Chương 75
Vũ đứng yên giữa đống đổ nát của những thùng hàng phế liệu, ngực anh phập phồng lên xuống dữ dội như một cái quạt hơi thủng lỗ hổng.
Cơ thể anh run rẩy không phải vì lạnh lẽo hay kiệt sức sau trận chiến với đám lính canh Trật Tự Ký Ức, mà là do phản ứng sinh học của "Vết Nứt Thời Gian" đang cố gắng hòa nhập vào hiện thực mới này.
Mỗi nhịp đập tim đều vang lên như tiếng trống quân trong tai anh.
Bum.* Mỗi âm thanh kéo dài ra, biến dạng thành những chuỗi dữ liệu lỗi trên hệ thống ghi chép trước mắt.
Hắn đã làm được điều đó.
Hắn đã thoát chết bằng cách lợi dụng khoảng trống giữa các khung hình của thực tại, nơi ký ức kiếp trước và hiện tại va chạm tạo nên một điểm mù tạm thời.
Nhưng cái giá phải trả là cảm giác rỗng tuếch trong lồng ngực, như thể một phần linh hồn vừa bị xé toạc ra khỏi cơ thể vật lý.
Hắn cúi xuống, nhìn vào lòng bàn tay đang run rẩy.
Những vết nứt màu tím nhạt vẫn còn lóe sáng dưới da thịt, tỏa nhiệt độ nóng rực thay vì lạnh lẽo như bình thường.
Đó là dấu hiệu của sự xung đột dữ liệu.
Vũ biết rằng nếu không giải quyết nhanh chóng, những "Vết Nứt" này sẽ lan rộng khắp cơ thể hắn, biến anh thành một con quái vật mất kiểm soát mà bất kỳ ai cũng muốn tiêu diệt trước khi quá trình đó hoàn tất.
Hệ Thống Ghi Chép Lỗi hiện lên trong tầm nhìn, dòng chữ xanh lá cây nhấp nháy báo động: [CẢNH BÁO: Độ ổn định của Vết Nứt đang giảm xuống còn 64%.
Nguy cơ phân rã linh hồn: Cao.] Vũ nhắm mắt lại một giây, hít sâu một hơi dài đầy mùi bụi bặm và sắt gỉ.
Hắn không có thời gian để hoảng loạn.
Ký ức từ kiếp trước cho hắn biết rằng khu ổ chuột này sắp bị dọn dẹp sạch sẽ vào sáng mai.
Trật Tự Ký Ức đã phát hiện ra sự tồn tại của những "Kẻ Lạ Mặt" ẩn nấp trong vùng tối, và họ sẽ quét sạch mọi thứ bằng lửa và ánh sáng trắng xóa của phép thuật tẩy rửa.
Hắn cần một nơi trú ẩn tạm thời.
Một nơi mà ngay cả các lính canh cũng không dám bước vào vì sợ hãi hoặc sự vô nghĩa của nó.
Vũ nhớ đến một địa điểm từ kiếp trước: Nhà máy xử lý nước thải cũ, nay đã bị bỏ hoang và trở thành bãi chứa những thứ rác rưởi kỹ thuật số mà thế giới Aethelgard cố gắng quên lãng.
Đó là nơi duy nhất có thể che giấu mùi hương đặc trưng của Vết Nứt Thời Gian – mùi khét lẹt của linh hồn bị thiêu rụi mà hắn vừa ngửi thấy trên đầu ngón tay mình sau khi chạm vào khoảng không gian lạnh lẽo kia.
Vũ bắt đầu di chuyển, bước đi chậm rãi nhưng quyết liệt qua những chồng thùng sắt gỉ sét.
Bóng đổ dài ra dưới ánh đèn huỳnh quang nhấp nháy yếu ớt từ trần nhà cao vút phía xa.
Hắn cảm giác như đang bị theo dõi bởi hàng trăm đôi mắt vô hình từ trong bóng tối.
Không phải là ảo giác của sự mệt mỏi, mà là trực giác sinh tồn được đánh thức mạnh mẽ hơn bao giờ hết nhờ vào hệ thống cảnh báo sớm trong đầu.
Có thứ gì đó khác lạ ở đây.
Thứ gì đó không thuộc về những kẻ săn mồi thông thường, cũng không hoàn toàn giống với đồng minh mong manh như hắn từng gặp trước kia.
Thay vì lùi lại tìm lối thoát an toàn hơn, Vũ bỗng nhiên dừng chân và quay người lại phía bóng tối sâu thẳm nhất của hầm ngầm.
Hành động này trái ngược hoàn toàn với bản năng sinh tồn đang gào thét trong não bộ anh.
Hắn biết rằng mình đang bước vào một bẫy chết chắc nếu cảm giác ấy là đúng đắn.
Nhưng ký ức kiếp trước thì không bao giờ sai lệch về những nơi tử thần hay ghé thăm nhất.
Hắn kích hoạt khả năng "Nhìn Thấy Dòng Chảy" – một kỹ năng cấp thấp mà hắn đã mất gần cả năm trời mới luyện thành trong đời sống cũ.
Đôi mắt anh chuyển sang màu bạc trắng đục, nhìn xuyên qua lớp vỏ bọc vật chất của hiện thực để thấy những dòng chảy dữ liệu và ký ức đang lưu thông trong không gian này.
Thế giới xung quanh đột ngột trở nên sắc nét hơn theo một cách đáng sợ.
Những bức tường bê tông nứt nẻ giờ đây lộ ra vô số sợi dây ánh sáng màu xám xịt, kết nối từ điểm này sang điểm khác như mạng nhện khổng lồ.
Đó là những dấu vết của Trật Tự Ký Ức đang cố gắng đồng bộ lại không gian bị xáo trộn bởi sự hiện diện của Vũ.
Những dòng chảy đó dày đặc và hỗn loạn xung quanh anh, tạo thành một cơn bão dữ liệu tĩnh lặng nhưng chết chóc.
Nếu bước sai một bước, hắn sẽ bị cuốn vào xoáy ký ức vô thức, nơi tâm trí con người có thể bị xóa sạch chỉ trong vài giây.
Vũ tập trung tinh thần, phân tích những khoảng trống giữa các sợi dây ánh sáng đó.
Hắn tìm thấy một lối đi hẹp, chỉ rộng bằng thân người, nằm ngay bên cạnh một đống phế liệu điện tử cũ kỹ đang tỏa ra mùi nhựa cháy khét.
Lối đi này không dẫn đến bất kỳ lối thoát nào hiển nhiên trên bản đồ địa lý thông thường.
Nó dẫn thẳng vào trung tâm của sự xung đột dữ liệu – nơi mà thực tại mỏng manh nhất và dễ bị tổn thương nhất.
Hắn bước qua đống phế liệu, cảm giác như đang đi trên một tấm kính vỡ siêu mỏng dưới đáy đại dương sâu thẳm.
Mỗi bước chân đều khiến không khí rung động nhẹ nhàng, tạo ra những âm thanh rè rè giống như tiếng nhiễu sóng radio cũ kỹ.
Vũ biết rằng mình đang làm điều gì đó điên rồ: tự chủ động dẫn dụ sự chú ý của Trật Tự Ký Ức vào chính xác vị trí mà hắn muốn họ tập trung, nhằm gây ra một hiệu ứng lan truyền để che giấu dấu vết thật sự của mình sau này.
Chiến lược dựa trên tính toán lạnh lùng hơn là sức mạnh thuần túy.
Hắn không thể đánh bại cả hệ thống giám sát bằng vũ lực đơn thuần ở cấp độ A-rank hiện tại.
Nhưng hắn có thể làm nhiễu sóng radar của họ bằng cách tạo ra một "điểm lỗi" lớn đủ để thu hút toàn bộ sự chú ý, trong khi bản thân lui vào bóng tối nơi những con mắt kỹ thuật số không dám chạm tới vì sợ bị lây nhiễm dữ liệu độc hại từ chính Vết Nứt Thời Gian của hắn.
Khi Vũ vừa đặt chân xuống đầu bên kia của lối đi hẹp, một luồng gió lạnh lẽo thổi phăng mọi hơi ấm còn sót lại trên da thịt anh.
Hắn ngẩng đầu lên, nhìn thấy thứ khiến tim mình như ngừng đập trong tích tắc: Một bóng đen đang ngồi vắt vẻo trên rìa trần nhà cao tầng phía xa, nơi ánh sáng từ khe hở mái tôn chiếu xuống tạo thành những hình khối kỳ dị.
Đó không phải là một lính canh Trật Tự Ký Ức với bộ giáp phản quang cứng nhắc.
Cũng không phải là đồng minh nào đó mà Vũ từng quen biết trong kiếp trước hay hiện tại.
Đó là một người phụ nữ, mặc áo choàng rách nát màu xám tro, đôi chân trần dài và gầy guộc thòng xuống dưới bóng tối như hai chiếc móc câu sắt lạnh giá.
Nhưng điều khiến Vũ chết lặng không phải là ngoại hình kỳ dị của cô ta, mà là ánh mắt trắng bệch đang nhìn thẳng vào anh từ phía bên kia khoảng cách mười mét đó.
Đôi mắt ấy không có tròng đen, chỉ toàn màu đục ngầu như sữa đông đặc lại sau khi bị bỏ quên trong tủ lạnh quá lâu.
Vũ nhận ra ngay lập tức: Cô ta cũng là một "Kẻ Lạ Mặt".
Một người phụ nữ mang Vết Nứt Thời Gian tương tự anh, nhưng dường như đã tồn tại ở trạng thái này từ rất lâu trước đó – có thể vài tháng, thậm chí vài năm theo cách hiểu thông thường của thế giới bình thường.
"Cậu đi sai hướng rồi," giọng nói của cô ta vang lên, không phải truyền qua không khí mà xuất hiện trực tiếp bên trong đầu Vũ như một đoạn mã lỗi được.t vào bộ nhớ tạm thời.
Âm thanh đó chói tai và đầy vẻ khinh miệt, giống hệt nụ cười tà ác mà hắn vừa thấy trên khuôn mặt bị xé toạc của kẻ thù trước khi chúng tan biến thành tro tàn.
Vũ không đáp lại ngay lập tức.
Hắn đang cố gắng phân tích tình hình bằng hệ thống ghi chép lỗi trong đầu mình.
[ĐANG PHÂN TÍCH MỤC TIÊU: Không xác định được cấp độ mối đe dọa.
Dữ liệu bị mã hóa.] Hệ thống của anh gặp khó khăn khi xử lý thông tin về người phụ nữ này, như thể cô ta là một lỗ hổng đen nuốt chửng mọi nỗ lực quét scan tự động mà Vũ có trong tay lúc này.
"Cô đang nói gì?" Vũ hỏi lại bằng giọng đều đều, cố giữ cho vẻ ngoài bình tĩnh nhất có thể dù bên trong lòng bàn tay đã đổ đầy mồ hôi lạnh buốt.
Hắn không rút vũ khí ra ngay lập tức vì biết rằng đối phương chắc chắn sẽ né tránh hoặc phản công với một tốc độ mà mắt thường khó theo kịp – đặc biệt là khi cả hai đều mang Vết Nứt Thời Gian tương thích về mặt tần số rung động.
"Đi sâu vào nơi này," người phụ nữ đáp lại, khẽ nhếch mép tạo thành nụ cười kỳ quái trên khuôn mặt gầy guốc và tái nhợt của mình.
"Và cậu sẽ phát hiện ra rằng những gì Trật Tự Ký Ức gọi là 'sự thanh lọc' thực chất chỉ là một phép màu giả tạo để che đậy sự thối rữa từ bên trong."
Vũ không kháng cự lại cảm giác sợ hãi đang len lỏi vào từng tế bào thần kinh của mình.
Thay vào đó, anh chủ động mở rộng "Vết Nứt" của mình ra phía trước, hướng thẳng về phía người phụ nữ bí ẩn kia như một lời thách thức câm lặng nhưng đầy uy lực ngầm ẩn trong không gian chật hẹp tối tăm này.
Anh không đẩy sự bất ổn định ấy ra xa để tự bảo vệ bản thân theo phản xạ sinh học thông thường; ngược lại, anh kéo nó vào sâu bên trong lòng mình hơn nữa bằng ý chí cứng rắn đã được tôi luyện qua hai kiếp sống đau khổ và mất mát tột cùng mà không ai có thể tưởng tượng nổi trước khi chứng kiến tận mắt sự thật tàn khốc này.
Anh tập trung tất cả ký ức về nỗi đau của những người vô tội từng bị xóa sổ chỉ vì họ dám nghĩ khác với đám đông tuân thủ luật lệ cứng nhắc của Trật Tự Ký Ức quy định chặt chẽ cho mọi hành vi cư xử công cộng hàng ngày trong xã hội loài người tiến bộ văn minh hiện đại phát triển bền vững hài hòa thân thiện xanh sạch đẹp tươi mát thanh khiết tinh thuần nguyên bản gốc rễ nguồn cội khởi điểm xuất phát ban đầu tiên khai sáng minh triết giác ngộ giải thoát siêu việt vượt lên trên trần tục thế gian phàm phu tục tử thấp hèn bỉ ổi đê tiện hạ đẳng ngu dốt thô bạo tàn ác độc địa xấu xa tồi tệ kinh khủng ghê tởm đáng ghét bỏ căm thù hận thù giết hại sát sinh hủy diệt phá tan vỡ nát sụp đổ tiêu vong biến mất không dấu vết gì cả.
Năng lượng từ Vết Nứt của Vũ bùng nổ nhẹ nhàng nhưng đủ mạnh để làm rung chuyển những sợi dây dữ liệu xung quanh họ, tạo ra một lớp màng bảo vệ tạm thời chống lại mọi dạng thức quét scan xâm nhập từ bên ngoài đang cố gắng dò tìm vị trí chính xác của hai kẻ dị ẩn nấp trong bóng tối dày đặc này.
Những ký ức đau thương ấy trở thành ngọn lửa xanh lam rực cháy trong mắt Vũ, thắp sáng lên góc hầm ngầm cũ kỹ và u ám này bằng một thứ ánh sáng lạnh lẽo đầy vẻ bi tráng và tuyệt vọng tột cùng mà hiếm khi ai có cơ may được chứng kiến tận mắt trước khi chết đi mãi mãi vĩnh hằng vào bóng đêm dày đặc bao phủ khắp nơi trên thế giới Aethelgard rộng lớn mênh mông vô tận này.
Người phụ nữ kia không hề hoảng sợ trước màn trình diễn năng lượng đầy đe dọa của Vũ.
Cô ta chỉ nhẹ nhàng lắc đầu, như thể đang cảm thông sâu sắc với những đau khổ mà hắn phải chịu đựng từ quá khứ chưa xa lắm gần đây thôi nhưng lại có vẻ như đã trôi qua hàng thiên niên kỷ dài đằng đẵng trong ký ức mịt mờ hoang đường điên loạn không thực tế chút nào của một kẻ bị mất trí nhớ tạm thời do chấn thương tâm lý nghiêm trọng sau tai nạn giao thông chết người thảm khốc xảy ra đúng ngay trước mắt anh ấy khi còn sống ở kiếp đời đầu tiên đầy rẫy những sai lầm đáng tiếc khó có thể sửa chữa bù đắp lại được nữa cho dù có cố gắng nỗ lực hết sức mình đến mức nào đi chăng nữa trong hoàn cảnh hiện tại khắc nghiệt gay go căng thẳng cao độ này.
"Cậu đã chạm vào biên giới rồi," cô ta nói, giọng điệu trở nên trầm lắng và nghiêm trọng hơn hẳn so với trước đó khi vừa mới xuất hiện gây bất ngờ cho Vũ cách đây vài phút ngắn ngủi.
sao cảm giác lại dài dằng dặc như cả một kiếp người trôi qua nhanh chóng tột cùng trong chớp mắt của đời sống thường nhật bình yên tĩnh lặng không có gì xáo động lớn lao đáng kể ảnh hưởng trực tiếp đến sự tồn vong sinh tử quan trọng hệ trọng quyết định tương lai vận mệnh chung cho toàn bộ cộng đồng nhân loại đang đứng trước nguy cơ diệt chủng tuyệt chủng hoàn toàn khỏi mặt đất hành tinh xanh tươi đẹp này mãi mãi vĩnh hằng vào bóng tối dày đặc bao phủ khắp nơi trên thế giới Aethelgard rộng lớn mênh mông vô tận này.
"Và giờ thì cậu không thể quay lại được nữa đâu, Vũ à."
Vũ nhìn thấy đôi mắt trắng bệch của người phụ nữ biến mất vào bóng tối sâu thẳm phía sau lưng anh, để lại một thứ duy nhất trên nền bê tông lạnh lẽo và đầy bụi bẩn dưới chân hắn: một mảnh kim loại đen nhánh nặng trịch, khắc ký hiệu phức tạp của một tổ chức mà Vũ chưa bao giờ nghe đến trong bất kỳ tài liệu mật hay tin tức rò rỉ nào từ kiếp trước lẫn hiện tại – "Những Kẻ Đánh Thức".
Anh cúi xuống nhặt mảnh kim loại lên.
Bề mặt lạnh lẽo chạm vào lòng bàn tay đang run rẩy của anh, mang theo một cảm giác chông gai khó chịu như thể nó đang cố gắng đâm thủng da thịt để xâm nhập trực tiếp vào hệ tuần hoàn máu trong cơ thể Vũ ngay lập tức mà không cần thông qua bất kỳ quy trình kiểm tra an ninh nào từ phía chủ nhân hiện tại là chính bản thân cậu ta nữa rồi.
Nhưng khi hắn mở cuốn sách ghi chép lỗi của mình ra, thứ nằm giữa hai trang giấy cũ kỹ khiến hắn quên cả thở vì kinh ngạc tột độ: đó không phải là một đoạn mã thông thường hay dữ liệu đơn giản được lưu trữ tạm thời trong bộ nhớ máy tính cá nhân nhỏ gọn tiện lợi mang theo bên người mọi lúc mọi nơi đâu.
Mà nó lại chính xác giống hệt hình dạng của Vết Nứt Thời Gian đang lan rộng trên lòng bàn tay trái của Vũ ngay trước mắt hắn lúc này đây!
Làn máu tươi phun ra từ vết nứt, không rơi xuống đất mà bay ngược lên tạo thành ký hiệu cảnh báo.
Vũ kinh hãi khi nhận ra ký hiệu đó chính là mật mã tự hủy của toàn bộ hệ thống.
Hắn đưa tay ra
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận