Chương 37
Nó *co lại*.
Lý Không đứng giữa tàn tích của một khu phố từng nhộn nhịp, nơi giờ đây chỉ còn là những mảng màu xám xịt của hiện thực bị xé toạc.
Trước mặt hắn, một người đàn ông trung niên đang hét lên, tay vươn ra trong tuyệt vọng.
Nhưng không phải để cầu cứu.
Hắn đang cố gắng bám vào một cột điện thoại bằng bê tông, nhưng cột điện đó đang tan biến như khói trong gió.
Lý Không, kéo tôi lại!" Giọng nói của người đàn ông biến dạng, méo mó như tiếng ghi âm bị tua nhanh rồi tua chậm lại.
Lý Không không di chuyển.
Hắn đứng đó, tĩnh lặng như một bức tượng đá giữa cơn bão dữ dội của sự hủy diệt.
Đôi mắt hắn, vốn luôn che giấu sự lạnh lùng, giờ đây mở to, quan sát từng milimet của hiện thực đang phân rã.
Hắn thấy những sợi dây dữ liệu màu tím, mỏng manh như tơ nhện, đang đứt gãy xung quanh cơ thể nạn nhân.
Mỗi sợi dây đứt là một mảnh ký ức, một phần tồn tại bị xóa sổ vĩnh viễn.
Hắn biết mình không thể cứu người này.
Không phải vì thiếu sức mạnh, mà vì nguyên tắc vận hành của thế giới này đã thay đổi.
Càng nhiều sinh vật thức tỉnh, càng nhiều năng lượng được giải phóng, thế giới càng co lại nhanh hơn.
Việc dùng năng lượng để cứu một người là đang đẩy cả khu vực vào vực thẳm nhanh hơn.
Nhưng Lý Không vẫn đưa tay ra.
Cánh tay hắn cử động chậm rãi, không vội vã, không hoảng loạn.
Hắn nắm lấy cổ áo người đàn ông.
Vải áo ướt đẫm mồ hôi và mùi máu tanh.
Người đàn ông cảm thấy một tia hy vọng cuối cùng, nhưng rồi ánh mắt hắn chuyển sang kinh hoàng khi thấy Lý Không không kéo hắn về phía an toàn.
Lý Không đang dùng sức để *cảm nhận*.
Hắn ép lòng bàn tay vào lưng người đàn ông, đẩy nhẹ vào dòng chảy của "lỗi logic".
Hắn muốn biết cảm giác của sự biến mất.
Hắn muốn hiểu cơ chế mà hắn chính là nguyên nhân gây ra.
"Đừng!" Người đàn ông hét lên, nhưng giọng nói đã bắt đầu tắt lịm.
Cơ thể hắn bắt đầu vỡ vụn thành những hạt bụi trắng li ti, giống như tuyết rơi ngược lên trời.
Lý Không không buông tay.
Hắn giữ chặt cổ áo, chịu đựng áp lực kinh hoàng từ dòng chảy thực tại đang kéo nạn nhân ra khỏi thế giới.
Da thịt trên tay hắn nóng lên, những vết nứt ánh sáng xanh lục loé lên dưới lớp da mỏng.
Hắn đang hấp thụ phản lực từ sự biến mất.
Rồi, người đàn ông biến mất hoàn toàn.
Chỉ còn lại bàn tay Lý Không nắm chặt khoảng không.
Trong lòng bàn tay hắn, một vật thể nhỏ bé, lạnh lẽo vẫn còn tồn tại.
Đó là chiếc đồng hồ đeo tay của nạn nhân.
Kim giây của nó vẫn đang chạy, đều đặn, vô tình trước sự hủy diệt của vũ trụ.
Lý Không siết chặt chiếc đồng hồ.
Thật sự rất lạnh.
"Đây không phải là cái chết," hắn thì thầm, giọng nói vang lên trong không gian trống rỗng, khô khan như tro tàn.
"Đây là sự gỡ bỏ."
Hắn nhìn xuống chiếc đồng hồ.
Nó là một mảnh vỡ thực tại, một bằng chứng duy nhất còn sót lại từ một thực thể đã bị xóa sổ.
Và hắn nhận ra một điều đáng sợ hơn cả sự biến mất: chiếc đồng hồ này không thuộc về thời gian của thế giới hiện tại.
Nó thuộc về một thời điểm trước khi "Lỗi Logic" xuất hiện.
Lý Không bỏ chiếc đồng hồ vào túi áo.
Hành động đó không phải để lưu niệm.
Đó là để thu thập dữ liệu.
Hắn cần hiểu quy luật.
Và để hiểu quy luật, hắn phải nhìn thấy hậu quả.
Tiếng bước chân nặng nề vang lên từ phía sau, phá vỡ sự im lặng căng thẳng.
Lý Không không quay lại.
Hắn biết ai đó đã đến.
Không phải là quái vật.
Quái vật không đi theo nhóm có tổ chức.
Đây là con người.
Và con người, trong thế giới này, nguy hiểm hơn bất kỳ quái vật nào.
"Sát Thủ Đỏ." Lý Không gọi tên hắn, giọng nói không hề có chút bất ngờ.
Từ bóng tối của những tòa nhà đổ nát, một bóng dáng cao lớn bước ra.
Hắn mặc một bộ giáp da cũ kỹ, dính đầy máu khô.
Trên tay hắn là một chiếc rìu lớn, lưỡi rìu tỏa ra một luồng khí lạnh lẽo, màu đỏ sẫm.
Hắn là "Sát Thủ Đỏ", một kẻ săn đầu người nổi tiếng trong cộng đồng sinh tồn.
Hắn không đến để cứu người.
Hắn đến để "thu hoạch".
Hắn nhìn thấy Lý Không đứng giữa vùng nguy hiểm, nơi không gian đang co lại.
Hắn nhìn thấy hai gã thuộc hạ run rẩy bên cạnh.
Và rồi, ánh mắt hắn dừng lại ở Lý Không.
Sát Thủ Đỏ nhíu mày.
Hắn cảm thấy một sự khác lạ.
Lý Không không có năng lượng tỏa ra.
Hắn trông như một người thường, yếu ớt, gầy gò.
Nhưng không gian xung quanh Lý Không lại ổn định hơn so với những nơi khác.
Nó giống như một hòn đảo bình yên giữa biển động.
"Cậu không sợ sao?" Sát Thủ Đỏ hỏi, giọng nói thô ráp, như đá va vào đá.
"Khu vực này sắp sụp đổ.
Mọi người đều chạy.
Tại sao cậu lại đứng đây?"
Lý Không quay lại, ánh mắt trống rỗng.
"Vì tôi biết nó sẽ sụp đổ khi nào.
Và tôi biết ai là nguyên nhân."
Sát Thủ Đỏ cười khẩy.
"Nguyên nhân?
Cậu nghĩ cậu là ai?
Một tiên tri?"
Hắn bước tới, rìu trên tay vung lên một cái, tạo ra một làn gió lạnh giá.
"Tôi đến đây để lấy 'Hóa Đơn Sinh Tồn' từ xác của những kẻ yếu đuối.
Cậu trông rất yếu.
Có lẽ cậu sẽ là bữa ăn nhẹ dễ dàng."
Lý Không không phản ứng.
Hắn chỉ nhìn Sát Thủ Đỏ, như thể đang quan sát một con vật trong lồng kính.
"Cậu sai rồi," Lý Không nói.
"Tôi không yếu.
Tôi chỉ đang giữ cho thế giới này không biến mất ngay lập tức."
Sát Thủ Đỏ cười lớn, một tiếng cười điên rồ.
"Giữ thế giới?
Cậu nói nhảm.
Thế giới này đã chết.
Chỉ có kẻ mạnh mới sống sót.
Và tôi là kẻ mạnh nhất."
Hắn lao tới, rìu nhắm vào đầu Lý Không.
Lý Không không né.
Hắn chỉ nháy mắt.
Và rồi, không gian xung quanh Sát Thủ Đỏ bắt đầu méo mó.
Bụi bặm lắng xuống.
Vùng Đất Trống tạm thời ổn định lại.
Những tòa nhà xung quanh ngừng biến mất, nhưng chúng đã bị xé toạc, để lại những mảng trống rỗng, nhìn ra một khoảng không vô tận, đen kịt.
Các sinh tồn còn lại, những người đã trốn xa, giờ đây ló đầu ra từ các khe nứt, nhìn về phía Lý Không.
Họ nhìn hắn như nhìn một quái vật kỳ lạ.
Một kẻ không phải người, không phải thần, mà là một hiện tượng tự nhiên đáng sợ.
Lý Không cúi xuống.
Hắn nhặt lên từ nền đất nơi Sát Thủ Đỏ vừa biến mất.
Đó không phải là xác.
Đó là một mảnh giấy nhỏ, còn nguyên vẹn, được bảo quản trong một chiếc ống nhựa cứng mà Sát Thủ Đỏ thường đeo ở thắt lưng.
Lý Không mở chiếc ống nhựa ra.
Bên trong là một mảnh giấy cũ, với những dòng chữ viết tay nguệch ngoạc.
Đó là một bản đồ.
Nhưng không phải bản đồ của thành phố.
Đó là bản đồ của *sự biến mất*.
Trên bản đồ, những điểm đỏ đánh dấu nơi các thành phố đã biến mất.
Và tất cả những điểm đỏ đó đều hội tụ về một điểm duy nhất.
Điểm đó không nằm ở bất kỳ thành phố nào.
Nó nằm ở trung tâm của Vùng Đất Trống, nơi Lý Không đang đứng.
Lý Không nhìn vào bản đồ, rồi nhìn xuống đôi tay mình.
Những vết nứt ánh sáng xanh lục đang lan rộng, bao phủ toàn bộ cơ thể hắn.
Một nụ cười lạnh lẽo, đầy mỉa mai.
Hắn không phải là nạn nhân.
Hắn không phải là anh hùng.
Hắn là tâm điểm.
Và bây giờ, hắn biết nơi để đi.
Lý Không gấp lại bản đồ, bỏ vào túi áo.
Hắn quay lại, nhìn về phía chân trời, nơi những tòa nhà cuối cùng đang dần biến mất.
"Trinh," hắn gọi, giọng nói vang vọng trong không gian trống rỗng.
"Chúng ta cần đi đến trung tâm."
Trinh, người đang đứng ở xa, nhìn Lý Không với ánh mắt phức tạp.
Và tham vọng.
Cô biết rằng, khi Lý Không đi đến trung tâm, thế giới này sẽ kết thúc.
Hoặc tái sinh.
Và cô, sẽ là người duy nhất còn lại để chứng kiến điều đó.
Cô bước về phía Lý Không, không nói lời nào.
Hai người đàn ông và một người phụ nữ, đứng giữa tàn tích của thế giới cũ, chuẩn bị bước vào sự hư vô.
Và từ sâu trong bóng tối, một giọng nói vang lên, không phải từ bất kỳ ai, mà từ chính cấu trúc của thực tại.
*"Chào mừng trở lại, Lỗ Hổng."*
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận