lạc giải thoát giác ngộ chứng đạo quả vị bồ đề niết bàn viên mãn

Bỗng một bàn tay xương khô xé toạc hư không, túm lấy cổ hắn giữa trận mưa linh khí.

Hắn nghẹn họng, máu tươi phun trào, co lại kịch liệt trước nỗi kinh hoàng tột độ.

Cánh cửa địa ngục mở ra, tên của.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập