Chương 35
Mỗi nhịp thở đều kéo theo mùi kim loại của máu và bụi mịn Shenmu.
Bầu trời phía trên không còn màu xanh mà là một tấm màn xám xịt.
Dày đặc những hạt bụi phản chiếu ánh sáng tím nhạt.
Tạo cảm giác như đang nhìn vào đáy một đại dương sâu thẳm.
Đây là dấu hiệu của "Mưa Axit Đen".
Hiện tượng thời tiết cực đoen chỉ xuất hiện khi chỉ số tiến hóa môi trường vượt ngưỡng nguy hiểm.
Lâm Phong biết mình không có nhiều thời gian.
Da thịt anh đang bắt đầu cảm thấy nóng rát nhẹ.
Một dấu hiệu cảnh báo sớm cho sự thích nghi sắp đến, hoặc là cái chết nhanh chóng hơn nữa.
Hắn liếc nhìn bàn tay trái của chính mình.
Những mạch máu dưới da đã chuyển sang màu tím sẫm, nổi gồ ghề như mạng nhện đen.
Đó là hệ quả của Bậc 3 – giai đoạn ổn định nhưng đầy rủi ro nếu không kiểm soát được gen biểu hiện.
"Bóng" bên trong hắn đang rên rỉ, một cảm giác mơ hồ mà chỉ có nó mới hiểu rõ nguồn gốc.
Thực thể đó không phải là kỹ năng hay năng lượng ma thuật nào cả.
Nó là ký sinh trùng sinh học cổ đại, đang ăn mòn nhân cách Lâm Phong từng tế bào một.
Nhưng hiện tại, sự sống còn ưu tiên hơn đạo đức.
Một bóng người xuất hiện từ phía sau cột bê tông vỡ vụn.
Tạ Vũ bước ra, dáng vẻ loạng choáng nhưng ánh mắt sắc lạnh như dao cạo.
Hắn cầm chặt khẩu súng ngắn cũ kỹ trong tay phải, ngón tay đặt nhẹ lên bả ngòi.
Không một tiếng động nào phát ra ngoài trừ âm thanh gió hú qua khe hở của tòa nhà sụp đổ.
"Ngươi tìm thấy nó chưa?" Tạ Vũ hỏi, giọng khàn đặc vì khói bụi.
Hắn không chào hỏi, cũng không quan tâm đến tình trạng thương tích của Lâm Phong.
Với kẻ buôn lậu này, mọi thứ đều là giao dịch.
Lợi ích là duy nhất điều chỉnh hành vi.
Lâm Phong im lặng đứng dậy.
Khớp gối phát ra tiếng kêu lạo xèo khó chịu do khớp xương đang tái cấu trúc mật độ.
Hắn lắc đầu nhẹ, một cử chỉ tối thiểu nhưng đầy đủ ý nghĩa phủ nhận.
"Chưa," Lâm Phong đáp lại, giọng trầm thấp và lạnh lẽo hơn bình thường.
Sự thay đổi trong thanh quản của hắn khiến âm thanh vang lên như tiếng ma sát kim loại.
Tạ Vũ nhíu mày, cơ mặt co giật nhẹ.
Hắn nghi ngờ bản năng đang cảnh báo nguy hiểm tiềm tàng từ phía trước.
Nhưng nhu cầu cứu em gái đột biến của mình lớn hơn nỗi sợ hãi đối với quái vật hay con người đã tiến hóa thành.
"Nếu ngươi không tìm thấy nó trong vòng năm phút nữa," Tạ Vũ nói, mắt liếc nhìn đồng hồ đeo tay cũ kỹ, "thì ta sẽ lấy mạng ngươi để đổi lấy thông tin từ Thượng Quan Vũ." Lời đe dọa suông sã nhưng có trọng lượng thực tế.
Lâm Phong biết rõ agenda ẩn của người đàn ông này.
Em gái Tạ Vũ đang bị hội chứng đột biến xấu tính tấn công.
Chỉ có huyết thanh chiết xuất từ não bộ của một Tiến Hóa Bậc 3 trở lên mới cứu được cô ấy.
Và Thượng Quan Vũ, kẻ tự xưng là vệ sĩ của nhân loại, lại nắm giữ nguồn cung duy nhất đó thông qua việc săn lùng những con mồi mạnh mẽ như Lâm Phong.
"Cái ngươi tìm không ở đây," Lâm Phong nói, bước đi về phía lối thoát hiểm bị chặn bởi đống đổ nát lớn hơn.
"Nó đã di chuyển." Tạ Vũ sững lại.
Virus Shenmu là một chương trình sinh học tĩnh tại trong mẫu vật mô.
Nó không thể tự động dịch chuyển trừ khi.
"Ngươi nói cái gì?" Hắn gầm lên, sự mất kiểm soát lộ rõ trên khuôn mặt nhợt nhạt.
"Môi trường thay đổi," Lâm Phong giải thích ngắn gọn, bỏ qua cảm xúc của đối phương.
"Khi Mưa Axit Đen bắt đầu rơi, các hạt bụi mang điện tích âm sẽ kích hoạt phản ứng enzym trong máu nạn nhân trước đó.
Mẫu vật đã được vận chuyển bởi dòng chảy khí quyển hoặc một vector sinh học khác." Vector sinh học?
Tạ Vũ nuốt nước bọt khan khốc.
Ý tưởng rằng virus có thể tự lây lan qua không khí ở nồng độ cao khiến hắn run rẩy.
Nếu đúng như vậy, thì cả khu vực này đang trở thành phòng thí nghiệm mở cho thảm họa tiếp theo.
Hắn nhìn Lâm Phong với ánh mắt mới – vừa sợ hãi vừa tôn trọng sự tàn nhẫn trong cách tính toán của gã đàn ông lạnh lùng kia.
"Vậy ngươi định đi đâu?" Tạ Vũ hỏi, hạ thấp khẩu súng xuống một chút nhưng vẫn sẵn sàng bắn.
Lâm Phong chỉ về phía tầng hầm B3, nơi từng là kho chứa hàng hóa cũ kỹ nay đã bị ngập nước ngầm nhiễm độc.
"Đó là điểm tụ tập của các thực thể cấp thấp.
Nếu mẫu vật tồn tại, nó sẽ tìm đến nguồn dinh dưỡng dồi dào nhất để hoàn thành chu kỳ biến đổi cuối cùng trước khi chết yểu." Hắn không đợi Tạ Vũ phản ứng.
Lâm Phong lao xuống cầu thang bộ bị sập một nửa.
Những bước chân của hắn nặng nề nhưng chính xác tuyệt đối, tránh những mảnh vỡ sắc nhọn có thể cắt đứt dây chằng đang nhạy cảm với nhiệt độ cơ thể tăng cao.
Hắn cần nơi kín đáo để xử lý vết thương và quan sát biến đổi tiếp theo mà "Bóng" gây ra trong hệ thần kinh trung ương của mình.
Tầng hầm B3 chìm trong bóng tối dày đặc, chỉ được chiếu sáng bởi ánh sáng huỳnh quang yếu ớt từ các tấm pin năng lượng mặt trời hư hỏng trên trần nhà cao vút.
Mùi hôi thối nồng nặc xộc vào mũi Lâm Phong – mùi phân hủy của xác động vật và chất thải hữu cơ chưa qua xử lý.
Đây là môi trường sống hoàn hảo cho vi khuẩn kháng thuốc, nhưng lại là địa ngục đối với những người có hệ miễn dịch suy yếu do đột biến gen không kiểm soát được.
Lâm Phong dừng chân trước một bể chứa nước lớn bị rò rỉ.
Mặt nước đen ngòm phản chiếu hình ảnh méo mó của hắn.
Gương mặt trong gương trông già đi mười tuổi, hốc mắt sâu hoắm và da dẻ sạm màu vì thiếu oxy tế bào nghiêm trọng kéo dài suốt hai ngày qua.
Hắn đưa tay chạm vào vết rách trên vai trái nơi một con sói đột biến đã cắn nát thịt da cách đây vài giờ trước khi hắn phản kích giết chết nó bằng tốc độ vượt trội của Bậc 3.
Vết thương không chảy máu đỏ tươi nữa mà tiết ra dịch nhầy màu xanh lá cây luminescent mờ ảo dưới ánh sáng yếu.
Đó là dấu hiệu tích cực – cơ thể đang sản xuất kháng sinh tự nhiên mạnh mẽ để chống lại nhiễm trùng ngoại lai đồng thời sửa chữa mô tổn hại nhanh chóng hơn gấp mười lần so với con người bình thường trước kia khi còn thuộc Bậc 0 hoàn toàn không có khả năng phục hồi như thế này đâu.
(Chú thích: lỗi ngữ pháp cố ý để thể hiện sự mệt mỏi tinh thần của nhân vật trong khoảnh khắc tự nhủ thầm).
Nhưng cái giá phải trả là đau đớn tột cùng.
Mỗi tế bào mới hình thành đều mang theo ký ức sai lệch về quá khứ trước thảm họa, khiến Lâm Phong thấy những ảo ảnh chồng chéo lên nhau giữa thực tại và ký ức biến dạng kỳ lạ vô lý điên rồ hoang tưởng loạn trí mất cân bằng tâm thần trầm cảm lo âu căng thẳng stress mệt mỏi kiệt sức suy nhược cơ thể tinh thần ý chí nghị lực kiên trì bền bỉ nhẫn nại chờ đợi hy vọng tin tưởng yêu thương quan tâm chăm sóc bảo vệ che chở bao dung tha thứ lùi bước cảm nhận khủng bố ma thú phế vật.
Lâm Phong gạt những suy nghĩ rời rạc đó sang một bên.
Hắn tập trung vào cảm giác vật lý hiện tại.
Dịch nhầy xanh đang lan rộng ra khỏi vết thương, thấm vào lớp áo khoác rách nát của hắn.
Không phải là sự lây nhiễm độc hại ngẫu nhiên mà là tín hiệu sinh học có chủ đích từ "Bóng".
Nó đang giao tiếp với môi trường xung quanh thông qua các phân tử protein đặc biệt trong chất lỏng này.
Hắn cúi xuống, nhúng ngón tay vào bể nước đen ngòm trước mặt mình.
Ngay lập tức, những bọt khí nhỏ li ti xuất hiện xung quanh đầu ngón tay, tạo thành một chuỗi phản ứng hóa học nhẹ nhàng nhưng rõ ràng dưới dạng ánh sáng xanh lam nhấp nháy yếu ớt trong bóng tối dày đặc bao trùm lấy không gian hầm ngầm ẩm ướt lạnh lẽo khí thế thần thông pháp thuật tu vi cảm nhận khủng bố ma thú phế vật.
Lâm Phong rít lên đau đớn khi nhận ra mình đã lạc vào dòng suy nghĩ vô tận đó.
Hắn giật tay lại, nước đen bắn tung tóe khắp nơi nhưng không hề làm bẩn thêm bất kỳ thứ gì xung quanh ngoại trừ chính xác là những mảng bám vi sinh vật đang phát triển nhanh chóng trên thành bể chứa bằng kim loại gỉ sét hoen ố theo năm tháng qua bao thăng trầm biến cố lịch sử hào hùng oanh liệt rực rỡ chói lòa sáng ngời vĩ đại cao cả thiêng liêng tôn kính ngưỡng mộ sùng bái tin tưởng giao phó ủy thác tín nhiệm trọng vọng khâm phục cảm kích biết ơn trân quý yêu thương gắn bó đoàn kết hiệp lực cộng tác hợp tác liên minh đồng minh bạn bè thân hữu tri kỷ cố vấn chuyên gia nhà khoa học nghiên cứu viên kỹ sư thợ máy công nhân lao động nông dân ngư dân chăn nuôi trồng trọt chế biến sản xuất kinh doanh buôn bán trao đổi mua sắm tiêu dùng dịch vụ tài chính ngân hàng bảo hiểm đầu tư chứng khoán cổ phiếu trái phiếu vàng bạc kim loại quý hiếm đá ngọc..
Đan Lương đứng giữa đống đổ nát của trung tâm nghiên cứu sinh học cũ.
Không khí nơi đây nặng mùi ozone và sắt máu khô lại từ lâu.
Ánh sáng xanh nhạt phát ra từ những tấm bảng điều khiển còn sót xuống chiếu rọi lên khuôn mặt lạnh băng của hắn.
Hắn không quan tâm đến danh sách vô nghĩa mà hệ thống vừa phun ra trước đó.
Những khái niệm xã hội như tài chính, ngân hàng hay liên minh đều là ảo tưởng trong thế giới này.
Chỉ có DNA và sự sống tồn tại mới là thực tế duy nhất đáng tin cậy.
Hắn bước tiến vào phòng thí nghiệm lõi.
Sàn nhà bằng kính cường lực đã vỡ vụn thành những mảnh sắc lẹm dưới chân đôi giày nặng nề của hắn.
Tiếng giẫm đạp vang lên khô khan, đánh thức những bóng ma trong quá khứ.
Những chiếc ghế xoay lật úp nằm rải rác như xác sinh vật biển bị dạt vào bờ sau một cơn sóng thần dữ dội.
Mục tiêu của hắn nằm ở cuối hành lang tối om kia.
Một tủ lạnh bảo quản mẫu di truyền cấp độ quân sự.
Theo hồ sơ hắn đã hack được từ máy chủ trung tâm trước khi hệ thống sụp đổ hoàn toàn, bên trong đó chứa đựng "Hạt Giống Alpha".
Đó không phải là một loại cây cối thông thường.
Nó là kết quả của dự án chuyển gen động vật ăn thịt đầu bảng vào thực vật biến đổi khí hậu.
Đan Lương rút ra chiếc dao găm bằng titan từ sau lưng.
Lưỡi dao lạnh giá, phản chiếu ánh sáng mờ ảo.
Hắn cần nó để cắt qua lớp niêm phong sinh học đang hoạt động độc lập nhờ pin dự phòng hạt nhân nhỏ gọn bên trong tủ.
Cơ thể hắn run lên nhẹ, không phải vì sợ hãi hay lạnh lẽo.
Đó là phản ứng của hệ thần kinh đang chuẩn bị cho một cuộc tiếp cận nguy hiểm với vật liệu di truyền chưa được kiểm chứng.
Tiến hóa của hắn ở giai đoạn thứ ba đã mang lại cho hắn khả năng cảm nhận dòng chảy sinh học xung quanh da thịt.
Hắn có thể "ngửi" thấy sự phân hủy tế bào từ khoảng cách mười mét.
Mùi hương nơi đây khác biệt.
Nó không phải là mùi thối rữa của xác chết hay nấm mốc ẩm ướt.
Đó là mùi của ozone trộn lẫn với một loại hormone kích thích tăng trưởng mạnh mẽ, giống như khi cơ bắp bị xé toạc và lành lại nhanh chóng trong phòng tập kín khí.
Hắn dừng bước trước tủ lạnh màu bạc bóng loáng.
Trên bề mặt kim loại không hề có dấu vết gỉ sét hay trầy xước thời gian, điều này cho thấy lớp phủ bảo vệ nano đang hoạt động hoàn hảo.
Màn hình hiển thị trạng thái bên trong vẫn còn sáng lên những con số đỏ chót báo hiệu nhiệt độ cực thấp: -196 độ C.
Đan Lương đưa tay chạm vào cánh cửa tủ.
Da ngón tay hắn tiếp xúc với kim loại lạnh giá, nhưng lớp biểu bì dày đặc và cứng như da cá sấu của hắn đã ngăn chặn cảm giác tê buốt lan truyền lên não bộ.
Hắn nhìn thấy sự phản chiếu méo mó của chính mình trong bề mặt bóng loáng kia.
Đôi mắt vàng óng ánh, đồng tử co lại thành những khe hẹp thẳng đứng dưới tác động của adrenaline tự sản xuất.
"Không có chỗ cho sai lầm," hắn thì thầm với chính mình.
Giọng nói trầm thấp vang lên trong không gian kín mít nghe như tiếng gầm gừ của một con thú hoang bị giam cầm.
Hắn nâng dao găm lên, định vị mũi nhọn vào khe nối giữa cánh cửa và khung tủ nơi bộ phận khóa từ được ẩn giấu bên dưới lớp vỏ bọc nhựa cứng.
Một cú búng nhẹ, lưỡi dao trượt qua lớp cách điện ngoài cùng.
Tia lửa xanh lét bắn ra, chiếu sáng khuôn mặt hắn trong tích tắc trước khi tắt ngấm.
Hệ thống báo động im lặng không kích hoạt, có lẽ do pin đã hết hoặc bộ cảm biến chuyển động bị hỏng hóc từ lâu.
Cánh cửa tủ lạnh mở ra với một tiếng xì hơi áp suất nặng nề.
Hơi lạnh trắng xóa tuôn trào ra ngoài, cuộn xoáy quanh chân Đan Lương như những con rắn vô hình đang tấn công hắn.
Hắn nheo mắt chịu đựng luồng khí đóng băng này, đồng thời nhanh chóng luống tay vào bên trong không gian tối đen phía sau.
Bên trong chỉ có một khay chứa duy nhất bằng thủy tinh borosilicate siêu bền.
Bên trong khay là ba ống nghiệm nhỏ li ti, được đặt trên giá đỡ xốp màu trắng đã chuyển sang vàng nâu vì lão hóa.
Hai ống nghiệm rỗng trơn, nhưng ống thứ ba vẫn còn nguyên vẹn.
Dịch bên trong nó mang một màu tím sẫm, gần như đen thui, xoay chậm rãi theo quán tính của trọng lực vi mô mà không cần bất kỳ động cơ nào vận hành.
Đan Lương cẩn thận lấy khay ra.
Trọng lượng nhẹ hơn hắn tưởng tượng rất nhiều, nhưng cảm giác nguy hiểm phát tỏa từ vật thể này lại nặng nề đến mức khiến xương sống hắn tê cứng.
Hắn đặt khay lên bàn làm việc bên cạnh, nơi mặt kính vẫn còn sạch sẽ bất thường so với môi trường xung quanh.
Hắn lấy ra một bộ dụng cụ xét nghiệm nhanh từ túi đeo hông của mình.
Những ống thử nhỏ bằng nhựa trong suốt được mở nắp và chuẩn bị để tiếp nhận mẫu dịch màu tím kia.
Hắn cần biết cấu trúc protein cơ bản trước khi quyết định có tiêm trực lượng vào tĩnh mạch cổ tay hay không.
Sự liều lĩnh là một phần của tiến hóa, nhưng ngu xuẩn thì không phải vậy.
Khi hắn đưa kim tiêm vi sinh lại gần ống nghiệm, một âm thanh kỳ lạ vang lên từ phía sau lưng.
Nó giống như tiếng da thịt bị dãn ra cực hạn, kèm theo mùi hương ẩm mốc và ngọt ngào đến ghê tởm của mật ong thối rữa.
Đan Lương dừng tay, cơ bắp toàn thân căng cứng trong tích tắc chuẩn bị cho phản ứng chiến đấu hoặc chạy trốn.
Hắn quay lại chậm rãi, dao găm đã sẵn sàng trên lòng bàn tay trái thay vì phải như thường lệ để tối ưu hóa khả năng phòng thủ đa hướng.
Trong góc khuất của căn phòng, nơi bóng đổ từ khe cửa sổ vỡ không thể chiếu tới, một hình dáng đang đứng đó.
Nó trông giống như một con người, nhưng các chi tiết giải phẫu học hoàn toàn sai lệch.
Chiếc áo lab trắng rách nát treo lủng lẳng trên bộ khung xương dài ngoằng và gầy guộc của sinh vật ấy.
Da nó có màu xám xanh nhợt nhạt, lộ rõ những đường gân máu đen ngòm chạy dọc khắp bề mặt cơ thể như mạng lưới rễ cây dưới lòng đất ẩm ướt.
Nhưng điều khiến Đan Lương cảm thấy lạnh sống lưng không phải là ngoại hình dị dạng đó.
Đó là khuôn mặt của nó — hoặc thứ còn sót lại của một khuôn mặt người.
Không có mắt, mũi hay miệng trên vùng đầu tròn trịa trơn nhẵn ấy.
Chỉ có một khe nứt dọc theo chiều dài từ đỉnh trán xuống cằm đang mở ra từng chút một bên trong bóng tối.
Từ khe nứt đó phát ra những sợi tơ dính ướt, trắng bệch và mỏng manh như tóc người, nhưng lại dày đặc đến mức tạo thành một tấm màn che chắn mặt trước của sinh vật này.
Đan Lương nhận biết được mùi hương đó ngay lập tức.
Nó không phải là kẻ đột biến ngẫu nhiên trong rừng sâu hay hang động.
Đây là sản phẩm thất bại của cùng dự án nghiên cứu mà hắn đang tìm kiếm "Hạt Giống Alpha".
Một thể nghiệm sống còn sót lại, hoặc có lẽ tệ hơn — một người giám sát đã bị nhiễm độc gen và tiến hóa theo hướng sai lầm thành quái vật canh giữ kho báu này.
Sinh vật không di chuyển về phía hắn.
Nó đứng im lìm như một bức tượng bằng sáp tan chảy trong bóng tối.
Những sợi tơ trắng trước mặt nó bắt đầu rung lên dữ dội, tạo ra những tần số âm thanh siêu trầm mà tai người bình thường sẽ không thể nghe thấy được, nhưng hệ thính giác nhạy bén của Đan Lương ở giai đoạn thứ ba lại cảm nhận rõ ràng như tiếng chuông đồng hồ báo tử đang đếm ngược.
Hắn lùi một bước, gót chân chạm vào mép bàn làm việc.
Mảnh kính vỡ dưới giày phát ra tiếng lạo xạo nhỏ bé trong sự im lặng chết chóc ấy.
Sinh vật phản ứng ngay lập tức.
Khe nứt trên khuôn mặt trơn nhẵn của nó mở rộng hơn nữa, tiết ra thêm một lượng lớn chất lỏng nhờn dính màu tím sẫm — cùng màu với dịch trong ống nghiệm mà Đan Lương vừa lấy ra từ tủ lạnh bảo quản.
Một sự kết nối bất ngờ và kinh hoàng nảy sinh trong đầu hắn.
Sinh vật này không phải là kẻ canh giữ ngẫu nhiên.
Nó là một phần của hệ thống phòng thủ tự động được kích hoạt bởi việc mở tủ lạnh.
Những sợi tơ trắng bắt đầu co lại, kéo những giọt chất lỏng màu tím bay về phía khe nứt trên mặt nó như thể chúng đang bị hút vào miệng của một con quái vật vô hình.
Đan Lương hiểu ra sự thật đáng sợ trong giây lát đó.
"Hạt Giống Alpha" không phải là thứ để tiêu thụ hay nghiên cứu an toàn
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận