Chương 60

Không khí trong hang động sâu thẳm không còn mùi ẩm mốc của đất đá nữa.

Nó mang một hương vị kim loại, ngọt ngào và ghê tởm, giống như máu đã bị oxy hóa trong nhiều thế kỷ.

Linh Tuyền đứng giữa vòng xoáy năng lượng đang tan biến, cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng khiến anh ta rùng mình dữ dội.

Giọng nói lạnh lẽo vang lên từ chính trong đầu hắn chưa kịp dứt, thì bóng đen của con Thú Linh Cấp 3, một con Hắc Lang đột biến, lao thẳng vào mặt.

Không có thời gian để phân tích hay hoảng loạn.

Cơ thể anh phản ứng theo bản năng sinh tồn đã được rèn giũa qua hàng trăm trận chiến trước đó.

Linh Tuyền nhún người lùi lại, kiếm tay phải vung lên chặn đứng cú (phùng) chết chóc của con quái vật.

Tiếng kim loại va vào xương cốt vang lên (thê thiết), khiến tai anh ù đi trong khoảnh khắc ngắn ngủi.

Con Hắc Lang không giống bất kỳ sinh vật nào mà hắn từng gặp ở thế giới bên ngoài.

Lớp da đen bóng của nó không phải là thịt hay lông, mà trông giống như những dòng mã dữ đang cố gắng thoát ra khỏi vỏ bọc thực tại.

"Quái thú dị thường phát hiện," giọng nói máy móc của Hệ Thống vang lên, lạnh lùng và vô cảm hơn bao giờ hết.

"Cảnh báo: Mức độ nhiễm độc Linh Mã vượt quá ngưỡng an toàn."

Linh Tuyền nghiến chặt răng, mồ hôi trán thấm ướt lông mày.

Hắn không chỉ chiến đấu bằng sức mạnh thể xác, mà còn phải dựa vào sự hiểu biết về 'Mã Nguồn' — thứ đã tạo nên thế giới này.

Anh nhớ lại những gì đã đọc trong thư viện cổ: Mã Nguồn không chỉ là năng lượng tu luyện, nó là ngôn ngữ cơ bản của vũ trụ.

Và Virus Linh chính là một lỗi hệ thống chết người đang lan truyền qua từng hơi thở.

Hắn tập trung tinh thần, kiểm soát hơi thở theo nhịp điệu mà Hệ Thống gợi ý.

Những dòng lệnh ảo hiện lên trước mắt anh như những sợi chỉ ánh sáng mỏng manh, nối kết giữa các điểm dữ liệu trong không gian.

Linh Tuyền thấy rõ cấu trúc của con Hắc Lang: một mạng lưới phức tạp gồm những đoạn mã bị lỗi, lặp lại vô tận và tự hủy hoại chính nó.

Con quái vật này không phải là kẻ thù thuần túy, mà là một biểu hiện của sự sụp đổ sắp xảy ra.

"Phân tích mục tiêu," Linh Tuyền lẩm bẩm, ngón tay lướt qua vỏ kiếm để kích hoạt kỹ năng quét hệ thống.

"Tìm điểm yếu trong cấu trúc mã."

Hệ Thống đáp lại ngay lập tức với một bảng thông tin chi tiết:
[Quét hoàn tất.]
[Mục tiêu: Hắc Lang Dị Biến (Cấp 3)]
[Linh lực: 150/200]
[Huyết mạch Mã Nguồn bị nhiễm độc 47%.]
[Khuyến nghị: Tấn công vào lõi dữ liệu tại vùng tim để ngắt kết nối virus.]

Lòng bàn tay Linh Tuyền run nhẹ.

Anh biết rằng nếu làm theo chỉ dẫn này, hắn có thể giết chết con quái vật một cách nhanh chóng.

Nhưng đồng thời, anh cũng hiểu rằng mỗi lần sử dụng Hệ Thống để can thiệp vào Mã Nguồn, linh hồn của chính mình sẽ bị ăn mòn thêm một chút nữa.

Đây là cái giá mà Thiên Cơ Giả — người tiền nhiệm cũ — đã phải trả trước khi trở thành vị thần Virus Linh đầy tham vọng đó.

Trong khoảnh khắc do dự ấy, con Hắc Lang gầm lên.

Âm thanh không giống tiếng động vật hoang dã thông thường.

Nó mang âm hưởng của một ngàn giọng nói hỗn loạn đang hét lên cùng lúc trong đau đớn và tuyệt vọng.

Những chiếc răng nanh sắc nhọn của nó xé toạc lớp áo giáp linh lực bảo vệ Linh Tuyền, để lại những vết trầy xước sâu hoắm trên da thịt trắng bệch của anh ta.

Máu tươi chảy ra không đỏ sẫm như bình thường mà có màu xanh nhạt — dấu hiệu rõ ràng nhất cho thấy Virus Linh đang bắt đầu ảnh hưởng trực tiếp đến cơ thể người chủ nhân.

Cảm giác tê buốt lan tỏa khắp tứ chi, khiến Linh Tuyền gần như mất kiểm soát đôi tay cầm kiếm của mình.

"Không được." anh tự nhủ trong lòng, cố gắng đẩy lùi cảm giác yếu ớt đang bao trùm lấy ý thức.

"Ta không thể chết ở đây."

Hắn hít một hơi sâu, điều chỉnh lại tư thế chiến đấu.

Linh lực cấp Trúc Cơ tầng 4 trong cơ thể bắt đầu xoay chuyển theo vòng tuần hoàn mới mà Hệ Thống vừa cung cấp sau khi nhận diện mối đe dọa nghiêm trọng này.

Một luồng sáng trắng xóa bao quanh thân kiếm của anh ta, mang theo ý chí kiên cường và sự từ chối chấp nhận số phận bi thảm đang chờ đợi phía trước.

Con Hắc Lang sấn tới lần thứ hai nhanh hơn gấp ba lần so với cú tấn công đầu tiên.

Lần này, nó không nhằm vào cơ thể vật lý nữa mà trực tiếp đánh thẳng vào tâm trí của Linh Tuyền thông qua sóng thần kinh được mã hóa bằng dữ liệu độc hại.

Thế giới xung quanh đột ngột biến dạng thành một mê cung số học khổng lồ bao gồm hàng triệu ký tự code chạy loạn xạ khắp nơi như những con kiến đen bò lên tường nhà cũ kỹ lâu đời bị bỏ hoang từ thời kỳ chiến tranh thế giới thứ hai xa xưa kia rất lâu rồi đúng chưa nào?

Những hình ảnh trừu tượng chồng chéo lên nhau tạo thành một bức tranh toàn cảnh về sự hủy diệt đang diễn ra ngay trước mắt anh ta lúc này đây chứ còn gì nữa!

Linh Tuyền nhắm nghiền đôi mắt lại để tránh bị phân tâm bởi những ảo giác kinh hoàng kia.

Anh biết rằng nếu mình không giữ được tỉnh táo trong tình huống căng thẳng hiện tại thì hậu quả sẽ cực kỳ nghiêm trọng đối với tương lai gần nhất sắp tới đây thôi đúng chưa nào?

Hắn quay sang nhìn về phía cột đá đen bóng một lần nữa trước khi rời đi.

Hình ảnh Nguyệt Tâm vẫn còn in đậm trên bề mặt đó, nhưng giờ đây khuôn mặt cô ấy đang khóc thay vì mỉm cười như lúc đầu tiên hắn chạm vào nó cách vài phút trước kia mà thôi..

Đan Lương hít sâu một hơi lạnh lẽo, mùi ẩm mốc của hang động len lỏi vào phổi như những ngón tay vô hình bóp nghẹt cổ họng.

Linh lực trong kinh mạch đang trở nên hỗn loạn, giống như dòng sông lũ bị chặn đập vỡ tung bờ kè.

Hệ thống trên (retina) nhấp nháy đỏ chót, cảnh báo nguy hiểm cấp độ SSS.

[WARNING: Tâm trí bất ổn định 98%]
[HP giảm nhanh chóng do hiệu ứng 'Ảo Giới']

Hắn nghiến răng, máu tươi từ khóe môi rỉ ra, ngọt lợ và tanh tưởi.

Không thể dừng lại ở đây.

Sự yếu đuối là tội lỗi lớn nhất của một tu giả trong thế giới tàn khốc này.

Hắn ép bản thân bước tiếp, mỗi bước chân đặt xuống đều nặng như ngàn cân vì áp lực vô hình đè lên vai.

Cột đá đen bóng phía trước dường như đang sống dậy.

Những đường vân trên bề mặt bắt đầu xoay chuyển, tạo thành những ký tự cổ xưa mà hắn chưa từng thấy trong bất kỳ thư tịch nào của Tiên Giới.

Ký tự đó không phải là chữ Hán, cũng không phải văn (phú văn) phổ thông.

Chúng giống như vết tích của một ngôn ngữ đã chết từ hàng ngàn năm trước, mang theo khí tức hủy diệt thuần túy.

Đan Lương giơ tay ra, định chạm vào cột đá để quét lấy thông tin hệ thống.

Nhưng ngay khi ngón tay hắn cách bề mặt chỉ còn vài centimet, một tiếng la hét xé toạc không gian vang lên trong đầu.

Giọng nói ấy yếu ớt, đứt quãng, nhưng lại quen thuộc đến đau lòng.

Hắn rùng mình toàn thân.

Đó là giọng của Nguyệt Tâm?

Hay đó chỉ là bẫy tâm ma do chính linh lực hắn tạo ra khi cố gắng đột phá cảnh giới vừa rồi?

Hắn rút tay về, nắm chặt thành quyền.

Móng tay xuyên qua da thịt, nỗi đau vật lý giúp anh lấy lại chút ít sự tỉnh táo.

"Ta không sợ ảo giác," hắn lầm bẩm, giọng khàn đặc như cát cọ xát vào đá.

"Mà ta cũng sẽ không dừng bước."

Hắn vòng qua cột đá đen bóng, tiến sâu hơn vào lòng hang động tối om này.

Ánh sáng từ những tảng đá phát quang trên trần nhà dần thưa thớt, nhường chỗ cho một bóng tối dày đặc nuốt chửng mọi thứ.

Không khí trở nên ngột ngạt, nặng mùi kim loại và.

Bỗng nhiên, hệ thống lại kích hoạt một thông báo khẩn cấp khác.

Lần này không phải là cảnh báo màu đỏ, mà là màu tím nhạt — màu của những nhiệm vụ bí ẩn hoặc di tích cổ xưa.

[QUEST MỚI: Khám Phá Bí Ẩn Cột Đá Huyết]
[Mô tả: Tìm ra nguồn gốc của linh hồn đang bị giam cầm trong cột đá.]
[Reward: 5000 EXP, Công Pháp 'Hồn Quy Nguyên' (Grade B)]
[Failure Penalty: Mất vĩnh viễn chỉ số Cảm xúc, trở thành Tu Giả Vô Tâm.]

Đan Lương nhíu mày.

Công pháp cấp B là một phần thưởng béo bở cho một người ở cảnh giới hiện tại của hắn.

Nhưng cái giá phải trả.

'Mất vĩnh viễn chỉ số Cảm xúc'?

Hắn nhớ lại cảm giác trống rỗng khi nhìn vào gương trong phòng tắm vừa rồi.

Sự lạnh lùng, sự vô cảm đang bao phủ lấy trái tim anh từng chút một mỗi ngày trôi qua.

Nếu tiếp tục theo con đường này, liệu hắn còn là Đan Lương nữa không?

Hay sẽ chỉ là một cỗ máy giết người hiệu quả cao nhất mà hệ thống đã tạo ra?

Hắn lắc đầu để xua tan những suy nghĩ nhiễu loạn đó.

Trong thế giới Tu Tiên, sống sót mới là ưu tiên số một.

Cảm xúc là gánh nặng, là điểm yếu dễ bị kẻ thù lợi dụng.

Hắn cần sức mạnh.

Cần đủ mạnh để bảo vệ.

Dù người ấy có còn tồn tại hay không nữa thì hắn vẫn chưa biết rõ.

Tiến thêm mười bước nữa, (thị giác) của anh mở ra một căn phòng rộng lớn hình tròn.

Ở chính giữa là một đài stone đen tuyền, và trên đó đặt một cuốn sách cổ bằng da thú màu xám xịt.

Quanh cuốn sách là những chuỗi xích vàng óng ánh nhưng đã gỉ sét theo thời gian, xuyên qua thân thể của một người phụ nữ mặc y phục trắng tinh khôi đang trôi lơ lửng trong không trung.

Đan Lương dừng lại, tim đập thình thịch mạnh hơn bao giờ hết.

Người phụ nữ ấy.

khuôn mặt bị che khuất bởi lớp vải đen tẩm độc, nhưng dáng vẻ nhỏ bé và khí tức yếu ớt tỏa ra từ cô ta khiến hắn nhớ đến một bóng hình quen thuộc trong ký ức xa xôi.

[ITEM: Cuốn Sách Ký Ức Bị Chôn Vùi]
[Lưu ý: Đây không phải là vật phẩm thông thường.

Nó chứa đựng đoạn video hồi tưởng (Flashback) bị cấm đoán của Lịch Sử Tiên Giới.]
[Tương tác?

Y/N]

Hắn nhìn về phía người phụ nữ trong chuỗi xích, rồi lại nhìn vào cuốn sách trên đài stone.

Một cảm giác kỳ lạ dâng lên trong ngực — sự tò mò pha lẫn nỗi sợ hãi tột độ.

Tại sao hệ thống lại đưa hắn đến đây?

Tại sao chính xác là lúc này, khi mà tâm trí anh đang mong manh nhất?

Đan Lương chậm rãi bước về phía trước, từng bước một đều đặn như tiếng đếm của đồng hồ tử thần.

Khi đứng cách đài stone chỉ còn ba bước chân, hắn cảm nhận được luồng khí lạnh lẽo phát ra từ cuốn sách.

Nó không phải là hàn khí thông thường, mà là 'Tử Khí' — thứ năng lượng mang theo ý chí hủy diệt và tuyệt vọng thuần khiết nhất.

Hắn giơ tay lên, định chạm vào bìa cuốn sách.

Nhưng ngay lúc đó, giọng nói trong đầu lại vang lên lần nữa, mạnh mẽ hơn trước rất nhiều.

"Cậu đang làm gì vậy?

Đừng mở nó ra!

Nếu không, cậu sẽ phải trả giá bằng mạng sống của chính mình!"

Đan Lương sững sờ.

Giọng nói này.

rõ ràng là nam tính, trầm thấp và đầy uy lực.

Không giống giọng Nguyệt Tâm chút nào.

Vậy thì đó là ai?

Và vì sao hắn lại cảm thấy sợ hãi tột độ trước giọng nói ấy hơn là cả một lũ quái vật cấp SSS cộng dồn?

Hắn liếc nhìn người phụ nữ trong chuỗi xích lần nữa.

Lần này, anh nhận ra rằng lớp vải che mặt đang từ từ tan rã thành bụi tro bay lên theo luồng gió vô hình trong phòng.

không phải khuôn mặt của Nguyệt Tâm.

Mà là một gương mặt quen thuộc đến đau lòng — chính là phản chiếu của chính hắn, nhưng già nua hơn gấp mười lần và đầy những vết sẹo nứt vỡ linh hồn.

Hắn thót tim, lùi lại một bước chân.

Thế giới xung quanh bắt đầu xoay tròn, những bức tường hang động tan biến thành vô số mảnh gương vỡ.

Mỗi mảnh gương đều phản chiếu một phiên bản khác nhau của Đan Lương: kẻ giết người, vị thần tiên, và.

nạn nhân cuối cùng của chính hệ thống anh đang đeo trên người.

"Không thể nào." hắn thì thầm, giọng run rẩy bất thường.

"Đây là gì?"

Hệ thống im bặt.

Không còn thông báo đỏ, không còn lời cảnh báo tím.

Chỉ có một dòng chữ duy nhất hiện lên giữa màn hình trống trơn trước mặt anh, viết bằng máu tươi đang nhỏ giọt từ trên xuống:

Kẻ địch mỉm cười, lưỡi hái đen sẫm lao thẳng vào tim anh.

Anh gạt tay sang bên, để lộ dòng chữ vừa hiện lên: "Hệ thống đã bị chiếm quyền."
Màn hình vỡ tan, một giọng nói quen thuộc từ bên trong anh vang lên: "Chào
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập