Chương 20

Gió trên đỉnh Tháp Gió không thổi.

Nó đứng yên, như thể không khí đã bị đóng băng trong một khoảnh khắc vĩnh cửu.

Linh Tuyền ngồi bệt xuống bậc đá rêu phong, đôi mắt đen thẳm, không phản chiếu ánh sáng mặt trời đang lặn, chỉ nhìn chằm chằm vào lòng bàn tay trái.

Ở đó, chiếc đồng hồ cát bằng kim loại lạnh lẽo – di vật từ chương trước – đang run rẩy.

Cát bên trong không chảy xuống theo quy luật trọng lực.

Chúng trôi ngược lên, từng hạt một, va vào thành kính với âm thanh "tách...

tách..." khô khan, giống như tiếng xương khớp vỡ nát của một sinh vật đang chết dần.

Mỗi tiếng "tách" là một nhịp đếm ngược.

Không phải cho thời gian, mà cho sự tồn tại của thực tại.

Trong đầu Linh Tuyền, dòng chữ hệ thống hiện lên với màu đỏ máu, cắt ngang ý nghĩ của anh như một nhát dao mổ lạnh lẽo: Linh Tuyền siết chặt nắm tay.

Đầu ngón tay anh xuyên qua da thịt, chảy ra không phải máu đỏ, mà là những sợi tơ ánh bạc mỏng manh – dấu hiệu của virus Linh Mã đang cố gắng tái cấu trúc cơ thể anh từ bên trong.

Anh cảm thấy đau.

Một nỗi đau nhói buốt, sâu thẳm, nơi từng tế bào đang chiến đấu với chính bản năng sinh tồn của mình.

Nhưng anh không hét lên.

Anh chỉ hít thở, từng hơi thở ngắn và gấp, cố gắng giữ lấy sự tỉnh táo cuối cùng.

"Chơi đi, Linh Tuyền," giọng nói của Người Tiền Nhiệm vang vọng trong tâm trí, ngọt ngào như mật ong pha độc.

"Con nghĩ mình có thể dừng đồng hồ này?

Con chỉ là một biến số.

Và biến số thì luôn bị loại bỏ khi nó gây ra lỗi hệ thống." Linh Tuyền nhắm mắt lại.

Hình ảnh Nguyệt Tâm hiện ra.

Không phải Nguyệt Tâm dịu dàng với nụ cười rạng rỡ, mà là Nguyệt Tâm trong ký ức mờ ảo của Người Tiền Nhiệm – cầm kiếm bằng máu, ánh mắt đầy sát khí.

Anh run rẩy.

Không phải vì sợ hãi, mà vì một cảm giác tội lỗi vô hình đè nặng lên lồng ngực.

Anh là nguyên nhân.

Anh biết điều đó.

Virus Linh không tự nhiên xuất hiện.

Nó là hệ quả của một thí nghiệm thất bại, và anh...

hoặc chính xác hơn là linh hồn tiền nhiệm của anh, là người đã mở cánh cửa đó.

Tiếng "tách" thứ năm mươi vang lên.

Một cơn co giật dữ dội chạy dọc sống lưng.

Linh Tuyền nghiến răng, nuốt ngược cơn nghẹn ngào.

Anh không thể để Nguyệt Tâm thấy anh như vậy.

Cô ấy đang ở đâu đó bên dưới, trong mê cung của tòa tháp, đang cố gắng kiểm soát virus trong cơ thể mình để bảo vệ anh.

Cô ấy giấu giếm sự thật, giấu giếm nỗi đau, và giờ đây, anh lại thêm một bí mật nữa vào gánh nặng đó.

"Gì cũng tốt hơn là trở thành một con rối," Linh Tuyền thì thầm, giọng khàn đặc.

Anh đặt đồng hồ cát xuống đất.

Cát vẫn chảy ngược, nhưng tốc độ chậm lại.

Anh cần thời gian.

Anh cần hiểu rõ thứ đang diễn ra trước khi nó nuốt chửng anh.

*[Hệ thống cảnh báo: Phát hiện thực thể đặc biệt "Nguyệt Tâm".

Mức độ nguy hiểm: Cao.

Khuyên người dùng tránh xa.]* Một luồng áp lực khổng lồ từ trên cao ập xuống, đè nén không gian xung quanh đỉnh tháp.

Không phải là tiên khí, không phải là uy áp của một đại tiên.

Thiên Đạo trong thế giới này không phải là một quy luật tự nhiên vô tri.

Nó có ý thức.

Nó giống như một nhà phát triển game đang ngồi trước màn hình, nhìn chằm chằm vào dòng log lỗi, và quyết định xóa bỏ nhân vật gây ra sự cố.

Linh Tuyền cảm thấy cơ thể mình bị đè ép xuống đất.

Khớp vai anh kêu lên âm thanh rên rỉ.

Máu từ mũi anh chảy ra, nhưng ngay lập tức bị đông cứng lại thành những tinh thể dữ liệu nhỏ bé.

*"Mã nguồn gốc rễ không thể bị sửa đổi,"* một giọng nói vang lên, không từ bên ngoài, mà từ chính sâu thẳm trong não bộ của anh.

Giọng nói đó lạnh lùng, vô cảm, và mang theo sức nặng của ngàn năm.

*"Linh Tuyền, ngươi là lỗi.

Ngươi phải được gỡ bỏ."* Linh Tuyền cố gắng đứng dậy.

Cơ bắp anh căng cứng, gân cốt nổi lên như những sợi dây thừng.

Anh không chấp nhận số phận này.

Anh không chấp nhận bị xóa bỏ như một dòng code lỗi.

"Ta không phải là lỗi," Linh Tuyền gào lên, giọng nói vang vọng trong không gian dữ liệu.

"Ta là người chơi!

Và người chơi có quyền chọn cách chơi!" Anh tập trung toàn bộ linh lực vào đôi mắt đen thẳm của mình.

Anh nhìn thẳng vào luồng áp lực của Thiên Đạo, và trong khoảnh khắc đó, anh thấy được "mặt sau" của nó.

Thiên Đạo không phải là một thực thể độc lập.

Nó là một phần của Mã Nguồn, được lập trình để bảo vệ sự ổn định của thế giới.

Nhưng sự ổn định đó dựa trên sự đàn áp, sự loại bỏ những yếu tố bất định.

Và Linh Tuyền, với virus Linh Mã trong người, là yếu tố bất định lớn nhất.

Linh Tuyền cười.

Một nụ cười lạnh lẽo, đầy mỉa mai.

"Beta Test?

Vậy ra tất cả những đau khổ, những cái chết, những sự biến dạng...

chỉ là những thử nghiệm?" *"Đúng vậy,"* giọng nói của Thiên Đạo đáp lại, không chút xúc động.

*"Thế giới cũ đã lỗi thời.

Nó cần được cải tạo.

Virus Linh Mã là công cụ để loại bỏ những yếu tố không phù hợp, tạo ra một trật tự mới tuyệt đối.

Ngươi, Linh Tuyền, là chìa khóa để hoàn thành quá trình này.

Hoặc ngươi trở thành vị thần mới, hoặc ngươi bị xóa sổ."* Linh Tuyền cảm thấy một cơn thịnh nộ bùng lên trong lồng ngực.

Không phải vì sự vô lý của Thiên Đạo, mà vì sự thật phũ phàng mà nó vừa hé lộ.

Thiên Cơ Giả, kẻ thù mà anh đã săn đuổi suốt thời gian qua, không phải là một kẻ xấu.

Anh ta là một "người dùng" khác, đã nhìn thấy sự thật này và chọn cách hợp tác với Thiên Đạo để tạo ra trật tự mới.

Thiên Cơ Giả tin rằng thế giới bình thường là sai lầm, và cần được "cải tạo" bằng một trật tự tuyệt đối dưới sự cai trị của Virus.

Và Linh Tuyền?

Anh cũng đang đứng trước cùng một lựa chọn.

Linh Tuyền nhìn xuống đồng hồ cát.

Tiếng "tách" đã trở nên dồn dập, như tiếng trống trận.

100 giây còn lại.

Anh nhớ lại lời của Người Tiền Nhiệm: *"Con chỉ mới bắt đầu trò chơi thực sự."* Và anh nhớ lại ánh mắt của Nguyệt Tâm.

Cô ấy không sợ chết.

Cô ấy chỉ sợ không được yêu.

Nếu anh trở thành thần, anh sẽ sống mãi, nhưng cô ấy sẽ chết trong nỗi đau của sự biến dạng.

Nếu anh kháng cự, anh sẽ chết, và cô ấy sẽ sống trong một thế giới hỗn loạn, nơi virus tiếp tục lan truyền.

Không có lựa chọn nào là tốt.

Đó chính là bản chất của "Thiên Cơ".

Nó không phải là số phận, mà là một bài toán tối ưu hóa, nơi cảm xúc con người là biến số bị loại bỏ.

*** Trong khoảnh khắc đồng hồ cát chảy ngược hết lần cuối cùng, Linh Tuyền thực hiện nghi thức "Thiên Cơ Luyện Thần".

Anh không tu luyện để tăng lực.

Anh không tìm kiếm sức mạnh để chiến đấu.

Anh đang làm một điều khác.

Anh đang mở rộng ý thức của mình, kết nối trực tiếp với Mã Nguồn.

Cơ thể anh bắt đầu phát sáng.

Không phải ánh sáng trắng xóa của tiên khí, mà là một ánh sáng tím biếc, huyền ảo và đáng sợ.

Những dòng code xung quanh anh bắt đầu chảy vào cơ thể anh, như những con sông đổ về biển cả.

Anh cảm thấy từng tế bào trong cơ thể mình đang bị giải mã, rồi tái mã hóa lại.

Trước mắt anh, hình ảnh thế giới code tan biến.

Thay vào đó, một thực thể khổng lồ, mờ ảo, hiện ra.

Nó ngồi trên một ngai vàng làm bằng những mảnh vỡ của thời gian, đôi mắt của nó là hai hố đen sâu thẳm, hút lấy mọi ánh sáng xung quanh.

Đó là Mã Nguồn.

Nguồn gốc của tất cả.

*"Ngươi dám kết nối với ta?"* Giọng nói của Mã Nguồn vang lên, không phải qua tai, mà trực tiếp vào linh hồn của Linh Tuyền.

Nó mang theo một sự tò mò cổ xưa, và một chút...

"Ta đến đây để hỏi," Linh Tuyền nói, giọng nói của anh giờ đây vang vọng cùng lúc ở hàng ngàn nơi khác nhau trong thế giới.

"Ta đến đây để biết sự thật.

Ai là người tạo ra virus?

Ai là người lập trình Thiên Đạo?

Và tại sao...

tại sao Nguyệt Tâm lại là một lỗi?" Mã Nguồn im lặng.

Không gian xung quanh trở nên tĩnh lặng đến mức đáng sợ.

Ngay cả tiếng "tách" của đồng hồ cát cũng dừng lại.

Rồi, Mã Nguồn cười.

Một tiếng cười khô khan, không chứa đựng chút cảm xúc nào.

*"Nguyệt Tâm không phải là lỗi, Linh Tuyền.

Cô ấy là 'phần mềm diệt virus' duy nhất còn sót lại.

Và ngươi...

ngươi không phải là người chơi.

Ngươi là 'virus gốc'.

Ngươi là nguyên nhân khiến thế giới này phải được tạo ra.

Thế giới này tồn tại để giam cầm ngươi."* Linh Tuyền đứng chôn chân.

Những từ ngữ đó vang vọng trong đầu anh như những tiếng sét.

Anh là virus?

Anh là nguyên nhân của mọi thảm họa?

"Không," anh lắc đầu, nhưng linh hồn anh đang run rẩy.

"Không thể nào.

Ta chỉ là một tu sĩ bình thường..." *"Bình thường?"* Mã Nguồn ngắt lời.

*"Hãy nhìn vào chính ngươi.

Hãy nhìn vào linh hồn của ngươi.

Nó không phải là linh hồn của một con người.

Nó là một đoạn mã độc, được ẩn đi dưới lớp vỏ bọc của một con người.

Người Tiền Nhiệm không cố gắng ngăn chặn virus.

Anh ta cố gắng 'hoàn thành' nó, để trở thành vị thần mới.

Và giờ, linh hồn của anh ta đang điều khiển một phần hệ thống trong đầu ngươi.

Ngươi không thể kiểm soát được mình, Linh Tuyền.

Ngươi đang dần trở thành anh ta."* Linh Tuyền nhìn xuống bàn tay mình.

Những sợi tơ ánh bạc đang lan rộng, bao phủ toàn bộ cánh tay anh.

Anh cảm thấy một sự thèm khát quyền lực, một mong muốn hủy diệt tất cả những gì không hoàn hảo, đang dâng lên trong lồng ngực.

Đó không phải là cảm xúc của anh.

Đó là cảm xúc của Người Tiền Nhiệm.

"Đừng nghe nó," giọng nói của Nguyệt Tâm vang lên trong đầu anh, yếu ớt nhưng kiên định.

"Linh Tuyền, đừng để nó thống trị ngươi.

Hãy nhớ lý do tại sao ngươi chiến đấu.

Hãy nhớ chúng ta." Linh Tuyền nhắm mắt lại.

Anh tập trung vào ký ức về Nguyệt Tâm.

Nụ cười của cô ấy.

Bàn tay ấm áp của cô ấy.

Nỗi sợ hãi của cô ấy trước cái chết.

Anh đẩy lùi cảm giác thèm khát đó.

Anh từ chối trở thành một vị thần.

Anh từ chối trở thành một lỗ đen.

"Ta không phải là virus," Linh Tuyền nói, giọng nói kiên định.

"Ta là Linh Tuyền.

Và ta sẽ tìm cách cứu cô ấy, dù điều đó có nghĩa là ta phải hủy diệt chính mình." *XÓA THẾ GIỚITRỞ THÀNH THẦN[Hệ thống thông báo: Hãy chọn.

Thời gian còn lại: 10 giây.]** Linh Tuyền nhìn vào hai cánh cửa.

Anh nhớ lại lời của Thiên Cơ Giả: *"Thế giới bình thường là sai lầm."* Và anh nhớ lại lời của Nguyệt Tâm: *"Ta chỉ sợ không được yêu."* Nếu anh trở thành thần, anh sẽ có thể bảo vệ cô ấy, nhưng anh sẽ không còn là người yêu cô ấy nữa.

Anh sẽ là một vị thần, lạnh lùng và vô cảm.

Nếu anh xóa thế giới, anh sẽ giải phóng cô ấy khỏi nỗi đau, nhưng anh sẽ giết chết cô ấy.

Không có lựa chọn nào là đúng.

Đó chính là bi kịch của "Thiên Cơ".

Linh Tuyền đưa tay ra, chạm vào cánh cửa màu đỏ.

Ngón tay anh run rẩy.

Anh cảm thấy sức hút mạnh mẽ từ cánh cửa đó, như thể nó đang gọi mời anh, hứa hẹn một sự vĩnh cửu, một sức mạnh có thể thay đổi mọi thứ.

Nhưng rồi, anh nhớ đến đôi mắt của Nguyệt Tâm.

Đôi mắt đầy sợ hãi, nhưng cũng đầy hy vọng.

Hy vọng vào một tình yêu thuần khiết, không bị chi phối bởi sức mạnh hay virus.

Anh rút tay lại.

Và anh nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đã hoàn toàn lặn xuống, để lại một bầu trời đen kịt, không một ngôi sao.

"Ta sẽ chọn một con đường thứ ba," Linh Tuyền thì thầm.

Anh không chạm vào cánh cửa nào.

Thay vào đó, anh nắm chặt chiếc đồng hồ cát đã vỡ vụn trong tay, và anh đập nó xuống đất.

Giữa tiếng báo động của hệ thống, Linh Tuyền mỉm cười.

Một nụ cười đau đớn, nhưng tự do.

"Chơi đi, Linh Tuyền," anh nói với chính mình, và với cả thế giới.

"Vì giờ đây, không còn luật lệ nào nữa." Và từ trong bóng tối sâu thẳm nhất, một giọng nói thứ ba vang lên.

Không phải của Thiên Đạo, không phải của Mã Nguồn.

Đó là giọng nói của người kể chuyện ẩn danh, người đã quan sát tất cả từ đầu đến cuối.

*"Và như vậy, câu chuyện
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập