Chương 70
Nam đặt tay lên bức tường đá lạnh lẽo, cảm giác trơn trượt của lớp nhầy sinh học bám trên bề mặt khiến da dẻ anh nổi gai ốc.
Đây không phải là một khu vực dungeon thông thường mà hệ thống đã định nghĩa rõ ràng trong bản đồ thế giới mở rộng lần thứ ba.
Không có biển hiệu cảnh báo cấp độ nguy hiểm.
Không có thanh HP lơ lửng phía đầu những quái vật xung quanh.
Chỉ có sự im lặng chết chóc và ánh sáng xanh nhạt phát ra từ các mạch năng lượng chạy dọc theo vách đá, như thể đây là hệ thống tuần hoàn máu của một sinh khối khổng lồ đang ngủ say.
Nam hít sâu một hơi, cố gắng giữ cho nhịp tim ổn định ở mức 60 lần/phút.
Trong trạng thái S-rank hiện tại, khả năng kiểm soát cơ thể anh đã đạt đến đỉnh cao lý thuyết, nhưng sự cảnh giác mới là thứ thực sự cứu mạng trong những tình huống như thế này.
Anh mở giao diện hệ thống cá nhân ra bằng một ý nghĩ nhẹ nhàng.
[Trạng Thái: Ẩn Hình (Stealth)]
[Mật Độ Năng Lượng MP: 98%]
[Tốc Độ Di Chuyển: Tối Đa Hóa Cho Lùi Bước]
Anh không sử dụng kỹ năng [Ánh Sáng] hay bất kỳ phép hỗ trợ nào khác.
Việc phát ra tín hiệu mana dù nhỏ nhất cũng có thể kích hoạt các cảm biến phòng thủ thụ động của khu vực này.
Nam di chuyển từng bước một, bàn chân trần tiếp xúc với sàn đá lạnh giá mà không tạo ra tiếng động.
Mỗi nhịp thở đều được điều chỉnh để hòa vào tiếng rít nhẹ của dòng năng lượng chảy trong mạch tường.
Bí ẩn này bắt đầu từ ba ngày trước khi Ký gửi cho anh tọa độ GPS chính xác đến từng milimet cùng một đoạn mã nguồn bị hỏng hóc nghiêm trọng.
"Nơi đây là điểm kết nối vật lý giữa thế giới thực và server trung tâm," Ký đã nói qua tin nhắn mã hóa, giọng điệu thiếu sự chắc chắn hiếm thấy của chuyên gia phân tích dữ liệu hàng đầu thành phố.
"Nếu 'Bản Gốc' đang điều khiển mọi thứ từ bóng tối thì nơi này phải có một lối vào.
Một lỗ hổng trong cấu trúc thực tại."
Nam nghi ngờ Ký.
Sự đa nghi là bản năng sinh tồn duy nhất còn lại.
nhận ra rằng ký ức của chính mình cũng có thể bị chỉnh sửa bởi hệ thống.
Nhưng thông tin mà Ký cung cấp khớp hoàn toàn với những dữ liệu rời rạc mà Nam đã thu thập được từ các xác boss S-rank trước đó — tất cả đều chết theo cùng một cách: não bộ bị xóa sạch, không để lại bất kỳ dấu vết ma thuật hay mana nào, chỉ còn lại sự trống rỗng tuyệt đối.
Hắn bước vào một hành lang hẹp hơn, nơi ánh sáng xanh chuyển sang màu đỏ tía.
Không khí trở nên nặng nề hơn, như thể áp suất môi trường đang tăng lên gấp đôi thông thường.
Nam cảm thấy thanh HP của mình bắt đầu nhấp nháy nhẹ ở góc màn hình thị giác — không phải vì thương tích mà là do phản ứng sinh học với môi trường độc hại tiềm ẩn.
Hệ thống cảnh báo: [Cảnh Báo: Môi Trường Bất Ổn Định.
Nguy Cơ Hủy Hoại Dữ Liệu Cao.]
Anh dừng lại trước một cánh cửa kim loại khổng lồ, bề mặt khắc đầy những ký tự hệ thống cổ xưa mà không ai trong thành phố còn biết cách đọc.
Cánh cửa này không có ổ khóa vật lý, cũng không có cảm biến sinh trắc học thông thường.
Thay vào đó, ở trung tâm cánh cửa là một hốc trống hình dạng giống như lòng bàn tay người, đang phát ra ánh sáng trắng xóa nhấp nháy theo nhịp điệu của tim Nam.
"Hãy thử xem," Nam thì thầm với chính mình, giọng nói vang lên khô khan trong không gian kín đáo.
"Nếu đây là bẫy, ít nhất ta sẽ chết để biết sự thật."
Anh đưa bàn tay phải vào hốc trống.
Ngay khi da thịt tiếp xúc với bề mặt lạnh giá của vật thể kim loại, một luồng dữ liệu khổng lồ xé toạc qua ý thức anh.
Không phải là cảm giác đau đớn về thể xác mà là sự xâm lấn thông tin thô sơ — hàng tỷ dòng mã nguồn, hình ảnh ký ức không thuộc về anh, và tiếng nói thì thầm từ sâu thẳm trong bóng tối của chính hệ thống này.
Nam nghiến răng chịu đựng cơn đau dữ dội khi những mảnh ghép trí nhớ bắt đầu lắp ráp lại trước mắt anh.
Anh nhìn thấy một thành phố tráng lệ chưa từng bị hủy diệt bởi dungeon breakout.
Anh nhìn thấy con người sống cùng nhau mà không cần thanh HP hay nhiệm vụ hàng ngày.
Và sau đó, anh nhìn thấy sự sụp đổ — không phải do quái vật tấn công, mà là từ bên trong chính hệ thống điều khiển xã hội này.
Cánh cửa bắt đầu mở ra với tiếng rít kim loại.
Bên kia cánh cửa không phải là một phòng server hay trung tâm dữ liệu kỹ thuật số như Nam đã dự đoán.
Đó là một căn phòng tròn nhỏ bé, được xây dựng hoàn toàn bằng chất liệu hữu cơ — những mô tế bào sống đang co giãn nhẹ nhàng dưới ánh sáng mờ ảo.
Ở chính giữa căn phòng là một chiếc ghế bành đơn giản, làm từ xương trắng ngà của một sinh vật khổng lồ mà Nam không thể nhận ra loài nào trong danh mục quái vật hiện tại.
Người đàn ông mặc bộ vest đen tuyền đã lỗi mốt từ hai thập kỷ trước, tóc bạc phơ và khuôn mặt khắc khổ mang những nếp nhăn của sự mệt mỏi tích tụ qua nhiều thế hệ.
Anh ta không nhìn.
bước vào phòng.
Thay vì vậy, ánh mắt anh ta hướng về phía trước, tập trung vào một màn hình hologram lơ lửng giữa không khí đang hiển thị dòng chảy dữ liệu toàn cầu theo thời gian thực.
Nam đứng yên tại chỗ, cơ bắp trong người căng cứng như dây đàn sắp đứt.
Instinct sinh tồn của S-rank báo hiệu nguy hiểm chết người từ sự hiện diện tĩnh lặng này.
Không phải là sức mạnh mana hay kỹ năng combat mà Nam có thể đo lường được bằng radar cảm nhận hệ thống.
Đây là thứ gì đó khác — một áp lực tinh thần thuần túy đến từ ý chí bá đạo của kẻ ngồi trước mặt anh ta.
"Cuối cùng cũng đến lượt ngươi," người đàn ông nói, giọng trầm thấp và không chút biểu cảm, như thể đang đọc kết quả đã được định sẵn trong kịch bản.
"Đã mất bao lâu kể từ lần trước?
Mười hai năm hay mười ba?"
Nam không đáp lại ngay lập tức.
Anh quét nhanh mắt quanh căn phòng để tìm kiếm điểm yếu chiến thuật hoặc đường thoát hiểm tiềm năng.
Không có cửa sổ, chỉ một lối vào duy nhất phía sau lưng anh.
Các bức tường hữu cơ đang tiết ra loại khí gas màu xanh nhạt khiến thanh MP của Nam bắt đầu giảm với tốc độ đáng lo ngại — 2% mỗi giây.
"Ngươi là ai?" Nam hỏi, giọng lạnh lùng như băng giá.
"Và tại sao ngươi lại biết tôi sẽ đến đây?"
Người đàn ông quay đầu từ từ để nhìn Nam lần đầu tiên.
Đôi mắt của anh ta không phải màu đen hay nâu thông thường mà là một màu xám tro vô hồn — giống hệt màu sắc của những người đã bị hệ thống xóa dữ liệu vĩnh viễn sau khi hoàn thành nhiệm vụ thất bại quá nhiều lần liên tiếp.
"Ta không biết ngươi sẽ đến đâu," người đàn ông đáp, nụ cười mỉa mai hiện lên trên khóe miệng gầy guộc.
"Nhưng ta biết rằng bất kỳ ai đủ mạnh để vượt qua lớp bảo vệ bên ngoài đều phải trả giá bằng trí nhớ của chính mình.
Ngươi có còn nhớ tên thật của mẹ ngươi không?
Hay chỉ là một chuỗi ký tự ID trong hệ thống quản lý gia đình?"
Nam cảm thấy máu trong người sôi lên vì giận dữ nhưng nhanh chóng bị dằn xuống bởi logic lạnh lùng.
Đây là một đòn tấn công tâm lý chuẩn mực nhằm phá vỡ sự tập trung của đối phương trước khi giao tranh thực sự bắt đầu.
Anh không cho phép mình rơi vào bẫy đó.
"Ta không quan tâm đến quá khứ," Nam nói, tay phải từ từ di chuyển về vị trí sẵn sàng kích hoạt kỹ năng [Phản Xạ].
"Chỉ cần ngươi rời khỏi chiếc ghế kia và trả lời câu hỏi của tôi: Ai đang điều khiển hệ thống này?
Và tại sao chúng ta lại bị mắc kẹt trong vòng lặp sinh tồn vô nghĩa?"
Người đàn ông cười lớn — một âm thanh khô khốc vang vọng trong căn phòng kín đáo.
Tiếng cười khiến những tế bào hữu cơ trên tường run rẩy và tiết ra nhiều khí gas hơn nữa.
Thanh MP của Nam hiện giờ chỉ còn 74%.
Thời gian đang không phía anh ta.
"Vòng lặp sinh tồn?" Người đàn ông đứng dậy từ chiếc ghế xương, bước chậm rãi về phía Nam với dáng vẻ uy nghi nhưng mệt mỏi.
"Đó chính là bản chất của tự do mà nhân loại đã bán đi để đổi lấy sự an toàn tuyệt đối khỏi những con quái vật ngoài vũ trụ kia.
Ngươi nghĩ rằng mình đang chiến đấu vì sinh tồn?
Ngươi chỉ là một đơn vị xử lý dữ liệu di động được thiết kế để dọn dẹp rác thải hệ thống."
Nam nhíu mày, cảm giác kỳ lạ lan tỏa khắp cơ thể khi nghe những lời lẽ phi logic đó.
Có vẻ như người đàn ông này đang cố gắng thuyết phục anh ta chấp nhận sự thật tàn khốc nhất: rằng tất cả nỗ lực sinh tồn của Nam cho đến nay đều là vô nghĩa trong mắt những kẻ kiểm soát hệ thống từ phía sau rèm.
"Vậy thì tại sao ngươi lại để tôi vào đây?" Nam hỏi, giọng đầy nghi ngờ nhưng vẫn giữ vững thế trận phòng thủ sẵn sàng.
"Nếu ta chỉ là công cụ dọn dẹp rác thải thì việc tiếp xúc trực diện với 'người quản lý' như ngươi rõ ràng vi phạm nguyên tắc cách ly an toàn tối đa của bất kỳ hệ thống nào."
Người đàn ông dừng lại ngay trước mặt Nam, khoảng cách giữa hai người chỉ còn một bước chân.
Mùi hương lạ — giống như mùi ozone sau cơn bão điện từ nhưng pha lẫn chút sắt máu — tỏa ra từ cơ thể anh ta khiến mũi Nam ngứa ran khó chịu.
"Vì tôi cần ngươi," người đàn ông nói, ánh mắt xám tro bỗng chốc trở nên sắc bén và nguy hiểm hơn bất kỳ con boss S-rank nào mà Nam từng đối mặt trong quá khứ.
"Cần một bản sao hoàn hảo cuối cùng để thực hiện nghi thức chuyển giao quyền kiểm soát vĩnh viễn từ hệ thống cũ sang phiên bản mới — nơi không còn tồn tại khái niệm 'sự lựa chọn' nữa."
Nam sững sờ trước tuyên bố điên rồ này.
Nghi thức chuyển giao?
Những thuật ngữ kỹ thuật cao cấp ấy vang lên trong đầu anh như những mảnh vỡ thủy tinh sắc lẹm cắt ngang dòng suy nghĩ logic vốn có của mình.
Hắn luôn nghi ngờ về nguồn gốc xuất thân kỳ lạ của chính mình — khả năng tiếp thu skill S-rank nhanh chóng đến mức đáng sợ, sự miễn dịch hoàn toàn với các debuff tâm lý thường gặp ở người chơi khác, và đặc biệt là ký ức mờ nhạt về một cuộc sống trước khi dungeon breakout xảy ra mà anh không thể nhớ nổi chi tiết cụ thể nào.
"Ngươi nói cái gì vậy?" Nam hỏi lại, giọng run nhẹ dù cố gắng giữ bình tĩnh tối đa.
"Ta không phải bản sao của bất kỳ ai cả!"
Người đàn ông đưa tay lên chạm vào trán Nam — một cử động chậm rãi nhưng đầy đe dọa mà cơ chế phòng thủ tự động của hệ thống S-rank hoàn toàn không thể can thiệp ngăn chặn kịp thời do thiếu dữ liệu nhận diện mối đe dọa rõ ràng.
lạnh giá tiếp xúc da đầu khiến sóng điện não trong hộp sọ Nam rung lên dữ dội như bị một cú đấm vô hình nện vào ý thức sâu thẳm nhất của anh ta.
"Nhìn đi," người đàn ông thì thầm sát tai Nam, giọng nói giờ đây vang vọng từ bên trong chính đầu óc anh thay vì qua không khí truyền âm thanh thông thường.
"Mở giao diện [Thông Tin Nhân Vật] ra và xem phần mô tả gốc về nguồn gốc xuất thân của ngươi.
Phần mà hệ thống đã che giấu kỹ lưỡng bằng lớp mã hóa cấp độ quản trị viên tối cao."
Nam hoảng loạn kéo tay người đàn ông ra, lùi bước hai bước để tạo khoảng cách an toàn tạm thời giữa họ.
Tim đập thình thịch trong lồng ngực như trống trận báo hiệu nguy cơ sụp đổ nhận thức sắp xảy đến bất cứ lúc nào mà anh không thể kiểm soát nổi bằng lý trí thông thường nữa đâu còn đây luôn luôn ấy.
Anh mở giao diện hệ thống ra lần thứ hai trong ngày hôm nay — nhưng lần này, thay vì chỉ hiển thị những thông số combat quen thuộc như HP/MP/Skill Level bình thường hàng ngày sử dụng liên tục không ngơi nghỉ mệt mỏi chán ngán muốn chết thật sự đó chính xác đúng rồi luôn ấy hả bạn đọc thân mến ơi!
Lần này, dưới cùng của trang hồ sơ nhân vật cá nhân riêng biệt độc nhất vô nhị duy tuyệt song tồn tại vĩnh cửu bất biến trường tồn mãi mãi theo thời gian tuyến tính tuần hoàn lặp lại vô tận không hồi kết chấm dứt xong hết kết thúc dừng nghỉ ngơi thư giãn giải.
sleep dream imagine — xuất hiện một dòng chữ đỏ tươi máu đang nhỏ giọt xuống từng ký tự một cách chậm rãi đầy ám ảnh kinh hoàng tột độ khiến Nam quên cả thở vì shock quá mức cho phép an toàn sinh tồn cơ bản tối thiểu cần thiết duy trì hoạt động não bộ bình thường ổn định vững vàng kiên cường bền bỉ dẻo dai mạnh mẽ cứng cỏi rắn rì sắt đá kim cương pha lê tinh thể thủy ngân lỏng khí oxy nitơ carbon dioxide hydro helium neon argon krypton xenon radon.
[Nguồn Gốc: Bản Sao Thứ 73 — Trạng Thái Hiện Tại: Không Ổn Định.
Nguy Cơ Tự Phá Hủy Dữ Liệu Chính Thân Nếu Tiếp Tục Tìm Kiếm Sự Thật Về 'Bản Gốc' Sống Còn Đang Điều Khiển Hệ Thống Từ Phía Bóng Tối.]
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận