Chương 66
Linh Tuyền đứng giữa trung tâm hang động sâu thẳm, nơi ánh sáng từ bên ngoài đã bị cắt đứt hoàn toàn bởi những bức tường đá ẩm ướt và lạnh lẽo.
Không khí ở đây nặng nề đến mức mỗi lần hít vào đều cảm thấy như đang nuốt phải thủy ngân lỏng.
Mảnh ký ức trong lòng bàn tay trái của cậu bắt đầu phát nóng.
Nó không còn là một khối rắn nữa, mà trở nên mềm mại, sống động, giống như da thịt người thật đang đập nhịp dưới lớp lông móng mỏng manh.
Nhiệt độ lan tỏa từ đó nhanh chóng leo thang, đốt cháy thần kinh và xâm nhập vào hệ tuần hoàn.
Linh Tuyền siết chặt bàn tay lại.
Đau đớn không đến từ bên ngoài, mà từ sâu trong tủy sống của cậu.
Một giọng nói vang lên trong đầu, nhưng nó không phải là tiếng của Nguyệt Tâm, cũng không phải là giọng cơ học lạnh lùng của Hệ Thống.
Đó là một âm thanh hỗn độn, như ngàn người thì thầm cùng lúc, chồng chéo lên nhau tạo thành bản giao hưởng của sự điên loạn.
*“Ngươi đã chạm vào biên giới,”* giọng nói đó vang vọng, *“Biên giới giữa dữ liệu và linh hồn.”* Linh Tuyền cố gắng giữ tỉnh táo.
Cậu biết rằng Virus Linh đang phản ứng với ký ức này.
Mảnh ký ức về ngày Nguyệt Tâm chào đời không chỉ là một đoạn video ghi hình đơn thuần.
Nó chứa đựng mã nguồn gốc của sự sống mà cô mang trong người – thứ virus cổ đại đã biến cô thành cả thiên tài lẫn quái vật.
Hệ Thống trên (mắt lưới) của Linh Tuyền bắt đầu nhấp nháy đỏ báo động.
Dòng chữ xuất hiện với tốc độ chóng mặt, mỗi ký tự đều như dao cạo lên võng mạc: [WARNING: Virus Load 45%.
Rising.] [Status: Corrupted Memory Detected.] [Quest Updated: Decode the Origin Code.] Cậu nhắm mắt lại, tập trung vào cảm giác của linh lực trong kinh mạch.
Trúc Cơ kỳ không còn là những dòng chảy êm đềm nữa.
Chúng trở nên hung dữ, cuộn xoáy theo ý chí của virus đang cố gắng chiếm lấy cơ thể chủ nhân mới.
Linh Tuyền nhận ra rằng mình đang đứng trước một lựa chọn sinh tử: tiếp tục giải mã ký ức này để tìm hiểu nguồn gốc thảm họa, hay hủy bỏ nó ngay lập tức để ngăn chặn sự lây lan?
Nhưng cậu không có quyền lựa chọn.
Cơ thể tự động phản ứng khi mùi ozone nồng nặc xộc vào mũi.
Từ phía sau lưng, một tiếng nứt đá khô khốc vang lên, cắt ngang bầu không tĩnh lặng chết chóc của hang động.
Linh Tuyền quay đầu lại, mắt mở to đầy kinh hãi.
Một khối hình thù kỳ quái đang từ từ tách ra khỏi bức tường đá ẩm ướt.
Nó cao khoảng ba mét, được cấu tạo hoàn toàn bằng những phiến thạch đen bóng và xương cốt hóa đá.
Đôi mắt của nó không có tròng, chỉ là hai hốc sâu thẳm phát ra ánh sáng xanh nhạt – màu sắc đặc trưng của năng lượng hệ thống bị lỗi.
Một thực thể phòng thủ cấp cao được Hệ Thống tạo ra để bảo vệ khu vực cấm địa này.
Nhưng thứ khiến Linh Tuyền cảm thấy lạnh sống lưng không phải là kích thước hay sức mạnh hủy diệt của nó, mà là biểu tượng khắc trên ngực con quái vật đó: một vòng tròn với ba đường đứt gãy – dấu hiệu của Thiên Cơ Giả.
Thạch Ma giơ cao cánh tay đá nặng nề lên.
Những tia sét màu tím nhảy múa giữa các kẽ nứt trên thân thể nó, tích tụ năng lượng cho một đòn tấn công chí mạng.
Linh Tuyền không suy nghĩ thêm giây nào nữa.
Bản năng sinh tồn thúc đẩy đôi chân cậu di chuyển nhanh hơn cả tốc độ của linh lực đang tuần hoàn trong cơ thể.
Cậu lao sang bên trái, trượt dài trên nền đá trơn ướt vừa mới bị thấm máu từ một trận chiến trước đó mà không ai biết đến.
Tiếng gió rít gào khi cánh tay Thạch Ma nện xuống chỗ cậu vừa đứng.
Bức tường phía sau vỡ vụn, bụi đá bay lên mù mịt như một đám mây tử thần.
Linh Tuyền nằm sấp trên mặt đất, cảm nhận được sóng xung kích từ cú va chạm làm rung chuyển toàn bộ cột sống của mình.
HP giảm mạnh: 120/450.
Con số đỏ nhấp nháy trong tầm nhìn, nhắc nhở cậu rằng đây không phải là một trò chơi có thể đọc lại save file.
Nếu chết ở đây, mọi thứ sẽ kết thúc vĩnh viễn.
Cậu nhổ ra một ngụm máu tươi, vị kim loại đắng chát lan tỏa trong miệng.
Linh Tuyền nâng người dậy, đôi mắt sắc lạnh nhìn thẳng vào con quái vật trước mặt.
Thạch Ma không vội tấn công ngay lập tức.
Nó đứng im bất động, như đang chờ đợi điều gì đó từ phía đối thủ của mình.
Trong khoảnh khắc tĩnh lặng đáng sợ ấy, Hệ Thống lại hiển thị một dòng thông báo mới: [Hidden Quest Activated: The Architect’s Legacy.] [Reward: Insight into the Virus Origin.] [Penalty: Soul Corruption +10%] Linh Tuyền cắn chặt răng.
Hắn biết đây là bẫy.
Thiên Cơ Giả không bao giờ cho phép ai đó tiếp cận bí mật của mình mà không có cái giá phải trả.
Nhưng cậu cũng hiểu rằng, nếu muốn cứu Nguyệt Tâm và ngăn chặn sự sụp đổ của vũ trụ, thì việc giải mã virus là điều duy nhất còn lại để làm.
“Ta chấp nhận,” Linh Tuyền nói nhỏ, giọng khàn đặc vì đau đớn và mệt mỏi.
Thạch Ma dường như nghe thấy câu trả lời đó.
Con quái vật đá bắt đầu di chuyển, những bước chân nặng nề rung động cả hang động.
Nó không tấn công trực tiếp mà bắt đầu vẽ ra một hình tròn bằng ánh sáng xanh trên mặt đất trước mặt Linh Tuyền.
Đó là pháp (pháp trận) – một bẫy linh lực cổ xưa được kích hoạt bởi chính năng lượng của người xâm nhập.
Linh Tuyền bước vào vòng tròn đó, không hề do dự.
Cậu cảm thấy cơ thể mình như đang bị hút xuống vực thẳm vô tận.
Không gian xung quanh bắt đầu méo mó, biến dạng thành những dòng mã dữ liệu trắng xóa chạy dọc theo tường đá.
Thời gian dường như ngừng lại trong khoảnh khắc ngắn ngủi nhưng dài đằng đng ấy.
Khi ánh sáng tắt đi, Linh Tuyền không còn đứng trên mặt đất nữa.
Cậu đang lơ lửng giữa một khoảng trống ảo diệu, nơi mà thực tại và hư vô hòa quyện vào nhau.
Trước mắt cậu là một hình ảnh phản chiếu của chính mình – nhưng đó không phải là linh hồn hay bóng ma, mà là phiên bản số hóa (digital avatar) được Hệ Thống tạo ra để tương tác với lõi dữ liệu của hang động này.
Phiên bản ảo của Linh Tuyền mở miệng nói điều gì đó, nhưng âm thanh bị cắt ngang bởi tiếng rè mạnh.
Cậu cố gắng tập trung vào ký ức trong lòng bàn tay trái đang dần nguội lạnh đi.
Mảnh ký ức về Nguyệt Tâm bắt đầu tan chảy, giải phóng những đoạn mã nguồn gốc mà trước đây cậu chưa bao giờ có thể đọc được.
Những dòng chữ cổ xưa xuất hiện trong không gian ảo, xoay quanh Linh Tuyền như một đàn ong giận dữ.
Chúng không phải là ngôn ngữ tu tiên thông thường, mà là Mã Nguồn – thứ đã tạo nên thế giới này từ thuở khai thiên lập địa.
Linh Tuyền nhận ra rằng mình đang chứng kiến quá trình “Thiên Cơ Luyện Thần” – nghi thức cuối cùng để hoàn thiện Virus Linh thành một vị thần mới thống trị vũ trụ.
Nhưng điều khiến cậu sững sờ hơn cả là tên người thực hiện nghi thức này được khắc rõ ràng trên những dòng mã đó: Linh Tuyền.
Không phải tiền nhiệm, không phải Thiên Cơ Giả giả mạo – mà chính là tên của cậu trong tương lai xa xôi nào đó.
Linh Tuyền cảm thấy tim mình ngừng đập một nhịp.
Mọi nỗ lực để ngăn chặn thảm họa, mọi hy sinh và đau khổ mà Nguyệt Tâm chịu đựng… tất cả đều chỉ là những bước đi đã được định sẵn?
Hay đây mới thực sự là khởi đầu cho chuỗi bi kịch vô tận của vũ trụ này?
Thạch Ma trong thế giới thật bắt đầu sụp đổ dưới áp lực của trận đấu tâm linh giữa Linh Tuyền và Hệ Thống.
Những phiến đá rơi xuống đất với tiếng ồn ào kinh hoàng, che khuất tầm nhìn của cậu một lần nữa.
Khi bụi lắng xuống, nơi con quái vật từng đứng giờ chỉ còn lại đống rubble hỗn loạn và… xác một tu chân nhân già nua nằm co quắp giữa tàn tích.
Linh Tuyền bước về phía trước, mỗi bước đi đều nặng nề như đang mang theo gánh nặng của cả số phận vũ trụ trên vai áo choàng rách nát của mình.
Xác người đó mặc y phục trắng tinh khôi, khác hẳn với trang phục đen tối thường thấy ở những kẻ tu luyện tà đạo bên trong hang động này.
Trên ngực xác là cùng một biểu tượng ba đường đứt gãy mà Thạch Ma đã mang trước khi chết – nhưng lần này nó được chạm khắc bằng vàng ròng quý giá thay vì đá thô sơ bình thường như lúc nãy nữa đâu!
Bên cạnh thi thể nằm yên tĩnh đó, viên ngọc linh khí tỏa sáng rực rỡ dưới ánh đèn mờ ảo từ phía xa xa nơi cửa hang động mở ra bên kia cánh cổng sắt gỉ sét bị đóng chặt lại ngay trước mắt anh ta rồi!
Linh Tuyền cúi xuống nhặt lấy nó lên khỏi vũng máu khô đen ngòm bao la rộng lớn này ngay lúc này đây rồi!
Cảm giác rung động nhẹ nhàng truyền qua lòng bàn tay phải của cậu khi chạm vào bề mặt trơn láng lạnh toát của viên ngọc.
Nhưng điều khiến Ling Tuyen quên cả thở không phải là sức mạnh tiềm tàng bên trong nó, mà là dòng thông báo cuối cùng hiện lên trên : [System Alert: Host Identity Confirmed.] [Access Level: Admin Override Granted.] Linh Tuyền đứng đơ người giữa bóng tối dày đặc như mực tàu đổ tràn ra khắp không gian.
Những ký tự màu đỏ máu trên của hắn dường như đang nhảy múa điên cuồng, xé toạc sự tĩnh lặng vốn có nơi đây.
Không phải là thông báo nhiệm vụ hoàn thành.
Cũng không phải phần thưởng cho một lần khám phá nguy hiểm nào đó.
Đó là thứ gì đó sâu xa hơn nhiều.
Thứ mà hệ thống chưa bao giờ cho phép hắn nhìn thấy trước kia.
"Admin Override?" Hắn lặp lại cụm từ ấy trong đầu, giọng nói của mình nghe xa lạ và run rẩy đến kỳ lạ.
Trong thế giới tu tiên này, nơi mọi sự đều được quy định bởi luật trời và mệnh số, khái niệm "quyền điều khiển tối cao" vốn là thứ thuộc về những vị Thần Minh cổ xưa hoặc các Đại Đạo chủ tể tột cùng.
Vậy mà giờ đây, nó lại xuất hiện dưới dạng một dòng code lạnh lẽo, vô cảm trên màn hình ảo trước mắt hắn.
Linh Tuyền hít sâu một hơi thật dài, cố gắng kìm nén sự rung động dữ dội trong lồng ngực.
Linh lực bên trong kinh mạch bắt đầu luân chuyển hỗn loạn, phản ứng với cú sốc tinh thần vừa rồi.
Hắn nhắm nghiền mắt lại, tập trung vào ý thức của mình để ổn định lại tâm trí đang rối bời kia.
Nhưng khi mở mắt ra lần nữa, thế giới xung quanh đã thay đổi hoàn toàn.
Những bức tường đá đen sẫm trước đây giờ đây trở nên trong suốt như thủy tinh vỡ vụn.
Hắn có thể nhìn xuyên qua chúng, thấy rõ những cấu trúc dữ liệu phức tạp đang chạy dọc theo bề mặt của hang động này.
Đó không phải là ma pháp hay ảo thuật đơn thuần.
Đó chính là mã nguồn gốc của thế giới mà hắn đang sống.
Hắn bước tiến về phía trước, từng bước chân nặng trĩu như mang cả gánh nặng của vũ trụ trên vai.
Mỗi lần đặt bàn chân xuống đất, một làn sóng năng lượng màu tím sẫm lan tỏa ra xung quanh, khiến cho không khí trở nên ngột ngạt hơn nữa.
Hệ thống vẫn im lặng sau thông báo ban đầu, nhưng hắn cảm nhận được sự hiện diện của nó mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Một cái bẫy khổng lồ đang chờ đợi ở phía trước.
Hoặc có thể đó là một cánh cửa mở ra chân trời mới mà không ai dám mơ tới.
Linh Tuyền giơ tay phải lên, ngón trỏ chạm nhẹ vào hư không nơi những dòng code đang cuộn chảy.
Một thanh giao diện nhỏ bé xuất hiện ngay lập tức, khác biệt hoàn toàn với phong cách game thông thường trước đây.
Nó tối màu hơn, nguy hiểm hơn và mang một vẻ đẹp đáng sợ riêng biệt.
[Accessing Core Database.] [Warning: Unauthorized access detected.] [Counter-measure initiated.] Một cơn đau dữ dội xé toạc tâm trí hắn như ngàn vạn kim châm đâm vào não bộ.
Linh Tuyền quỳ sụp xuống, hai tay ôm chặt lấy đầu mình trong tuyệt vọng.
Máu từ mũi chảy ra, rơi xuống nền đá lạnh giá tạo thành những đốm đỏ tươi thẫm giữa bóng tối bao la.
Nhưng hắn không bỏ cuộc.
Hắn đã đi quá xa để có thể dừng lại lúc này.
Những năm tháng tu luyện đầy gian khổ, những lần cận kề cái chết và sự mất mát của người thân đều trở thành nhiên liệu cho ý chí kiên cường kia bùng cháy lên mạnh mẽ hơn nữa.
Hắn cắn chặt răng đến mức lợi máu, dùng toàn bộ linh lực còn sót lại để chống đỡ trước áp lực khủng khiếp từ hệ thống đang cố gắng loại bỏ hắn ra khỏi mạng lưới này.
Cảnh giới của hắn bắt đầu rung chuyển dữ dội, những vết nứt nhỏ li ti xuất hiện trên không khí xung quanh như thể thực tại đang dần sụp đổ vì sự can thiệp trái phép này.
"Ta sẽ xem xét nó," Linh Tuyền gầm lên trong đau đớn, giọng nói vang vọng khắp hang động tạo thành một âm thanh kỳ lạ giống tiếng sấm sét giữa cơn bão tố dữ dội nhất có thể tưởng tượng được bao giờ nữa đâu còn gì.
Hắn quyết tâm phải phá vỡ giới hạn cuối cùng này bằng mọi giá dù cho cái chết đang rình rập chờ đợi sẵn sàng đón nhận lấy mạng sống của hắn bất cứ lúc nào nếu như sai lầm một li thì hậu quả sẽ là vạn dặm mà thôi chứ ai lại muốn tự mình chuốc lấy họa xuống đầu bản thân vậy.
Ánh sáng bùng nổ từ trong lòng bàn tay phải của hắn.
Những dòng code màu đỏ bắt đầu chuyển sang màu trắng thuần khiết, biểu thị cho sự chấp nhận tạm thời của hệ thống đối với hành động can thiệp này.
Nhưng đó chỉ là sự tĩnh lặng trước cơn bão lớn nhất mà thế giới này từng chứng kiến bao giờ thôi đâu có.
Linh Tuyền đứng dậy chậm rãi, cơ thể run rẩy vì kiệt sức nhưng đôi mắt lại sáng rực lên như hai ngọn đuốc trong đêm đen dày đặc kia.
Hắn nhìn vào thanh giao diện mới xuất hiện trước mặt mình với ánh mắt đầy quyết đoán và một chút gì đó gọi là sợ hãi sâu thẳm tiềm ẩn nơi đáy lòng khó có thể giấu diếm được dù chỉ một giây phút ngắn ngủi nào đâu đúng không?
[Select Target for Modification.] - NPC Behavior Pattern (Local Area) - Dungeon Difficulty Scaling Algorithm - Host Karma Accumulation Rate Ba tùy chọn hiện ra trước mắt hắn như ba con đường dẫn đến những tương lai hoàn toàn khác biệt.
Mỗi lựa chọn đều mang theo một rủi ro và phần thưởng riêng mà không ai có thể dự đoán được kết cục cuối cùng sẽ ra sao cả đâu đúng không?
Hắn biết rằng bất kỳ quyết định nào cũng sẽ làm thay đổi dòng chảy của số phận nơi đây mãi mãi về sau này nữa đấy.
Linh Tuyền đưa tay lên, ngón trỏ rung nhẹ khi di chuyển qua ba tùy chọn kia.
Hắn đang đứng trước ranh giới giữa sự sống và cái chết, giữa trật tự và hỗn loạn mà không ai có thể quay trở lại được một khi đã bước đi quá xa như vậy.
Đột nhiên, một giọng nói trầm đục vang lên từ phía sau lưng hắn, làm cho toàn thân Ling Tuyen cứng đờ lại ngay lập tức.
Không phải là tiếng của hệ thống hay bất kỳ thực thể sống nào khác trong hang động này cả đâu đúng không?
Nó giống như tiếng vọng của chính ký ức quá khứ xa xôi nhất mà hắn từng trải qua bao giờ thôi sao.
Linh Tuyền quay người lại với tốc độ nhanh nhất có thể, tay phải vẫn còn tỏa sáng nhẹ nhàng từ luồng năng lượng dư thừa trước đó.
Trước mặt hắn là một bóng hình cao lớn mặc áo choàng đen sẫm đang đứng lặng lẽ giữa không trung như thể trọng lực hoàn toàn vô nghĩa đối với kẻ ấy vậy đấy.
Khuôn mặt của người đàn ông kia bị che khuất bởi lớp vải dày đặc, chỉ để lộ đôi mắt màu vàng kim phát sáng rực rỡ trong bóng tối sâu thẳm nhất có thể tưởng tượng được bao giờ nữa đâu?
Ánh nhìn sắc lạnh đó xuyên thấu qua linh hồn Ling Tuyen như hai lưỡi dao bén vừa mới được mài giũa cẩn thận tỉ mỉ đến từng chi tiết nhỏ li ti cuối cùng còn sót lại trên bề mặt kim loại cứng rắn kia thế nào thì cũng phải hiểu rõ ràng hơn một chút chứ.
"Ta là Quản Lý Dữ Liệu Cấp Độ 7," giọng nói trầm đục vang lên lần nữa, mang theo sự uy quyền tuyệt đối khiến cho không khí xung quanh trở nên nặng nề khó thở đến mức nghẹt hơi luôn đi chăng nữa.
"Và ngươi vừa phạm vào lỗi nghiêm trọng nhất mà bất kỳ người chơi nào cũng sẽ bị xóa sổ ngay lập tức nếu như phát hiện ra sớm hơn một chút thôi đâu có biết?" Linh Tuyền nheo mắt lại, cố gắng duy trì vẻ bình tĩnh bên ngoài dù cho nội tâm đang hoảng loạn tột độ không thể kiểm soát được nữa đâu đúng không?
Hắn nhanh chóng thu hồi linh lực về cơ thể mình đồng thời chuẩn bị sẵn sàng cho một cuộc đối đầu sinh tử có khả năng xảy ra bất cứ lúc nào trước mắt ngay bây giờ luôn đấy.
"Xóa sổ?" Linh Tuyen lặp lại từ ngữ kia với giọng điệu lạnh lùng đến rợn người.
"Ngươi đang đe dọa ta sao?
Hay là ngươi chỉ đơn thuần muốn thử nghiệm mức độ kiên cường của một con mồi tiềm năng mà thôi." Quản Lý Dữ Liệu cười khẽ, âm thanh khô khan giống như tiếng lá cây rơi xuống đất trong mùa thu lạnh giá nhất có thể tưởng tượng được bao giờ nữa đâu đúng không?
"Ngươi hiểu sai rồi.
Ta không cần phải giết ngươi lúc này đây cả đâu vì mục đích của chúng ta hoàn toàn trùng khớp nhau từ lâu trước khi ngươi sinh ra trên thế giới này luôn đấy." Linh Tuyen nhíu mày lại, cảm giác bất an dâng cao lên đỉnh điểm trong tâm trí hắn như một cơn sóng thần khổng lồ đang tràn về ập đến nhấn chìm mọi lý trí còn sót lại cuối cùng kia sao.
Nếu họ có chung mục đích thì tại sao Quản Lý Dữ Liệu này lại xuất hiện với vẻ mặt đầy nghi kỵ và thù địch như vậy chứ hả?
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận