Thiên Hạ Chi Ưc - Chương 2: Lời Nguyền Của Trời
"Tại sao ngươi cô đơn?" cô gái hỏi.
Tôi nhìn cô, đầy ngạc nhiên. Không ai dám nói chuyện với tôi suốt hai mươi năm.
"Ngươi không sợ ta?" tôi hỏi.
"Sợ gì?" cô cười. "Ta chỉ là một du khách."
Tôi lắc đầu. "Ngươi không hiểu. Ta bị nguyền. Mọi người ta yêu đều chết."
Cô im lặng một lúc, rồi nói: "Ta hiểu."
"Hiểu gì?" tôi hỏi, giọng đầy nghi ngờ.
"Ta hiểu nỗi đau của ngươi." cô đáp. "Ta cũng đã mất đi tất cả."
Tôi nhìn cô, và tôi thấy được trong mắt cô - sự cô đơn. Một sự cô đơn mà tôi quen thuộc.
"Ngươi là ai?" tôi hỏi.
"Ta là..." cô ngừng lại, như đang suy nghĩ. "Ta là người có thể cứu ngươi."
Tôi bật cười. "Cứu ta? Không ai có thể cứu ta được."
"Có." cô khẳng định. "Ta có thể."
Và rồi, cô nói điều mà tôi không bao giờ quên:
"Lời nguyền của ngươi không phải đến từ trời. Mà đến từ... cha ngươi."
Tôi sững sờ. "Cái gì?"
"Cha ngươi đã giao ước với một thế lực bí ẩn." cô giải thích. "Đổi lấy sức mạnh, ông ấy đã đánh cắp số mệnh của ngươi."
Tôi lắc đầu, không thể tin được. "Cha ta? Ông ấy chết khi ta còn nhỏ..."
"Ông ấy không chết." cô nói. "Ông ấy bị nguyền."
Tôi ngã xuống đất, đầu óc quay cuồng. Tất cả những gì tôi biết về cuộc đời mình - về cái chết của cha, về sự cô đơn - đều có thể là giả dối.
"Ngươi nói dối." tôi nói.
"Ta không nói dối." cô đáp. "Ngươi có thể kiểm chứng."
"Làm sao?"
"Ngươi hãy đến nơi cha ngươi an nghỉ." cô nói. "Và hỏi ông ấy."
"Ông ấy đã chết..."
"Chết không có nghĩa là biến mất." cô cắt ngang. "Hồn ma của ông ấy vẫn ở đó."
Tôi nhìn cô, đầy nghi ngờ. Nhưng tôi cũng biết - tôi không có gì để mất.
"Được." tôi đứng dậy. "Ta sẽ đi."
Tôi đến nơi cha tôi an nghỉ - một ngôi mộ cỏ xanh trên đồi. Tôi quỳ xuống trước ngôi mộ, nhìn vào tấm bia đá.
"Cha..." tôi nói, giọng run. "Con đến hỏi cha một điều."
Không có ai trả lời.
Nhưng rồi... một cơn gió lạnh thổi qua.
Và tôi nghe thấy - một giọng nói.
"Con..."
Tôi run rẩy. "Cha... cha là người đã nguyền con sao?"
Im lặng.
Rồi giọng nói vang lên: "Con... đừng..."
"Có!" tôi hét lên. "Cha đã làm điều đó phải không?"
"Con... ta không muốn..." giọng nói ngắt quãng.
"Ngươi không thể nói chuyện với hồn ma một cách bình thường được." giọng nói của cô gái vang lại từ phía sau tôi.
Tôi quay lại, thấy cô đứng đó, ánh mắt đầy bí ẩn.
"Làm sao?" tôi hỏi.
"Cô ấy cần một vật trung gian." cô giải thích. "Một vật thuộc về cả ngươi và cha ngươi."
Tôi lục tìm trong túi, và tôi tìm thấy - một chiếc nhẫn. Chiếc nhẫn của cha tôi, được truyền lại qua nhiều thế hệ.
Tôi đặt nhẫn lên bia mộ.
Ngay lập tức, tôi thấy - một hình ảnh.
Một người đàn ông trẻ - cha tôi - đang quỳ trước một bóng đen.
"Giao ước đã được ký." bóng đen nói. "Ngươi sẽ có sức mạnh, nhưng đổi lấy... số mệnh của con ngươi."
Tôi thấy cha tôi gật đầu.
Và rồi, tôi hiểu.
Cha tôi đã đánh cắp số mệnh của tôi - sự hạnh phúc, tình yêu, cuộc sống - để đổi lấy sức mạnh cho bản thân.
"Tại sao..." tôi lẩm bẩm, nước mắt chảy dài.
Và rồi, cô gái nói điều khiến tôi sững sờ:
"Ngươi có muốn phá vỡ lời nguyền không?"
"Có." tôi đáp, không do dự.
"Được." cô mỉm cười. "Nhưng cái giá sẽ rất lớn."
Tôi nhìn cô, và tôi biết - đây là quyết định sẽ thay đổi cuộc đời tôi.
"Tôi sẽ trả bất cứ cái giá nào." tôi nói.
Cô gật đầu. "Được rồi. Hãy đến đây vào ngày mai. Ta sẽ cho ngươi biết cách phá vỡ lời nguyền."
Và rồi cô biến mất, để lại tôi một mình với ngôi mộ và những câu hỏi không có câu trả lời.
Nhưng tôi biết một điều - ngày mai, mọi thứ sẽ thay đổi.
Hoặc là tôi sẽ được giải thoát...
Hoặc là tôi sẽ mất tất cả.
Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận nhanh hơn