Chương 15

Giọng nói lạnh lùng ấy không phải là sự gợi ý, mà là một mệnh lệnh sinh học được mã hóa trực tiếp vào tủy sống.

Đừng để axit ăn mòn phổi trước khi nó hóa giải khối u."*

Lâm Phong rùng mình, cơ thể hắn cứng đờ giữa cơn mưa axit đang rơi xối xả.

Những giọt mưa màu vàng đục rơi xuống da thịt hắn, không gây ra cảm giác bỏng rát dữ dội như với những kẻ Tiến Hóa Bậc 1, mà lại mang lại một cảm giác tê tái, sâu thẳm, như千万 (mười nghìn) con kim châm đang đồng loạt đâm vào từng lỗ chân lông.

Đây là hệ quả của Bậc 3: da thịt của hắn đã biến đổi thành một lớp keratin dày đặc, màu đen nhánh, phản chiếu ánh sáng mờ ảo từ những tia sét xa xăm.

Lớp da này không chỉ bảo vệ, nó còn là một bộ lọc sinh học.

Hắn đứng sững giữa khu rừng cây chết, nơi mà những thân cây khổng lồ vươn lên như những ngón tay xương trắng, trơ trụi và khô héo.

Không có lá, không có chim chóc, chỉ có tiếng gió rít qua những cành cây gãy, tạo thành những âm thanh giống như tiếng khóc của trẻ con.

Bầu trời tối sầm lại.

Những đám mây đen cuộn xoáy, mang theo điện tích âm cực mạnh.

Sấm sét nổ đùng đùng, nhưng không có tiếng sấm, chỉ có những tia chớp xanh lam劈 xuống đất, làm cháy nổ các bụi cây khô.

Thời tiết ở đây là một biến số sinh học.

Mưa axit không chỉ hòa tan da thịt, mà còn kích hoạt các gen đột biến ẩn trong cơ thể sinh vật.

Đối với Lâm Phong, đây là cơ hội.

Đối với kẻ thù, đây là tử hình.

Tốc độ của hắn tăng lên gấp ba lần nhờ vào sự co giãn của cơ bắp Shadow.

Mỗi bước chân đều dậm mạnh xuống đất, tạo ra những vụ nổ nhỏ do áp lực không khí bị nén.

Da thịt hắn đen ngòm, những mạch máu tím đậm nổi lên dưới da như những con rắn độc đang bò.

Hắn cảm thấy sức mạnh đang tuôn chảy, nhưng cũng cảm thấy sự mất kiểm soát đang tăng dần.

Shadow đang cười, đang nhảy múa trong máu hắn.

Bỗng nhiên, một bóng đen lao ra từ phía trước.

Đó không phải là quái thú.

Đó là một con người.

Con người đó mặc bộ đồ bảo hộ rách nát, mặt nạ lọc không khí bị vỡ vụn, để lộ ra khuôn mặt biến dạng.

Đôi mắt hắn không còn tròng trắng, mà là một màu đen tuyền, giống hệt Shadow.

Cơ thể hắn sưng phồng, da thịt nứt nẻ, và từ những vết nứt đó, những sợi dây đen ngòm đang bò ra, quấn lấy không khí như những con sâu.

Con người đó lắp bắp, giọng nói khàn đặc, giống như tiếng ma sát của đá.

Lâm Phong dừng lại, tay cầm dao găm.

Hắn nhận ra con người đó không còn là con người nữa.

Hắn là một thất bại của tiến hóa.

Virus Shenmu đã xâm chiếm hoàn toàn cơ thể hắn, nhưng Shadow trong hắn quá yếu, không thể kiểm soát, dẫn đến sự hủy diệt từ bên trong.

Lâm Phong hỏi.

Con người đó cười, một nụ cười đau đớn và kinh hoàng.

Là Lâm Phong.

Lâm Phong run rẩy.

Không, con người đó nói, mắt trợn ngược.

Phiên bản thứ hai.

Phiên bản thứ ba.

Thượng Quan Vũ...

đã thử nghiệm...

trên chúng ta.

Trước khi Lâm Phong có thể phản ứng, con người đó lao tới.

Tốc độ chậm chạp, nhưng sức mạnh khủng khiếp.

Hắn nắm lấy cổ Lâm Phong, những sợi dây đen từ tay hắn lao vào da thịt Lâm Phong.

Một cơn đau dữ dội xé toạc não bộ Lâm Phong.

Hắn cảm thấy ký ức của con người đó tràn vào đầu mình.

Những hình ảnh của phòng thí nghiệm, của những ống nghiệm, của cha hắn...

và của Thượng Quan Vũ, với ánh mắt lạnh lùng, đang quan sát.

Hắn là anh trai của tôi?

Lâm Phong hét lên, dùng toàn bộ sức mạnh của Shadow để đẩy con người đó ra.

Một luồng năng lượng đen ngòm bùng nổ từ ngực hắn, làm tan vỡ cơ thể của Lâm Phong thứ hai.

Xác hắn phân rã thành những hạt bụi đen, bay tan vào cơn bão axit.

Lâm Phong quỳ xuống, thở hổn hển.

Máu chảy từ mũi hắn.

Ký ức vừa rồi vẫn còn in đậm trong đầu.

Phiên bản thứ ba.

Hắn không phải là duy nhất.

Hắn là một trong hàng loạt thí nghiệm.

Và cha hắn...

cha hắn không phải là nạn nhân.

Cha hắn là...

người tạo ra chúng.

Lâm Phong thì thầm, giọng đầy sự phản bội và đau đớn.

Bão axit trút xuống.

Những giọt mưa lớn, nặng trĩu, rơi xuống như những viên bi thép.

Lâm Phong đứng dậy, lau máu trên mũi.

Da thịt hắn bắt đầu tái sinh nhanh chóng, những vết thương do sợi dây đen gây ra đóng kín lại, để lại những sẹo đen ngòm.

Hắn cảm thấy Shadow trong cơ thể mình đang mạnh mẽ hơn, đang đói khát hơn.

Hắn nhìn về phía trước.

Trong làn mưa axit dày đặc, một cấu trúc kim loại khổng lồ hiện ra.

Đó là cửa vào của phòng thí nghiệm.

Nó được bao bọc bởi một lớp năng lượng xanh lam, một lá chắn điện từ.

Vùng Cấm, Lâm Phong nói.

Hắn tiến tới.

Mưa axit bắn vào da thịt hắn, nhưng thay vì gây hại, nó lại được Shadow hấp thụ, chuyển hóa thành năng lượng.

Hắn cảm thấy cơ thể mình nóng lên, các cơ bắp căng cứng, sẵn sàng cho một cuộc chiến sinh tồn.

Bỗng nhiên, một giọng nói vang lên từ loa của cửa vào.

Giọng nói đó.

Giọng nói của Thượng Quan Vũ.

Nhưng không lạnh lùng.

Mà đầy sự...

Lâm Phong dừng lại.

Hắn nhìn vào cửa vào.

Một cánh cửa kim loại khổng lồ mở ra, để lộ ra một hành lang tối om, ánh đèn huỳnh quang nhấp nháy.

Vào đi, giọng nói tiếp tục.

Cha con đang chờ đợi.

Lâm Phong nắm chặt dao găm.

Hắn biết đây là bẫy.

Nhưng hắn không có lựa chọn khác.

Hắn cần sự thật.

Dù sự thật đó có tàn khốc đến đâu.

Hắn bước vào.

Cánh cửa đóng sầm lại phía sau lưng hắn.

Bóng tối bao trùm.

Và trong bóng tối đó, một thứ gì đó đang chờ đợi.

Không phải Thượng Quan Vũ.

Mà là một thứ còn đáng sợ hơn.

Một thứ mà Shadow gọi là...

Khi cơn mưa axit tạm歇 (nghỉ) do một cơn gió lốc bất thường thổi bay đám mây đen, Lâm Phong sập xuống nền bê tông nứt nẻ.

Hắn nằm đó, thở hổn hển, nhìn lên bầu trời xám xịt, u ám.

Cảm giác đầu tiên không phải là niềm vui khi sống sót, mà là một sự trống rỗng đáng sợ.

Trong khoảnh khắc đó, hắn nhớ về người bạn cùng lớp ngày xưa, người từng chia sẻ với hắn những giấc mơ về một tương lai tươi sáng, nơi con người không còn phải chạy trốn khỏi chính bản thân mình.

Bây giờ, những ký ức ấy chỉ còn là những mảnh vỡ sắc lẹm, cắt xé tâm trí hắn.

Hắn đứng dậy, lau đi những giọt mồ hôi lạnh.

Cơ thể hắn vẫn còn rung lên vì dư chấn của cuộc chiến vừa rồi.

Shadow trong hắn đang yên lặng, nhưng hắn biết rằng nó đang quan sát, đang học hỏi.

Hắn cảm thấy một sự xa cách ngày càng lớn giữa ý thức của mình và thực thể sống bên trong.

Hắn không còn chắc chắn rằng ai mới là chủ thể, ai mới là đối tượng.

Hắn tiếp tục tiến về phía trước, bước qua những xác chết của những sinh vật đột biến.

Mỗi bước chân đều nặng nề, như thể hắn đang mang theo cả một quá khứ đầy tội lỗi.

Hắn nhớ lại lời của Tạ Vũ, về việc Thượng Quan Vũ muốn tách rời Shadow khỏi cơ thể họ.

Nếu Shadow bị tách ra, cơ thể hắn sẽ sụp đổ.

Nhưng nếu Shadow là nguồn gốc virus...

thì cha hắn đã biết điều đó?

Tại sao cha hắn lại để hắn tiếp xúc với virus?

Hắn dừng lại trước một bức tường bê tông đổ nát.

Qua một khe hở, hắn nhìn thấy một cảnh tượng khiến máu trong người hắn đông cứng.

Tiếng động từ xa vang lên.

Không phải tiếng gầm rú của thú, mà là tiếng súng lục.

Mấy phát đạn chát chúa xé toạc không khí.

Lâm Phong rón rén bò vào trong một khe nứt của bức tường bê tông đổ nát.

Qua lỗ hổng, hắn nhìn thấy cảnh tượng khiến máu trong người hắn đông cứng.

Nhóm sinh viên của trường đại học đối diện, những người từng cùng hắn học tập, giờ đây đang chạy trốn trong hoảng loạn.

Họ mặc những bộ quần áo rách nát, mặt mày lem luốc, ánh mắt đầy sợ hãi.

Dẫn đầu họ là Lý Kiệt, một chàng trai cao lớn, mạnh mẽ, nhưng giờ đây vẻ mặt hắn đầy vẻ mệt mỏi và tuyệt vọng.

Chúng ta phải chạy nhanh hơn!

Lý Kiệt hét lên, vung khẩu súng ngắn của mình về phía sau.

Không có thời gian để nghỉ ngơi!

Nhưng quái vật không cho họ thời gian.

Từ bóng tối, một bóng đen khổng lồ nhảy vào vòng tròn an toàn.

Đó là một con Gấu Thợ Săn, đã tiến hóa lên Bậc 2, với lớp lông dày như thép và móng vuốt dài như dao găm.

Lý Kiệt hoảng loạn, bắn nhiều phát đạn nhưng chỉ làm con gấu càng thêm hung hãn.

Con vật lao vào, xé tan hàng phòng thủ.

Tiếng hét xé tai vang lên.

Shadow trong cơ thể Lâm Phong bắt đầu kích động.

Nó cảm nhận được sự yếu đuối, sự sợ hãi, và sự tuyệt vọng của những con người kia.

Nó muốn ăn, muốn tiêu thụ, muốn thống trị.

Đừng, Lâm Phong nghĩ, cố gắng kiểm soát nó.

Chúng ta không phải là thú vật.

Nhưng Shadow không nghe.

Nó đẩy cơ thể Lâm Phong tiến về phía trước, vượt qua bức tường đổ nát.

Hắn rơi xuống giữa nhóm sinh viên và con gấu.

Lý Kiệt quay lại, mắt trợn ngược khi nhìn thấy Lâm Phong.

anh làm gì ở đây?

Lâm Phong không trả lời.

Hắn chỉ nhìn con gấu, mắt hắn đỏ ngầu, đầy sát khí.

Con gấu gầm lên, lao về phía Lâm Phong.

Hắn không né tránh.

Hắn đứng im, để cho con gấu lao vào.

Khi con gấu sắp chạm đến hắn, hắn đưa tay ra, nắm lấy mõm của con vật.

Một luồng năng lượng đen ngòm bùng nổ từ tay hắn.

Con gấu bị đẩy lùi lại, va vào bức tường, rồi gục xuống.

Lâm Phong đứng đó, tay vẫn còn dính đầy máu của con gấu.

Hắn nhìn Lý Kiệt, và những sinh viên còn lại.

Ánh mắt của họ đầy sợ hãi, như thể họ đang nhìn một quái vật khác.

Lâm Phong cúi xuống, xé mở bụng con gấu, lấy ra một khối u nhỏ, màu đen, đang đập thình thịch.

Đó là nguồn gốc của sự tiến hóa của con gấu.

Và cũng là chìa khóa để hiểu rõ hơn về virus Shenmu.

Hắn nhìn khối u trong tay, rồi nhìn lên bầu trời.

Bão axit đang quay trở lại.

Và trong cơn bão đó, hắn thấy một bóng đen đang bay về phía hắn.

Đó không phải là Thượng Quan Vũ.

Đó là một thứ gì đó khác.

Một thứ gì đó mà Shadow gọi là...
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập