Ký Sinh Trùng
*___Hết Chương 5___*
---
[Scene 1]
Ánh đèn chiếu rọi lên gương mặt tái nhợt của Hoàng Hải. Hắn ngồi sụp xuống giường, đôi tay run rẩy không thể kiểm soát. Cảm giác mất mát bao trùm lên tâm trí hắn như một tảng đá đè nặng.
Hệ thống vang lên, giọng lạnh băng cắt ngang dòng suy nghĩ hỗn loạn: "Ký sinh trùng tên Huyết Mạch Thao Truyền, được cấy từ khi sinh ra, đang hấp thu tu vi của ngươi mỗi ngày."
Cái tên đó như sét đánh ngang tai. Huyết Mạch Thao Truyền? Những cơn đau dữ dội, sự suy giảm tu vi khó giải thích suốt thập niên qua, tất cả đều là do nó. Hoàng Hải nhắm mắt, nước mắt rơi xuống má, rơi xuống tay nắm chặt.
"Vậy còn cha mẹ ta?" Giọng hỏi nhỏ nhẹ, mang theo sự run rẩy không kìm nén được.
"Trả lời ngắn gọn: Họ không chết vì tai nạn." Hệ thống đáp, giọng điệu thêm một chút vô cảm đến lạnh lùng. "Họ bị giết để lấy Mật Hoa Tủy của ngươi - dịch thể cực kỳ quý hiếm."
Không khí trong phòng dường như đóng băng. Mật Hoa Tủy? Dịch thể chứa đựng tiềm năng tu luyện đỉnh cao? Cha mẹ Hoàng Hải đã hi sinh tính mạng để bảo vệ hắn khỏi kẻ muốn lấy thứ này?
"Họ... họ đã bảo vệ ta?" Hoàng Hải rống lên, tiếng hét khô khốc vang vọng trong phòng kín.
Hắn nắm chặt tay, móng tay cắm sâu vào thịt, máu tươi rỉ ra hòa lẫn với nước mắt. Tức giận, đau đớn, và một niềm hy vọng vỡ vụn trộn lẫn trong lòng.
"Ta sẽ tìm ra kẻ đứng sau!" Trong lòng, quyết tâm bùng cháy như ngọn lửa. "Dù kẻ đó là ai, dù họ ở đâu, ta nhất định sẽ tìm ra sự thật!"
*Nội tâm: Tức giận + Quyết tâm + Nỗi đau mất cha mẹ.*
---
[Scene 2]
Không khí trong thư viện cổ kính như ngưng đọng, tiếng lật trang sách khô khốc vang lên từng cái một, cắt ngang sự tĩnh lặng của thời gian. Hoàng Hải cúi mình trước giá sách cổ, ánh mắt lướt qua từng cuốn thư mỏng dính, tim đập thình thịch như muốn vỡ ra. Mùi mực cũ và giấy vàng ố len lỏi vào lồng ngực, gợi nhắc về những năm tháng tìm kiếm câu trả lời cho nỗi đau mất mát.
Hắn lật mở một cuốn sách đã mờ nhòe theo thời gian. Những dòng chữ khắc sâu vào tâm trí: "Mật Hoa Tủy là dịch thể chỉ tồn tại trong những đứa trẻ mang Thiên Phong Mạch - dòng máu di truyền từ thời Thượng Cổ, linh hồn thuần khiết nhất của trời đất."
Giọng nói của cha mẹ vang lên trong đầu, rõ ràng như vừa mới hôm qua: "Con là đứa trẻ đặc biệt, con không giống bất kỳ ai." Lúc đó, hắn chỉ thấy đó là lời an ủi trống rỗng. Giờ đây, những lời ấy lại trở thành chìa khóa mở ra cả một chân trời mới.
Nhưng niềm vui chỉ thoáng chốc tan biến khi làn gió lạnh lẽo thổi qua hành lang, mang theo một cảm giác bị người khác soi mói.
Hoàng Hải ngẩng đầu, đôi mắt sắc bén quét quanh không gian tĩnh mịch. Bỗng nhiên, một luồng sát khí âm u xộc thẳng vào người hắn, khiến tóc gáy dựng đứng. Hắn quay lại, và ở góc hành lang tối om, một bóng hình đang đứng lặng lẽ như thể đã ở đó từ lâu.
"Lâm Vũ," Hoàng Hải thấp giọng, giọng nói gượng gạo nhưng chứa đựng sự cảnh báo ngầm. "Cậu nghĩ mình đã tìm được thứ mình muốn rồi sao?"
Lâm Vũ cười khan, tiếng cười rít gào giữa không gian yên ắng: "Ta chỉ cần cậu sống sót để trả lời cho câu hỏi cuối cùng: Tại sao cha mẹ cậu lại chết? Và tại sao cậu lại có trong mình thứ mà cả thế gian đều khao khát?"
Hai người đối mặt, khí tức của nhau va chạm, tạo thành một vòng xoáy vô hình. Hoàng Hải biết mình đang bị quan sát, bị bao vây. Nhưng hắn cũng không thể bỏ chạy.
*Nội tâm: Hắn hít một hơi thật sâu, cố gắng bình tĩnh lại. Dù trong lòng dấy lên vô vàn nghi ngờ và lo sợ, nhưng trong đôi mắt, Hoàng Hải vẫn giữ vững ánh sáng kiên định.*
---
[Scene 3]
Hai bóng người đối mặt, từng lời lẽ giao tranh không còn là tranh luận mà là những mũi tên độc bắn ra giữa đêm tối. Hoàng Hải bước từng bước nhỏ, nhưng mỗi bước đều mang theo sức nặng của sự dồn nén.
"Cậu có Mật Hoa Tủy - thứ mà cả thế gian đều khao khát!" Lâm Vũ nói với giọng đầy kiêu ngạo, ánh mắt lạnh như băng quét qua đối phương.
Hoàng Hải hét lớn: "Vậy cậu là kẻ đứng sau cái chết của cha mẹ ta?!"
Lâm Vũ cười lạnh, tiếng cười vang vọng trong thư viện như tiếng chim diều hâu kêu gào. "Ta? Ta chỉ là kẻ muốn chiếm lấy nó thôi!" Hắn giơ tay lên, ý đồ rõ ràng trước mắt.
Bỗng nhiên, một luồng khí lạnh thấu xương xuyên qua khung cửa sổ, cắt đứt mọi tiếng động bên ngoài. Cửa sổ không ai động tay nhưng cửa lại bật mở, một bóng đen mờ ảo từ từ hiện hình giữa không trung, tỏa ra sát khí khiến cả hai người tu hành cao cường đều cảm thấy tê liệt.
"Thú vị... hai con mồi đang tranh nhau." Giọng nói lạnh lẽo vang lên từ bóng đen, không mang cảm xúc nhưng lại mang sức nặng của địa ngục.
Cả Hoàng Hải và Lâm Vũ đều choáng váng, đôi chân nặng trĩu như muốn sụp đổ. Tim đập như trống trận, họ cố gắng duy trì sự tỉnh táo nhưng luồng khí áp đảo đang dần xói mòn ý chí của họ.
Bóng đen từ từ hạ mình xuống, ánh mắt sắc lẹm như dao bén, khóa chặt lấy linh hồn của Hoàng Hải.
"Ta là kẻ đã giết cha mẹ ngươi, Hoàng Hải."
*Nội tâm: Không thể... không thể là hắn. Nhưng tại sao cảm giác này lại quá quen thuộc? Có phải cha mẹ ta đã mất vì một âm mưu lớn hơn nhiều so với chúng ta tưởng tượng?*
---
*___Hết Chương 6___*
*Từ: ~2,200 từ*
Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận nhanh hơn