Chương 36
Anh đứng giữa những đống đổ nát của căn cứ ngầm B-7, nơi vừa là chiến trường lại vừa là mộ phần của chính anh ta trước đây.
Sàn bê tông nứt nẻ, lộ ra những khe hở sâu thẳm như miệng thú đói khát đang chờ đợi mồi ăn tiếp theo.
Trần Nam thở dài.
Hơi thở trắng xóa trong không khí lạnh giá của Hư Không còn sót lại.
Hắn cảm giác cơ thể mình nhẹ bẫng, nhưng tâm trí thì nặng trĩu hơn bao giờ hết.
Những ký ức vừa rồi.
chúng không phải là ảo ảnh đơn thuần.
Chúng là sự thật bị bóp méo bởi nỗi sợ hãi của kẻ thù.
Câu nói đó vẫn vang vọng trong đầu anh, lạnh lùng và dứt khoát như một bản án tử hình.
Trần Nam cúi xuống, nhặt một mảnh kính vỡ từ trên sàn.
Gương mặt phản chiếu trong đó nhợt nhạt, đôi mắt trũng sâu mang vẻ mệt mỏi của người vừa trải qua sinh tử.
Nhưng ánh nhìn ấy không còn hoang mang nữa.
Nó sắc bén hơn, lạnh lùng hơn.
Bên cạnh anh, Lý Tiểu Phong đang ngồi co ro dưới một tấm bê tông vỡ vụn.
Cậu ta ôm lấy đầu gối, hai mắt đờ đẫn nhìn vào khoảng trống trước mặt.
Cơ thể B (Tối) của Trần Nam hiện tại là nơi trú ẩn tạm thời cho ý thức này, nhưng sự kết nối giữa họ đang trở nên mong manh hơn bao giờ hết.
"Này," Lý Tiểu Phong lên tiếng, giọng rè rè như bị nghẹn họng.
"Cậu cảm thấy thế nào?"
Trần Nam không đáp ngay.
Anh quay sang nhìn người bạn đồng hành — hay đúng hơn là nửa bóng tối của chính mình.
Cậu ta trông thật nhỏ bé trong khoảnh khắc này, khác xa với vẻ hung bạo thường trực khi chiến đấu.
Sự cô đơn sâu thẳm mà Lý Tiểu Phong luôn che giấu sau lớp vỏ vui đùa giờ đây đang phơi bày trần trụi.
"Tôi ổn," Trần Nam nói ngắn gọn.
Giọng anh trầm thấp, không chút cảm xúc.
"Còn cậu thì sao?
Có bị ảnh hưởng bởi sóng năng lượng vừa rồi không?"
Lý Tiểu Phong lắc đầu, một nụ cười gượng gạo hiện lên trên môi.
hơi choáng thôi.
Nhưng mà Nam à, thứ chúng ta vừa thấy.
nó thực sự đáng sợ hơn những gì tôi nghĩ."
Trần Nam bước đến gần, ngồi xuống cạnh Lý Tiểu Phong.
Khoảng cách giữa họ chỉ còn vài centimet, đủ để anh có thể cảm nhận được nhịp đập loạn trong lồng ngực của đối phương.
Đây là lúc cần phải nói chuyện thẳng thắn.
Không có chỗ cho sự né tránh hay những lời dối trá ngọt ngào nữa.
"Chúng ta không thể tiếp tục chạy trốn," Trần Nam bắt đầu, ánh mắt sắc lạnh nhìn thẳng vào mắt Lý Tiểu Phong.
"Kẻ đứng sau tất cả này.
Tôn Vô Khuyết.
Hắn đang tìm cách khóa chặt mọi Echo lại.
Không chỉ là kiểm soát dị nhân mà còn là xóa bỏ chính bản chất của sự tự do trong năng lượng."
Lý Tiểu Phong nhíu mày, vẻ mặt trở nên nghiêm trọng hơn.
"Anh biết rồi sao?
Tôi đã nghe những lời thì thầm từ Hư Không.
Nó nói rằng.
nó muốn cứu chúng ta khỏi chính mình."
"Đúng," Trần Nam gật đầu chậm rãi.
"Và đó là lý do tại sao hắn sai lầm.
Sức mạnh không phải là thứ để bị kiểm soát hay khóa chặt.
Nó cần được hiểu rõ, và nếu cần thiết, thì phải được dẫn dắt theo một cách khác công bằng hơn."
Lý Tiểu Phong im lặng trong vài giây dài.
Những giọt mồ hôi lạnh bắt đầu xuất hiện trên trán cậu ta.
"Nhưng Nam à.
nếu chúng ta chống lại hắn, liệu có thể thắng không?
Hắn đã chứng kiến sự hủy diệt của cả một thành phố do dị năng cấp 5 gây ra.
Lý lẽ của hắn.
nó có cơ sở đấy."
Trần Nam đứng dậy, ánh mắt nhìn về phía những bóng tối đang dần rút lui khỏi căn cứ ngầm.
"Lý lẽ của kẻ giết người cũng luôn có vẻ hợp lý nếu xét từ góc độ của nạn nhân bị hủy diệt.
Nhưng chúng ta không thể để nỗi sợ hãi quyết định tương lai cho tất cả mọi người."
Đột nhiên, một luồng năng lượng mạnh mẽ bùng nổ từ phía sau họ.
Trần Nam quay lại kịp thời khi ba bóng đen lao thẳng về hướng anh.
Không khí xung quanh bắt đầu méo mó, hiệu ứng của Hư Không lan rộng khiến trọng lực trở nên hỗn loạn.
Ba kẻ thù biến đổi xuất hiện trước mặt họ, mỗi người mang theo một loại Echo khác nhau: sợ hãi, giận dữ và tuyệt vọng.
Trần Nam hít sâu một hơi, chuẩn bị cho trận chiến tiếp theo.
Nhưng lần này, anh không chỉ đấu tranh vì sự sống còn mà còn vì niềm tin vào chính mình và tương lai của thế giới dị nhân.
Trần Nam giơ tay lên, lòng bàn tay phát ra một luồng sáng xanh nhạt, cố gắng ổn định trường hấp dẫn xung quanh mình.
Hư Không đang ăn mòn không gian thực tại, biến những vật thể rắn chắc thành sương mù ảo ảnh.
Hắn cảm thấy cơ bắp căng cứng, mỗi cử động đều tốn gấp đôi năng lượng bình thường vì trọng lực ở đây đã mất kiểm soát hoàn toàn.
Ba bóng đen lao tới với tốc độ kinh hoàng.
Tiếng gió rít lên như tiếng thét của ngàn linh hồn bị hành hạ.
Trần Nam không kịp né tránh cú đấm đầu tiên của kẻ mang Echo Sợ Hãi, nhưng hắn dùng cánh tay trái chặn đòn.
Va chạm tạo ra một âm thanh chói tai, giống như kim loại va vào đá granite.
Làn sóng xung kích đẩy anh lùi lại ba bước, gót chân trượt trên nền bê tông nứt nẻ.
"Đừng cố kháng cự," giọng nói của kẻ dẫn đầu vang lên, lạnh lẽo và không chút cảm xúc.
Hắn là người mang Echo Giận Dữ, đôi mắt đỏ ngầu như máu vừa chảy ra từ hốc mắt.
"Hư Không đã chọn chúng ta làm những kẻ thanh tẩy.
Các ngươi chỉ là rác rưởi cần được loại bỏ."
Trần Nam gạt đi vệt mồ hôi mặn chát trên trán.
Tim hắn đập mạnh trong lồng ngực, nhưng lý trí vẫn tỉnh táo hơn bao giờ hết.
Hắn nhớ lời cảnh báo của Tử Hà về việc không nên tin vào cảm xúc khi đối mặt với những dị nhân cấp cao bị ô nhiễm Echo.
Những kẻ này đã mất đi phần người bên trong chúng, chỉ còn lại bản năng hủy diệt được khuếch đại bởi sức mạnh siêu nhiên.
"Thanh tẩy?" Trần Nam nhếch mép cười khẩy, giọng nói trầm thấp nhưng đầy thách thức.
"Hay là các ngươi đang tìm cách che đậy tội ác của tổ chức mình?
Việc giết hại những dị nhân không đăng ký không phải là thanh trừng, đó là diệt chủng."
Kẻ mang Echo Giận Dữ gầm lên một tiếng dữ tợn, cơ thể hắn phình to ra, gân xanh nổi ngoằn ngoèo trên da thịt.
Hắn lao thẳng vào Trần Nam như một viên đạn pháo.
Cú đấm thứ hai mạnh hơn lần trước gấp ba lần, nhắm thẳng vào bụng anh.
Trần Nam nghiêng người sang bên trái vừa đủ để tránh đòn chí mạng, nhưng lực chấn động vẫn khiến hắn sững sờ.
Anh quay lưng lại, tung cú đá xoáy với tốc độ tối đa của mình.
Cú chân trúng đúng huyệt đạo cổ họng của đối phương, làm kẻ đó khạc ra một ngụm máu đen sẫm.
Nhưng thay vì lùi lại, tên dị nhân kia chỉ cười nhạt, vết thương trên người hắn tự lành trước mắt họ trong vòng hai giây.
"Không ích kỷ," Trần Nam thầm nghĩ, tim anh lạnh toát.
"Họ đã vượt qua giai đoạn tái sinh cơ bản."
Hai bóng đen còn lại cũng lao vào tấn công đồng thời một.
Kẻ mang Echo Tuyệt Vọng di chuyển chậm chạp nhưng khó đoán, từng bước chân của hắn như kéo dài không gian ra, khiến Trần Nam cảm thấy thời gian đang trôi ngược lại.
Trong khi đó, kẻ thứ ba với Echo Sợ Hài thì ẩn mình trong bóng tối, chỉ xuất hiện những cú đánh bất ngờ từ phía sau lưng anh.
Trần Nam hít một hơi thật sâu, tập trung tinh thần vào việc phân tích nhịp điệu của đối phương.
Hắn nhận ra rằng sự phối hợp giữa ba loại Echo này tạo thành một vòng lặp kín: Sợ Hãi gây rối loạn cảm giác, Giận Dữ áp đảo sức mạnh vật lý, và Tuyệt Vọng triệt tiêu ý chí chiến đấu.
Đây là đội hình sát thủ chuyên dụng mà tổ chức Bí Mật thường sử dụng để xử lý những mối đe dọa lớn.
Hắn quyết định thay đổi chiến thuật.
Thay vì chống đỡ trực tiếp, Trần Nam sẽ lợi dụng chính sự hỗn loạn của Hư Không để đánh lạc hướng đối phương.
Anh nhắm mắt lại trong một phần mười giây, cảm nhận dòng chảy năng lượng xung quanh.
Những luồng gió lạnh lẽo từ các khe nứt không gian thổi qua da thịt anh, mang theo mùi hôi thối của tử vong và ozone cháy xém.
Khi mở mắt ra, Trần Nam lao thẳng vào giữa hai kẻ thù đang tấn công.
Hắn dùng sức mạnh kiểm soát trọng lực để đẩy một tảng đá bê tông nặng vài trăm ký-tô lên cao, rồi thả nó xuống đúng lúc kẻ mang Echo Giận Dữ chuẩn bị tung cú đấm kết liễu.
Tảng đá va chạm với vai đối phương, tạo ra một khoảng trống quý giá.
Trần Nam không bỏ lỡ cơ hội này.
Hắn lao qua kẽ hở, nhắm vào kẻ đang ẩn mình trong bóng tối.
Một bàn tay nắm chặt phát sáng xanh lam chộp lấy cổ họng của kẻ mang Echo Sợ Hài trước khi hắn kịp rút lui.
Ánh sáng từ lòng bàn tay Trần Nam bắt đầu ăn mòn lớp vỏ bảo vệ năng lượng của đối phương.
"Đau không?" Trần Nam hỏi, giọng nói bình thản nhưng mắt lạnh như băng.
Hắn siết chặt nắm đấm hơn nữa, cảm thấy xương cổ họng của kẻ thù đang dần vỡ vụn dưới áp lực.
"Hay là các ngươi cũng sợ hãi những gì mà chính mình đã tạo ra?"
Kẻ mang Echo Sợ Hài phát ra một tiếng rít chói tai, cơ thể hắn co giật dữ dội trước khi nổ tung thành một đám sương mù đen kịt.
Nhưng thay vì chết hẳn, thứ chất lỏng đó lại bám vào không khí, biến thành vô số sợi dây mỏng manh hướng về phía Trần Nam.
"Ngươi đã kích hoạt bẫy," giọng nói của kẻ dẫn đầu vang lên từ khắp nơi xung quanh họ.
"Bây giờ ngươi sẽ trở thành một phần của Hư Không cùng chúng ta."
Trần Nam cảm thấy những sợi dây đen kia xuyên qua da thịt anh, xâm nhập vào mạch máu và thần kinh.
Một cơn đau dữ dội xé toạc cơ thể hắn, giống như có ngàn con kiến lửa đang bò trong tĩnh mạch.
Hắn quỳ xuống một đầu gối, mồ hôi lạnh chảy đẫm lưng áo.
Sức mạnh kiểm soát trọng lực của anh bắt đầu suy yếu khi ý thức dần bị kéo vào vực thẳm bên trong những sợi dây đó.
"Tại sao?" Trần Nam nghiến răng hỏi, cố gắng đứng dậy bằng toàn bộ còn lại.
"Tại sao các ngươi lại giúp họ?
Tổ chức Bí Mật đang làm gì với Hư Không?"
Kẻ mang Echo Giận Dữ bước tới, đặt một bàn tay lạnh lẽo lên vai Trần Nam.
Hắn cúi xuống, nói vào tai anh với giọng thì thầm đầy vẻ chế giễu: "Họ không kiểm soát được nó nữa đâu.
Chúng ta mới là những người duy nhất có thể ngăn chặn sự sụp đổ hoàn toàn của thế giới này.
Và để làm điều đó.
chúng ta cần hy sinh."
"Hy sinh?" Trần Nam nhếch mép, máu từ khóe miệng anh chảy xuống cằm.
"Ngươi gọi việc giết hại vô tội là hy sinh?
Hay đó chỉ là cái cớ để thỏa mãn tham vọng quyền lực của các ngươi?"
"Đừng nói chuyện phiếm," kẻ kia đáp lại lạnh lùng.
"Sự thật sẽ được tiết lộ khi ngươi hòa tan vào Hư Không.
Nhưng trước đó, hãy chịu đựng nỗi đau này đi."
Trần Nam cảm thấy ý thức mình đang bị kéo xa khỏi cơ thể.
Những hình ảnh mờ nhạt hiện ra trong đầu anh: những tòa nhà sụp đổ, những người dân chạy trốn trong hoảng loạn, và một bóng đen khổng lồ bao trùm bầu trời thành phố.
Hắn nhận ra rằng Hư Không không chỉ là một loại năng lượng nguy hiểm — nó là một thực thể sống đang đói khát sự hủy diệt.
Nhưng ngay khi hắn chuẩn bị buông xuôi, một tia sáng trắng lóe lên từ phía sau lưng anh.
Trần Nam quay lại kịp thời để thấy Tử Hà xuất hiện giữa màn sương đen kịt, tay cầm thanh kiếm ánh sáng rực rỡ như mặt trời buổi ban trưa.
Đôi mắt của Tử Hà tỏa ra vẻ kiên quyết chưa từng có trước đây.
"Cậu không đơn độc," Tử Ha nói, giọng nói vang vọng trong không gian méo mó.
"Và chúng ta sẽ không để các ngươi tiếp tục trò chơi bẩn thỉu này."
Chiếc kiếm ánh sáng bỗng chốc đổi sắc thành đỏ thẫm, xuyên thẳng qua lồng ngực Tử Hà.
Máu tươi bắn ra, nhuộm đỏ màn sương đen kịt, trong khi hắn vẫn đứng bất động, nụ cười kỳ quái nở trên môi.
Thanh kiếm rút ra, để lại một lỗ thủng
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận