Chương 1
Linh Tuyền đứng giữa sân nhà cũ kỹ, hít thở một hơi dài, cảm nhận từng phân tử không khí mang theo vị kim loại chua ngai.
Anh không biết mình đang đứng ở đâu, hay chính xác hơn, anh không nhớ mình đã đến đây như thế nào, chỉ biết rằng hệ thống [Thiên Cơ Luyện Thần] vừa đánh thức ý thức của anh bằng một cú sốc dữ dội.
Trước mắt anh, không phải là bảng nhiệm vụ rực rỡ hay danh sách chiến tích hào hùng, mà là một dòng thời gian màu đỏ tươi, như máu đang chảy ngược lên bầu trời.
Dòng chữ đó lơ lửng, lạnh lùng và vô cảm, chiếu rọi lên khuôn mặt tái nhợt của Linh Tuyền.
Anh đưa tay lên sờ cổ họng, nơi cảm giác nóng rát đang âm ỉ lan tỏa.
Đây không phải là dấu hiệu của tu luyện, mà là sự xâm nhập của Linh Mã – thứ virus cổ đại đang biến thế giới này thành một bãi thử nghiệm khổng lồ.
Anh nhớ lại những lời thì thầm trong đầu, giọng nói của chính mình nhưng lại xa lạ, đang tính toán từng bước đi để sống sót.
"Mỗi hơi thở là một canh bạc," giọng nói đó thì thầm, "Và bạn đang nợ nhà cái một mạng sống." Linh Tuyền nghiến răng, ngón tay bấm chặt vào lòng bàn tay đến mức máu rỉ ra, nhưng anh không cảm thấy đau.
Sự lạnh lùng đã trở thành lớp vỏ bọc duy nhất giữ cho anh không phát điên trước viễn cảnh cái chết đang đếm ngược.
Anh biết, trong sâu thẳm tâm trí, có một cảm giác tội lỗi vô hình đè nặng, như thể chính anh là nguyên nhân khiến Cốc Xà rơi vào tình trạng này, dù anh chưa hề làm gì cả.
Ánh sáng của ngày hôm sau không mang lại sự sống, mà chỉ là một tấm màn xám xịt che phủ lấy Cốc Xà, như thể bầu trời đang sụp đổ xuống đè bẹp mọi hy vọng.
Hệ thống [Thiên Cơ Luyện Thần] đột nhiên phát ra âm thanh báo động chói tai, làm rung chuyển cả não bộ của Linh Tuyền.
Dòng chữ chuyển từ đỏ sang tím đen, cảnh báo một sự kiện không thể đảo ngược sắp xảy ra.
Linh Tuyền ngẩng đầu lên, nhìn thấy một nhóm bóng đen đang tiến lại gần từ phía chân núi.
Đó là những tu sĩ của "Hội Quán Kim Cương", những kẻ tự xưng là người bảo vệ trật tự, nhưng thực chất lại là vectơ lan truyền chính của virus.
Họ không phải là kẻ xấu đơn thuần, họ tin rằng sự "cải tạo" này là bước tiến hóa tất yếu của nhân loại.
Người đứng đầu nhóm, một tu sĩ tên Thanh Vân, bước ra phía trước.
Hắn ta mặc áo giáp kim loại sáng bóng, nhưng dưới lớp áo đó, da thịt đang có dấu hiệu nứt nẻ, lộ ra những mảng thịt đỏ tươi đang chuyển hóa.
"Linh Tuyền," Thanh Vân nói, giọng điệu bình thản đến đáng sợ, "Hệ thống đã chọn ngươi.
Ngươi là bình chứa hoàn hảo cho Thiên Cơ.
Hãy để chúng ta hoàn thành quá trình này." Linh Tuyền lùi lại một bước, tay vô thức chạm vào tay áo, nơi ẩn chứa một thanh kiếm chưa được kích hoạt.
"Ta không phải là bình chứa," anh lạnh lùng đáp, "Ta là người ngăn chặn nó." Nhưng trong lòng, anh lại sợ hãi.
Sợ rằng chính anh là nguyên nhân gốc rễ của thảm họa này.
Sợ rằng nếu anh không chịu sự biến đổi, cả vũ trụ sẽ sụp đổ, và nếu anh chịu biến đổi, anh sẽ mất đi tất cả, kể cả Nguyệt Tâm.
Cuộc đối đầu diễn ra nhanh chóng, không có sự cảnh báo hay lời lẽ giao hẹn.
Thanh Vân vung tay, một luồng khí màu tím đen bùng nổ, biến thành những sợi dây năng lượng sắc bén lao thẳng về phía Linh Tuyền.
Linh Tuyền né tránh, nhưng cơ thể anh vẫn bị va chạm, làm rách áo và để lại một vết thương sâu hoắm.
Hệ thống lập tức nhảy lên, hiển thị thông số: Anh cảm thấy đau, nhưng đau đớn lại là thứ giúp anh tỉnh táo.
Anh nhìn thấy Thanh Vân không còn là con người, mà là một cỗ máy đang bị virus điều khiển, đôi mắt hắn đã mất đi tròng đen, thay vào đó là những luồng dữ liệu đỏ rực.
"Ngươi không hiểu," Thanh Vân gào lên, giọng nói méo mó, "Sự sống bình thường là sai lầm!
Chỉ có Linh Mã mới mang lại trật tự tuyệt đối!" Linh Tuyền không đáp lại, anh chỉ tập trung vào từng bước di chuyển, tính toán khoảng cách, tìm kiếm điểm yếu.
Anh biết mình đang chiến đấu với một kẻ đã hy sinh nhân tính để đạt được sức mạnh, nhưng anh cũng biết rằng chính mình cũng đang trên bờ vực của sự hy sinh đó.
Trong lúc Linh Tuyền đang đối kháng với Thanh Vân, màn hình Hệ thống đột nhiên thay đổi, hiện ra một bản đồ 3D của Cốc Xà.
Nhưng thay vì địa hình hay con đường, đó là một bản đồ phân bố Virus Linh.
Màu đỏ rực rỡ lan tỏa từ nhà dân, con đường, đến tận cùng hang động dưới chân núi, như một mạng lưới mạch máu đang bơm máu độc vào cơ thể của cả thung lũng.
Linh Tuyền kinh hoàng nhận ra sự thật.
Cốc Xà không phải là nơi virus tấn công, mà là nơi virus *sinh ra*.
Mọi sự vật, mọi sinh linh, kể cả anh, đều là một phần của quá trình "thiên cơ" này.
Anh là nguyên nhân, là điểm khởi phát.
Cảm giác tội lỗi đè nặng lên vai anh, khiến anh suýt nữa thì quỳ xuống.
Nhưng ngay lúc đó, một giọng nói khác vang lên trong đầu anh, không phải là giọng của hệ thống, mà là giọng của người tiền nhiệm – Linh Tuyền cũ.
"Đừng dừng lại," giọng nói đó thì thầm, đầy vẻ quyến rũ và tà ác, "Hãy để nó hoàn tất.
Ngươi sẽ trở thành vị thần mới, không còn đau khổ, không còn sợ hãi." Linh Tuyền nghiến răng, cố gắng đẩy lùi ý nghĩ đó.
"Ta không phải là ngươi," anh lầm bầm, "Ta sẽ không để thế giới này sụp đổ." Đám mây virus trên đầu Cốc Xà bắt đầu sụp đổ, biến thành hàng ngàn mảnh vụn sắc bén như dao cạo, lao vào mọi ngóc ngách.
Linh Tuyền nhìn thấy Nguyệt Tâm đứng ở phía sau, đôi mắt cô ấy ánh lên một sự quyết tâm kỳ lạ.
Cô không sợ hãi, không chạy trốn, mà bước ra phía trước, đối diện với làn gió độc.
"Linh Tuyền," cô nói, giọng nhẹ nhàng nhưng đầy sức mạnh, "Hãy sống sót." Linh Tuyền muốn hét lên, muốn bảo cô ấy chạy, nhưng anh không thể.
Anh thấy Nguyệt Tâm đã không còn là con người, mà là một sinh vật đang cố gắng kiểm soát virus trong cơ thể để bảo vệ anh.
Cô ấy đang hy sinh chính mình, chấp nhận trở thành quái vật để ngăn chặn sự lan truyền.
"Nguyệt Tâm, đừng làm thế!" Linh Tuyền gào lên, nhưng quá muộn.
Nguyệt Tâm đã dùng toàn bộ linh lực của mình tạo thành một tấm khiên bao trùm cả làng, chấp nhận bị virus ăn mòn hoàn toàn.
Cơ thể cô bắt đầu biến đổi, những mảng da thịt nứt ra, lộ ra những mạch năng lượng màu xanh lá cây – dấu hiệu của sự tiến hóa ngược.
"Yêu anh," cô nói, "Là điều duy nhất ta không sợ." Thanh Vân, kẻ phản diện, cũng đã chấp nhận hy sinh.
Hắn ta không muốn để virus lây lan, mà muốn dùng chính cơ thể mình để tiêu diệt nó.
"Thiên Cơ đã hoàn tất," hắn cười lớn, "Nhưng không phải như ngươi nghĩ." Hắn lao vào đám mây virus, cơ thể hắn bắt đầu nổ tung, tạo ra một vụ nổ năng lượng khổng lồ.
Linh Tuyền bị đẩy lùi, ngã xuống đất, nhìn thấy cảnh tượng kinh hoàng.
Thanh Vân và Nguyệt Tâm đang chiến đấu với nhau, nhưng không phải để tiêu diệt, mà để bảo vệ lẫn nhau.
Họ đang hy sinh để ngăn chặn thảm họa, nhưng sự hy sinh đó lại là một phần của kế hoạch "thiên cơ".
Linh Tuyền cảm thấy đau xé lòng, nhưng anh không thể làm gì khác ngoài việc nhìn.
Hệ thống báo động: Đám mây virus tan biến hoàn toàn, để lại một Cốc Xà bình yên nhưng kỳ lạ.
Mọi người dân đều khỏe mạnh, cơ thể phát ra ánh sáng mờ ảo, như thể họ đã được tái sinh.
Linh Tuyền đứng dậy, nhìn thấy Nguyệt Tâm đang đứng trước mặt anh, nhưng khuôn mặt cô ấy đã thay đổi.
Đôi mắt cô không còn là màu đen, mà là màu trắng tinh khôi, không có tròng mắt.
"Ta đã làm được," cô nói, giọng điệu lạnh lùng nhưng lại chứa đựng một sự đau buồn vô hạn.
"Ta đã bảo vệ được anh." Linh Tuyền tiến lại gần, muốn ôm lấy cô, nhưng anh cảm thấy một sự lạnh lẽo vô hình ngăn cản anh.
"Nguyệt Tâm," anh hỏi, giọng run rẩy, "Anh vẫn còn đó chứ?" Cô ấy mỉm cười, một nụ cười đau thương, "Ta vẫn còn, nhưng không còn là Nguyệt Tâm của anh nữa." Linh Tuyền cảm thấy trái tim mình vỡ vụn.
Anh đã cứu được thế giới, nhưng đã mất đi người mình yêu.
Hệ thống [Thiên Cơ Luyện Thần] lại hiện lên, nhưng lần này, nó không còn là một hệ thống máy móc lạnh lùng.
Nó có ý thức, có cảm xúc.
"Chúc mừng," giọng nói của hệ thống vang lên, nhưng lại là giọng của chính Linh Tuyền, "Ngươi đã hoàn thành nhiệm vụ đầu tiên.
Nhưng đây chỉ là khởi đầu." Linh Tuyền nhìn lên bầu trời, thấy một cánh cửa đang mở ra, dẫn đến một thế giới khác, một thế giới mà anh không thể tưởng tượng được.
"Ai là người đang điều khiển hệ thống này?" anh hỏi, giọng đầy nghi ngờ.
"Ngươi sẽ biết," giọng nói đáp lại, "Khi ngươi đến được cấp độ Thần." Linh Tuyền biết, mình đã bước vào một cuộc chơi mà anh không thể rút lui.
Anh phải tiếp tục tu luyện, tiếp tục chiến đấu, để tìm cách cứu Nguyệt Tâm, dù điều đó có nghĩa là phải hy sinh chính mình.
Nhưng anh cũng biết, trong sâu thẳm tâm trí, có một bí mật đang chờ đợi anh.
Một bí mật về người tiền nhiệm, về Linh Tuyền cũ, và về chính bản thân anh.
Anh không phải là người đầu tiên, và cũng sẽ không phải là người cuối cùng.
Và trong khi anh đang nghĩ về điều đó, một giọng nói khác vang lên trong đầu anh, giọng của Nguyệt Tâm, nhưng lại là giọng của một thực thể khác.
"Ta đã đợi ngươi từ rất lâu," giọng nói đó thì thầm, "Hãy đến với ta." Linh Tuyền cảm thấy lạnh toát, anh biết rằng cuộc chiến mới chỉ bắt đầu.
Linh Tuyền lùi lại một bước, gót chân chạm vào lớp đá lạnh giá, nơi từng in dấu chân của những người đã biến mất trong đêm.
Giọng nói ấy không chỉ vang vọng trong đầu, mà còn len lỏi vào từng mạch máu, khiến tim anh đập mạnh hơn cả nhịp của một con thú bị thương.
Anh không nhìn thấy Nguyệt Tâm, nhưng hình bóng cô hiện ra mờ ảo trước mắt, không còn là người con gái dịu dàng với đôi mắt chứa đầy nước mắt, mà là một thực thể bao trùm bởi bóng tối, với những sợi tơ đen quấn quanh thân thể như những dây leo của cái chết.
"Ngươi đã nghĩ rằng mình là người được chọn để cứu rỗi?" giọng nói kia cười, âm thanh giòn tan như tiếng xương gãy khô.
"Ngươi chỉ là một cái bình chứa, một cái lồng nuôi dưỡng cho mầm mống của sự diệt vong.
Virus không phải là ngẫu nhiên, Linh Tuyền.
Nó là một lời mời gọi, và ngươi chính là lời đáp trả hoàn hảo nhất." Linh Tuyền siết chặt tay, móng tay cào sâu vào lòng bàn tay, máu chảy ra đỏ tươi nhưng không đau, chỉ có một cảm giác tê rần lạ kỳ lan tỏa khắp cơ thể.
Hệ thống trong đầu anh, thứ đã từng là cứu cánh, nay lại phát ra những tín hiệu nhiễu loạn, những dòng chữ đỏ lòm hiện lên và biến mất như ánh lửa trong gió.
*Cảnh báo: Chủ thể đang bị xâm nhập.
Mức độ đồng bộ hóa: 98%.
Nguồn gốc: Người tiền nhiệm.* Anh nhớ lại những giấc mơ kinh hoàng, những ký ức không phải của mình, nơi một người đàn ông mặc áo trắng đứng giữa biển máu, khóc than cho chính số phận mình đã tạo ra.
"Ta không phải là người tạo ra thảm họa," Linh Tuyền thì thầm, giọng khàn đặc vì sợ hãi.
"Ta chỉ muốn cứu cô, cứu mọi người." "Giả dối," giọng Nguyệt Tâm lạnh lùng đáp, hình bóng cô tiến lại gần, đôi mắt giờ đây là hai hố đen sâu thẳm không đáy.
"Ngươi cứu ai?
Ngươi cứu những người đang bị virus biến đổi thành quái vật, hay ngươi đang giúp virus lan rộng hơn nữa?
Mỗi lần ngươi chạm vào ai đó, mỗi lần ngươi dùng sức mạnh để chữa lành, thực chất là ngươi đang gieo hạt giống của sự hủy diệt vào tâm hồn họ.
Ngươi là mầm bệnh, Linh Tuyền.
Ngươi là nguyên nhân." Linh Tuyền lắc đầu, cố gắng xua tan những suy nghĩ ấy.
Anh nhớ lại những ngày tháng trước khi virus bùng nổ, khi thế giới còn nguyên vẹn, khi Nguyệt Tâm là một cô gái bình thường, yêu thích những bài hát cũ và thích ngồi ngắm trăng.
Cô ấy đã nói với anh rằng, dù thế giới có tan nát, tình yêu vẫn là thứ duy nhất có thể cứu rỗi.
Nhưng giờ đây, lời hứa ấy trở nên mỉa mai đến mức đáng sợ.
Nếu tình yêu là thứ cứu rỗi, thì tại sao lại dẫn anh đến một cái kết đầy đau thương như thế này?
"Không phải vậy," Linh Tuyền hét lên, giọng anh vang vọng trong hang động tối tăm.
"Nếu ta là mầm bệnh, thì tại sao ta lại cảm thấy đau?
Tại sao ta lại sợ hãi khi nhìn thấy những người mình yêu biến mất?" Giọng nói kia im lặng một lúc, rồi lại vang lên, lần này mang theo một sự thương cảm đáng sợ.
"Bởi vì ngươi là một phần của nó.
Ngươi là một phần của sự tiến hóa, của sự thay đổi không ngừng nghỉ.
Ngươi không thể thoát khỏi bản chất của mình, giống như con chim không thể thoát khỏi đôi cánh của nó.
Và đôi cánh của ngươi, Linh Tuyền, là cánh của sự diệt vong." Linh Tuyền cảm thấy một sự nóng ran lan tỏa trong cơ thể, không phải là nhiệt độ của lửa, mà là sự nóng bỏng của một thứ gì đó đang cố gắng phá vỡ mọi rào cản.
Hệ thống trong đầu anh phát ra một thông báo mới, nhưng lần này, nó không phải là một cảnh báo, mà là một lời mời gọi.
*Nâng cấp: Mở khóa tiềm năng tối đa.
Điều kiện: Hy sinh tất cả.* Anh nhìn vào đôi tay của mình, nơi những vết đen đang lan rộng, bao phủ lấy da thịt, biến nó thành một thứ chất liệu kỳ lạ, vừa mềm mại lại vừa cứng rắn như kim loại.
"Ta sẽ không để điều đó xảy ra," Linh Tuyền nói, giọng anh kiên định hơn.
"Ta sẽ tìm cách ngăn chặn nó.
Ta sẽ tìm cách cứu Nguyệt Tâm, cứu mọi người." "Ngươi không thể," giọng nói kia cười, âm thanh vang vọng khắp hang động.
"Ngươi không thể cứu ai cả, vì chính ngươi là nguyên nhân.
Nhưng nếu ngươi muốn, ngươi có thể thử.
Ngươi có thể chiến đấu, ngươi có thể cố gắng, nhưng cuối cùng, ngươi sẽ nhận ra rằng, tất cả chỉ là một trò đùa của số phận.
Và khi đó, ngươi sẽ hiểu, ta đã đợi ngươi từ rất lâu." Linh Tuyền bước lên, đôi mắt anh sáng lên một ánh sáng kỳ lạ, không phải là ánh sáng của hy vọng, mà là ánh sáng của sự tuyệt vọng.
Anh không biết mình sẽ đi đâu, không biết mình sẽ làm gì, nhưng anh biết rằng, đây là con đường duy nhất mà anh có thể đi.
Anh sẽ không để cho giọng nói kia kiểm soát mình, anh sẽ không để cho số phận định đoạt cuộc đời mình.
"Ta sẽ không đầu hàng," Linh Tuyền nói, giọng anh vang vọng trong hang động.
"Ta sẽ tìm cách cứu cô, cứu mọi người.
Và nếu cần, ta sẽ chiến đấu đến hơi thở cuối cùng." Giọng nói kia im lặng, rồi lại vang lên, lần này mang theo một sự thách thức.
"Vậy thì hãy thử đi, Linh Tuyền.
Hãy thử xem, liệu ngươi có thể thay đổi số phận của mình, hay ngươi sẽ trở thành một phần của nó." Linh Tuyền không đáp, anh chỉ bước lên, bước vào bóng tối, nơi những thực thể kỳ lạ đang chờ đợi.
Anh không biết mình sẽ gặp gì, nhưng anh biết rằng, đây là cuộc chiến của anh, và anh sẽ không bao giờ bỏ cuộc.
Trong khi đó, ở một nơi khác, một người đàn ông mặc áo trắng đang đứng giữa biển máu, nhìn lên bầu trời đầy sao.
Anh không biết mình đang ở đâu, không biết mình là ai, nhưng anh biết rằng, mình đã chờ đợi điều này từ rất lâu.
Anh nhìn xuống, nơi những người đang biến mất, những người đang bị virus biến đổi, và anh cảm thấy một sự đau đớn sâu sắc.
"Ta đã làm gì sai?" người đàn ông hỏi, giọng anh khàn đặc vì nước mắt.
"Ta đã làm gì sai để phải chịu đựng điều này?" Không ai đáp, chỉ có tiếng gió rít lên, như một lời trách móc, như một lời than thở.
Người đàn ông ấy không biết rằng, chính anh là nguyên nhân của mọi thảm họa, và rằng, anh sẽ không bao giờ có thể thoát khỏi số phận của mình.
Linh Tuyền tiếp tục bước đi, không biết mình sẽ đi đâu, không biết mình sẽ làm gì.
Nhưng anh biết rằng, đây là con đường duy nhất mà anh có thể đi.
Anh sẽ không để cho giọng nói kia kiểm soát mình, anh sẽ không để cho số phận định đoạt cuộc đời mình.
"Ta sẽ không đầu hàng," Linh Tuyền nói, giọng anh vang vọng trong hang động.
"Ta sẽ tìm cách cứu cô, cứu mọi người.
Và nếu cần, ta sẽ chiến đấu đến hơi thở cuối cùng." Giọng nói kia im lặng, rồi lại vang lên, lần này mang theo một sự thách thức.
"Vậy thì hãy thử đi, Linh Tuyền.
Hãy thử xem, liệu ngươi có thể thay đổi số phận của mình, hay ngươi sẽ trở thành một phần của nó." Linh Tuyền không đáp, anh chỉ bước lên, bước vào bóng tối, nơi những thực thể kỳ lạ đang chờ đợi.
Anh không biết mình sẽ gặp gì, nhưng anh biết rằng, đây là cuộc chiến của anh, và anh sẽ không bao giờ bỏ cuộc.
Trong khi đó, ở một nơi khác, một người đàn ông mặc áo trắng đang đứng giữa biển máu, nhìn lên bầu trời đầy sao.
Anh không biết mình đang ở đâu, không biết mình là ai, nhưng anh biết rằng, mình đã chờ đợi điều này từ rất lâu.
Anh nhìn xuống, nơi những người đang biến mất, những người đang bị virus biến đổi, và anh cảm thấy một sự đau đớn sâu sắc.
"Ta đã làm gì sai?" người đàn ông hỏi, giọng anh khàn đặc vì nước mắt.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận