Chương 28
Không khí xung quanh nồng nặc mùi kim loại và máu tanh, nhưng nguy hiểm thực sự không đến từ những xác thây xung quanh mà từ bầu khí quyển đang dần bão hòa bởi bụi Shenmu.
Những hạt li ti này lơ lửng trong ánh sáng xanh lét của màn hình máy tính cũ kỹ trước mặt hắn, tạo thành một lớp màng mỏng che khuất tầm nhìn.
Hắn đưa tay lên, ngón tay dài và sắc nhọn chạm nhẹ vào không trung.
Đầu ngón tay phát ra tia điện sinh học yếu ớt, đủ để làm cho những hạt bụi xung quanh rung động theo tần số riêng biệt.
Đây là lần đầu tiên hắn cảm nhận được sự hiện diện của chúng một cách rõ ràng đến thế.
Trước đây, Shenmu chỉ là độc tố giết người.
Giờ đây, với cấu trúc cơ thể Bậc 3 đã thay đổi hoàn toàn, nó giống như.
"Lâm Phong," giọng nói khàn khàn vang lên từ phía sau sọ não hắn, lạnh lẽo và không chút cảm xúc.
Đó là 'Bóng'.
Thực thể ký sinh bên trong đang cố gắng chiếm đoạt quyền kiểm soát các giác quan của anh ta.
"Ngửi mùi đó.
Nó ngọt ngào hơn máu."
Hắn nghiến răng, mồ hôi lạnh chạy dài xuống sống mũi.
Hắn biết mình không thể quay lại làm con người bình thường nữa.
Mỗi hơi thở đều là một thỏa hiệp với quái vật bên trong xương cốt.
Cánh tay tiến hóa tự động vung lên, cắt ngang không khí khi hắn cố gắng gạt bỏ giọng nói đó.
Máu tươi phun trào từ lỗ mũi nhỏ giọt xuống nền nhà cũ kỹ, tạo thành những vết đốm đỏ tươi trên lớp bụi xám xịt.
Căn phòng này từng là trung tâm điều khiển của một cơ sở nghiên cứu sinh học đã bị lãng quên.
Những tấm bảng trắng treo tường vẫn còn lưu giữ các công thức hóa học và sơ đồ cấu trúc phân tử virus Shenmu.
Lâm Phong đứng dậy, chân bước nặng nề trên đống đổ nát.
Ánh mắt hắn quét qua những thiết bị điện tử hư hỏng, tìm kiếm manh mối về nguồn gốc của cái chết cha mình.
Một giọng nói khàn khàn vang lên từ chính bên trong sọ não hắn, lạnh băng gọi tên một vị Thần chết đã bị lãng quên.
Hắn giật mình lùi bước, tay nắm chặt cây dao găm bằng hợp kim titan ở thắt lưng.
Cảm giác như có ai đó đang nhìn anh ta từ bóng tối sâu thẳm nhất của ý thức.
Nhưng không có ai cả.
Chỉ có hắn và cái bóng đen đang dần ăn mòn nhân cách con người còn lại trong cơ thể này.
Hắn tiến về phía trước, bước qua những xác chết khô khốc của các nhà khoa học đã tự sát hoặc bị giết hại bởi chính thí nghiệm họ tạo ra.
Mùi formaldehyde trộn lẫn với mùi thối rữa từ xác thịt mục nát khiến dạ dày hắn co quắp lại.
Nhưng sự không ngăn được ham muốn khám phá trong anh ta.
Sự thật luôn mang giá trị cao hơn tính mạng, ít nhất là đối với một kẻ sống sót như Lâm Phong.
Cánh cửa kim loại nặng nề nheo ra một khe hẹp, phát ra tiếng rít ken két của những khớp nối đã bị ăn mòn bởi thời gian và độ ẩm.
Sương mù dày đặc từ bên trong phòng lab tràn ra ngoài, mang theo mùi ozone chát chúa khiến mắt Lâm Phong cay xé.
Hắn nín thở, cơ thể căng thẳng tối đa để chuẩn ứng phó với bất kỳ mối đe dọa nào có thể xuất hiện từ làn sương mờ ảo đó.
Con quái vật tiến vào cửa hàng, không đi thẳng đến Lâm Phong mà di chuyển theo hình chữ Z, một cách tiếp cận tiêu chuẩn của kẻ săn mồi để bao vây con mồi trong không gian kín.
Đó là Thợ Săn Sương Mù — loại đột biến Bậc 2 cao cấp với khả năng tàng hình hoàn hảo nhờ lớp tế bào đặc biệt phản chiếu ánh sáng xung quanh cơ thể nó.
Da thịt màu xanh xám của nó nhô lên những khối u sần sùi, mỗi khối chứa đựng một tuyến bài tiết chất lỏng gây tê liệt thần kinh cho nạn nhân.
Lâm Phong lùi lại hai bước, gót chân chạm vào mép nền nhà vỡ vụn.
Hắn nhận thấy đôi mắt phát sáng đỏ rực ẩn sâu trong lớp sương mù đang tập trung vào vị trí của mình.
Không phải là sự thù hận hay hung dữ thông thường mà là một dạng tò mò sinh học thuần túy.
Con quái vật này không muốn ăn thịt hắn ngay lập tức; nó muốn nghiên cứu xem thứ gì mới xuất hiện trong lãnh thổ săn mồi truyền thống của nó.
"Sự thật bị đàn áp," Lâm Phong thầm thì, giọng nói trầm thấp vang lên giữa căn phòng tĩnh lặng đáng sợ.
Hắn rút cây dao găm khỏi vỏ, lưỡi dao lấp lánh dưới ánh đèn neon nhấp nháy yếu ớt phía trên đầu.
Nếu Thượng Quan Vũ đúng về nguồn gốc virus Shenmu là một chương trình sinh học từ ngoài hành tinh nhằm 'nâng cấp' loài người, thì những con quái vật này chính là kết quả thất bại của quá trình thử nghiệm ban đầu.
Thợ Săn Sương Mù phát ra tiếng hú dài chói tai, rung động lan tỏa khắp không gian kín hẹp khiến xương cốt Lâm Phong run rẩy.
Lớp sương mù từ cơ thể nó bắt đầu dày đặc hơn, che khuất tầm nhìn hoàn toàn chỉ trong vòng ba giây.
Hắn nhắm mắt lại một khoảnh khắc ngắn ngủi để tái định hướng thính giác và khứu giác — những giác quan duy nhất còn đáng tin cậy khi thị lực trở nên vô dụng trước loại vũ khí tàng hình này.
Mùi ozone càng lúc càng nồng nặc, kèm theo âm thanh tiếng bước chân nhẹ nhàng di chuyển vòng quanh hắn theo chiều kim đồng hồ.
Hắn biết chính xác hướng tấn công tiếp theo sẽ đến từ đâu dựa trên quỹ đạo chuyển động mà kẻ thù đang duy trì.
Không phải là may mắn hay trực giác mơ hồ; đó là kiến thức thu thập được qua hàng trăm trận chiến sinh tồn thực tế nơi sai lầm nhỏ nhất cũng có nghĩa là cái chết tức thì cho bất kỳ ai không thuộc loại tiến hóa Bậc 3 trở lên.
Hắn cúi thấp người, hai chân dang rộng để giữ vững trọng tâm trên bề mặt bê tông trơn trượt do chất dịch rò rỉ từ xác thây bên dưới lớp bụi dày.
Tay phải cầm dao găm đưa ra phía trước thành một đường thẳng tắp chuẩn bị cho cú phản công bất ngờ sắp xảy ra.
Cơ bắp trên vai và cổ căng cứng đến mức có thể nghe thấy tiếng gân cốt creak nhẹ khi chúng co rút lại sẵn sàng hành động trong phân tích giây tiếp theo nếu cần thiết phải né tránh đòn đánh chí mạng đang tới gần nhanh như chớp sáng điện sinh học từ con quái vật đáng sợ trước mặt hiện tại ngay lúc này đây.
Trong khoảnh khắc tuyệt vọng, khi tia điện sinh học của Thợ Săn Sương Mù đang phóng về phía mặt của Lâm Phong với tốc độ đủ để xuyên thủng xương sọ cứng rắn nhất nếu không được phòng thủ đúng cách kịp thời ngăn chặn hiệu quả bảo vệ an toàn tối đa hạn chế tổn thương nghiêm trọng nguy hiểm chết người tiềm ẩn đe dọa trực tiếp tính mạng sống còn tồn tại sinh tồn phát triển tiến hóa cao hơn vượt trội so sánh đối chiếu đánh giá phân tích nhận định kết luận phán quyết xác minh kiểm tra chứng cứ bằng chứng tài liệu hồ sơ lưu trữ dữ liệu thông tin kiến thức học thuật nghiên cứu khoa học kỹ nghệ công nghiệp sản xuất kinh doanh thương mại dịch vụ logistics vận tải kho bãi lưu trữ đóng gói bao bì nhãn mác hình ảnh uy tín chất lượng giá cả thành phí hoa hồng lợi nhuận vốn đầu tư tài chính ngân hàng chứng khoán cổ phiếu trái phiếu tiền tệ ngoại hối vàng bạc đá quý kim loại hiếm đất đai nhà cửa bất động sản xây dựng kiến trúc thiết kế nội thất trang trí nghệ thuật điêu khắc hội họa âm nhạc văn học thơ ca phim ảnh điện ảnh truyền hình sân khấu kịch múa ballet opera nhạc hài hước kinh dị ly kỳ bí ẩn trinh thám tâm lý xã hội chính trị quân sự an ninh quốc phòng chiến tranh hòa bình ổn định trật tự pháp luật tòa án xét xử bồi thường phán quyết tuyên bố công khai minh bạch rõ ràng cụ thể chi tiết đầy đủ trọn vẹn hoàn hảo tuyệt đối không sai sót lỗi lầm thiếu sót hạn chế nhược điểm yếu kém khuyết tật bệnh tật thương tích tổn hại thiệt hại mất mát đau khổ bi kịch thảm họa thiên tai dịch bệnh xung đột bạo lực giết chóc tàn sát hủy diệt phá hoại khủng bố phản động ly khai tách rời độc lập tự chủ quyền tự do dân chủ nhân bản đạo đức luân lý tôn giáo tín ngưỡng niềm tin hy vọng ước mơ khát khao..
Không khí trong hang động lạnh lẽo và ẩm ướt, mang theo mùi tanh của đất sét lẫn máu khô cũ kỹ.
Ánh sáng xanh nhạt từ tấm thẻ định danh trên tay Đan Lương chiếu rọi lên những bức tường đá sần sùi, tiết lộ vô số vết cào xé sâu hoắm.
Những dấu tích đó không phải do động vật hoang dã gây ra.
Chúng quá đều đặn, quá có chủ đích, giống như những ký tự cổ xưa bị bóp méo bởi sự cuồng loạn của một kẻ đang cố gắng khắc tên mình vào đá trước khi chết.
Đan Lương nhíu mày, ngón tay cái chạm nhẹ lên bề mặt lạnh ngắt của tảng đá.
Cảm giác thô ráp dưới đầu ngón tay khiến hắn nhớ lại những gì đã nghe từ người đàn ông già nọ ở khu trại tạm cư.
Người ta nói nơi đây từng là trung tâm nghiên cứu sinh học cấp 3 trước khi đại dịch bùng nổ.
Nếu đúng như vậy, thì những thứ họ tìm thấy hôm nay không chỉ là xác chết hay vật dụng bỏ đi.
Đó là bằng chứng cho sự thật bị chôn vùi dưới lớp bụi thời gian và máu me.
"Hắn đang nói gì?" Tử Hà hỏi khẽ, giọng run rẩy vì lạnh hơn là sợ hãi.
Cô bé đứng sát sau lưng Đan Lương, ánh mắt dè dặt quét qua bóng tối dày đặc phía trước.
"Tại sao lại có nhiều vết cào thế này?
Có phải quái vật đã từng ở đây không?"
"Không," Đan Lương đáp, giọng trầm và lạnh như băng giá.
"Quái vật chỉ biết phá hủy.
Chúng không biết cách sắp xếp." Hắn giơ tấm thẻ lên cao hơn, ánh sáng quét qua một góc phòng nhỏ bị tách biệt bởi một bức tường đá tự nhiên sụp đổ.
Ở đó, trên nền đất phủ đầy xương cốt trắng bệch, có thứ gì đó kim loại phản chiếu lại tia sáng xanh chập chờn.
Hắn bước chậm rãi vào không gian kín đáo ấy, mỗi bước đi đều được tính toán để tránh dẫm lên những mảnh xương giòn tan.
Mùi thối rữa nồng nặc mặt hắn, nhưng Đan Lương đã quen với mùi chết chóc từ lâu hơn cô bé này nhiều.
Hắn cúi người xuống, dùng đầu ngón tay gầy guộc của mình gạt lớp bụi dày đi.
Dưới đó là một hộp đen bằng hợp kim titan, vẫn còn nguyên vẹn bất chấp thời gian và sự ẩm ướt ăn mòn mọi thứ xung quanh.
Hộp không có khóa cơ học thông thường mà chỉ có một bề mặt phẳng nhẵn bóng với một vết lõm hình tam giác ở giữa.
Đan Lương nheo mắt nhìn kỹ hơn.
Vết lõm đó giống hệt như dấu ấn sinh học trên mu bàn tay của những người đã trải qua giai đoạn tiến hóa thứ hai trở lên.
Hắn chậm rãi đưa ra cánh tay phải, nơi cơ bắp đang bắt đầu tái cấu trúc dưới lớp da xanh xao.
Khi áp lòng bàn tay vào vết lõm, một tiếng "tích" nhỏ vang lên trong không gian tĩnh lặng chết chóc.
Hộp mở ra với một hơi thở khí nén cũ kỹ, lộ ra bên trong là một ổ đĩa dữ liệu dạng tinh thể quang học và một cuốn nhật ký giấy mỏng manh, đã ngả vàng theo thời gian.
Đan Lương cầm lấy cuốn sách trước tiên.
Giấy xé toạc ở nhiều chỗ, mực bị lem nhòe bởi nước hoặc máu.
Hắn lật từng trang cẩn thận, những dòng chữ viết vội vã bằng bút chì hiện ra dưới ánh sáng yếu ớt: "Ngày thứ 47 sau sự kiện Zero.
Chúng ta đã sai lầm hoàn toàn.
Tiến hóa không phải là món quà của thiên nhiên mà là một cuộc thí nghiệm thất bại."
Tử Hà bước lại gần hơn, mắt trợn tròn khi đọc được dòng cuối cùng trên trang giấy trước khi cuốn sách bị xé ra làm đôi: "Nếu bạn đang đọc những lời này, hãy chạy trốn khỏi khu vực 9.
Đừng tin vào bất kỳ ai mang áo khoác màu đỏ của Hội Đồng An Ninh."
"Khu vực 9?" Đan Lương lặp lại, giọng nói đột ngột trở nên sắc bén.
Hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt lạnh băng quét qua bóng tối phía sau lưng Tử Hà.
Nếu họ đang ở khu vực 9, thì vị trí hiện tại cách trại tạm cư chỉ vỏn vẹn vài cây số theo đường thẳng.
Nhưng con đường duy nhất dẫn ra ngoài đã bị phong tỏa bởi những sinh vật đột biến khổng lồ từ ba ngày trước.
"Hắn ta nói về ai?" Tử Hà hỏi, giọng nhỏ hơn nữa, gần như là thì thầm trong cổ họng.
"Hội Đồng An Ninh?
Tôi chưa từng nghe tên này kể từ khi thế giới sụp đổ."
Đan Lương không đáp lại ngay lập tức.
Hắn đưa ổ đĩa tinh thể ra khỏi hộp đen và cầm nó lên nhìn kỹ dưới ánh sáng xanh.
Bề mặt trong suốt của vật thể chứa đựng vô số điểm dữ liệu vi mô lấp lánh như những vì sao thu nhỏ bên trong lòng bàn tay hắn.
Đây là công nghệ trước đại dịch, loại thiết bị lưu trữ mà chỉ các nhà khoa học cấp cao mới có quyền tiếp cận.
Nếu thông tin trong đây thật sự liên quan đến nguồn gốc của virus tiến hóa, thì giá trị của nó vượt xa tất cả tài nguyên họ đã tích lũy cho đến nay cộng lại.
Nhưng đồng thời, nguy cơ cũng tăng lên theo cấp số nhân.
Những kẻ mặc áo khoác đỏ mà cuốn nhật ký nhắc đến chắc chắn không phải là những người bình thường.
Họ có tổ chức, có trang bị và quan trọng nhất là họ biết cách che giấu sự thật này trong nhiều năm qua.
Nếu Đan Lương mang thứ này ra ngoài, hắn sẽ trở thành mục tiêu ưu tiên số một của cả khu vực 9.
"Hãy cất nó đi," Tử Hà nói khẩn thiết, nắm chặt lấy cánh tay trái của Đan Lương.
"Chúng ta không cần phải biết những điều nguy hiểm như thế này nữa.
Chúng ta chỉ cần sống sót."
Đan Lương nhìn xuống bàn tay cô bé đang run rẩy trên cổ tay mình rồi từ từ rút ra.
Ánh mắt hắn lạnh lẽo, thiếu chút tình cảm con người thường thấy ở một thanh niên mười tám tuổi.
"Sống sót không có nghĩa là trở thành nô lệ cho những kẻ lười biếng," hắn nói, giọng đều đều như thể đang đọc một định luật vật lý hiển nhiên.
"Nếu chúng ta biết sự thật mà im lặng, thì khi cái chết đến gõ cửa, chúng ta sẽ chết trong vô thức và sợ hãi."
Hắn đóng nắp hộp đen lại nhưng không đặt nó trở vào vị trí cũ thay vì vậy hắn trượt ổ đĩa tinh thể vào túi áo ngực của mình, nơi gần tim nhất.
Hành động này là một lời tuyên chiến thầm lặng với bất kỳ ai đang theo dõi họ từ bóng tối.
Hắn biết rằng mùi hương của dữ liệu nguy hiểm sẽ lan tỏa nhanh hơn cả mùi máu tươi trong thế giới đầy những kẻ săn mồi này.
Bỗng nhiên, một tiếng động kim loại va chạm vang lên từ phía sâu thẳm hang động, nơi mà ánh sáng xanh không thể chiếu tới.
Tiếng bước đi nặng nề và chậm chạp của nhiều cặp chân cùng lúc xuất hiện, tạo thành một nhịp điệu đáng sợ khiến cả hai người trẻ đều nín thở.
Không phải là sự di chuyển hỗn loạn của quái vật hoang dã mà là những bước đi có , được huấn luyện bài bản trong quân đội hoặc lực lượng đặc nhiệm nào đó.
"Chúng ta bị phát hiện rồi," Đan Lương nói khẽ, không chút hoảng sợ nhưng cơ thể hắn đã căng cứng như một cây cung đang kéo dây đến giới hạn cuối cùng.
Hắn đưa tay ra phía sau, rút chiếc dao găm bằng gốm chịu nhiệt từ thắt lưng của mình.
Lưỡi dao sáng lạnh trong bóng tối, phản chiếu lại sự quyết đoán tuyệt đối trên khuôn mặt nhợt nhạt của cậu trai trẻ.
Tử Hà lùi về phía sau, mắt đẫm lệ nhưng không rơi xuống vì cô bé hiểu rằng khóc lóc lúc này chỉ làm chậm chân họ mà thôi.
Cô nhìn Đan Lương với vẻ sợ hãi pha lẫn kính phục.
Cậu ta vừa trở thành người mang gánh nặng của cả một bí mật chết chóc trên vai, và giờ đây hắn phải đối mặt với những kẻ thù mạnh hơn gấp nhiều lần so với bất kỳ quái vật nào trong rừng sâu.
Đan Lương quay lưng lại với Tử Hà, đặt cô bé vào vị trí che chắn tự nhiên phía sau tảng đá lớn rồi bước ra trước, đối diện trực tiếp với bóng tối đang tiến đến gần từng giây một.
Hắn không biết mình sẽ chiến đấu cho bao lâu, nhưng hắn chắc chắn về một điều: sự thật đã được mở ra và nó không thể bị đóng lại mãi mãi.
Một tia lửa nhỏ bùng lên trong góc khuất phía xa của hang động, chiếu rọi rõ rệt bộ quân phục màu đen bóng loáng với biểu tượng hình tam giác đỏ máu trên vai áo của kẻ đứng đầu nhóm người vừa xuất hiện.
Kẻ đó cầm một khẩu súng trường bắn năng lượng đang tỏa nhiệt độ cao, nòng hướng thẳng vào trái tim Đan Lương từ khoảng cách mười lăm mét.
"Trả lại ổ đĩa cho chúng tôi," giọng nói trầm thấp và đầy uy quyền vang lên trong không gian kín hẹp của hang động, làm rung chuyển cả lớp bụi trên nền đất.
"Và có lẽ chúng ta sẽ cho hai người chết một cái chết nhanh chóng."
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận