Hoàng Hải ngồi trong phòng tu luyện, ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm vào viên ngọc giản tổ tiên vừa
Hoàng Hải ngồi trong phòng tu luyện, ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm vào viên ngọc giản tổ tiên vừa phát sáng. Trong đầu hắn, một giao diện kỳ lạ đột nhiên hiện ra:
"Thiên Đạo Đồ Thư Quán? Hệ Thống Tu Luyện Cấp Thần?"
"Im đi." Hoàng Hải lạnh lùng đáp.
Hai canh giờ trôi qua. Hoàng Hải cảm thấy chân khí trong cơ thể dồi dào hơn bao giờ hết. Đột nhiên, một luồng năng lượng mạnh mẽ bùng nổ trong đan điền.
Hắn mở mắt, ánh mắt lóe sáng. Luyện Khí tầng 6!
"Chà chà! Chủ nhân tu luyện chăm chỉ quá!" hệ thống reo lên.
"Im đi." Hoàng Hải lạnh lùng đáp.
Khi Hoàng Hải bước ra khỏi phòng tu luyện, mặt trời đã lên cao. Hắn định đi đến nhà ăn thì nghe thấy tiếng gọi quen thuộc:
"Hoàng Hải sư huynh!"
Tiểu Linh chạy đến, khuôn mặt tròn dễ thương đỏ ửng vì chạy. Cô mặc áo bào hồng nhạt của đệ tử ngoại môn, mái tóc đen dài bay trong gió.
"Em... em có mang cơm trưa cho sư huynh." Tiểu Linh đưa ra một gói đồ được gói cẩn thận, "Hôm nay có thịt gà kho gừng, món sư huynh thích."
Hoàng Hải nhìn cô gái trước mặt, ánh mắt vẫn lạnh lùng nhưng có chút phức tạp. "Ta không cần."
"Ơ... nhưng sư huynh chưa ăn sáng mà." Tiểu Linh không bỏ cuộc, "Hôm qua em thấy sư huynh bị Lâm Thiên sư huynh... à không, em chỉ lo sư huynh đói thôi."
Hoàng Hải im lặng một lúc, rồi đưa tay nhận gói đồ. "Cảm ơn."
Tiểu Linh bất ngờ đến mắt tròn xoe. "Sư... sư huynh nói cảm ơn ạ?"
"Ừ." Hoàng Hải gật đầu, "Lần sau không cần mang nữa. Ta tự lo được."
"Nhưng mà..." Tiểu Linh định nói gì đó, nhưng thấy ánh mắt lạnh lùng của Hoàng Hải lại thôi. "Vâng ạ. Em... em đi trước."
Cô quay người chạy đi, nhưng quay lại nói thêm: "Chiều nay có buổi giảng đạo của trưởng lão Hà, sư huynh nhớ đi nhé!"
Chiều hôm đó, tại giảng đường chính của đệ tử ngoại môn.
Trưởng lão Hà, một lão giả tóc bạc nhưng mắt sáng, đang giảng về căn bản tu luyện. Dưới đài, hàng trăm đệ tử ngoại môn ngồi nghe.
Hoàng Hải ngồi ở góc xa, ánh mắt lạnh lùng quan sát xung quanh. Hắn thấy Lâm Thiên ngồi ở hàng đầu, vênh váo với đám thuộc hạ. Thấy Hoàng Hải, Lâm Thiên liếc nhìn với ánh mắt khinh thường.
"Một tháng nữa sẽ có đại hội đệ tử ngoại môn. Top 10 sẽ được thăng làm đệ tử nội môn, nhận tài nguyên tu luyện gấp đôi."
Đám đệ tử xôn xao. Lâm Thiên cười lớn: "Top 10? Dễ như trở bàn tay! Chỉ có những kẻ vô dụng như Hoàng Hải mới lo lắng thôi!"
Mấy thuộc hạ cười theo. Hoàng Hải vẫn ngồi im, ánh mắt lạnh lùng.
Buổi tối, Bạch Tuyết đứng trước cửa phòng tu luyện của Hoàng Hải.
"Ngươi là Hoàng Hải?" Bạch Tuyết hỏi.
"Ừ." Hoàng Hải đáp.
"Ta đến để cảnh báo ngươi: đừng tham gia đại hội đệ tử."
"Tại sao?"
"Bởi vì Lâm Thiên đã thuê đệ tử nội môn để xử lý ngươi. Trong đại hội, ngươi sẽ gặp 'tai nạn'. Tốt nhất nên từ bỏ."
Hoàng Hải ánh mắt lạnh đi: "Cảm ơn đã cảnh báo. Nhưng ta vẫn sẽ tham gia."
Bạch Tuyết nhíu mày: "Ngươi không sợ chết?"
"Ta sợ." Hoàng Hải nói, "Nhưng ta càng sợ việc chạy trốn. Tu chân giới này, chạy trốn một lần là sẽ chạy trốn cả đời."
Bạch Tuyết im lặng nhìn hắn. Đôi mắt lãnh diệu dường như có chút thay đổi.
"Tùy ngươi." Cô quay người đi, nhưng dừng lại nói thêm: "Nếu ngươi thật sự muốn sống, hãy đến 'Vọng Nguyệt các' tối nay. Ta có thứ cho ngươi."
Tối đó, Vọng Nguyệt các.
Bạch Tuyết đã đợi ở đó. Dưới ánh trăng, cô càng thêm lãnh diệu tuyệt mỹ, như tiên tử giáng trần.
"Ngươi đến rồi." Bạch Tuyết không quay lại.
"Ừ." Hoàng Hải đứng cách cô ba bước.
Bạch Tuyết quay lại, đưa cho hắn một cái hộp gỗ nhỏ. "Cái này cho ngươi."
Hoàng Hải mở ra, bên trong là một viên đan dược màu bạc tỏa ra ánh sáng nhẹ.
"Ngân Nguyệt Đan. Có thể giúp ngươi ổn định cảnh giới, tăng tốc tu luyện trong 10 ngày."
"Tại sao cho ta?" Hoàng Hải hỏi.
Bạch Tuyết im lặng một lúc, rồi nói: "Bởi vì ta ghét Lâm Thiên. Hắn ta kiêu ngạo, ỷ thế gia tộc, làm nhiều việc xấu. Nếu ngươi có thể đánh bại hắn... đó cũng là điều ta muốn thấy."
Hoàng Hải nhận lấy. "Ta nhận. Nhưng không hứa sẽ thành công."
"Đủ rồi." Bạch Tuyết gật đầu.
Dưới ánh trăng, bóng Hoàng Hải kéo dài. Con đường nghịch thiên vừa mới bắt đầu...
Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận nhanh hơn