Chương 5
Thay vào đó là một thứ mùi kim loại tanh tưởi, trộn lẫn với mùi thịt cháy xém và sự ẩm mốc của nấm mốc linh lực.
Linh Tuyền đứng đó, đôi tay nắm chặt lại thành nắm đấm, móng tay cào sâu vào lòng bàn tay đến mức máu rỉ ra, nhưng anh không cảm thấy đau.
Đau đớn là thứ cảm giác xa xỉ mà anh đã tự tước bỏ từ lâu.
Trước mắt anh, những khối đá xám xịt đang cựa quậy trong đau đớn, đó là những đệ tử môn phái, những con người đã từng hô hào tu đạo, nay đã trở thành 'Thạch Ma' dưới tác động của Virus Linh.
Mặt trời lặn nhuộm đỏ bầu trời, nhưng ánh sáng ấy không sưởi ấm, mà chỉ làm lộ rõ những vết nứt trên da thịt của những sinh vật biến dị.
Linh Tuyền hít một hơi thật sâu, cố gắng lọc bỏ những hơi thở độc hại đang len lỏi vào phổi.
Trong đầu anh, một âm thanh vang lên, nhưng không phải giọng máy móc vô cảm của hệ thống mà anh đã quen thuộc suốt bao năm qua.
Giọng nói ấy mang âm hưởng cổ xưa, trầm đục như tiếng chuông đồng ngàn năm, nhưng lại mang cấu trúc kỹ thuật số lạnh lẽo, như thể một vị thần đang thao tác trên một bảng mạch vô hình.
*"Phát hiện mã nguồn gốc.
Tỷ lệ nhiễm độc: 98%.
Cảnh báo: Chủ nhân đang cố gắng ngăn chặn sự sụp đổ, nhưng lại là nguyên nhân khiến sự sụp đổ diễn ra."* Linh Tuyền nhíu mày, bước chân dừng lại giữa con đường đầy sỏi đá.
Anh biết giọng nói này.
Nó không phải là giọng của Nguyệt Tâm, cũng không phải là tiếng nói của Thiên Cơ Giả – kẻ phản diện đang âm mưu hoàn tất quá trình thiên cơ.
Đây là giọng của người tiền nhiệm.
Người đã từng đứng ở vị trí của anh, người đã không cố gắng ngăn chặn virus mà chọn cách 'hoàn thành' nó để trở thành vị thần mới.
Linh hồn của người đó vẫn đang điều khiển một phần hệ thống, như một bóng ma số liệu ám ảnh trong tâm trí anh.
*"Tại sao?"* Linh Tuyền thì thầm, giọng khàn đặc vì lo lắng và mệt mỏi.
*"Tại sao lại là tôi?"* *"Vì ngươi là chìa khóa,"* giọng nói đáp lại, lạnh lùng và vô cảm.
*"Và vì tình yêu của ngươi là thứ duy nhất có thể phá vỡ vòng lặp này, hoặc đẩy nó vào sự hủy diệt cuối cùng."* Linh Tuyền nhìn về phía đỉnh núi, nơi tinh quang đang tỏa ra ánh sáng xanh biếc, nhưng dưới ánh sáng đó là một sự im lặng chết chóc.
Anh biết mình không thể quay lại.
Quay lại là chấp nhận cái chết, là chấp nhận để Nguyệt Tâm – người đang giấu giếm sự thật về thân phận virus của mình – phải đối mặt với một thế giới mà anh không thể bảo vệ.
Anh bước tiếp, mỗi bước chân như một lời nguyền.
Anh lạnh lùng tính toán từng nhịp thở, từng giọt mồ hôi, nhưng sâu trong tim, một nỗi sợ hãi vô hình đang bóp nghẹt phổi.
Anh sợ rằng mỗi lần anh gặp Nguyệt Tâm, đó sẽ là lần cuối cùng.
Anh sợ rằng sự hy sinh của mình sẽ không cứu được cô, mà chỉ đẩy cô vào tay của một vị thần mới – chính là anh.
*** Linh Tuyền kích hoạt lại giao diện hệ thống, nhưng thay vì bảng thống kê công việc quen thuộc với những cột mốc EXP và nhiệm vụ hàng ngày, một bản đồ thế giới hiện lên trước mắt anh.
Bản đồ này không hiển thị địa hình, không có sông núi, mà hiển thị 'Thời điểm chết' của từng sinh vật.
Những con số đỏ nhấp nháy như nhịp tim của một kẻ sắp chết, đếm ngược từng giây, từng phút cho đến khi linh hồn tan biến vào hư vô.
Dưới chân vị cao tăng đang ngồi thiền ở đỉnh núi, con số đỏ nhấp nháy liên tục: *00:03:45*.
Ba phút bốn mươi lăm giây.
Chỉ còn lại thời gian ngắn ngủi cho một linh hồn đã tu luyện cả đời.
Linh Tuyền nhìn xuống con số bên cạnh cái tên của chính mình.
Nó không hiển thị thời gian, mà là một dòng chữ: *Còn lại: 00:00:00*.
Anh chết ngay lập tức.
Không, không phải anh chết, mà là 'Linh Tuyền' như một thực thể độc lập sẽ không còn tồn tại.
Anh sẽ trở thành một phần của Mã Nguồn, một phần của sự tái sinh.
*"Tại sao lại là 00:00:00?"* Linh Tuyền hỏi, giọng run rẩy dù anh cố gắng giữ sự bình tĩnh.
*"Tại sao tôi không thể chết?"* *"Vì ngươi không phải là nạn nhân,"* giọng hệ thống đáp lại, mang theo một sự mỉa mai tàn nhẫn.
*"Ngươi là nguyên nhân.
Virus Linh không tấn công ngươi, nó đang chờ đợi ngươi để hoàn tất chu kỳ.
Ngươi là 'chìa khóa' để mở cánh cổng.
Và Nguyệt Tâm...
cô ấy là 'nhiên liệu' để đốt cháy cánh cổng đó."* Linh Tuyền cảm thấy một luồng lạnh chạy dọc sống lưng.
Anh nhớ lại những đêm dài khi Nguyệt Tâm ôm anh, đôi mắt tím than của cô ánh lên một sự dịu dàng nhưng ẩn chứa một khát vọng trở thành thần.
Cô không sợ cái chết, cô chỉ sợ không được yêu.
Nhưng giờ đây, anh hiểu rằng sự yêu thương đó là một cái bẫy.
Cô đang cố gắng kiểm soát virus trong cơ thể để bảo vệ anh, dù điều này sẽ khiến cô trở thành quái vật.
Và anh, trong sự tham vọng của mình, đã để cô làm điều đó.
*"Nếu tôi là nguyên nhân,"* Linh Tuyền nói, giọng lạnh lùng nhưng đầy đau đớn, *"thì tôi sẽ tự kết thúc nó.
Tôi sẽ không để Nguyệt Tâm hy sinh."* *"Ngươi không thể,"* giọng hệ thống đáp lại.
*"Ngươi chỉ có thể chọn cách chết.
Chết như một con người, hoặc chết như một vị thần.
Nhưng dù chọn cách nào, kết cục vẫn là sự sụp đổ."* Linh Tuyền tắt giao diện bản đồ chết chóc.
Anh không cần biết thời gian còn lại của mình.
Anh cần biết thời gian còn lại của Nguyệt Tâm.
Anh cần biết liệu cô ấy có đang chờ anh ở cuối con đường này không.
Anh bước lên những bậc thang đá dẫn lên đỉnh núi, nơi vị cao tăng đang ngồi thiền.
Những bậc thang này từng là nơi anh và Nguyệt Tâm đã hẹn hò, nơi họ đã thề nguyện sẽ cùng nhau vượt qua mọi khó khăn.
Nhưng giờ đây, những bậc thang ấy chỉ còn là những dấu chân của sự chết chóc và sự tuyệt vọng.
*** Linh Tuyền bước vào phòng thiền của vị cao tăng.
Không gian bên trong tĩnh lặng đến mức đáng sợ, nhưng không phải là sự tĩnh lặng của thiền định, mà là sự tĩnh lặng của một cái bẫy.
Vị cao tăng, người đã từng là bậc tiền bối của môn phái, giờ đang trong trạng thái gần phát điên.
Mắt anh ta nhắm nghiền, nhưng miệng vẫn lẩm bẩm những câu thần chú vô nghĩa.
Linh lực trong cơ thể anh ta đang mất kiểm soát, cuộn trào như một con rồng lửa, nhưng không phải là lửa của sự sống, mà là lửa của sự hủy diệt.
Linh Tuyền bước lại gần, nhưng không phải để tấn công.
Anh biết rằng vị cao tăng này không nhìn thấy anh.
Anh ta chỉ nhìn vào không gian ảo phía trước, nơi linh mã đang cuộn tròn như một con rắn khổng lồ, đang ăn mòn linh hồn của anh ta.
*"Ngươi không thể cứu chúng,"* vị tăng thì thào, giọng run rẩy, *"Chỉ có thể...
chỉ có thể hy sinh."* *"Ai là người cần hy sinh?"* Linh Tuyền hỏi, giọng lạnh lùng nhưng ẩn chứa sự đau đớn.
*"Là ngươi?
Hay là Nguyệt Tâm?"* Vị tăng mở mắt ra, đôi mắt ấy không còn màu đen, mà là màu trắng đục, như thể bị một thứ gì đó xâm chiếm.
*"Không ai cứu được,"* vị tăng nói, giọng điệu thay đổi, trở nên lạnh lùng và vô cảm như giọng của hệ thống.
*"Thiên Cơ đã hoàn tất.
Virus Linh không phải là một bệnh tật, nó là một quá trình tiến hóa.
Và ngươi...
ngươi là người dẫn đường cho quá trình này."* Linh Tuyền cảm thấy tim mình thắt lại.
Anh đã biết điều này từ lâu, nhưng khi nghe nó được nói ra bởi một vị cao tăng, nó lại càng đau đớn hơn.
Anh nhớ lại những lần anh và Nguyệt Tâm đã cùng nhau đối mặt với những thử thách, những lần anh đã hy sinh mọi thứ để bảo vệ cô.
Nhưng giờ đây, anh hiểu rằng sự hy sinh đó là vô nghĩa.
Anh là nguyên nhân gốc rễ của mọi thảm họa.
Anh là người đã kích hoạt virus, người đã dẫn đường cho nó đến với thế giới.
*"Nếu vậy,"* Linh Tuyền nói, giọng đầy thách thức, *"thì tôi sẽ tự mình kết thúc nó.
Tôi sẽ không để Nguyệt Tâm phải trả giá cho tội lỗi của tôi."* *"Ngươi không thể,"* vị tăng nói, giọng điệu trở nên khinh bỉ.
*"Ngươi chỉ có thể chọn cách chết.
Chết như một con người, hoặc chết như một vị thần.
Nhưng dù chọn cách nào, kết cục vẫn là sự sụp đổ."* Linh Tuyền nhìn vào không gian ảo trước mặt vị tăng.
Anh thấy những dòng mã nguồn đang cuộn trào, những dòng mã nguồn đó giống như những sợi dây thần kinh của một con quái vật khổng lồ.
Anh thấy Nguyệt Tâm đang ở giữa những dòng mã nguồn đó, đang cố gắng giữ vững bản thân, đang cố gắng không để virus xâm chiếm hoàn toàn.
Anh biết rằng nếu anh không hành động, cô sẽ biến thành một quái vật.
Và nếu anh hành động, anh sẽ phải hy sinh chính mình.
*"Tôi không chọn,"* Linh Tuyền nói, giọng lạnh lùng nhưng đầy quyết tâm.
*"Tôi sẽ không để cô ấy chết.
Tôi sẽ không để thế giới này sụp đổ.
Tôi sẽ tìm một cách khác."* Vị tăng cười, một tiếng cười khô khốc, đầy sự khinh bỉ.
*"Cách nào?
Ngươi là một kẻ yếu đuối.
Ngươi chỉ có thể chọn cách chết."* *"Không,"* Linh Tuyền nói, giọng đầy thách thức.
*"Tôi là Linh Tuyền.
Tôi là người đã từng sống và chết nhiều lần.
Tôi sẽ không để cho số phận điều khiển cuộc đời mình.
Tôi sẽ tự mình viết lại số phận."* *** Linh Tuyền quyết định hành động.
Anh không thể để vị cao tăng chết trong vô ích, vì khi anh chết, 'Mã Nguồn' sẽ hoàn thành chu kỳ tái sinh.
Anh kích hoạt toàn bộ công suất của hệ thống 'Thiên Cơ Luyện Thần', không phải để tấn công, mà để 'đồng bộ' với linh lực của vị tăng.
*"Đồng bộ hóa linh lực.
Chuyển đổi dữ liệu.
Bắt đầu quá trình tái cấu trúc,"* Linh Tuyền ra lệnh, giọng lạnh lùng nhưng đầy quyết tâm.
Hệ thống lập tức đáp lại.
Một luồng ánh sáng xanh biếc bao quanh cơ thể anh, nhưng không phải là ánh sáng của sự sống, mà là ánh sáng của sự hủy diệt.
Linh Tuyền cảm thấy cơ thể mình đang bị xé toạc, từng tế bào đang bị phá hủy, từng mảnh linh hồn đang bị xé toạc.
Nhưng anh không cảm thấy đau.
Anh cảm thấy một sự bình yên kỳ lạ, như thể anh đang trở về với một trạng thái ban đầu.
*"Cảnh báo: Mức độ đồng bộ hóa vượt quá giới hạn,"* giọng hệ thống vang lên, mang theo một sự lo lắng hiếm thấy.
*"Chủ nhân đang mất kiểm soát."* *"Không,"* Linh Tuyền nói, giọng lạnh lùng.
*"Tôi đang tìm kiếm sự thật.
Tôi đang tìm kiếm một cách để cứu Nguyệt Tâm."* Linh Tuyền cảm thấy linh lực của vị cao tăng đang chảy vào cơ thể anh.
Nhưng không phải là linh lực của sự sống, mà là linh lực của sự hủy diệt.
Anh cảm thấy Virus Linh đang bùng nổ trong cơ thể anh, đang cố gắng xâm chiếm hoàn toàn.
Nhưng anh không để nó xâm chiếm.
Anh dùng toàn bộ ý chí của mình để kiểm soát nó, để biến nó thành một công cụ.
*"Ngươi đang làm gì?"* vị tăng hỏi, giọng run rẩy.
*"Ngươi đang cố gắng kiểm soát Virus Linh?
Ngươi sẽ chết!"* *"Có lẽ,"* Linh Tuyền nói, giọng lạnh lùng.
*"Nhưng nếu tôi chết, ít nhất tôi cũng đã cứu được Nguyệt Tâm."* Linh Tuyền cảm thấy cơ thể mình đang tan biến.
Nhưng anh không sợ.
Anh biết rằng đây là cách duy nhất để cứu Nguyệt Tâm.
Anh biết rằng nếu anh không hành động, cô sẽ biến thành một quái vật.
Và nếu anh hành động, anh sẽ phải hy sinh chính mình.
*"Nguyệt Tâm,"* Linh Tuyền thì thầm, giọng đầy đau đớn.
Tôi không thể bảo vệ em.
Nhưng tôi sẽ không để em phải trả giá cho tội lỗi của tôi."* Linh Tuyền cảm thấy linh hồn mình đang tan biến vào hư vô.
Nhưng anh không cảm thấy đau.
Anh cảm thấy một sự bình yên kỳ lạ, như thể anh đang trở về với một trạng thái ban đầu.
Anh biết rằng đây là cách duy nhất để cứu Nguyệt Tâm.
Anh biết rằng nếu anh không hành động, cô sẽ biến thành một quái vật.
Và nếu anh hành động, anh sẽ phải hy sinh chính mình.
*** Khi màn khói tan hết, vị cao tăng đã biến mất, để lại một đống tro bụi sạch sẽ.
Không còn linh lực, không còn Virus Linh, chỉ còn lại sự tĩnh lặng của cái chết.
Linh Tuyền đứng đó, nhưng giao diện hệ thống trong đầu anh đã thay đổi hoàn toàn.
Không còn những thống kê về sức mạnh hay cấp độ.
Không còn những nhiệm vụ hay EXP.
Chỉ còn lại một dòng chữ duy nhất nhấp nháy giữa màn hình tối tăm: *"Hệ thống 'Thiên Cơ Luyện Thần' đã hoàn tất.
Chủ nhân đã trở thành Virus Linh.
ai là chủ nhân?"* Linh Tuyền nhìn vào dòng chữ đó, cảm thấy một sự lạnh lẽo chạy dọc sống lưng.
Anh không biết mình là ai.
Anh không biết mình đã làm gì.
Anh chỉ biết rằng anh đã hy sinh tất cả để cứu Nguyệt Tâm.
Nhưng giờ đây, anh không biết liệu cô ấy có còn sống không.
Anh không biết liệu cô ấy có còn nhớ anh không.
*"Ai là chủ nhân?"* Linh Tuyền hỏi, giọng run rẩy.
*"Ai là chủ nhân của Virus Linh?"* *"Ngươi,"* giọng hệ thống đáp lại, nhưng giọng điệu đã thay đổi.
*"Ngươi là chủ nhân.
Nhưng ngươi cũng là nạn nhân.
Và Nguyệt Tâm...
cô ấy là chìa khóa."* Linh Tuyền cảm thấy tim mình thắt lại.
Anh biết rằng đây là sự thật.
Anh là nguyên nhân gốc rễ của mọi thảm họa.
Anh là người đã kích hoạt virus, người đã dẫn đường cho nó đến với thế giới.
Và giờ đây, anh là Virus Linh.
Anh là sự hủy diệt.
*"Nguyệt Tâm,"* Linh Tuyền thì thầm, giọng đầy đau đớn.
*"Em ở đâu?
Em có còn nhớ tôi không?"* Không có câu trả lời.
Chỉ có sự tĩnh lặng của cái chết.
Linh Tuyền đứng đó, cảm thấy một sự cô đơn vô tận.
Anh biết rằng đây là kết thúc.
Nhưng anh cũng biết rằng đây chỉ là sự bắt đầu của một cuộc chiến mới.
Một cuộc chiến giữa Virus Linh và Tu Tiên, giữa sự sống và sự hủy diệt, giữa tình yêu và nỗi đau.
*"Cuộc chơi mới,"* Linh Tuyền nói, giọng đầy thách thức.
*"Và tôi sẽ là người chiến thắng."* Linh Tuyền bước đi, và không gian xung quanh bắt đầu thay đổi.
Những tòa nhà, những con đường, những con người, tất cả đều biến mất, thay vào đó là một thế giới mới, một thế giới nơi Virus Linh và Tu Tiên hòa quyện.
Nhưng trong sâu thẳm của hệ thống, một giọng nói khác vang lên, một giọng nói mà Linh Tuyền chưa từng nghe thấy trước đây.
*"Chào mừng, Linh Tuyền.
Hãy bắt đầu cuộc chơi mới."* Linh Tuyền dừng lại, đôi mắt ánh lên một tia sáng kỳ lạ.
Anh biết rằng đây không phải là sự kết thúc, mà là sự bắt đầu của một cuộc chiến mới.
Một cuộc chiến giữa Virus Linh và Tu Tiên, giữa sự sống và sự hủy diệt, giữa tình yêu và nỗi đau.
*"Cuộc chơi mới,"* Linh Tuyền nói, giọng đầy thách thức.
*"Và tôi sẽ là người chiến thắng."* Linh Tuyền bước đi, và không gian xung quanh bắt đầu thay đổi.
Những tòa nhà, những con đường, những con người, tất cả đều biến mất, thay vào đó là một thế giới mới, một thế giới nơi Virus Linh và Tu Tiên hòa quyện.
Nhưng trong sâu thẳm của hệ thống, một giọng nói khác vang lên, một giọng nói mà Linh Tuyền chưa từng nghe thấy trước đây.
*"Chào mừng, Linh Tuyền.
Hãy bắt đầu cuộc chơi mới."* Linh Tuyền dừng lại, đôi mắt ánh lên một tia sáng kỳ lạ.
Anh biết rằng đây không phải là sự kết thúc, mà là sự bắt đầu của một cuộc chiến mới.
Một cuộc chiến giữa Virus Linh và Tu Tiên, giữa sự sống và sự hủy diệt, giữa tình yêu và nỗi đau.
*"Cuộc chơi mới,"* Linh Tuyền nói, giọng đầy thách thức.
*"Và tôi sẽ là người chiến thắng."* Linh Tuyền bước đi, và không gian xung quanh bắt đầu thay đổi.
Những tòa nhà, những con đường, những con người, tất cả đều biến mất, thay vào đó là một thế giới mới, một thế giới nơi Virus Linh và Tu Tiên hòa quyện.
Nhưng trong sâu thẳm của hệ thống, một giọng nói khác vang lên, một giọng nói mà Linh Tuyền chưa từng nghe thấy trước đây.
*"Chào mừng, Linh Tuyền.
Hãy bắt đầu cuộc chơi mới."* Linh Tuyền dừng lại, đôi mắt ánh lên một tia sáng kỳ lạ.
Anh biết rằng đây không phải là sự kết thúc, mà là sự bắt đầu của một cuộc chiến mới.
Một cuộc chiến giữa Virus Linh và Tu Tiên, giữa sự sống và sự hủy diệt, giữa tình yêu và nỗi đau.
*"Cuộc chơi mới,"* Linh Tuyền nói, giọng đầy thách thức.
*"Và tôi sẽ là người chiến thắng."* Linh Tuyền bước đi, và không gian xung quanh bắt đầu thay đổi.
Những tòa nhà, những con đường, những con người, tất cả đều biến mất, thay vào đó là một thế giới mới, một thế giới nơi Virus Linh và Tu Tiên hòa quyện.
Nhưng trong sâu thẳm của hệ thống, một giọng nói khác vang lên, một giọng nói mà Linh Tuyền chưa từng nghe thấy trước đây.
*"Chào mừng, Linh Tuyền.
Hãy bắt đầu cuộc chơi mới."* Linh Tuyền dừng lại, đôi mắt ánh lên một tia sáng kỳ lạ.
Anh biết rằng đây không phải là sự kết thúc, mà là sự bắt đầu của một cuộc chiến mới.
Một cuộc chiến giữa Virus Linh và Tu Tiên, giữa sự sống và sự hủy diệt, giữa tình yêu và nỗi đau.
*"Cuộc chơi mới,"* Linh Tuyền nói, giọng đầy thách thức.
*"Và tôi sẽ là người chiến thắng."* Linh Tuyền bước đi, và không gian xung quanh bắt đầu thay đổi.
Những tòa nhà, những con đường, những con người, tất cả đều biến mất, thay vào đó là một thế giới mới, một thế giới nơi Virus Linh và Tu Tiên hòa quyện.
Nhưng trong sâu thẳm của hệ thống, một giọng nói khác vang lên, một giọng nói mà Linh Tuyền chưa từng nghe thấy trước đây.
*"Chào mừng, Linh Tuyền.
Hãy bắt đầu cuộc chơi mới."* Linh Tuyền dừng lại, đôi mắt ánh lên một tia sáng kỳ lạ.
Anh biết rằng đây không phải là sự kết thúc, mà là sự bắt đầu của một cuộc chiến mới.
Một cuộc chiến giữa Virus Linh và Tu Tiên, giữa sự sống và sự hủy diệt, giữa tình yêu và nỗi đau.
*"Cuộc chơi mới,"* Linh
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận